Thơ & Truyện Lư Ṭng Tôn            |                 www.ninh-hoa.com

Lư Ṭng Tôn

 

Bút hiệu: 


Lư Tha
nh Tùng, Tôn Sáu Lư, Lư TônKim,  Thơ 
Sinh,

Ngựa Hồng Hoang, Ba Ton

Sinh năm: Quí Tỵ, rắn nước Miền Tây dễ thương

Sinh quán: 

Cần Thơ, Việt Nam

 

Trước 1975, theo học và tốt nghiệp đại học Khoa Học Cần Thơ.

Sau 1975, CS Northridge (BS Mechanical), UCLA (ME)

Giáo sư Toán Lư Hóa trường Kỹ thuật Cần Thơ,

trường Lasan, Bồ Đề

Cần Thơ.

Hiện cư ngụ tại Lancaster, Los Angeles, CA.

 

Làm thơ, viết văn. Sáng tác nhiều thể loại Văn, Thơ,

Biên Khảo, Truyện Ngắn, 
Tùy Bút, ... tại Việt Nam & hải ngoại.


Tác phẩm đă xuất bản, phổ biến: trên Báo tường, Bích báo trường Phan thanh Giản, nhật báo Đuốc miền Tây CT, Đặc san trường trung học Phanh thanh Giản & Đoàn thị Điểm hải ngoại, Tuyển tập Văn Học Nghệ Thuật Câu Lạc Bộ T́nh Nghệ Sĩ Hải ngoại,

đặc biệt là trang:  

 

 www.ninh-hoa.com

 

 

Người làng Phong Ấp, xă Ninh Binh, Ninh Ḥa.

Tốt nghiệp K.19 Khoa Lịch sử Trường Đại học Khoa Học Huế

 

 

Hiện cư ngụ tại UK


 

 

 

 

 

QUA RỒI MỘT GIẤC MƠ

 

Lư Thanh Tùng

 

 

“Đời là một giấc mơ” khi được tin mẹ của chị Lệ Hoa, nhạc mẫu của anh Việt Hải vừa măn phần, theo tôi như vậy là đă qua một giấc mơ, với quan inệm của tôi là khi ḿnh sinh ra đời là bắt đầu cho một hành tŕnh mà ḿnh không biết đâu là bờ, đâu là bến, đâu là thực, đâu là hư…..phải chăng đó chính là một giấc mơ? Như thế, khi sanh ra đời là mỗi một người chúng at đang bắt đầu một giấc mơ, có giấc mơ dài, có giấc mơ ngắn, có giấc mơ đẹp mà cũng có những giấc mơ hăi hùng, tùy hoàn cảnh sống của từng người, tùy tâm trạng, tùy điều kiện sức khỏe…. 


Bầu trời trong xanh và cụm mây trắng

Hôm nay, một ngày trời thật đẹp, bầu trời trong xanh điểm vài cụm mây trắng trôi lững lờ, chính là ngày đưa itễn Bà, mẹ của chị Lệ Hoa là Bà quả phụ Tăng Huy Quan nhủ danh Trần Thị Huê đă qua rồi một giấc mơ thật đẹp và lăng mạn nhất. Nhà quàn trông rất sang trọng và tráng lệ, dĩ nhiên người tới sớm nhất là Bà, sau đó, 2 người ở xa nhất là tôi (Lancaster, CA) và anh Lưu anh Tuấn (San Diego, CA), lần lượt anh chị em Câu Lạc Bộ T́nh Nghệ Is cũng đến (có khoảng 30 người), có lẽ anh Hạnh Cư là người đến sau cùng nhưng mọi người đều cảm động v́ anh đă thức trắng đêm để sáng tác một bài hát dâng lên cho Mẹ Lệ Hoa và riêng tặng cho anh Việt Hải và chị Lệ Hoa. Tang lễ diễn ra trong không khí trang nghiêm với những khuôn mặt thân thương đă đứng lên nói lời nhung nhớ và những kỷ inệm về Bà như: chị Quỳnh Giao, anh Lê Văn Khoa, chị của Lệ Hoa, BS Peter Morita, anh Phạm Ngọc Lân và tôi cùng vài người nữa nhưng tôi quên tên, cảm động nhất là phần nói chuyện của 2 cháu Hải Việt và Hải Nam, dù 2 cháu sinh ra và lớn lên ở xứ người nhưng nhờ sự d́u dắt và dạy dỗ của gia đ́nh nên 2 cháu vẫn c̣n giữ ǵn rất chuẩn mực truyền thống của người Việt Nam Cộng Ḥa chúng at ngày xưa. 

