Thơ & Truyện Trần Công Nhung                  |                 www.ninh-hoa.com


 Trần Công Nhung
 

Quê quán Quảng B́nh.

Cựu Giáo Sư Trung học
Vạn Ninh & Vơ Tánh

Nhiếp Ảnh Gia từ năm 1969.

Giải thưởng nhiếp ảnh
quốc tế & quốc nội

(Vàng, Bạc, Đồng)

 

Tác phẩm đă in:

- Quê Hương Qua Ống Kính
tập 1 (2002) đến tập 11 (2011)

- Mùa Nước Lũ (Truyện) 

- Thăng Trầm (Hồi kư Buồn vui một đời người) 

- Về Nhiếp Ảnh (Mạn đàm, Nhân vật, Phê b́nh)

- Buồn Vui Nghề Chơi Cây Kiểng.


Tác phẩm sẽ in: 

- QHQOK tập 12 - Sách ảnh Quê Hương – Tản mạn đường xa



Hiện sinh sống tại
Nam Cali, Mỹ Quốc


 

 

 

 

 

 

  


KỲ 1:

 

  

    Mỗi lần về thăm quê nhà, trong lúc đi đây đi đó tôi thường dùng nhiều phương tiện khác nhau. Đoạn đường nào có di tích thắng cảnh lạ th́ đi xe gắn máy, đoạn đường không có ǵ đặc biệt hoặc đă qua nhiều lần, tôi dùng tàu hỏa. Đi tàu tuy mất nhiều th́ giờ nhưng nhàn tản, không phải nắng gió, lại có dịp biết được nhiều chuyện về nhân t́nh thế thái.

 

    Hôm vừa xuống ga Huế, tôi vào hỏi vé để ngày kia đi tiếp. Cô bán vé cho biết, tàu S1 chỉ bán trước 24 tiếng đồng hồ. Kinh nghiệm cho hay, giường nằm tầng 1 mà mua như vậy chẳng bao giờ có. Thế nhưng biết cách, chỉ mất thêm chút đỉnh th́ lúc nào mua cũng được. Cuộc sống nó như thế, chẳng nên phiền trách. Sau ba hôm lưu lại Huế, tôi đáp chuyến tàu S1, tàu nhanh hàng đầu và là tàu xịn nhất của Việt Nam để đi Nha Trang.

 

    C̣n hơn một giờ nữa tàu Hà Nội mới vào mà khách chờ tàu đă đông nghẹt. Người ḿnh có thói hay nhiều chuyện. Gặp nhau chỉ sau đôi câu chào hỏi là kéo nhau ra họp chợ, làm cho căn pḥng đă không rộng răi, trở nên nóng bức ngột ngạt thêm. Trong một góc, có quầy bán tạp hóa, bánh kẹo, giấy bút, nem chua chả lụa...Ở đâu cũng thế, chỗ đông người là có bán các thứ ăn uống. Xứ người, bán bằng máy, cứ cho tiền vào miệng máy rồi giộng nó một đấm là máy nhả ra các thứ ḿnh cần, tiền dư thối lại. Cũng lắm trường hợp máy không chịu thối hoặc cướp luôn tiền của khách, người mua chẳng biết kiện thưa ai. Xứ ḿnh, mặt đối mặt, chọn lựa thoải mái, nhưng lại hay căi cọ. Một bà cụ mua nem chua, ăn không được đang đôi co với cô bán hàng:

- Nem ri mà o bán cho người ta.

- Dạ cháu cũng mua chớ có làm mô bác.

- Tui trả lại o, không mua nữa.

- Bác lột ra rồi trả răng được.

- Cái mô lột, tui chịu tiền.

    Bà cụ lấy lại được tiền nhưng vẻ mặt vẫn c̣n tức tối nên quay ra phân bua với người nhà một lúc mới thôi. Không khí trong pḥng mỗi lúc một nóng bức, tôi ra đợi bên ngoài.

 

    Mới tháng ba mà trời nóng dữ! Da thịt cứ nhơm nhớp mồ hôi, người ta bảo “Nóng chảy mỡ cũng phải”. Lát sau, tiếng một cô gái Huế vang trên loa ngoài sân ga: Đoàn tàu S1 Hà Nội Sài G̣n sắp về trên đường sắt số 2. Yêu cầu quí khách đứng xa ra để đoàn tàu vào ga được an toàn”. Khách ùn ùn ra cửa. Kẻ mang người xách, đồ đạc cồng kềnh, chen lấn nhau. Trước đây người ta thường nói xă hội chủ nghĩa là xă hội sắp hàng, tôi thấy không đúng lắm. Người ḿnh ít khi chịu sắp hàng. Điều quái lạ là cửa vào sân ga rộng thênh thang mà khép lại vừa một người đi. Anh công an cầm loa pin nhắc nhở: “Quí khách cầm vé trên tay giơ cao lên”, trong khi hai chị nhân viên kiểm vé. Tôi chẳng hiểu sao lại xem khách như trẻ con để phải nhắc những chuyện lẩm cẩm như vậy. Tại sao không mở rộng cửa, ba người cùng soát vé, vừa nhanh vừa khỏi phải chen lấn. Cuối cùng th́ mọi người đều vào hết trong sân ga trước khi tàu đến. Được mấy phút, tiếng cô gái Huế lại vang lên: Đoàn tàu S1 đỗ lại 8 phút, yêu cầu quí khách có vé khẩn trương lên tàu và ổn định chỗ ngồi để đoàn tàu chuyển bánh được an toàn.” Tôi mà giám đốc đường sắt tôi sẽ bảo cô xướng ngôn viên nói như vầy: “Tàu đậu lại 8 phút, quí khách thong thả lên tàu. Chúc quí khách thượng lộ b́nh an”. Vừa quen thuộc vừa dễ nghe. Không việc ǵ phải “khẩn trương” với “ổn định”. H́nh như trong mọi hoàn cảnh người nhà nước cứ muốn tạo ra sự căng thẳng. Lên tàu xuống xe thay v́ từ tốn lại “khẩn trương” như giặc ngoại xâm đang ập tới. Chỉ nghe “khẩn trương” là ai nấy dồn toàn lực xô đẩy húc nhau đi tới.

