Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu                |                 www.ninh-hoa.com

Bút hiệu:  Tiểu Thu
 

  Sinh năm 1947 tại Quận Cao- Lănh- Đồng Tháp

  Theo gia đ́nh rời Việt Nam tháng 4-1975 và định cư tại Thành phố Montréal, Tỉnh bang Québec, Canada.

  Bắt đầu sáng tác năm 1987. Cộng tác với các nhật báo, tuần báo, nguyệt san, tuyển tập…tại Mỹ, Canada, Âu Châu…Trong Ban Biên Tập Tam Cá nguyệt Cỏ Thơm.

  Đă góp mặt trong các Tuyển Tập Đồng Tâm, Tuyển Tập Phụ Nữ Việt, Trầm Hương...

Được nhà văn Hồ Trường An giới thiệu trong Tập Diễm Ngưng Huy, Giai Thoại Văn Chương và Bút Khảo Quê Nam Một Cơi.
 

  Tác phẩm đă xuất bản:

-Sóng Nước T́nh Quê năm 2002

-Tiếng Hót Vành Khuyên 2007


 

 


 - Hiện định cư tại thành
   phố Montréal, Québec,
   Gia Nă Đại (Canada).


 

 

 

 


 

 
 

Kỳ 2:
 

 

           ... Ái Loan là con gái duy nhứt của một gia đ́nh giàu có ở tỉnh B́nh Dương. Cô có hai người anh trai học  trường Pétrus Kư dưới Sàig̣n. Riêng cô cũng được dùi mài kinh sử ở ngôi trường Áo Tím cổ kính. Năm cô lên mười bảy đă nức tiếng công dung ngôn hạnh. Biết bao trang công tử vây quanh, nhưng ông thân cô đă quyết định gả cho con trai một người bạn cùng làm ăn với ông. Thuần hơn Ái Loan năm tuổi, mặt mày dễ coi nhưng tính t́nh rất nghiêm nghị. Qua bao nhiêu lần gặp gỡ, cô thấy không hạp chút nào, nhưng những lời phản đối của con gái ông già đều để ngoài tai. Ông nói hai gia đ́nh môn đăng hộ đối, Thuần học giỏi, tướng tá đẹp đẽ như vậy th́ cô c̣n chê ỏng chê eo vô cái khổ nào? Anh chàng kia tất nhiên có đốt đuốc bảy ngày cũng không t́m ra một khuyết điểm nhỏ nhoi nơi cô để mà chêâ. Tóm lại Thuần mê tít Ái Loan. Cuối cùng cô cũng tự an ủi thôi th́ cứ ưng rồi t́nh yêu sẽ đến sau.

 

         Nhưng ở đời có câu người muốn nhưng Trời định. Mà ông ấy lại khoái chơi khăm người ta. Một ngày đẹp trời ông già của Thuần quyết định cho cậu sang Pháp du học. Ông  muốn Thuần học về Quản trị Xí nghiệp để sau này cai quản cái gia tài lớn lao của ông ta. Ông nói bốn năm mà có lâu lắc ǵ. Thời gian nhanh như bóng câu qua cửa sổ! Trước khi con trai lên đường đi ngoại quốc, ông xin phép cho hai trẻ được làm lễ đính hôn. Đối với Ái Loan cô không vui mà cũng chẳng buồn, bởi cô không hề yêu người  chồng tương lai của ḿnh.

 

