Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu                |                 www.ninh-hoa.com

Bút hiệu:  Tiểu Thu
 

  Sinh năm 1947 tại Quận Cao- Lănh- Đồng Tháp

  Theo gia đ́nh rời Việt Nam tháng 4-1975 và định cư tại Thành phố Montréal, Tỉnh bang Québec, Canada.

  Bắt đầu sáng tác năm 1987. Cộng tác với các nhật báo, tuần báo, nguyệt san, tuyển tập…tại Mỹ, Canada, Âu Châu…Trong Ban Biên Tập Tam Cá nguyệt Cỏ Thơm.

  Đă góp mặt trong các Tuyển Tập Đồng Tâm, Tuyển Tập Phụ Nữ Việt, Trầm Hương...

Được nhà văn Hồ Trường An giới thiệu trong Tập Diễm Ngưng Huy, Giai Thoại Văn Chương và Bút Khảo Quê Nam Một Cơi.
 

  Tác phẩm đă xuất bản:

-Sóng Nước T́nh Quê năm 2002

-Tiếng Hót Vành Khuyên 2007


 

 


 - Hiện định cư tại thành
   phố Montréal, Québec,
   Gia Nă Đại (Canada).


 

 

 

 


  
KỲ 1

 

                                                       

        Sáng nay tuy thứ sáu nhưng được nghỉ ở nhà, sướng ơi là sướng. Từ khi bước qua cái lằn  ranh "tri thiên mệnh", tôi quyết định chỉ làm việc bán thời gian. Chồng, con đều đi làm, căn nhà yên tĩnh đến nỗi ḿnh phát ù cả tai!!! Nói cho vui chớ thiệt t́nh ngồi tà tà nhâm nhi ly cà phê phin, thay cho những ly cà phê instantané ở sở, thưởng thức chiếc bánh croissant mới nướng nóng hổi, ḍn tan bỗng cảm thấy đời...đáng yêu quá chừng chừng!...

        Nhưng tôi đă quên cái téléphone! Cái vật mà tôi cho là lợi hại nhứt trên đời. Lợi cũng nhiều mà hại th́...không đếm xuể! Đang lơ mơ thả hồn theo khói... cà phê th́ bỗng giật bắn người v́ tiếng chuông điện thoại. Tiếng bà chị thân mến bên kia đầu đầu dây:

- Thơ đó hả?

        - Chính thị. Có chuyện ǵ mà kêu em sớm vậy? Tính đi "shop" hả. Tuần này em không có lương đâu nghen...

         Nhưng chị Thủy cắt ngang:

        - Shop ǵ mà shop. Thằng Phước, con trai lớn của chị c̣n ở Việt Nam, mới phone cho chị hồi nảy. Nó nói năm nay mực nước sông Cái cũng lên cao nhưng chưa đến nỗi lụt như năm ngoái! Vợ chồng con cái nó đều mạnh, nhưng có tin buồn là d́ Liên vừa qua đời, cách đây một tuần. Vợ chồng nó có đi đưa đám...

        Tôi cứ để mặc cho chị Thủy độc thoại. Tâm hồn tôi giờ đây đang trở về mấy mươi năm trước. Tại Sađéc, gia đ́nh tôi ở sát  cạnh hăng bánh phồng tôm Sa-Giang, d́ Liên ở gần cầu Cái Sơn. D́ sống thui thủi một ḿnh với một người lăo bộc. Người d́ xinh đẹp, hiền dịu và tài hoa của tôi nay đă ra người thiên cổ...

