Trang Thơ & Truyện: Trần Đ́nh Nguyên Soái               |                 www.ninh-hoa.com

TRẦN Đ̀NH NGUYÊN SOÁI

 

Cựu học sinh
Trường Trung Học Đức Linh,
Ninh Ḥa,
Niên Khóa 1964-1976
 

Trước 1975 sống tại Dục Mỹ

 

 

Hiện đang sinh sống tại
tỉnh Kiên Giang, Việt Nam.

 

 

 

 

 

 

 


ẢO VỌNG -

VÔ VỌNG


Trần Đ́nh
Nguyên SOÁI

 

 

PHẦN 1:

     Đối với tôi t́nh cảm là cái ǵ nhỉ? Khó hiểu – nhưng không không hiểu sao ta cứ phải suy nghĩ măi về nó – và để t́nh cảm níu kéo rồi không có lối thoát, thật là phi lư, tuy vậy cũng có những cái t́nh cảm vô vọng nhưng lại rất dể thương đáng để cho ta nhung nhớ.

 

     Anh bạn tôi, phải gọi là anh bạn, v́ bạn ấy hơn tôi 5 tuổi, học trên tôi 4 lớp. Ngay từ khi c̣n nhỏ lúc đó tôi đang học lớp nhất (lớp 5) anh bạn này học lớp đệ ngũ trường Trung Học Trần B́nh Trọng Ninh Ḥa – Tôi thân anh ta và cả gia đ́nh anh ta – v́ anh ta là thầy kèm tôi học Văn và Toán – Tôi thường xuyên đến ngủ, ăn cơm tại nhà anh bạn này, hoàn cảnh gia đ́nh anh rất khó khăn, cả nhà sống vào nghề buôn bán ngược xuôi, nói chung thuộc diện nghèo – Cha chạy xe lôi, Mẹ bán xôi nhưng vẫn cố gắng tạo mọi điều kiện để anh ta ăn học, anh bạn tôi ít có bạn; v́ thế tuy tôi nhỏ tuổi nhưng lại là bạn độc nhất để anh ta tâm sự - giải bày nhiều uẩn khúc. Thường thường th́ tôi chỉ biết nghe ít phát biểu.

 

      Khi tôi lên đệ thất – và anh bạn lên lớp đệ tứ, v́ thế tôi và anh có nhiều dịp để đi chơi ở Ninh Ḥa – Gia đ́nh anh có xe máy để chạy xe lôi, nên thường thứ bảy hay Chủ Nhật anh lấy xe chở tôi lên Ninh Ḥa – chính điều này đủ giúp tôi nhận ra nhiều cái hay của cuộc sống học đường lúc bấy giờ, nhất là danh từ hoa khôi – được các học sinh của các trường khai thác - và tự phong –  Trường TH Bán Công phong cho hoa khôi – Nguyễn Thị Khiết - Trường TH Trần B́nh trọng bầu hoa khôi Hà Thị Thu Dung – Tôi không hiểu học sinh các trường dựa vào tiêu chuẩn nào? Nhưng đều được các học sinh đang học tại Ninh Ḥa lúc đó chấp nhận, hoa khôi Hà Thị Thu Dung là học sinh lớp đễ tứ của trường TH Trần B́nh Trọng cùng học một lớp với bạn tôi tên Hoàng Trọng Cử - Bạn tôi đă đẩy từ hoa khôi lên “Thần Tượng” – Chẳng biết hoa khôi đă có một tí t́nh cảm nào với bạn tôi hay chưa? Nhưng bạn tôi đă quá cuồng nhiệt với thần tượng của ḿnh, và đă tự đẩy chính bản thân ḿnh vào bi kịch đầy cay đắng và lặng lẽ - anh bạn tôi quá ba hoa - chích cḥe về thần tượng. Theo như tôi hiểu đây là một kiểu t́nh cảm đơn phương một chiều – đặt t́nh cảm không đúng chỗ.

