Thơ & Truyện Trần Công Nhung                  |                 www.ninh-hoa.com


 Trần Công Nhung
 

Quê quán Quảng B́nh.

Cựu Giáo Sư Trung học
Vạn Ninh & Vơ Tánh

Nhiếp Ảnh Gia từ năm 1969.

Giải thưởng nhiếp ảnh
quốc tế & quốc nội

(Vàng, Bạc, Đồng)

 

Tác phẩm đă in:

- Quê Hương Qua Ống Kính
tập 1 (2002) đến tập 11 (2011)

- Mùa Nước Lũ (Truyện) 

- Thăng Trầm (Hồi kư Buồn vui một đời người) 

- Về Nhiếp Ảnh (Mạn đàm, Nhân vật, Phê b́nh)

- Buồn Vui Nghề Chơi Cây Kiểng.


Tác phẩm sẽ in: 

- QHQOK tập 12 - Sách ảnh Quê Hương – Tản mạn đường xa



Hiện sinh sống tại
Nam Cali, Mỹ Quốc


 

 

 

 

 

 

  


KỲ 2:

 

  

    Cô nhân viên vừa quay đi, ông khách nói nhỏ : “Một người đàn bà, một con vịt, một cái bếp là thành cái chợ”. Chẳng hiểu ông lấy chuyện này ở đâu nhưng ba bà th́ rơ ràng thành chợ. Tôi thở ra chán nản, đành trở về chịu trận vậy. Bây giờ câu chuyện lại chuyển qua rao giảng XHCN. Bà lớn hỏi cô cháu: “Cô không biết chúng mày học c̣n nhớ không. Chủ Nghĩa Xă Hội là xă hội tất yếu của loài người...sở dĩ Liên Sô sụp đổ là do sai lầm của ông Goóc Pa Chốp...”. Cứ thế bà thao thao, hai người kia ngồi nghe, tôi th́ dở khóc dở cười. Nếu câu chuyện bà bắt đầu từ cách mạng tháng 10 Nga th́ về tới Sài G̣n cũng chưa hết chuyện. Ḿnh thiểu số, khó mà xoay chuyển t́nh thế. Lúc tàu chạy qua vùng Đá Bạc tôi đột nhiên chận bà khách ngay một câu:

- H́nh như bà ở trường Đảng ?

- Không, tôi ở Thành Ủy, bác có quen ai ở trường Đảng à ?

- Vâng, chắc bà đă nghỉ hưu ?

- Đúng thế, bao nhiêu năm phục vụ bây giờ cũng mệt mỏi lắm bác ạ.

- Bà vào chơi Sài G̣n ?

- Không ạ, tôi đi hành hương sẵn đón cháu nó vào trông hộ cửa tiệm.

- Bà có cửa hàng tạp hóa ?

- Tiệm thẩm mỹ.

Tôi quay qua cô gái :

-  Cháu làm lâu chưa ?

- Dạ năm năm.

 - Cháu mà ở bên Mỹ th́ làm giàu nhấp nháy. Khu tôi ở có một cô cỡ tuổi cháu, mở một tiệm làm móng tay, 26 thợ, mỗi năm cô tậu một cái nhà cho bố mẹ anh em, lại lo chuyện học hành cho các cháu...

 

    Cả ba người chống tai nghe tôi kể chuyện Hoa Kỳ. Một bà hỏi: “Thế bác là Việt Kiều à”? Tôi vờ như không nghe, tiếp tục đưa banh về khung thành địch, sút những quả chí mạng, làm cho đối phương không kịp đỡ “. Từ vụ 9-11 tôi kéo qua Taliban, về Israel Palestine rồi Iran, Irak, hai bà theo tôi một lúc có vẻ mệt, từ từ thiu thiu ngủ. Không ngờ tôi lật ngược t́nh thế nhanh vậy. Cô gái th́ tĩnh như sáo. Nét mặt như Tây lai, đẹp và thông minh.

- Cháu tên ǵ, h́nh như bố không phải người Việt ?

- Cháu là Hồng Hạnh, bố cháu là người Pháp, bố cháu yêu Việt Nam nên ở lại Hà Nội.

    “ Tính tuổi th́ bố cô không thể nào là Pháp, người Pháp rời khỏi Việt Nam từ 54 mà cô giỏi lắm chưa đến 30, có lẽ ông nội th́ đúng hơn”. Nghĩ thế nhưng tôi cứ làm như tin thật:

- Cháu chắc chụp nhiều ảnh ? (Đẹp th́ ưa chụp ảnh)

- Sao chú biết ? Cháu có đến mấy tập album, để cháu lấy chú xem.

    Hồng Hạnh kéo chiếc va-li dưới chỗ nằm, h́ hục lôi ra 3 tập ảnh bự. Mang qua chỗ tôi ngồi rồi bắt đầu...Thế là “gậy ông đập lưng ông”. Xem và nghe giảng cho hết 3 cuốn tự điển h́nh ảnh th́ cũng ngắc ngư. Y như rằng, Hồng Hạnh bắt đầu từ tập một, những ngày c̣n đi học, những hội hè, du ngoạn đó đây, đến tập 3 là những h́nh ảnh mới nhất, mốt nhất. Trang phục kiểu cọ không thua ǵ người nước ngoài. Xem h́nh cứ tưởng như tài tử điện ảnh Hong-Kong. Nh́n những ảnh Hồng Hạnh chụp chung với mấy chàng trai cao ngồng, tôi hỏi:

- Cháu cao thước mấy ?