         Rồi một ngày, một ngày mà Ái Loan không bao giờ quên. Con tim trinh trắng của cô đă đập những nhịp rối loạn trước cặp mắt sáng linh động, cái miệng tươi, cười khoe hàm răng trắng đều, khuôn mặt vuông với cái cằm chẻ của Sơn. Cậu học cùng lớp với Hưng, anh cả của cô. Kỳ hè này anh cô rủ bạn về B́nh Dương chơi vài tuần. Hai người đang học năm cuối trường Pétrus Kư. Nhà Sơn không giàu, nhưng chàng học rất xuất sắc và óc khôi hài tế nhị khiến chàng chiếm được cảm t́nh của mọi  người khá dễ dàng. Hai người bạn cùng có ư nguyện sau này trở thành nhà giáo nên chơi với nhau rất thân. Sơn chăm chỉ học thành thử  chưa từng để ư đến người con gái nào, tuy rằng với tướng mạo bảnh trai, tài ăn nói duyên dáng nên không thiếu ǵ cô liếc mắt đưa t́nh. Cũng như Ái Loan, lần đầu tiên gặp em của bạn, con tim Sơn đă rung động bồi hồi. Ái Loan đẹp quá. Một điêu khắc gia tài ba cũng chỉ có thể tạc được một pho tượng toàn mỹ đến vậy là cùng. Không kể đến pho tượng này lại c̣n có giọng cười, tiếng nói thật thanh tao, tú nhă...Trong những ngày Thuần ở chơi nơi này, cậu c̣n được thưởng thức tài làm bánh  tuyệt vời của Ái Loan. Một người con gái tài sắc vẹn toàn, nhưng xui cho cậu, coi như đă bị ràng buộc với một  người đàn ông khác. Phần Ái Loan, nàng chưa bao giờ thấy vui như hai tuần Sơn ở nơi này. Những câu khôi hài duyên dáng của chàng khiến cô cười không dứt. Thuần và Sơn là hai thái cực. Bên cạnh Thuần, nghiêm nghị, Ái Loan phải giữ ǵn từ lời ăn tiếng nói. Bên cạnh Sơn, cô vui vẻ, thoải mái biết bao nhiêu! Nhưng dù sao Sơn cũng biết Ái Loan đă đính hôn và chính bản thân cô cũng không quên điều đó. Cả hai cố gắng bóp nghẹt cái t́nh cảm vừa mới chớm nở trong tim. Thuần vẫn đều đều gởi thơ về kể lể niềm thương nỗi nhớ, nhưng kỳ lạ thay Ái Loan chỉ cảm thấy dửng dưng. Thuần đi đă hai năm, được một nửa thời gian. Rồi th́ cuối cùng cô cũng sẽ lập gia đ́nh như muôn vạn người con gái khác trên cái cơi đời này, dù không có t́nh yêu!

Sơn đă ra về, mang theo luôn cái không khí vui nhộn từ hai tuần nay. Nhưng đâu đâu Ái Loan  cũng thấy lảng vảng h́nh bóng của chàng. Cô không ngăn được đầu óc ḿnh nghĩ  tới Sơn, nhưng ráng không để lộ cho người ngoài thấy. Sơn cũng chẳng khá ǵ hơn, h́nh ảnh của Ái Loan đă chiếm trọn tâm hồn chàng. Dù vậy chàng phải cố gắng  xua đuổi, tự nhủ rằng người ta đă có vị hôn phu.

 

         ...Hưng, anh của Loan và Sơn đều đậu vào Trường Cao Đẳng Sư Phạm. Chàng vùi đầu vô sách vở để t́m quên. Một năm trôi qua, hè lại đến... Không hề nghi ngờ ǵ cả, Hưng thản nhiên mời tên bạn thân về nhà ḿnh chơi, cùng với vài người bạn mới ở trường Sư Phạm.

 

         Mối t́nh đầu của hai người bị đè nén cả năm qua không ngờ lại bùng lên, càng ngày càng mănh liệt, tuy vẫn cố giấu mọi người chung quanh. Rồi chuyện ǵ tới ắt phải tới. Ái Loan trong một phút bồng bột đă trao tấm thân ngà ngọc cho Sơn. Không ngờ chỉ có lần đó  mà hậu quả thật bi thảm. Ái Loan mang thai! Phản ứng của ông già như trời long đất lở. Cô khóc lóc năn nỉ cha cho thối hôn để lấy Sơn, nhưng ông một mực không chịu. Cuối cùng Ái Loan phải nghe lời cha mẹ, cùng bà vú lánh mặt lên Đà Lạt,   chờ sanh xong mới được về. Cô không hề biết cái ư định của cha cô là sẽ bắt đứa nhỏ đem đi cho thiệt xa, để không c̣n dấu tích ǵ hết. V́ vậy giọt máu của Sơn đă được bí mật đem đi lúc mới được hai tuần. Cô đă khóc hết nước mắt v́ nhớ thương con. Nó đâu có tội t́nh ǵ! Rồi không biết sẽ lọt vào gia đ́nh nào? Tốt hay xấu? Cô chỉ c̣n biết cầu nguyện cho đứa nhỏ...