 

 

Lư Ṭng Tôn và lời từ biệt 


Ban văn nghệ Câu Lạc Bộ T́nh Nghệ Is đă đến đây ca lên cho Bà nghe lần đầu cũng là lần cuối, v́ khi c̣n sinh thời, bà rất thích CLB TNS, nhưng v́ tuổi già, sức yếu nên Bà không thể đến tham dự, Bà xem CLB TNS talkshow trên TV hay những dĩa DVD do Anh Việt Hải đem về một cách say sưa, có lần Bà nói với tôi là, chúng cháu khi nào có dịp lên đây hát cho Bà nghe, nhưng đây là lần đầu và cũng chưa chắc là lần cuối Bà đă được anh chị em không quản ngại đường xa đến đây hát cho Bà nghe (v́ nay mai Bà sẽ theo chân chúng at trong mọi sinh hoạt) nhất là để thưởng thức itếng hát của đứa con gái yêu dấu của Bà là chị Tăng Lệ Hoa là một thành viên trong Ban hợp ca. 

 
Ban hợp ca Câu Lạc Bộ T́nh Nghệ Sĩ

Bà sinh ra và lớn lên tại Bến Tre, lập gia đ́nh và có những người con hiếu thảo, chăm nom khi Bà về già như chị Lệ Hoa cùng chồng và con chứ không đưa Bà vào viện dưỡng lăo. Lần đầu tiên tôi gặp Bà khi đến thăm anh Việt Hải, sau hồi chuông ngắn bỗng thấy một người già ra mở cửa với nụ cười thật phúc hậu, chào đón tôi như người trong gia đ́nh quen biết từ lâu, hỏi ra mới biết đó là má chị Lệ Hoa, sau khi bàn tính chuyện xong, tôi mời anh Việt Hải ra ngoài ăn trưa th́ cũng chính là lúc Bà đă chuẩn bị buổi trưa cho chúng tôi v́ thấy chúng tôi làm việc quá hăng say cho đặc san Tết Nguyên Đán. Sau đó và nhiều lần sau nữa, đến lúc Bà phải ngồi xe lăn mà thái độ đối với tôi cũng không khác khi xưa, điều này khi nghe anh Lê Văn Khoa kể chuyện về Bà th́ tôi thấy hầu như Bà đều đối xử với mọi người như vậy chứ không riêng một ai. Sau tang lễ, anh Việt Hải và chị Lệ Hoa mời mọi người đến nhà hàng Olive Buffet dùng buổi trưa, nơi đây khá gần đại học Cal State Northridge, trường xưa mà anh Việt Hải và tôi tốt nghiệp. Buổi ăn giữa lunch và dinner này cũng là để cám ơn, thật bất ngờ khi được biết buổi khoản đăi này là do chính Bà đăi mọi người, anh Việt Hải và chị Lệ Hoa chỉ là người đứng ra thay mặt cho Bà, khi c̣n sanh itền Bà thích đăi đằng bạn bè. Nay Bà đă nằm xuống mà lại lo chu toàn như thế, thật là cảm động biết bao, hăy nghe anh Lê văn Khoa tâm sự trong ngày tang lễ của Bà: 

 

“Tôi nhớ có đọc trong một quyển kinh câu: “Cỏ khô, hoa rụng, đời người có khác ǵ...”. Hôm nay chúng at họp nhau đây để itễn đưa một người thân, bà Trần Thị Huệ, mẹ của Lệ Hoa và là nhạc mẫu của Việt Hải.

 

Bà là một người thật can đảm, đă trải qua những cảnh ngộ đau ḷng mà tôi tin không một người nào trong chúng at từng gặp phải. Có ai trong quư vị đă bị mất ba bốn người thân yêu v́ nước? Nếu tôi trong hoàn cảnh đó, chắc chắn không thế nào chịu nổi. Đó mới chỉ là một dẫn vụ trong các hoạn nạn mà bà đă gánh chịu trong đời. Thế mà bà đă can đảm chịu đựng, vượt qua để nuôi dưỡng các con nên người.” 

 
Thầy Lê văn Khoa và lời từ biệt 

Và trong một đoạn kế anh Lê văn Khoa tâm sự: “Tôi có gặp bà nhiều lần và rất quư bà. Có lần tuy ngồi xe lăn nhưng bà đă ra mở cửa mời tôi vào nhà, rồi cũng ngồi trên xe lăn đi lấy nước, đưa đến mời tôi uống trong khi chờ Việt Hải c̣n bận ở pḥng trong, chậm chân chưa ra kịp, c̣n Lệ Hoa th́ đi làm ở ngoài. Quan sát bà, tôi tin bà là người thánh thiện, chắc chắn sẽ được cứu rỗi.