 - Dạ thưóc sáu, nhưng đi với mấy anh đánh bóng rỗ cháu phải mang giày cao hơn tấc rưỡi.

Tàu đă về đến Lăng Cô, tôi vờ đứng dậy, chồm ra ngoài khen: “Ồ, cảnh đẹp thật”.

Hồng Hạnh xếp cất mấy tập ảnh rồi bóc quít mời tôi:

- Cháu mời chú.

- Cháu ăn đi chú không khát.

   Cô gái nh́n tôi chăm chăm: Ăn hộ cháu”.

   Một cách nói thật khéo, tôi không thể từ chối. Tôi hỏi một câu ngoài lề:

-  Tại sao hai bà gọi tôi bằng bác, cháu lại gọi chú ?

   Cô gái cười tự nhiên:

-  Chú thân mật dễ nói chuyện hơn. Chú à, ở Mỹ chắc dễ kiếm việc làm chú nhỉ ?

- Dễ đối với người có khả năng và chịu khó.

 -  Cháu nghe nói có những người ra đi chẳng biết ǵ, khi về đă giám đốc kỹ sư...sướng thật.

- Không phải vậy đâu...cháu muốn, chú giới thiệu cho một người.

- Mỹ trắng hay Mỹ đen chú?

- Cháu thích thứ nào ?

   Hồng Hạnh cười vui vẻ:

- Mỹ đen, để tối đi làm về cháu gọi :”Chồng ơi, chồng ở đâu, nhe răng ra cho em thấy”.

    Tôi không nhịn được cười, không ngờ cô bé lại lém vậy. Tàu bắt đầu chui qua đèo Hải Vân. Câu chuyện vẫn nối tiếp. Đă đến giờ phát cơm. Cơm và 3 món ăn tuy cho vào hộp khằng giấy bạc, trông sạch sẽ nhưng thú thật, khó ăn lắm. Tôi biếu lại phần cơm, chờ vào Đà Nẵng mua mấy trái bắp. Hồng Hạnh đánh thức hai bà cô dậy ăn cơm.

  - Ơ, từ năy giờ mày vẫn nói chuyện với bác đấy à, mày không để bác nghỉ.

    Phải chi lúc mới lên tàu bà nói thế th́ tốt biết mấy. Thức mà vui c̣n hơn ngủ mà bực ḿnh. Tàu vừa dừng, cô gái nói với hai bà: “Cháu xuống mua bánh ḿ thịt cô ăn nhá”. Tôi cũng xuống theo.

    Buôn bán trong ga bây giờ có tổ chức hơn, hàng bán theo quầy, không có cảnh đổ bộ lên tàu giành giật như trước đây. Hồng Hạnh mua bánh ḿ, tôi hỏi mua mấy trái bắp luộc:

- Bắp bán bao nhiêu chị

- Dạ ngàn rưỡi một trái.

- Tôi lấy 5 trái.

   Cô gái nhanh miệng chận lại:

- Đắt thế một ngàn một quả, bắp bên kia ngon hơn chú à.

    Chị bán hàng sợ mất mối nên ưng thuận. Hồng Hạnh giành trả tiền, nhưng ai lại để thế. Tôi cho rằng cô này là một tay x́ phé cao. Tính ra bánh ḿ Cali, mua 2 tặng 1, ở đây mua 1 tặng 10 th́ chả đáng bao nhiêu, tôi trả tất. Vừa đếm tiền tôi vừa đùa:

- Lỡ thiếu, chị cho nợ không ?

- Nợ t́nh th́ được nợ tiền th́ không.

    Hồng Hạnh nh́n tôi cười: “Chú sợ chưa”. Bây giờ nữ giới ăn nói bạo thật. Đôi khi vậy lại vui “Con đường cái quan”.

 

    C̣n hơn mười tiếng đồng hồ nữa mới đến Nha Trang, tôi cũng không nghĩ ngơi ǵ được, mỗi người hỏi một câu, rồi cứ thế măn hết chuyện này đến chuyện nọ. Tôi hóa ra là người nhiều chuyện. Nhưng con đường có dài mấy th́ cũng đến điểm cuối cùng. C̣n mấy ga nữa thôi, Diêu Tŕ, Tuy Ḥa rồi Nha Trang. Nghĩ thế tôi lại vui vẻ tiếp chuyện mọi người. Lúc xuống ga, ai nấy nói lời từ giă thật t́nh cảm. Hồng Hạnh c̣n dặn: “Chú nhớ email cho cháu nhé”.

 

 

HẾT

 

 

 

TRẦN CÔNG NHUNG

7/2002

(Trích Quê Hương Qua Ống Kính tập 2)

 

 

 

 

Thơ & Truyện Trần Công Nhung                |                 www.ninh-hoa.com