         Ít tháng sau Thuần bái tổ vinh quy và lễ cưới hai người đă được tổ chức thật long trọng. Tuy sắc đẹp của Ái Loan có phần lộng lẫy hơn trước, nhưng Thuần  cảm giác được có  sự thay đổi thật lớn lao về phía cô. Ái Loan có vẻ u buồn, trầm lặng hơn xưa. Nhứt là đêm động pḥng cũng để lại trong Thuần nhiều thắc mắc. Nhưng Ái Loan đẹp quá, dịu dàng quá. Chỉ có điều đáng tiếc là tánh cô cực kỳ e thẹn,  không bao giờ để cho  chồng được ngắm nh́n măn nhăn tấm thân tuyệt đẹp của ḿnh!  Rồi Ái Loan  mang thai. Lần này thai hành khiến cô không ăn uống được ǵ cả. Thuần lo ngại đem vợ đi khám bịnh. Nhưng chàng suưt ngất xỉu khi nghe những lời tuyên bố của Bác Sĩ, sau khi đă khám rất kỹ cho cô vợ yêu quư của ḿnh:

- Xin ông yên tâm. Không có ǵ đáng ngại đâu. Sanh con rạ bao giờ cũng dễ hơn lần đầu. Bà nhà cứ nghỉ ngơi cho nhiều. Qua khỏi tháng thứ ba th́ thai sẽ hết hành.

Nhưng Thuần có nghe ǵ đâu ngoài ba tiếng “ sanh con rạ”. Th́ ra cái cảm giác kỳ lạ hôm động pḥng là có thật. Ái Loan không bao giờ cho chàng chiêm ngưỡng cái thân h́nh tuyệt mỹ là v́ sợ chàng thấy những vết nứt trên bụng của ḿnh. Chao ơi, chàng đă bị người ta gạt một cách thảm thương như một thằng khờ! Người vợ mà chàng hết ḷng yêu đă từng có con với kẻ khác! Thuần không hiểu do đâu mà chàng c̣n có thể lái xe về tới nhà b́nh yên? Suốt quăng đường về nhà, cả hai không trao đổi với nhau tiếng nào. Cặp mắt Thuần như xẹt lửa. Hàm răng nghiến chặt khiến khuôn mặt chàng đanh lại. Ái Loan nhắm mắt không dám nh́n  chồng,  mặt mày xanh như tàu lá.

Về tới nhà cô đi thẳng lên pḥng ngủ. Thuần nối gót theo sau. Ái Loan ngồi xuống ghế nơi bàn phấn, run rẩy chờ cơn giông tố nổi lên. Thuần khép cửa, tiến tới trước mặt vơ, giọng lạnh buốt như nước đá:

- Anh chờ những lời giải thích của em!

Biết là không c̣n cách nào khác, Ái Loan buồn bă ngước nh́n chồng rồi với giọng sũng nước mắt, cô kể hết sự thật cho Thuần nghe. Xong xuôi cô thở một hơi dài, kết luận:

- Bây giờ th́ tùy ư anh tính sao em cũng xin chịu.

Thuần bước tới cửa sổ, nh́n ra vườn, cố gắng dằn cơn phong ba đang cuồn cuộn trong ḷng. Tự ái chàng bị tổn thương trầm trọng, nhưng bây giờ nếu phanh phui chuyện này ra th́ tiếng tăm của cả hai gia đ́nh đều bị nhơ nhuốc. Mọi người sẽ nh́n chàng bằng cặp mắt  thương hại lẫn nhạo báng. Đi giày cũ của người khác! Trời ơi c̣n ǵ nhục nhă hơn?! Thuần giống như người đang sống trong một cơn ác mộng. Phải làm sao? Câu hỏi quái ác dằn vặt chàng không ngớt. Nếu chàng không yêu Ái Loan th́ dễ hơn. Đàng này chàng yêu vợ  tha thiết...

 