 

    Lên được trên tàu, t́m được giường của ḿnh y như vừa làm một cuộc vượt đèo lội suối. Giường của tôi, khách vừa xuống, chăn gối c̣n bèo nhèo, lại dính mấy sợi tóc dài. Chẳng phải thắc mắc, xếp đồ đạc cho yên. Tôi chợt nhận ra, pḥng 4 giường th́ đă có 3 người đàn bà. Hai bà tuổi trên 50, một cô chừng 25, 26, họ chẳng để ư đến tôi, họ kháo nhau đủ thứ chuyện. Chiếc bàn chung cũng đầy các thứ vặt vănh, lối đi nêm hai thùng giấy to tướng, chẳng hiểu hàng họ ǵ, tôi chắc mấy người này đi buôn. Tàu hú lên mấy tiếng rồi rời sân ga. Tiếng c̣i tàu ngày nay nghe nó không năo ḷng ai oán như tiếng c̣i tàu máy hơi nước ngày trước.

 

    Đă thấy khỏe trong người, tôi sửa lại giường chiếu cho ngay ngắn vừa quay sang hỏi bà khách đối diện:

 -  Người nằm giường này vừa xuống là một thiếu nữ phải không thưa bà?

    Bà khách nh́n tôi ngạc nhiên:

 -  Sao bác biết hay vậy. Đúng thế, một cô gái, sinh viên y khoa.

    Tôi cười không nói ǵ. Bên ngoài, cảnh từ ga Huế qua An Cựu, về Hương Thủy, không khác xưa, nhà cửa vẫn lụp xụp tối tăm, nhưng phía quốc lộ 1 th́ đă mọc nhiều dăy nhà lầu. Tôi vừa nằm nghỉ chưa được mấy phút, một bà gọi sang:

 -  Bác làm ơn ra ngoài cho tôi leo lên tí.

    Tôi giật ḿnh chẳng hiểu bà khách nói ǵ, nhưng chợt thấy bà đang mặc chiếc củng rộng thùng th́nh th́ hiểu ngay. Tôi uể oải đứng dậy ra ngoài. Cô gái lại nh́n tôi cười chúm chím. Đứng ngoài ngắm cảnh một lúc nghe tiếng đẩy cửa, biết người đàn bà đă lên giường tầng hai, tôi quay vào, nằm vờ thiu thiu ngủ. Nhưng, bà giường đối diện, cứ táy máy với cái điện thoại cầm tay, bà bấm tít tít liên tục, nghe không được lại bấm, bà hỏi người con gái:

 -  Mày xem hộ cô sao chẳng nghe chúng nó giả nhời.

 -  Chắc lại mất sóng. Để cháu hỏi tổng đài.

    Hai cô cháu quay qua trao đổi chuyện nhà, “phải báo chúng biết giờ tàu đến để chúng ra đón, đồ nặng thế này ba bà con làm sao khuân nổi”. Bà khách nằm tầng trên cũng nhoài đầu ra góp chuyện chứ không chịu yên. Tiếng tàu chạy rầm rầm cộng với tiếng người, rơ ràng như chợ họp. Tôi nằm quay mặt vào cố đóng hai lỗ tai lại. Thật không phải dễ. Một lát, bà khách giường trên lại gọi:

-  Bác ơi bác, bác làm ơn ra ngoài cho tôi leo xuống tí.

    Bổng dưng tôi như người canh cửa khách sạn, chốc leo lên tí, chốc leo xuống tí, làm sao c̣n nghỉ ngơi. Tôi ngao ngán, không ngờ họ hành hạ ḿnh một cách tự nhiên như thế. Tôi tự trách, “Cứ đ̣i S1, đi S9, S10 th́ đâu gặp chuyện như vầy”. Tôi chạy t́m cô nhân viên tàu, cô đang soát vé buồng bên cạnh.

-  Cô có giường nào cho tôi đổi...

   Cô nhân viên nh́n tôi tỏ vẻ không hiểu :

- Bác nằm giường mấy ? Làm sao phải đổi ?

- Pḥng tôi có 3 người đàn bà họ ồn không sao nằm yên được. (Tôi dấu chuyện leo lên leo xuống của bà khách).

- Để cháu xem có giường nào trống, bác qua nằm tạm.

   Ông khách đang nghe chuyện nói giúp tôi:

- Lát vô Đà Nẵng tôi xuống, ông qua đây.

    Tôi mừng, năn nỉ cô trưởng toa:

- Phải đấy, cô cho tôi qua đây.

- Không được bác ạ.

- Dễ quá mà sao không được hả cô ?

- Theo kế hoạch th́ không được.

- Th́ ai lên cô xếp họ vào chỗ tôi, có ǵ khó khăn đâu.

- Nhưng kế hoạch vé bán Đà Nẵng - Sài G̣n, bác lại xuống Nha Trang.

 

 

Đón xem Kỳ 2

 

 

 

TRẦN CÔNG NHUNG

7/2002

 

 

 

 

Thơ & Truyện Trần Công Nhung                |                 www.ninh-hoa.com