Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu                |           www.ninh-hoa.com

Bút hiệu:  Tiểu Thu
 

  Sinh năm 1947 tại Quận Cao- Lănh- Đồng Tháp

  Theo gia đ́nh rời Việt Nam tháng 4-1975 và định cư tại Thành phố Montréal, Tỉnh bang Québec, Canada.

  Bắt đầu sáng tác năm 1987. Cộng tác với các nhật báo, tuần báo, nguyệt san, tuyển tập…tại Mỹ, Canada, Âu Châu…Trong Ban Biên Tập Tam Cá nguyệt Cỏ Thơm.

  Đă góp mặt trong các Tuyển Tập Đồng Tâm, Tuyển Tập Phụ Nữ Việt, Trầm Hương...

Được nhà văn Hồ Trường An giới thiệu trong Tập Diễm Ngưng Huy, Giai Thoại Văn Chương và Bút Khảo Quê Nam Một Cơi.
 

  Tác phẩm đă xuất bản:

-Sóng Nước T́nh Quê năm 2002

-Tiếng Hót Vành Khuyên 2007


 

 


 - Hiện định cư tại thành
   phố Montréal, Québec,
   Gia Nă Đại (Canada).


 

 

 

 


    

 

PHẦN 5: (Tiếp PHẦN 4)

 

Cả bốn người ra chúc Tết ông bà Hương hào Thạnh, rồi cả gia đ́nh ngồi vô bàn ăn sáng. Sau đó dẫn nhau đi chúc Tết họ hàng. Sẵn dịp cho Tiến dạo chơi luôn. Nhà nào cũng cất quay mặt xuống sông, phía trước có vườn cây ăn trái, dưới bến có cầu tàu de ra ngoài. Con đường dọc bờ sông rợp bóng mát, dập d́u tài tử giai nhân. Trung đi học xa về và Tiến cũng là khách phương xa, nên tới đâu cũng được mời ăn bánh, mứt, trái cây, uống trà. Tới trưa bụng người nào cũng no nên tiếp tục đi luôn xuống Chùa Huê Lâm. Bước vô chánh điện khói hương nghi ngút, cả bốn người thắp nhang qú trước ṭa sen cầu nguyện. Liếc qua thấy Mỹ Hiền chắp tay trước ngực, mắt nh́n thẳng lên tượng Phật thích Ca, miệng râm râm khấn vái, nét mặt lộ vẻ cực kỳ thành kính.

            Trên đường về, đi sụt lại phía sau với Hiền, Tiến ghé tai nàng hỏi nhỏ:

            - Lúc nảy trong chùa, Hiền cầu điều ǵ mà thấy nghiêm trọng quá vậy?

            Mặt Hiền chợt đỏ:

            - Anh ṭ ṃ! 

            Tiến đùa:

            - Anh nói thử nghe.

            Mỹ Hiền hết hồn:

            - Đừng, đừng. Anh đừng đoán ṃ!

            Tiến cười khanh khách làm Trung và Mỹ Hạnh quay lại. Hạnh cau mày hỏi:

            - Hai người có chuyện ǵ vui mà anh Tiến cười dữ vậy?

            Hiền lật đật nói:

            - Đâu có ǵ.

            Hạnh nguưt một cái sắc lẽm:

            - Bí mật dữ há! rồi ngúng ngẩy đi không thèm hỏi tiếp. Về tới nhà, vô buồng thay quần áo xong là Mỹ Hiền xuống bếp lo bữa cơm chiều. Mỹ Hạnh lấy cớ dang nắng bị nhức đầu, nằm luôn trong buồng, mặc cho Hiền quay như chong chóng một ḿnh dưới bếp. Trung và Tiến định xuống giúp nhưng bị nàng đuổi lên, nói em quen rồi. Trung nh́n em thương xót. Tiến cứ tần ngần không muốn đi lên. Sau cùng Hiền đành phải nhờ chàng bưng dùm mâm thức ăn khá nặng. Nào thịt kho dưa giá, nào bánh tét, củ kiệu, nem, gỏi... Món nào cũng ngon, cũng khéo. Tối đó bốn người bày ra đánh bầu cua cá cọp. Hạnh lúc này nói hết nhức đầu, vui vẻ ngồi vô ṣng. Tối đo,ù rồi tối mùng hai Tiến đều thua thảm bại. Dù chơi bầu cua hay bài cào, x́ dách, cuối cùng chàng vẫn bị lỗ như thường. Trung cười an ủi:

            - Mày nên vui mới đúng đó Tiến. Có câu "đen bạc đỏ t́nh mà"!