         Cuối cùng Thuần quyết định cả hai vẫn  sống chung như cũ. Dù ǵ Ái Loan cũng đang mang thai đứa con của hai người. Thuần hỏi và Ái Loan thề rằng không bao giờ nhớ tới người xưa. Chàng hứa thứ tha cho vợ và hy vọng cả hai sẽ ráng cùng nhau tạo một gia đ́nh êm ấm. Nhưng nói th́ dễ, thực hành mới khó. Đôi khi chỉ v́ một chuyện nhỏ nhặt nào đó, Thuần cũng dễ cáu kỉnh,  lớn tiếng với Ái Loan, điều mà trước đây chưa bao giờ xảy ra. Trong một lần ăn cơm chung bên nhà vợ, Thuần đă khéo léo hỏi ḍ Hưng về Sơn. Bây giờ cả hai người đều trở thành giáo sư  Trung Học. Từ khi biết Sơn vẫn c̣n độc thân, Thuần bỗng sanh tật nghi kỵ. Ái Loan đi phố về trễ một chút, hay Thuần từ  hăng gọi điện thoại về mà không có vợ ở nhà, cũng đủ khiến cho trí tưởng tượng của chàng làm việc tối đa! Hay là họ hẹn ḥ nhau ở một nơi kín đáo nào đó??? Họ đang làm ǵ??? Xui cho Ái Loan là con bé Cúc Phương lại giống mẹ như đúc. Không có nét nào của Thuần cả. V́ vậy trong một lần căi nhau, Thuần không tự chủ được đă buột miệng hỏi có thật Cúc Phương là con của chàng? Tức nước vỡ bờ, Ái Loan ẵm con về nhà cha mẹ ở. Thuần t́m tới xin lỗi. Họ giảng ḥa. Rồi họ bất ḥa...Cứ vậy cho đến khi Ái Loan không c̣n chịu đựng nổi những cơn ghen vô lư của chồng nữa, đă tự ư nhờ Luật Sư đệ đơn xin ly dị, mặc cho hai bên cha mẹ khuyên can...

 

         Sơn t́nh cờ biết được Ái Loan đă bỏ chồng có t́m đến thăm. Gặp lại người xưa  cô bỗng cảm thấy bồi hồi. Nhưng tất cả đều dở dang. Trong ḷng Ái Loan bây giờ chỉ là một nỗi buồn vô hạn! Lúc đầu, thỉnh thoảng Sơn đến thăm hai mẹ con Ái Loan, như một người bạn. Ái Loan giữ kín chuyện ngày xưa nên Sơn không hề biết là chàng  có một đứa con trai. Cho đến một ngày Sơn tỏ ư muốn nối lại mối t́nh dang dở với Ái Loan. Chàng thú thật trong ḷng vẫn c̣n yêu cô tha thiết,  nhưng Ái Loan đă từ chối. Cô cảm thấy có tội với Sơn. Dù muốn dù không, cô cũng đă đánh mất đứa con của hai người. Nếu Sơn biết cái bí mật này? Ái Loan rùng ḿnh không dám nghĩ tiếp. Chắc chắn chàng sẽ hận cô biết chừng nào! Đôi khi cô thấy hối sao ngày xưa không dám đương đầu với cha mẹ cho tới cùng để dành cho đựơc cái hạnh phúc với người yêu. Giờ đây th́ cuộc đời cô thật quá bi thảm. Tiến tới với người xưa th́ bị cái mặc cảm, nỗi hối hận dày ṿ. Thôi đành xem nhau như bạn. Sơn được Hưng cho biết sở dĩ vợ chồng Ái Loan ly dị là v́ Thuần đă quá ghen với chàng. Tuy không hiểu tại sao Thuần lại biết mối t́nh của hai người, v́ Hưng giải thích rất mơ hồ, Sơn cũng tự thấy ḿnh có trách nhiệm trong sự bất hạnh của Loan, nên ở vậy không lập gia đ́nh. Đối với  hai người, cái hạnh phúc đáng lẽ có được,  lại xa quá tầm tay!

 

         Cho đến hôm t́nh cờ nh́n thấy cái bớt son trên ngực thằng Lượm, cái bớt son đặc biệt  cô không bao giờ quên được trên ngực đứa bé cô đă sanh ra mười hai năm về trước. Khi được biết Lượm chỉ là con nuôi của thím Tư, cô mừng đến muốn khóc. Khi về lại Sàig̣n, cô năn nỉ bà vú nói cho cô biết ngày xưa con trai cô đă được đem đi đâu. Bà vú thấy bây giờ cũng không cần phải dấu nữa, nên nói thật cho cô biết là ba cô đă mướn người bồng đứa nhỏ lên tận trên Nam Vang. Nghe đâu đứa nhỏ được một cặp vợ chồng không con xin về nuôi. Trước đó thím Tư có nói xin Lượm ở Nam Vang nên cô chắc như hai với hai là bốn, Lượm đúng là đứa nhỏ năm xưa. Để kết luận cô nói, gương mặt ngời lên niềm hạnh phúc:

          - Hèn chi lúc mới gặp cháu lần đầu, tôi cứ ngờ ngợ là cháu có nét của một người nào đó. Bây giờ tôi mới thấy cặp mắt và cái cằm chẻ của cháu giống anh Sơn như đúc. Vậy là ông Trời c̣n thương chúng tôi. Nếu đă t́m gặp lại cháu rồi th́, giọng cô hơi ngập ngừng và đôi má hơi...hồng lên một chút, chuyện nối lại của anh Sơn và tôi có thể thực hiện được trong một ngày gần đây...