        D́ vừa là con nuôi vừa là cháu kêu bà ngoại tôi bằng d́. Mẹ d́ là em ruột bà ngoại. Năm d́ lên ba tuổi, cha mẹ d́ buôn bán bên Bến Tre, rủi bị dịch tả, cả hai đều qua đời, rất trẻ. Vậy là d́ Liên mồ côi cả cha lẫn mẹ trong ṿng có mấy ngày! Có câu không cha níu chân chú. Không mẹ bú vú d́. Bà ngoại tôi đem cháu về nuôi. Đă có bốn cô con gái rồi bây giờ thêm một cô nữa cho thành Ngũ Long Công Chúa càng tốt! Năm đó mẹ tôi đă lên mười ba. Bà cũng thương và săn sóc d́ Liên như mấy cô em ruột. Càng lớn d́ càng xinh đẹp và thông minh vô cùng. Ông ngoại tôi rất cấp tiến. Đối với con không hề phân biệt trai gái. Miễn học được là ông cho học. Hai ông bà rất thương d́ Liên, v́ ngoài tài học, d́ biết kính trên nhường dưới, dịu dàng và khéo léo hết sức. Bà ngoại dạy làm món bánh mứt ǵ là d́ làm được ngay. Chẳng những vậy mà đôi khi c̣n biết gia giảm cho ngon hơn, đẹp hơn. Ai có món ǵ hay, khéo là d́ phải kiếm cách học cho bằng được. Trong họ nhà nào có đám giỗ, đám cưới d́ đều chịu khó thức khuya dậy sớm, theo sát các bà cô, bà thiếm để học nghề. Trường ở Đốc Vàng thuở đó chỉ có tới lớp ba là hết, nên ông bà ngoại phải gởi mấy d́ qua ở nội trú với các Sơ bên Cù lao Gieng học tiếp. Tại đây ngoài chuyện học chữ, các d́ c̣n được mấy Sơ dạy thêu thùa, may vá. Như thường lệ, d́ Liên vẫn là đứa học tṛ xuất sắc nhứt.

         Năm d́ Liên lên chín th́ mẹ tôi đă lấy chồng về Cao Lănh. Làm dâu đâu được hai năm, sanh đứa con đầu ḷng là mẹ tôi phải theo ba lên Ság̣n. Ông nội có cho xây ba căn nhà liền nhau ở đường Lê Quang Định, sát Ngă Tư B́nh Ḥa. Bác Ba, bác Tư và ba tôi đều được mỗi người một căn. Bác Ba tôi mê xe c̣n hơn mê vợ, nên mượn nợ Chà mua hai chiếc xe vận tải. Ngờ đâu bị Việt Minh gán cho bác cái tội hợp tác với  Tây, chận xe lại đốt cháy tiêu luôn! Bác trai sợ bị chủ nợ siết nhà, nên nói bác gái nhờ người bạn thân nhứt đứng tên giùm căn nhà của bác. Nhưng ḍ sông ḍ biển dễ ḍ, nào ai lấy thước mà đo ḷng người. Một hôm trời mưa gió dầm dề, bác gái vừa mới sanh chị Cúc được hai tuần, th́ bị bà bạn thân quư hóa cho người tới liệng đồ đạc ra đường, cướp căn nhà ngon ơ! Há miệng mắc quai, nên hai bác đành ôm hận chịu mất căn nhà. Bác Tư tôi cũng không khá ǵ hơn. Không mê xe nhưng lại mê cờ bạc. Cái đam mê này cũng nguy hiểm chết người chớ không chơi. Có bao nhiêu tiền bác đem nướng hết vô ṣng bạc Đại Thế Giới. Hết tiền phải mượn nợ bọn đầu nậu. Tới khi tiền mượn và tiền lời lên cao như núi th́ bác cũng phải kiếm người bán căn nhà. Người mua nhà bác Thái cùng quê với mẹ tôi. Bác Thái hành nghề đạc điền, tức chuyên đo đất đai. Hai bác mới ngoài ba mươi, cha mẹ mất sớm nhưng có để lại chút ít tiền của và một đứa em út mới lên mười sáu . Cho tới khi mua căn nhà của bác Tư, gia đ́nh bác Thái vẫn ở Long Xuyên. Khi lên Sài G̣n, chú Ú Hậu tiếp tục học trường Pétrus Kư. Chú rất hiền, biết bổn phận, nên  học hành chăm chỉ, năm nào cũng lănh thưởng. Bác Thái v́ vậy mà quyết ḷng nuôi em ăn học cho tới cùng.

        Từ ngày có người cùng quê ở sát bên cạnh mẹ tôi vui lắm. Có món ngon vật lạ ǵ cũng mời nhau. Rảnh rỗi hai bà ngồi tán dóc, nhắc chuyện dưới quê. Sài g̣n hoa lệ tuy đẹp đẽ, văn minh thiệt, nhưng làm sao sánh được "dưới ḿnh". Con cá con tôm đem lên tới đây cũng bớt mập, bớt béo. Chỉ ở miệt Tiền giang ḿnh mới có cá linh. Tới mùa, cá từ trên Biển Hồ đổ xuống rào rào, mấy ghe đáy bắt không kịp thở. Rồi mấy chị bán cá tay chèo chiếc xuồng ba lá băng băng miệng rao lănh lót:- Cá linh hôôôn? Mấy bà nội trợ đă xách rổ chờ sẵn hai bên bờ sông réo liền :