 

     Nhà bạn tôi ở cuối đường số 4, cũng có suối – nhưng các buổi trưa Cử lại rũ tôi đi tắm ở cầu Dục mỹ - và tôi đă hiểu ra – là Cử cố t́nh đi con đường số 4 ra cầu Dục Mỹ chủ yếu để nh́n trộm T. Dung, v́ lúc đó nhà T.Dung c̣n ở đầu đường số 4, sau xă Ninh Xim; sau này nhà T.Dung chuyển về đường sô 2, Cử lại chuyển qua cách khác để cố ư nh́n trộm T.Dung để thỏa măm và giải tỏa nỗi sầu mộng vớ vẩn của Cử - gần nhà T.Dung có một sạp báo Cử nấn ná đứng lại hàng giờ - chờ đón sự xuất hiện của T.Dung như vậy Cử mới yên ḷng về nhà. Quen Cử một thời gian, sau này tôi mới phát hiện ra h́nh như đầu óc của Cử có vấn đề - Tuy Cử học Văn rất khá, nhưng vẫn c̣n thiếu một cái ǵ đó để Cử đi đúng hướng.

 

     Lúc đó Dục Mỹ đang chuẩn bị tổ chức một đêm Đại Nhạc Hội, nhưng thiếu kịch bản – ban tổ chức đă nhờ Cử sắp xếp dùm kịch bản diễn đêm văn nghệ - chính bản thân Cử đă viết trong ṿng 1 tháng xong kịch bản lấy tên là :”Ai Gây Nên Tội”. Phải công nhận một học sinh mà viết được kịch bản là điều rất khá, khi đó Cử đang học lớp Đệ Nhị, cũng có người khen kể chê – vỡ kịch được diễn đúng như ư của Cử.  Sau đêm văn nghệ Cử nhiễm bệnh Sao lúc nào không hay? Luôn luôn vỗ ngực xưng tên – kênh kiệu rởm – hoàn cảnh gia đ́nh Cử rất khó khăn – thiếu thốn đủ mọi thứ - nhưng Cử luôn tỏ ra ta đây, che đậy, và giấu đằng sau cái vẻ nho nhă tư sinh, làm nhiều tṛ kịch cợm, phi lư, gây tṛ cười để mọi người chú ư – Có một lần không hiểu Cử kiếm đâu ra một bộ đồ mới may, diện vào, mượn xe của Ba ra cổng nhà thờ Dục mỹ - thường bọn thiếu niên chúng tôi hay tụ họp ở cổng nhà thờ nói chuyện phiếm và sau đó đưa nhua đi uống cà phê – thấy Cử hôm nay có vẻ hơi lạ - và lịch sự nên tôi hỏi:
- Hôm nay, cậu làm ǵ mà có vẻ lịch lăm vậy?
- Em hẹn tớ đi uống cà phê


     Cả bọn cười ồ - thật ra Dục Mỹ rất nhỏ – con cái của ai – con của Ông Bà nào? Mọi người đều biết – không có một cô gái nào ở Dục Mỹ dám tự động đi với một thanh niên vào quán cả - nhất là thân thế của bản thân và gia đ́nh – nên các cô gái ở Dục Mỹ rất giữ ư tứ và nề nếp đúng mực – chúng tôi về sau đùa đặt tên cho Cử là “Giáo Sư Thịnh 2” v́ trong chuyện của Duyên Anh có tả một thanh niên tên Thịnh, chuyên tán phét về đề tài t́nh yêu, khuyên bạn bè phải đến với các cô gái như thế nào? Phải làm sao để chiếm t́nh cảm cô gái, nhưng thật ra cậu ta chả có một mảnh t́nh nào vắt vai – không có một cô gái nào để ư đến anh ta – như vậy cả bọn phong cho Cử là “Giáo Sư Thịnh 2”.

 

 

 

Xem PHẦN 2

 

 

 

 

 

Trần Đ́nh Nguyên Soái

6/2013

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Trần Đ́nh Nguyên Soái                  |                 www.ninh-hoa.com