Thơ & Truyện Trần Công Nhung                  |                 www.ninh-hoa.com


 Trần Công Nhung
 

Quê quán Quảng B́nh.

Cựu Giáo Sư Trung học
Vạn Ninh & Vơ Tánh

Nhiếp Ảnh Gia từ năm 1969.

Giải thưởng nhiếp ảnh
quốc tế & quốc nội

(Vàng, Bạc, Đồng)

 

Tác phẩm đă in:

- Quê Hương Qua Ống Kính
tập 1 (2002) đến tập 11 (2011)

- Mùa Nước Lũ (Truyện) 

- Thăng Trầm (Hồi kư Buồn vui một đời người) 

- Về Nhiếp Ảnh (Mạn đàm, Nhân vật, Phê b́nh)

- Buồn Vui Nghề Chơi Cây Kiểng.


Tác phẩm sẽ in: 

- QHQOK tập 12 - Sách ảnh Quê Hương – Tản mạn đường xa



Hiện sinh sống tại
Nam Cali, Mỹ Quốc


 

 

 

 

 

 

  


KỲ 2:

 

Bài bạc, ngoại trừ nhà nghề có ngón, c̣n chơi lấy thú th́ bù qua sớt lại rồi cũng thua. Mà lúc thua th́ thấy rơ. Đôi khi c̣n làm "chuyện động trời". Có lần thua hết tiền, tôi ăn cắp tiền vợ rồi bày kế tri hô có trộm vào nhà. Vợ tôi biết hết mánh, bởi sự giàn cảnh của tôi vụng về, không cần Shelock Homes cũng thấy ngay. Nhưng bà ấy bản tính hiền và mới về nhà chồng nên không nói ǵ. Một đôi khi không những không than phiền mà c̣n săn sóc khi tôi ngồi ṣng làm cho tôi thấy chột dạ. Nhưng bao giờ tôi cũng chơi trong chừng mực. Không chơi qua đêm. Có một lần đánh lớn tại nhà Thiếu Tá Tùng, Quân Pháp (đánh bạc nhà Quân Pháp th́ chỉ có sợ cọp), đối diện rạp Ciné Minh Châu. Ṣng gầy từ sáng thứ bảy. Toàn những tay sừng sỏ, trong số có một Đại Úy Pháo Binh từ Dục Mỹ về. Con bạc quần thảo nhau suốt ngày, ăn uống tại chỗ.  Đến 11 giờ khuya tôi đứng dậy thưa làng:

  -   Như đă nói từ ban sáng tôi phải về trước 12 giờ. Số tiền tẩy của tôi 25 ngàn (tẩy 500 vậy là tôi được khá nhiều). Sáng mai, 5 giờ tôi sẽ trở lại, và sẽ tŕnh làng y số. Sáng tôi trở lại, đồng bào vẫn c̣n ngồi. Một hai người bỏ cuộc đă có người thay. Trận chiến kéo dài cho đến 3 giờ chiều chủ nhật, c̣n lại ḿnh tôi và Đại Úy Pháo Binh. Bổng anh rút đồng hồ đeo tay cầm cho chủ nhà để có thêm tiền. Tôi ngưng ngay cuộc chơi. Tôi nói:

  -   Có lẽ chúng ta tạm dừng, đúng ra 3 tay cũng đă tan ṣng. Tôi cố ngồi cho anh gỡ nhưng như vậy cũng đă đủ. Anh đang xui, hơn nữa x́ phé mà đánh tay đôi th́ chả c̣n ǵ lư thú.

 

  Tôi nói xong và kiểm lại tiền. Số tiền không tăng hơn lúc sáng. Chơi là phải vui, chơi mà đi đến cầm cố khổ đau th́ không nên. Mấy năm sau, khi nhập vào làng ảnh, tôi giả từ tất cả. Ấy là nhờ qua "làng mới" trúng  "căn".