Có điều chắc anh Khoa chưa được Bà nấu cơm cho ăn, không hiểu sao, khi tôi ăn vào, thức ăn vừa qua miệng th́ tôi cảm nhận được sự ngọt ngào và t́nh thương của Bà ấp ủ trong từng món ăn. Tôi đă mất Mẹ từ 40 năm qua, bây giờ gặp Bà, Bà đă cho tôi như được sống lại trong t́nh thương mà Mẹ tôi đă cho tôi từ thưở thiếu thời. Bà và Mẹ tôi đă cho tôi thấu hiểu những câu ca dao, những bài hát viết về Mẹ như:

 

“ Ḷng Mẹ bao la như biển Thái B́nh dạt dào, t́nh Mẹ tha thiết như vầng trăng tṛn, ngọt ngào”…..

 

Hay : “ Mẹ già như chuối Ba hương, Như xôi nếp mật, như đường mía lao.”… Và như thế tôi mới hiểu tâm sự của Lệ Hoa khi đi xa nhà, ḷng lúc nào cũng hướng về nhà, nơi có Bà Mẹ hiền đang bệnh và cần sự giúp đỡ, cần bàn tay chăm sóc của Lệ Hoa, không khi nào Lệ Hoa ngừng gọi điện thoại về nhà hỏi thăm xem Bà có khỏe không? Có sao không? Dù trước khi ra đi, anh Việt Hải và chị Lệ Hoa đă t́m người chăm sóc Bà tạm thời, tôi có nói với Lệ Hoa là cứ vui chơi đi, đừng lo lắng quá, mọi chuyện hăy tin vào đấng tối cao như Chúa hay Phật, cứ vững ḷng tin, thế mà chị Lệ Hoa vẫn luôn lo lắng, chính v́ thế nên tôi mới dám thưa rằng, cuộc đời Bà là một giấc mơ thật đẹp mà trong chúng at ai cũng mơ ước được như vậy. Ngay lúc Bà ra đi cũng thật nhẹ nhàng và thanh thản, thật nhanh chứ không chịu nhiều đau đớn kéo dài….Bà đă chấm dứt một giấc mơ thật đẹp. Do đó anh Lê Văn Khoa đă có lời như sau: “Trước sự chia ĺa của người thân, ḷng chúng at rất chua xót, đau buồn. Tôi xin được gợi ư Việt Hải và Lệ Hoa: Hăy nhớ những h́nh ảnh đẹp, hăy gợi lại những kỷ inệm vui để chờ đợi ngày gặp lại người mẹ thân yêu của ḿnh.” Chúng at c̣n đây, chúng at hăy c̣n đang sống trong giấc mơ, chưa biết bao giờ sẽ chấm dứt.

 

Ai bảo chết là hết, theo quan điểm của đạo Phật sự chết được các thiền sư Tây Tạng cho rằng chết là giải thoát nợ chúng sinh, nên họ suy luận cái chết của con người không ở ngoại vi của thể xác, mà nó nằm bên trong của vị thế thiêng liêng cao quư nhất để con người được về cơi vi diệu của thế giới bên kia. Chúng at gọi đó là cơi inết bàn hay chốn vĩnh hằng….

 

C̣n theo bên Thiên Chúa th́ sự chết là sự trở về nhà Chúa tức nhà Cha ở trên trời hay at gọi là Thiên Đàng. Con người chết đi là để sống lại, cơi trần chỉ là cơi tạm, c̣n nhà Cha trên trời mới là cơi hằng sống đời đời. “V́ khi con người đă chết, tức là đă được giải thoát khỏi mọi tội lỗi. Mà nếu chúng at đă chết với Đức Kitô, chúng at tin rằng sẽ cùng sống lại với người, v́ biết rằng Đức Kitô một khi từ cơi chết sống lại Người không chết nữa” (Thơ Thánh Phaolô Tông Đồ gửi tín hữu Roma). Như vậy khi Bà chết đi là đă qua một giấc mơ, bây giờ Bà bắt đầu đời sống thật sự trên thiên đàng, nh́n dáng Bà nằm yên nghỉ trong áo quan, gương mặt vẫn hiền từ, thanh thoát như dạo nào, điều đó chứng minh rằng Bà không chết mà Bà đang đi vào cuộc sống mới, cuộc sống đời đời, chỉ tội cho người c̣n ở lại như chị Lệ Hoa, chị rất đau khổ khi xa người Mẹ thân yêu như thế, tôi muốn hát tặng chị bài hát tôi thường hay ngêu ngao khi nhớ đến Mẹ tôi: 

Trên con đường về quê mà vắng bóng Mẹ, con biết cậy vào ai, biết nương nhờ ai? Trời đêm vắng sao sương mờ, đường xa thăm thẳm khuất bóng quê, Con băn khoăn đưa mắt trông t́m đây đó, có ai bạn đường cùng đi khỏi lo. Mẹ ơi! Bóng đêm rợn rùng, vực sâu đang gầm dưới lá rung. Con lao đao sắp ngă trên đường nguy khốn, đoái thương con cùng, Mẹ Đấng Chí Tôn.” 

