Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu                |                 www.ninh-hoa.com

Bút hiệu:  Tiểu Thu
 

  Sinh năm 1947 tại Quận Cao- Lănh- Đồng Tháp

  Theo gia đ́nh rời Việt Nam tháng 4-1975 và định cư tại Thành phố Montréal, Tỉnh bang Québec, Canada.

  Bắt đầu sáng tác năm 1987. Cộng tác với các nhật báo, tuần báo, nguyệt san, tuyển tập…tại Mỹ, Canada, Âu Châu…Trong Ban Biên Tập Tam Cá nguyệt Cỏ Thơm.

  Đă góp mặt trong các Tuyển Tập Đồng Tâm, Tuyển Tập Phụ Nữ Việt, Trầm Hương...

Được nhà văn Hồ Trường An giới thiệu trong Tập Diễm Ngưng Huy, Giai Thoại Văn Chương và Bút Khảo Quê Nam Một Cơi.
 

  Tác phẩm đă xuất bản:

-Sóng Nước T́nh Quê năm 2002

-Tiếng Hót Vành Khuyên 2007


 

 


 - Hiện định cư tại thành
   phố Montréal, Québec,
   Gia Nă Đại (Canada).


 

 

 

 


    

 

PHẦN 4:

           

          ... Trong cái đầu óc giản dị của nàng, lúc trước Mai cứ đinh ninh Tuấn chỉ xem Mỹ Dung như một đứa em gái. Nào ngờ, chiều chúa nhật tuần trước, từ nhà bà chị về, thấy xe Tuấn đậu bên lề đường, trước cửa building. Mai vô t́nh nh́n vào, định hỏi Tuấn đi đâu đây th́... giọng Mai ngập ngừng, nàng thấy Tuấn và Dung đang... hôn nhau. Mai hốt hoảng lùi lại (Kim nghĩ thầm Trời sập chắc cũng...cỡ đó thôi!). Có lẽ hai người không thấy Mai (là cái chắc, họ đang say sưa quá mà!). Nàng c̣n đang lúng túng, th́ Dung mở cửa bước xưống và Tuấn phóng xe đi. Thấy Mai (tất nhiên đang chết đứng như Từ Hải!), con bé toét miệng cười, hí hửng khoe bữa nay hai người đi picnic trên núi Mont Royal và sau đó đi ciné dưới phố, bây giờ vừa về tới. Mai cố gắng ừ hử lấy lệ, nhưng có nghe ǵ nữa đâu? Một cụ thi sĩ tiền chiến đă từng rên rỉ: Yêu là chết trong ḷng một ít!... Nhưng ḷng Mai lúc đó th́ tan tành, nát ngướu như tương, không c̣n một mănh vụn!!

          Buổi tối Mai ăn cơm mà như nuốt sạn. Giữa bữa lấy cớ nhức đầu, xin vào pḥng trước. Suốt đêm nàng không tài nào ngủ được, cái cảnh tượng ban chiều cứ hiện ra rành rành trước mắt!...

          Kim giật ḿnh v́ tiếng thở dài năo nuột của Mai:

          - Chị Kim, cái mà em không bao giờ nghĩ đến, là từ lúc quen với Tuấn, Mỹ Dung kiếm cớ phôn cho ảnh hoài. Lúc đầu thỉnh thoảng, nhưng sau này thường lắm, hầu như tối nào cũng phôn (Trời, con nhỏ ít tuổi mà khôn như ranh. C̣n cái điện thoại nữa, b́nh thường rất hữu dụng, nhưng đôi khi cũng hại chết người! )... Đi chung xe với họ, đối với Mai bây giờ là một cực h́nh. Những lời đùa giỡn vô t́nh của hai người khiến ḷng nàng đau như bị dao cắt!... Mai nh́n Kim cầu cứu:

          - Em phải làm sao đây hả chị Kim? Em nghĩ nát óc mà cũng không ra. Chẳng lẽ tự dưng em nghỉ làm? Nói làm sao với bố mẹ em? Nói bị đuổi cũng được, nhưng từ trước tới giờ em chưa bao giờ dám nói dối với bố mẹ.

          Kim á khẩu, không biết khuyên Mai thế nào cho phải. Tuấn và Mỹ Dung yêu nhau cũng là chuyện tự nhiên. Nhưng đôi lúc Kim thấy bực ḿnh trước thái độ quá vô t́nh của họ. Mới trưa thứ sáu này chớ xa xăm ǵ. Kim mời Mai miếng bánh da lợn thật ngon, Kim vừa mua chiều hôm trước. Mai từ chối, bảo không đói. Kim gắt:

          - Không chịu ăn uống ǵ cả. Nh́n Mai người ta dám tưởng mới từ Phi Châu về lắm đó. Không tự thương ḿnh th́ ai thương dùm cho?