 

  Cũng có người "nhập làng chơi" do ṭ ṃ. Sau 75, tôi  quen anh Vinh, một nhà công nghệ ở bên Vĩnh Hải. Đúng ra anh t́m đến tôi. Phải nói anh là một "kỳ quan". Một buổi sáng anh Vinh đến gơ cửa, tự giới thiệu rồi đưa ra yêu cầu:

  -   Trước kia tôi nghe tiếng anh về Nhiếp Ảnh, nay thiên hạ đồn anh chơi chim cũng  có hạng.

  Tôi phân trần để anh hiểu:

  -   Thưa anh không phải đời sống tôi dư giả ǵ mà chơi đâu. Chẳng qua là gặp lúc bí phải bày tṛ tiêu ngày đọan tháng. Đi tù về nhà nước không cho tôi làm ǵ cả, ngoại trừ đi kinh tế mới. Thế nên tôi đă bán  cái xác nhà trước để vào Hợp Tác Xă "ḿ đùn". Rồi v́ cứ phải làm khuya vất vả, dinh dưỡng bo bo sắn lát nên lâm bệnh, đành bỏ cuộc.

  -   Sao anh không làm nhiếp ảnh?

  -   Cái đó càng không được. Tôi đă "đăng kí" nhưng Thông Tin Văn Hóa thành phố sổ toẹt. Văn hóa không phải phần việc của những người ở tù ra.

  Anh Vinh hỏi tôi một số vấn đề về nuôi chim. Anh muốn nhập làng chơi chim. Chơi mà có vốn liếng như anh th́ quá dễ. Thế là chưa tới hai tuần lễ anh đă có nguyên một nhà chim. Yến, Phụng, Họa Mi, Chích Choè ...vv không thiếu thứ ǵ. Một hôm anh mời tôi sang dùng cơm, trong lúc anh bận làm vệ sinh trại gà (anh nuôi cả gà công nghiệp), tôi nói chuyện với chị về cái say mê của anh. Chị cho biết:

  -   Nhà tôi, ổng nóng lắm. Cái ǵ cũng muốn làm ào ào. Có hôm ổng mua về con Họa Mi, con chim chưa được dạn, nhảy lồng liên tục. Vậy là ổng nổi nóng cầm cái lồng xóc một hồi như đánh  xóc dĩa, tay xóc miệng nói: "Nhảy hả, cho mày nhảy". Lúc để lồng xuống, con chim nằm ngay đơ. Lần khác, mua con két, về nhà lúc bắt két bỏ vào lồng, bị két cắn, thế là ổng cầm mỏ két tét làm hai: "Cắn hả, cho mày cắn". Nghe mà thấy ghê.

 

  Anh Vinh là người có óc khoa học. Tuy không có bằng cấp nhưng về mặt thực tiển anh có tŕnh độ khá cao. Anh được Viện Đại Học Hải Sản mời hợp tác với chức vụ Phó Viện Trưởng. Một hôm tôi nhờ anh hướng dẫn nuôi gà công nghiệp. Tôi cho đây là nghề ít vốn, đơn giản, tự túc được..Không ngờ anh nói ra một điều làm tôi giật ḿnh:

  -   Anh có biết trước khi nuôi gà tôi đă phải đi học làm mắm gà không ?

  -   Chi vậy anh?

  -   Anh thử tưởng tượng một đêm 500 con gà rụng một lượt th́ làm ǵ? Làm thịt ra chợ bán hay sao ? Ḿnh đă không làm được điều ǵ lợi ích cho xă hội th́ cũng không nên làm chuyện tồi tệ.

 

  Tôi cảm phục vô cùng về tinh thần trách nhiệm của anh. Bốn năm trời, chuyện toi dịch không hề xẩy đến với 500 con gà của anh. Nay anh nhảy vào làng chơi chim một cách ồ ạt. Nhà anh có Lab kiểm nghiệm chất đạm trong mắm, anh dùng nghiên cứu thức ăn cho chim Yến. Anh khoe rằng đă biến đổi màu Bạch Yến thành Xích Yến (khó tin). Anh nói:

  -   Tôi đă lấy sắc tố hồng trong vơ tôm chế thức ăn cho Yến. Không cần hạt Hướng Dương không cần cà rốt.

