Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu                |           www.ninh-hoa.com

Bút hiệu:  Tiểu Thu
 

  Sinh năm 1947 tại Quận Cao- Lănh- Đồng Tháp

  Theo gia đ́nh rời Việt Nam tháng 4-1975 và định cư tại Thành phố Montréal, Tỉnh bang Québec, Canada.

  Bắt đầu sáng tác năm 1987. Cộng tác với các nhật báo, tuần báo, nguyệt san, tuyển tập…tại Mỹ, Canada, Âu Châu…Trong Ban Biên Tập Tam Cá nguyệt Cỏ Thơm.

  Đă góp mặt trong các Tuyển Tập Đồng Tâm, Tuyển Tập Phụ Nữ Việt, Trầm Hương...

Được nhà văn Hồ Trường An giới thiệu trong Tập Diễm Ngưng Huy, Giai Thoại Văn Chương và Bút Khảo Quê Nam Một Cơi.
 

  Tác phẩm đă xuất bản:

-Sóng Nước T́nh Quê năm 2002

-Tiếng Hót Vành Khuyên 2007


 

 


 - Hiện định cư tại thành
   phố Montréal, Québec,
   Gia Nă Đại (Canada).


 

 

 

 


    

 

PHẦN 4: (Tiếp PHẦN 3)

 

Trung c̣n ngồi lại uống trà, nói chuyện nhà cửa, đất đai với ông Hương th́ Tíến đứng lên xin phép đi ra ngoài. Tối nay các chàng dành nhiệm vụ canh nồi bánh, v́ đàng nào cũng phải thức để đón giao thừa. Tiến đi ṿng ra sau hè. Mỹ Hiền ngồi một ḿnh bên bếp lửa. Có lẽ mới tắm gội xong , nên đang xơa tóc hơ cho mau khô.  Ánh lửa hắt lên khuôn mặt đỏ hồng. Cặp mắt nh́n vạ bếp lửa đầy vẻ mơ màng xa vắng. Em đang nghĩ ǵ mà như đang ch́m vào cơi mộng?  Tiến hỏi thầm. Hiền đưa tay lên vuốt ve mái tóc, đôi môi như hé một nụ cười. Bỗng dưng Tiến nôn nao thèm được đặt lên cặp môi trinh nguyên của Hiền một nụ hôn. Tiến giựt ḿnh tự hỏi: Có phải bị coup de foudre chăng? Từ xưa đến nay, đâu bao giờ chàng thật sự có cái cảm giác lạ lùng này? Mới gặp Hiền từ hôm qua thôi mà. Nhưng có lẽ cái cuộc đời đầy bất hạnh của Hiền khiến chàng đâm ra thương xót. Tiến từ từ bước lại ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Mỹ Hiền khiến cô nhỏ giựt ḿnh, đưa tay lên chặn ngực:

      - Trời, anh Tiến làm em hết hồn!

      Tiến cười:

      - Xin lỗi nghe, anh không cố ư. Hiền đang nghĩ ǵ nói anh nghe được không?

      Nét mặt chợt đỏ hơn cả ánh lửa hồng, Hiền ấp úng:

      - Đâu có. Em có nghĩ ǵ đâu!

      - Vậy sao anh bước tới Hiền không hay?

      Hiền càng bối rối:

      - Tại lúc đó... à...tại lúc đó em...

      - Đang nghĩ tới ai phải không? Tiến càng chọc thêm.

      Hiền cuống quít:

      - Không có đâu mà.

      Tiến thương hại, đặt tay lên cánh tay Hiền trấn an:

      - Anh nói chơi thôi, có ǵ mà ngại. À, Hiền có thích đọc sách không?

      Cô nhỏ sáng mắt lên:

      - Dạ thích lắm. Anh Trung thường cho em sách để đọc. Nhưng má không thích con gái đọc sách nhiều, nên em cứ phải đọc lén! Cuốn nào anh Trung đưa em cũng đọc hai ba lần, tới thuộc ḷng luôn. Chị Hạnh cũng không thích. Chỉ nói đọc sách nhiều, bị cận thị phải mang kiến xấu lắm!

      Tự dưng Tiến buột miệng:

      - Anh cam đoan dù có đeo tới mười cái mắt kiến, Hiền vẫn đẹp như thường.

      Hiền mắc cỡ:

      - Anh Tiến lại ngạo em nữa rồi. Em vừa xấu vừa nhà quê.

      Tiến vui miệng:

      - Anh ước sau này có được một cô vợ xấu xấu cỡ Hiền là anh mừng.

      Nói xong Tiến chợt giựt ḿnh. Ông bà ǵ khiến mà ngôn bậy bạ quá cỡ vậy không biết. Hiền ngạc nhiên quá cũng không biết nói ǵ, chỉ liếc Tiến một cái rồi ngồi im. Bây giờ Tiến mới để ư tới tiếng côn trùng rỉ rả chung quanh. Đàn đom đóm lập ḷe trên mấy tàn cây, khiến cảnh vật chung quanh lúc mờ lúc tỏ. Mấy tàu lá chuối phất phơ nhè nhẹ. Tiến yêu cái tĩnh mịch của đêm trường. Mùi chanh và bồ kết tỏa ra từ mái tóc của Hiền bên cạnh khiến chàng ngây ngất. Tiến nhắm mắt, hít vào một hơi dài, rồi thở ra thiệt thoải mái. Một cảm giác hạnh phúc tràn vào hồn. Chàng không cần phải phân tích tại sao.

      Tiếng Trung từ đàng xa đưa Tiến trở về thực tại:

      - Tiến ơi, mày có ngoài này không?