           Mỹ Dung cũng kêu:

           - Đúng, lúc này em thấy chị Mai gầy xọp hẳn đi!

          Tuấn giáng thêm cú... ân huệ:

          - Mai có bị bịnh ǵ không vậy?

 Mai lắc đầu, cặp mắt chớp lia, đôi môi run rẩy. Kim biết nàng đang cố nén tiếng nấc! ... Rơ ràng chung quanh hai người này, thế giới không c̣n hiện hữu nữa mà! Kim bực dọc định nói một câu trách móc, nhưng may quá, ngậm miệng lại kịp. Trách họ cái ǵ mới được chứ? Tội yêu nhau ư? Hay cái tội xem mọi người chung quanh như “vô h́nh”? Kim nhớ lại, h́nh như hồi xưa, nàng và Tín cũng đă từng mắc cái bịnh này mà!

          Bác Tâm nh́n Mai thương xót:

          - Ráng giữ ǵn sức khoẻ nghe cháu. Ở xứ này không có sức khỏe là tiêu đó. Bác già rồi không nói làm ǵ. Nhưng cháu c̣n trẻ, cuộc đời c̣n dài. Chuyện ǵ rồi cũng sẽ qua đi...Mai lí nhí nói tiếng cám ơn. Tuấn và Mỹ Dung nh́n nhau, không dấu được vẻ ngơ ngác...

          ... Hôm đó quá bất ngờ, Kim chỉ biết an ủi Mai bằng mấy câu xưa như trái đất:

          - Cứ xem như hai người không có duyên nợ với nhau...v...v...và...v...v...

          Trút được gánh nặng ngàn cân trong ḷng với Kim, Mai cũng cảm thấy nhẹ bớt. Tuy vậy, cho đến lúc ra về, nàng vẫn không nuốt được miếng bánh xèo nào. Kim cũng không dám ép.

          ... Tối nay cơm nước xong, hai vợ chồng ngồi trước TV định xem nốt phim Bao Công, bỗng đ́ện thoại reo. Kim cầm ống nghe, tiếng Mai vang lên từ bên kia đầu giây:

          - Chị Kim, chị có rảnh không?

           Cảm thấy có chuyện ǵ đó không ổn, Kim nói vội:

          -  Đợi chị vào trong pḥng.

           Nàng vội vă đi vào pḥng ngủ, sau khi dặn Tín gác phôn dùm. Kim allô, allô hai ba tiếng mới nghe giọng Mai thổn thức:

          - Chị biết không, chiều nay vừa lên xe là Dung nói ngay với em rằng anh Tuấn c̣n ba tháng nữa ra trường, sau đó hai người làm đám cưới liền. Dung c̣n nhờ em làm phù dâu cho nó nữa đó chị.

          -Chết! Kim kêu thầm trong bụng. Thế này th́ con bé chịu sao nổi! Chứng kiến hai người yêu nhau đă là một cực h́nh. Bây giờ c̣n làm phù dâu, th́ chỉ có nước tự tử! Kim thở dài ngao ngán, tội nghiệp cho Mai.

          - Chị Kim, chị Kim, chị có nghe em nói không?

          Kim vội vă trả ḷi:

          - Có, chị đang nghe đây.

          - Bây giờ chị bảo em làm sao? Em không dám từ chối, mà đi phù dâu th́ quá sức chịu đựng của em.

          Kim nói thật dịu dàng:

          - Mai à, sự thể đă ra nông nỗi này, chị thấy em đành chấp nhận mà thôi. Nếu em tin theo thuyết nhà Phật, th́ cứ xem như Tuấn và em không có duyên số. Em yêu Tuấn nhiều như vậy, chắc em cũng muốn ảnh được hạnh phúc. Bây giờ Tuấn đă t́m thấy niềm hạnh phúc đó bên Mỹ Dung, em hăy cố quên ḿnh mà mừng cho Tuấn. Chị biết là khó ghê lắm, nhưng tin tưởng em làm được. Em vốn là một người rất nhân ái...

           Mai nghẹn ngào:

          - Bộ em c̣n đường để chọn lựa nữa hay sao?

          - Chị thành thật cầu xin cho em có đủ can đảm. Bây giờ nghe chị, cố gắng ăn ngủ b́nh thường. Tội ǵ mà hành xác cho khổ! Vợ chồng là cái nghiệp, cái nợ phải trả. Ngay bây giờ em không phải trả nợ cho Tuấn, nhưng sau này, chắc chắn sẽ có người khác tới đ̣i... Kim cười nhẹ, biết chừng đâu lúc đó em sẽ than cực. Như chị đây nè, đi làm về mệt muốn đứt hơi, mà c̣n phải hầu ông chồng với một đám nhóc. Nhiều khi muốn điên luôn! Mai thở ra:

          - Em thấy không c̣n cách nào hơn là nghe lời chị!