- Cá linh, cá linh vô đây. Người mua kẻ bán lẹ như chớp, v́ cá linh tuy ngon, nhưng rất mau śnh! Thuốc lá Cao Lănh nổi tiếng ngon nhờ vô phân cá linh... C̣n cá bông lau ở đâu ngon bằng cá bông lau Sa Đéc? Nghĩ tới nồi canh chua thôi là cũng chảy nước miếng! Mắm ở đâu ngon nhứt? Châu Đốc. Nem ở đâu ngon? Nha mân...v.v...và...v.v... Nhắc tới đâu hai bà chắt lưỡi hít hà tới đó!

        ...Đến năm đệ tam niên th́ ông ngoại tôi quyết định cho d́ Nga và d́ Liên lên Sàig̣n ở với mẹ tôi để tiếp tục xin học trường áo tím. Ở nhà chỉ c̣n hai d́ quyết định học tiếp nên ông bà cũng ch́u. Hai bà d́ tôi năm đó trổ mă coi rất mượt mà. Nhứt là d́ Liên. D́ tóc dài da trắng, gương mặt thanh tú, dáng đi tướng đứng yểu điệu, thướt tha. Aên nói mềm mỏng, nhỏ nhẹ. Tóm lại ai gặp cũng có cảm t́nh. D́ Nga tuy đẹp nhưng hơi dữ. Đứa cháu nào không làm d́ vừa ḷng là d́ phùng mang trợn mắt nạt đùa. Ỷ ḿnh học cao d́ cũng hơi phách lối chút đỉnh. Hai nhà thân như một, chú Hậu lại học trên mấy d́ tới ba lớp, nên những khi "bí" bài, mấy d́ thường cầu cứu chú Hậu. Chú thành thầy...kèm trẻ hồi nào hổng hay. Rồi cái màn lửa gần rơm lâu ngày cũng phải...phựt! Số là thằng Hiền con bác Thái, mới có tám cái xuân xanh, nhân một đêm trăng sao vằng vặc, tự nhiên nổi hứng ra sau vườn để đi...tè. Nhưng chưa kịp thực hiện ư nguyện th́ bỗng thấy dưới gốc cây vú sữa ở cuối vườn có hai bóng đen. Thằng Hiền bở vía định bỏ gị lái thối lui vô nhà, th́ bỗng nghe có tiếng th́ thào. Không lẽ ma mà biết nói? Nó bèn định thần nh́n kỹ, té ra chú Hậu của nó đang nói chuyện với cô Liên!  Nhưng từ bụi chuối hột tới cây vú sữa hơi xa nên nó không nghe hai người nói những ǵ. Nó tự hỏi sao người lớn kỳ cục quá sức. Trong nhà đèn đóm sáng trưng, cớ ǵ lại lôi nhau ra chỗ tối hù để nói chuyện? Đứng một hồi bị muỗi cắn, thằng Hiền đành trở vô nhà, định bụng sẽ hỏi chú Hậu. Vậy mà cũng tới cả nửa giờ sau chú Hậu mới vô nhà. Mặt mày chú lại rạng rỡ như trăng rằm, làm như có điều ǵ đắc ư lắm vậy đó! Thằng Hiền sán lại kéo tay chú :

        - Chú Út à, hồi nảy Hiền thấy chú ngoài vườn với... Nó mới nói tới đây chú Hậu bỗng đổi sắc mặt, nắm tay nó lôi sềnh sệch vô pḥng chú. Sau khi đóng cửa pḥng cẩn thận, chú kề tai nó nói nhỏ:

        - Đừng có nói lớn. Hồi nảy Hiền thấy chú với ai?

Thằng Hiền nói một hơi:

        - Th́ chú với cô Liên đó. Sao trong nhà hổng nói chuyện mà phải ra ngoài vườn. Bộ chú hổng sợ muỗi cắn hả?

        Chú Hậu nắm hai bàn tay thằng Hiền, nh́n thẳng vào mắt nó rồi nói một cách nghiêm trọng:

        - Hiền có thương chú với cô Liên không? Thằng nhỏ gật. Chú nói tiếp: Vậy Hiền đừng đem chuyện này ra kể với ai hết nghen. Nếu mọi người biết, chú với cô Liên sẽ bị rầy ghê lắm đó. Hiền hứa với chú đi.