            Tiến trả lời bạn mà mắt nh́n Mỹ Hiền:

            - Mong được như vậy.

            Trong khi Mỹ Hiền mắc cỡ cúi mặt xuống bàn th́ Mỹ Hạnh đưa mắt hết nh́n Tiến tới nh́n Mỹ Hiền đầy vẻ nghi ngờ... Trung cũng lờ mờ cảm thấy có chuyện ǵ không b́nh thường lắm. Nên nh́n thấy ánh mắt ḍ xét của Mỹ Hạnh th́ Trung lật đật đứng lên, vươn vai kêu buồn ngủ.

            Qua mùng bốn ai cũng kêu ngán thịt cá quá, Trung đ̣i ăn bữơa mắm kho. Bốn người lại dẫn nhau vô đồng hái bông điên điển và nhổ bông súng về chấm mắm. Ngoài đồng, cách con lộ mới độ cây số rưỡi có cái lung rất lớn. Giữa lung mọc đầy sen và súng, chung quanh là điên điển, lát... Bông điên điển từng chùm màu vàng tươi, luộc chấm mắm rất ngon. Cây điên điển cao, Mỹ Hiền ráng với lên hái những chùm trên cao, lỡ đà té ùm xuống nước. Tiếng nàng la th́ nhỏ, mà tiếng thét của Tiến làm Trung và Mỹ Hạnh hồn phi phách tán! Không suy nghĩ, Tiến dợm phóng xuống lung "cứu" người đẹp th́ Trung nắm cánh tay kéo lại:

            - Khỏi cần. Nhỏ Hiền lội giỏi như ráy. Nó biết lội từ năm ba tuổi lận mà. Nhằm nḥ ǵ cái vũng nước bằng bụm tay này!

            Thật vậy, Hiền đang lồm cồm leo lên bờ. Tiến vội vàng nắm tay nàng kéo lên, miệng hỏi rối rít:

            - Hiền có sao không? Có sao không?

            Mỹ Hiền vừa túm mái tóc để vắt nước vừa cười:

            - Em không sao. Chỉ hết hồn!

            Tiến hối về sợ Hiền bị cảm lạnh. Rồi cởi cái áo đang mặc khoác lên vai nàng.

            Thấy cử chỉ của Tiến, Mỹ Hạnh mặt một đống, trước sau không thèm mở miệng. Phần Trung, trước cái t́nh cảm rơ mồn một như đấm vào mắt thiên hạ của Tiến th́ không c̣n nghi ngờ ǵ nữa. Trung vừa mừng vừa lo cho em. Mừng v́ Tiến là bạn thân của chàng. Lo rằng không hiểu gia đ́nh Tiến có chấp nhận Mỹ Hiền khi biết được thân thế của cô không. Nhưng cái chàng lo hơn nữa là từ đây chắc chắn Mỹ Hiền sẽ khổ v́ ḷng ganh tị của Mỹ Hạnh. Chao ơi là nan giải!

            ... Từ chiều Tiến cứ bồn chồn. Làm sao đây, ngày mai phải về Mỹ Tho rồi. Làm sao để gặp riêng Mỹ Hiền??? Cuối cùng Tiến kéo Trung ra một nơi nói nhỏ:

            - Trung, mày phải giúp tao.

            Trung làm bộ ngây thơ:

            - Có chuyện ǵ phải nhờ tao giúp?

            Tiến nhăn nhó:

            - Thôi đừng làm bộ khờ nữa. Tao muốn gặp riêng Mỹ Hiền để nói chuyện.

            Trung thở ra:

            - Mày có thấy là lẹ quá không? C̣n gia đ́nh mày nữa. Tao sợ...

            Tiến hăm hở ngắt ngang:

            - Mày khỏi lo. Thời bây giờ đâu giống trước kia. Vả lại ba má tao cấp tiến lắm.           Tao biết chắc chắn cuộc đời tao không thể thiếu Mỹ Hiền.

            Trung gật đầu:

            - Nếu mày chắc th́ tao cũng không mong ǵ hơn. Được, tao sẽ chuyển lời mày với nó...Điểm hẹn là cây vú sữa tím bên cạnh ao nước.