 

  Anh nói thôi, chứ tôi chưa thấy tận mắt. Như có lần tôi đă tŕnh bày, nuôi Xích Yến, Việt Nam chỉ có mỗi ông Giáo Sư Đại Học ở 70 Huỳnh Khương Ninh Sài G̣n là bậc thầy. Yến ông nuôi đỏ thắm như màu đỏ rau dền, c̣n đa số người chơi may lắm gặp con thuần "xích" th́ mới đỏ.

  Ba tháng sau tôi nghe anh Vinh giải tán hết giàn chim, lớp bán lớp cho. Gặp anh tôi hỏi:

  -    Cái ǵ khiến anh chi một số tiền lớn chơi chim, rồi đùng một cái lại bỏ hết.

  Anh thản nhiên đáp:

  -   Chơi cho biết. Biết rồi th́ thôi. Tôi thua anh ở chỗ, anh th́ đi tới nơi tới đích c̣n tôi không. Từ Nha Trang vô Sài G̣n, nhiều khi dọc đường lại vui hơn lúc đến.

 

  Có lẽ đúng thế. Anh c̣n cho biết anh đă làm 26 nghề, nghề nào cũng đạt tŕnh độ làm thầy thiên hạ, nhưng rồi bỏ. Từ nghề Garage, thợ đồng hồ, ngân hàng, đông lạnh, làm mắm..nuôi gà..vv..vv Anh có ư tưởng khá độc đáo, anh bảo: "Khi tôi thấy không c̣n ǵ để học nơi một người, tôi sẽ không chơi nữa". Trong thời gian anh mở tiệm vàng, tiệm đồng hồ, anh mời toàn thợ giỏi. Lúc nắm được bí quyết chuyên môn rồi th́ anh cho nghỉ. Đây là điều trái với ư tưởng của anh lúc nuôi gà.

 

  Đến bây giờ, qua một vài món chơi tôi có được một kinh nghiệm khó chứng minh: Cứ chơi cho nhiệt t́nh như từng say đắm với người yêu th́ rồi sẽ gặp những điều kỳ diệu,  như chuyện trong mơ. Chơi Cây, tôi đă gặp 2 Cây Khế bên nhà, qua Mỹ th́ rất nhiều trường hợp tương tự. Một hôm bổng dưng thích đi chợ trời (Redondo). Vào chợ cũng chẳng biết mua ǵ, cứ phăng phăng từ đầu dưới lên đầu trên th́ bắt gặp ngay mấy anh Mễ đang phá bỏ một giàn bông giấy lâu đời, có gốc to hơn bắp đùi. Hỏi xin, họ càng mừng, đỡ mất công đi đổ.

 

  Tôi thường khuyên các bạn trẻ :"Làm ăn th́ tính cho kỹ, c̣n chơi cứ nhập đại rồi đâu sẽ vào đó". Đắn đo măi, thời gian trôi qua, cơ hội không trở lại th́ rồi hối tiếc sau này. Một ông cụ 86 tuổi ở Garden Grove bây giờ mới đi học nhiếp ảnh. Cụ nhờ tôi chỉ dẫn. Cụ cứ trách ḿnh:" Phải hồi đó tôi đi học với ông Đàm ông Lĩnh th́ đâu có vất vả như bây giờ".

 

  Càng lớn tuổi càng thấy thời gian qua mau, càng cảm thấy nhiều hối tiếc v́ đă bỏ phí nhiều cơ hội làm nên chuyện thời c̣n son trẻ. Nhưng tuổi trẻ th́ lại thấy đời ḿnh c̣n dài nên cứ măi rong chơi. Có khi chơi ngông mà cứ tưởng ḿnh làm việc anh hùng.

 

 

 

  HẾT

 

 

 

TRẦN CÔNG NHUNG

  June - 2001

 

(11 tập Quê Hương Qua Ống Kính  đă in, độc giả muốn xem xin vào trang nhà của báo Viễn Đông: http://viendongdaily.com/)

Caption: H1: Phút căng thẳng. H2: Chơi chim

 

 

 

 

Thơ & Truyện Trần Công Nhung                |                 www.ninh-hoa.com