          ... Nhưng từ đó Kim thấy Mai chăm đi lễ chùa hơn trước. Kim trêu:

          - Nè, định bỏ bùa cho... hay sao mà siêng năng đi chùa quá vậy?

          Mai cấu cho Kim một phát đau điếng:

          - Cứ xuyên tạc không hà! Chị biết không, cái không khí trên chùa khiến em cảm thấy rất b́nh yên, thoải mái. Chiêm ngưỡng nét từ bi, hỉ xă của Đức Phật, tự nhiên ḿnh có cảm giác trên đời này, tất cả đều là hư không. Tự ḿnh cột ḿnh vào những phiền lụy mà thôi chị ạ!

          Nh́n nụ cười nhẹ nhàng trên môi Mai, Kim thấy an tâm.

          ... Đám cưới của Tuấn và Mỹ Dung được tổ chức trong ṿng thân mật, v́ cả nhà trai lẫn nhà gái đều ít thân nhân. Tuấn chỉ ân hận không có mặt mẹ trong ngày vui nhất của ḿnh... Mai đi phù dâu với một nét mặt b́nh thản, như không hề có chuyện ǵ xảy ra...Sau đó ít tháng, Tín ra trường và Kim cũng bắt đầu về làm thư kư cho bác sĩ Quang.

Tuy không c̣n làm ở Keyes, nhưng Kim vẫn liên lạc thường xuyên với Mai và thỉnh thoảng cũng có gặp vợ chồng Tuấn. Họ đă có một thằng cu giống bố như đúc. Lần đầu gặp, Kim trêu:

          - Uả, tôi nhớ hồi xưa ông làm ở pḥng mài, chớ có làm ở pḥng đúc khuôn đâu, mà bây giờ lại đúc ra một tác phẩm giống y chang vầy nè?

          Tuấn vừa cười, vừa trả lời:

          - Chị Kim quên là pḥng mài của tôi nằm sát bên pḥng đúc hay sao? Thỉnh thoảng rảnh rổi, tôi chạy qua học lén đó... Mọi người cùng cười.

*

...Chiều nay ngồi trong xe, trên đường về, Kim nói với Tín:

          - Anh không thể tưởng tượng được, bữa nay em gặp ai ở pḥng mạch đâu.

          Tín giả vờ suy nghĩ:

          - Đâu, để anh thử  “tưởng tượng” xem nào... A! thôi anh biết rồi. Richard Gere, người trong mộng của em. Đúng chưa?

          Kim nguưt chồng:

          - Đứng đắn một tí có được không. Bữa nay em gặp con nhỏ Mimosa hồi xưa làm ở hăng Keyes. Em chợt nhớ ra là lâu lắm rồi ḿnh không mời nhỏ Mai tới ăn cơm.

          Tín lắc đầu:

          - Chịu em. Người ta đă “băm” rồi, mà em cứ kêu nhỏ này, nhỏ nọ!

          Kim cười chống chế:

          - Tại em quen miệng rồi. Lát sau Kim chép miệng :

          - Nghĩ cũng tội, chuyện xảy ra đă trên bốn năm rồi, mà Mai nó vẫn chưa quên được ông Tuấn. Không lẽ suốt đời ở vậy? Năm ngoái em thấy ông Phước ở Toronto đó, cũng được quá, mà Mai nó nhất định không chịu!

          Tín lên mặt triết lư:

          - Con tim nó có lư lẽ của nó mà em. Có bực ḿnh cũng vậy thôi. Bây giờ, việc cần nhất là mời cô Mai thứ bảy này đến nhà ḿnh ăn. Lâu lắm rồi em không làm món bánh xèo. Mới nhắc đến mà anh đă thèm rỏ dăi ra đây này!

           Kim liếc Tín bằng nửa con mắt:

          - Dạ, xin tuân lệnh ông chủ. Thứ bảy sẽ có món bánh xèo hầu ông. Chịu chưa?

           Tín khoái chí cười hăng hắc. Kim nhủ thầm:

          - Không hiểu sao ḿnh có thể yêu tha thiết một kẻ, mà mỗi lần nghe đến tiếng “ăn” là mắt mũi sáng trưng lên như đèn pha... Thôi, đúng thằng chả là cái món “Nợ” tiền kiếp mà ḿnh phải trả đây... rồi buông tiếng thở dài áo năo: Cũng đành!!! 

 

 

HẾT

 

 

 

 

 

   

Tiểu Thu

Mùa Xuân 2011

 


 

 

Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu               |                 www.ninh-hoa.com