         Tuy không hiểu tại sao lại bị rầy, nhưng thằng Hiền cũng long trọng hứa sẽ giữ kín chuyện  này. Chú Hậu thở ra như trút được gháng nặng và móc túi cho thằng Hiền  năm mươi xu ăn bánh. Thằng Hiền được tiền ăn bánh là mê rồi, nên cũng không đem chuyện này kể với ai. Trước mặt mọi người, Hậu và Liên cố  giữ vẻ mặt b́nh thường nên cũng chẳng ai nghi. Nếu đôi khi có một vài cử chỉ thân mật th́ mọi người đều cho rằng tại tụi nó thân nhau như anh em ruột (!). Tới năm hai d́ thi " đíp lôm" và chú Hậu lấy cái Tú tài toàn phần, th́ bác Thái quyết định cho em qua Pháp học tiếp. Có đi du học sau này trở về mới nắm được những chức vị quan trọng. Hôm làm lễ ăn mừng cho cả ba ( chú Hậu, d́ Nga và d́ Liên), bác Thái long trọng loan báo cái quyết định này trước mặt mọi người. Tất nhiên ai cũng hoan hỉ trừ...nhân vật được chỉ định! (và d́ Liên). Ngoài mặt tuy b́nh tĩnh nhưng trong ḷng hai người đều chết điếng. Bởi ai đi du học cũng phải năm sáu năm mới về. Chuyện ǵ sẽ xảy ra trong khoảng thời gian đó? Nếu không muốn nhắc tới cái câu mà ai cũng biết: xa mặt cách ḷng!

        ...Đêm đó, cây vú sữa cuối vườn một lần nữa lại được "nghe" những lời th́ thầm của hai kẻ yêu nhau. Nhưng lần này có pha thêm những giọt lệ buồn của d́ Liên! 

Tội nghiệp chú Hậu, từ ngày cha mẹ qua đời, với sự đùm bọc thương yêu của người anh lớn, bác Thái có khác nào người cha thứ hai của chú. Làm sao chú dám căi lời? Chú đành năn nỉ d́ Liên ráng đợi cho tới ngày chú bái tổ vinh quy. Hai người sẽ chắc chắn loan phụng ḥa minh, sắc cầm hảo hiệp. D́ Liên tuy tan nát cơi ḷng, nhưng trước t́nh cảnh nan giải của người yêu cũng đành bó tay. D́ hứa là sẽ chờ  cho đến ngày chú thành tài trở về. Sông có thể cạn, núi có thể ṃn, nhưng t́nh của d́ đối với chú sẽ măi măi không thay đổi. Trước những lời thề quyết liệt của người yêu, chú Hậu cảm thấy vững ḷng, nên vài tháng sau chú thơ thới hân hoan xuống tàu trực chỉ trời Tây tiếp tục việc đèn sách. Rồi nhờ cái viễn ảnh ngh́n trùng xa cách này mà đêm đó hai cô cậu mới có can đảm trao nhau nụ hôn đầu đời. Tuy vụng về nhưng cảm động biết bao... Măi nói chuyện không để ư tới thời gian, nên khi tơ ḷng đă được gỡ rối, họ mới thấy trời đă khuya lơ khuya lắc. D́ Liên rón rén vô nhà, không quên dùng nước thiệt lạnh rửa mặt cho tỉnh táo trước khi vào pḥng. D́ Nga c̣n nằm đọc tiểu thuyết, thấy em vô th́ hỏi:

        - Mày đi đâu mất tiêu mà tao kêu Liên ơi Liên hỡi om ṣm cũng không thấy trả lời. Hồi nảy có gánh chè thưng đi ngang, tính rủ mày ăn...Nói tới đây bỗng để ư tới khuôn mặt đầy vẻ u sầu và đôi mắt đỏ chạch của cô em, d́ Nga vội hỏi:

        - Ủa mày khóc hả Liên? Có chuyện ǵ vậy?

D́ Liên nằm xuống giường, kéo tấm mền trùm kín đầu rồi nói:

        - Không có ǵ đâu, ngủ đi...

Nhưng cái thái độ kỳ quặc của cô em đă kích thích ḷng ṭ ṃ của bà chị. D́ Nga ngồi dậy, bước qua giựt tấm mền xuống rồi nói như ra lịnh:

        - Tao biết mày có chuyện giấu. Nghĩ sao d́ bỗng đổi giọng dỗ dành:- Có chuyện ǵ nói cho chị biết đi. Chuyện buồn giấu trong ḷng sẽ sanh bịnh đó nhỏ à. Dầu ǵ chị cũng lớn hơn em ( một tuổi!). Kể cho chị nghe rồi ḿnh kiếm cách giải quyết...