 

Như anh Lê văn Khoa đă ủi an người ở lại: “Việc c̣n lại hiện nay cho hai em Lệ Hoa-Việt Hải cùng tang quyến là giữ vững inềm tin và dọn ḷng vui mừng để gặp lại bà trong miền vĩnh cửu.” chí lư thay cho lời an ủi này, mong rằng anh Việt Hải và chị Lệ Hoa sẽ quên đi những muộn phiền v́ xa vắng người thân yêu để itếp tục giấc mơ của ḿnh bên cạnh những đứa con ngoan hiền là Việt và Hải cùng những người thân yêu chung quanh. 


Anh chị em trong Câu Lạc Bộ T́nh Nghệ Sĩ

Trong quyển sách “Bí Ẩn Của Cái Chết” của nhà văn Thinh Quang, khi đọc nó tôi thích nhất là phần ông suy luận: "Sau khi chết chúng at đi về đâu, tùy theo tín ngưỡng tôn giáo để có câu trả lời chính xác cho ḿnh. Sống gởi trần tục, thác về nơi đâu ? Người quá cố được người ở lại lo cho một đám tang thật chu đáo, nơi an táng đẹp đẽ, êm ấm. Đức Khổng Phu Tử ngôn là "tử giă biệt luận" v́ chết là hết, hết những ràng buộc, hết những suy tư hay những khổ đau, ưu phiền. Câu nói trên vô cùng hữu lư v́ cứu cánh của sự sống là sự chết như sách của học giả Rinpoche đề cập để mọi bản thể quay về với cát bụi trần gian. Như vậy xác thân at trở về với cát bụi ". 

 

Trong trang 29 sách Thinh Quang nói về sự Thiện-Ác khi chúng at c̣n sống để liên hệ về phần an ủi cho tâm linh. "Do vậy khi hữu sinh, con người luôn luôn khuyến khích làm điều lành, tránh điều dử, phải chăng dó là cứu cánh của giá trị chân thiện mỹ cho tâm hồn ? và qua Anh Việt Hải Bà đă đọc và ngiền ngẫm rất nhiều sách cho nên tâm hồn Bà thật là Thánh thiện, thương yêu con cháu, thương cả bạn bè xa gần của con ḿnh cùng những người láng giềng, Bà là hiện thân của chữ Thiện và Ái trong cơi đời này". 

 

Giờ đây em ơi tóc rối ngổn ngang. 
(Lê Thúy Vinh Riêng tặng Lệ Hoa)

 

Nói về Bà, tôi rất nhớ Mẹ tôi, đă 40 năm qua mà h́nh bóng Mẹ tôi vẫn c̣n luôn măi trong tôi, từng cử chỉ, từnglời nói và từng hành động của Mẹ tôi như thoáng qua đâu đây, tháng sau là ngày giỗ thứ 40 của Mẹ tôi mà tôi tưởng chừng như mới mất Mẹ tôi ngày hôm qua, đó là nhờ h́nh bóng của mẹ chị Lệ Hoa đă cho tôi lần lượt nhớ lại Mẹ tôi, cám ơn Bà thật nhiều, không biết sau này có c̣n gặp ai để tôi có dịp nh́n qua đó để tưởng nhớ đến Mẹ tôi không? Trước khi Bà ra đi, tôi cũng đă hằng đêm cầu nguyện cho Bà, nay tôi vẫn sẽ itếp tục cầu nguyện cho Bà, tôi tin rằng ở trên cao kia Bà sẽ chúc phúc lại cho tôi cũng như cho tất cả anh chị em trong Câu Lạc Bộ T́nh Nghệ Is ngày một vững mạnh và thương yêu nhau hơn. Pro itinere habere vitam! (*)

 

 

Viết xong tại Lư gia trang Lancaster 7/2014, 

Lư Thanh Tùng ( Lư ṭng Tôn)


(*): Kính chúc bác an b́nh nơi trên cao (chữ la tinh)

 

 

 

 

 

 

Thơ & Truyện Lư Ṭng Tôn          |                 www.ninh-hoa.com