          Nghe xong câu chuyện mọi người đều vui trừ...thím Sáu! Thím sợ mất thằng con yêu quí. Thím yên lặng, mắt nh́n xuống đất, mặt buồn dàu dàu. Thấy thái độ đó của người đàn bà tuy nghèo, nhưng lại có công nuôi dưỡng con ḿnh bấy lâu nay, bà Ái Loan hiểu ngay, liền đưa tay nắm chặt hai bàn tay sần sùi của thím, dịu dàng nói:

          - Chị Tư, chị yên tâm. Lúc nào cháu Lượm cũng là con của chị. Hai chúng ta,  kẻ có công sanh, người có công dưỡng. Tôi thiệt không biết nói lời ǵ để cám ơn chị đă thương yêu, săn sóc cháu trong suốt mười hai năm trời. Mấy ngày nay tôi đă suy nghĩ rất nhiều. Nếu anh chị đồng ư, tôi xin được đem cháu Lượm về Sàig̣n cho cháu học tiếp, đồng thời mời luôn anh chị lên ở với chúng tôi...

          Nghe tới đây thím Sáu vội ngắt lời:

          - Ư hổng được đâu. Vợ chồng tui quen sống ở nhà quê, lên Sàig̣n chắc hổng hạp. C̣n chuyện thằng Lượm th́ tùy cô lo liệu. Nó học sáng dạ lắm, chỉ v́ nghèo nên  phải ở nhà. Bây giờ cháu được mẹ ruột giàu có lo cho ăn học th́ tui mừng lắm.

          Bà Ái Loan nghe những lời chí t́nh này th́ cảm động rơm rớm nước mắt:

          - Cám ơn chị. Nếu anh chị không chịu lên Sàig̣n th́ xin chị cho phép tôi được ...thay thế cái nhà lá của anh chị bằng cái nhà gạch. Coi như chút quà mọn để tỏ ḷng biết ơn của chúng tôi.

          Thím Sáu từ chối. Bà Ái Loan năn nỉ...Cuối cùng bà Hội Đồng phải lên tiếng:

          - Thôi con Sáu bây cũng đừng từ chối ḷng tốt của cháu Loan. Bây thử nghĩ đây rồi thằng Lượm sẽ theo má nó về Sàig̣n, sống cuộc đời nhung lụa kẻ hầu người hạ. Nhớ tới tía má nuôi  vẫn ở trong cái nhà lá lụp xụp, bây nghĩ nó có vui không?

          Cuối cùng thím Sáu nhận lời. Bà Ái Loan mừng rỡ quay qua kéo thằng Lượm ôm chặt vào ḷng:

          - Con trai của mẹ. Mẹ xin thề là từ nay không có mănh lực nào có thể bắt mẹ con ḿnh phải xa nhau lần nữa.

          Cô Tố Oanh bây giờ mới lên tiếng:

          - Hai mẹ con không muốn xa nhau lần nữa th́ xin chị hăy buông thằng nhỏ ra cho nó thở, chớ cái điệu chị siết chặt như vầy em nghi nó sắp chết ngộp tới nơi rồi ḱa!

          Mọi người nghe nói đồng cười x̣a. Thằng Lượm ngồi thẳng lên, một tay nắm tay bà Ái Loan, một tay nắm tay thím Sáu, miệng cười mà hai giọt lệ đă long lanh nơi khóe mắt:

          - Má à, con theo mẹ con lên Sàig̣n, nhưng con sẽ về đây thăm tía má thường.

          Thím Sáu không biết nói ǵ chỉ gật đầu, hai hàng nước mắt chảy dài xuống má, nhưng nụ cười th́ không dấu được niềm sung sướng...

 

HẾT

                                                                      

                                                                        

 

 

 

   

Tiểu Thu
Montréal 1-8-2003


 

 

Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu               |                 www.ninh-hoa.com