            Dọn dẹp, tắm rửa xong, Mỹ Hiền lấy hết can đảm tiến về phía cây vú sữa. Tiến đă có mặt ở đó. Thấy Hiền, Tiến mừng quá nắm chặt tay nàng, hai bàn tay đang run bần bật:

            - Anh chỉ sợ em không ra. Mỹ Hiền, ngày mai anh về rồi. Anh muốn biết t́nh cảm của em đối với anh ra sao. Phần anh, anh không thể thiếu em đâu.

            Hiền cúi mặt, cắn chặt môi. Tiến hồi hộp nâng cằm nàng lên. Hiền nh́n Tiến, có muôn vạn v́ sao sáng lấp lánh trong mắt cô. Anh định đặt lên môi Hiền một nụ hôn nhưng cô né qua một bên, giọng buồn buồn:

            - Em nghĩ chắc anh đă biết hết sự thật về  em rồi. Tuy là con của ba, nhưng em biết thân phận của ḿnh không giống Mỹ Hạnh. Em biết chỉ cũng thương anh. Chị Mỹ Hạnh xứng với anh hơn em! Hơn nữa em không muốn khổ như mẹ em ngày xưa.

Tiến đưa tay bụm miệng cô:

            - Anh không muốn nghe những lời lẽ này. Trong t́nh yêu không có lựa chọn xứng hay không xứng. Chỉ có thương hay không thương mà thôi. Mỹ Hiền, anh thề sẽ gắng hết sức đem hạnh phúc đến cho em. Hai đứa ḿnh c̣n trẻ. Em ráng chờ anh hai năm nữa thôi. Học xong anh xin việc làm là tụi ḿnh cưới nhau liền. Mỹ Hiền, hứa với anh nghen.

            Mỹ Hiền vẫn chưa tin tưởng:

            - Dù anh có thương em hết ḷng nhưng gia đ́nh anh chắc ǵ chịu chấp nhận em!

            - Em đừng tự coi thường ḿnh như vậy chớ. Anh tin rằng sẽ thuyết phục được ba má anh. Hơn nữa dù có của thiệt, nhưng ba má anh chỉ là một thương gia tầm thường thôi, chớ có phải là gịng giỏi quư tộc đâu mà cần phải môn đăng hộ đối?! À mà em không biết chớ, bên xứ Ăng Lê  ông vua c̣n bỏ ngai vàng để cưới được người ḿnh yêu, huống hồ là anh, một tên dân dă tầm thường! Cũng biết nếu anh chọn Mỹ Hạnh th́ không có ǵ rắc rối. Nhưng ngặt trong trái tim anh chỉ có tên Mỹ Hiền mà thôi. Không tin em áp tai vô chỗ trái tim anh đây nè. Mỗi một nhịp đều phát ra hai tiếng Mỹ Hiền...Mỹ Hiền...Vừa nói Tiến vừa kéo nhẹ đầu của cô gái sát vào ngực ḿnh vừa nói đó em nghe thấy không anh đâu có nói láo.

            Mỹ Hiền bật cười:

            - Anh nói xạo thôi hà. Thôi em cũng ráng tin để chờ anh. Em biết sống trong hy vọng th́ cuôỉc đời mới có ư nghĩa. Mỗi ngày em sẽ  cầu nguyện cho hai đứa ḿnh. Dù từ đây về sau em biết chị Hạnh sẽ không để em yên, nhưng em ráng nhịn cho tới khi nào anh học xong.

            Tiến không c̣n kềm chế được, ôm  chặt thân h́nh mềm mại của Mỹ Hiền vào ḷng, vùi mặt vô mái tóc của nàng, nói như trong mơ:

            - Mỹ Hiền, chúng ta đừng bao giờ mất hy vọng nghe em. Dẫu có trở ngại ǵ anh cũng quyết vượt qua, để tụi ḿnh được sống chung măn đời. Anh thương em, anh thương em, anh thương em...

            Trên cao có muôn ngàn v́ tinh tú và mảnh trong hạ tuần nh́n xuống, làm chứng cho tấm ḷng của hai kẻ yêu nhau...

 

 

HẾT

 

 

 

   

Tiểu Thu

Mùa Xuân 2011

 


 

 

Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu               |           www.ninh-hoa.com