        Biết không thể nào "thoát" khỏi tay cái bà chị ṭ ṃ tọc mạch này. Ừ mà biết đâu cái bầu tâm sự đang đè nặng trong ḷng sẽ nhẹ bớt khi ḿnh chia xẻ với người thứ hai? Nghĩ vậy d́ Liên bèn ngồi dậy rồi  kể cho chị nghe hết cuộc t́nh của d́ với chú Hậu. Nghe xong, d́ Nga vừa cười vừa xỉ ngón tay lên trán d́ Liên nhiếc:

        - Kể ra mày cũng kín thiệt. Cả năm nay mà chẳng ai biết ǵ hết trơn. C̣n cái ông Hậu nữa. Thấy lù khù vác lu mà chạy! D́ Liên phản đối:

        - Thôi đi, em đang buồn muốn chết mà chị c̣n ghẹo!

D́ Nga thấy em giận lật đật nín cười, nói:

-Thôi rầu rỉ mà chi. Mấy năm qua lẹ lắm. Ráng chờ, chừng anh Hậu thành tài trở về, mày lên chức bà lớn khỏe re.

Nhưng d́ Liên lắc đầu:

        - Em đâu có mong chức bà lớn. Em chỉ lo ảnh qua đó gặp mấy cô đầm rồi sanh chứng. Em nghe nói mấy con đầm dễ lắm...Miễn vừa mắt là họ "chịu" liền! Đàn ông dễ xiêu ḷng, vui đâu chuốc đó!

        D́ Nga ráng an ủi em một hồi rồi cũng hết ư, đành tuyên bố:

-Thôi, đời biết sao mà nói. Cái ǵ tới sẽ tới. Lo trước cũng vô ích!

      Nói xong d́ nhắm mắt ngủ kḥ, trong khi cô em c̣n trằn trọc măi mới ngủ được. Tánh d́ Nga vô tư, thích ǵ làm nấy. Sau này dù cuộc đời đầy dẫy sóng gió, nhưng lúc nào d́ cũng yêu đời. D́ cho rằng nỗi buồn tàn phá nhan sắc nhanh chóng nhứt! Tội ǵ buồn?

       Giữ bí mật được vài hôm, cuối cùng chịu không thấu, d́ Nga kể hết cho mẹ tôi nghe. Mẹ tôi kể lại cho bác Thái gái và dĩ nhiên là hai bà rất vui. Cho rằng hai đứa nó thiệt là một cặp Tiên Đồng Ngọc Nữ. Xứng đôi vừa lứa hết chỗ chê!. Cuộc t́nh đă ra ánh sáng, nên trong thời gian chờ đợi sang Pháp, chú Hậu và d́ Liên không c̣n phải chịu cảnh "hiến máu miễn phí" cho bọn muỗi ngoài vườn nữa. Họ đường hoàng nói chuyện trước mặt mọi người. D́ Liên thêu cả hai tá khăn mu xoa cho chú Hậu đem theo xài. Cái nào trong góc cũng có một đóa hoa sen màu hồng,  tên d́ là Hồng Liên. Góc đối diện d́ thêu hai chữ H và L quấn vào nhau. Có cái tín vật này hằng ngày bên ḿnh, làm sao chú Hậu có thể quên được bà d́ của tôi?

        Sau khi chú xuống tàu được một tuần th́ hai d́ cũng  lo sửa soạn hành lư về Đốc Vàng. Bà ngoại tôi thấy hai d́ đă tới tuổi cặp kê, cứ lo học riết chắc sẽ thành gái già, nên cứ cằn nhằn măi. Hai d́ cũng cảm thấy học tới đó làøđủ, có thể trở thành cô giáo gơ đầu trẻ. Đây cũng là tâm nguyện của d́ Liên. Đối với d́, nghề dạy học cao quư nhứt. Cùng nộp đơn ở Ty Học chánh Long Xuyên, hai người may mắn được nhận, tuy hai trường khác nhau. Bà ngoại tôi mướn một căn nhà gần chợ và có dẫn qua một người đàn bà góa chồng trạc ngoài hai mươi, để lo cơm nước, giặt giũ cho hai d́.

 

          

 

(Xem tiếp Kỳ 2)

 

 

 

   

Tiểu Thu


 

 

Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu               |                 www.ninh-hoa.com