      - Tao đây. Tiến trả lời. Trung đi ra, trên tay có xách cây mandoline:

      - Chờ lâu lắm. Tụi ḿnh hát cho vui. Vừa nói Trung vừa lên dây đàn. Nào bây giờ tụi ḿng cùng hát bản"Nhạc Rừng Khuya". Với ánh lửa này, ḿnh cứ tưởng tượng như đang ở trong rừng. Hai chàng say sưa hát. Hiền ngồi nghe, lộ vẻ rất vui.

      Nghe tiếng ca hát ngoài vườn, Mỹ Hạnh vội vàng chạy ra nhập bọn. Bốn ngưới ngồi chung quanh bếp lửa. Dứt bài Nhạc Rừng Khuya, Tiến vói cây đàn trên tay Trung rồi vừa đàn vừa hát bài Dư Âm. Tiếng chàng trầm ấm như ru ḷng người. Từng chuỗi ngân nga:

     Hôm qua mơ dáng em đang ôm đàn dịu muôn tiếng tơ

    Không gian trầm lắng như âu yếm ru ai trong giấc mơ

        Mái tóc nhẹ rung trăng vờn làn sóng...

Tiến hát mà cặp mắt như đắm ch́m vào đêm đen. Lời ca tiếng nhạc vang êm... Hai cô gái cũng cảm thấy tâm hồn xao động! Sau Dư  Âm, Mỹ Hạnh đ̣i hát bản Khúc Ca Ngày Mùa, nhưng phải do anh Tiến đệm nhạc! Hạnh hát vừa lạc giọng vừa sai nhịp, khiến Tiến không biết đàng nào mà đệm! Tuy vậy khi Hạnh hát xong Tiến cũng phải khen khá lắm!!! Chàng quay sang Mỹ Hiền:

      - Giờ tới phiên Hiền cho chúng tôi thưởng thức một bản.

      Mỹ Hiền giật nẩy ḿnh, tṛn mắt:

      - Em? Em biết hát ǵ đâu mà hát!

      Trung khuyến khích:

      - Hiền hát bài Ḷng Mẹ anh tập cho Hiền hôm hè đó. Trong nhà thôi mà, có ai đâu mà mắc cỡ?

      Từ chối không được, Hiền đành cất tiếng hát:

      - Ḷng mẹ bao la như biển Thái B́nh rạt rào

        T́nh mẹ tha thiết như gịng suối hiền nghọt ngào...

Tiếng hát của Mỹ Hiền trong veo như suối. Tiến không ngờ nàng có giọng hay như vậy. Nhưng càng tới cuối bản nhạc, giọng Mỹ Hiền càng run rẩy. Đến câu chót      th́ nàng không c̣n ngăn được tiếng nấc, hai gịng nước mắt đă tuôn dầm trên má. Không biết mănh lực ǵ thúc đẩy, Tiến vội vàng choàng tay qua ôm vai Mỹ Hiền, tay kia rút mù soa trong túi ra đưa, miệng dỗ dành:

      - Nín đi. Lớn rồi c̣n khóc người ta cười bây giờ.

      Mỹ Hiền vừa lau nước mắt vừa gượng cười:

      - Em kỳ cục quá, tự nhiên khóc. Chắc tại em nhớ má em!

      Tiến nh́n Mỹ Hiền đầy thương cảm:

      - Chuyện đó tự nhiên mà. Thôi bây giờ ḿnh tiếp tục chương tŕnh. Trung mày hát bài ǵ thiệt vui đi. Trung nói phải rồi hát bài Cô Hái Mơ... Sau đó Tiến tuyên bố:

      - Anh không có em gái, vậy xin hát bản Em Tôi để tặng cho hai cô nghe.

      Mỹ Hạnh vỗ tay khen anh Tiến dễ thương quá. Chàng dạo một khúc thiệt êm dịu rồi bắt đầu:

      - Em tôi ưa đứng nh́n trời xanh xanh

      Mang theo đôi mắt buồn vương giấc mơ...

      Không biết có một sức hút ǵ mà cặp mắt Tiến cứ bị kéo về phía Mỹ Hiền.  Khi thả nốt nhạc cuối cùng, Tiến nh́n Hiền cười thật tươi. Mỹ Hạnh chợt đứng lên cái rột, vùng vằng nói:

- Thôi em vô nhà. Mấy người cứ tự nhiên hát tiếp đi. Rồi đi thẳng một nước!

       Tiến nhướng mắt nh́n Trung như muốn hỏi, nhưng Trung chỉ rùn vai, lắc đầu. Cái không khí vừa êm đềm vừa đầm ấm ban đầu đă bị mất, Mỹ Hiền đứng lên nói:

      - Chắc nồi bánh cũng đă chín rồi. Anh Trung phụ em vớt bánh, xong ḿnh c̣n lo cúng giao thừa.

      ... Sáng mùng một người nào cũng bảnh bao. Ba người đàn ông mặc âu phục, bà Hương và hai cô thiếu nữ mặc áo dài. Bà mặc áo gấm màu rượu chát, đeo nguyên một bộ nữ trang hột soàn chiếu lóng lánh. Hai ông bà đă ngồi sẵn nơi bộ trường kỷ ngoài pḥng khách uống trà. Mỹ Hạnh mặc áo lụa mềm màu hồng phấn, cũng đeo nữ trang hột soàn, nhưng hột nhỏ, kiểu cũng nhă nhặn hơn của bà Hương. Khi Mỹ Hiền từ nhà trong đi ra th́ Tiến có cảm giác như tim ḿnh ngừng đập và tự hỏi đây có phải cùng một cô Hiền tối qua đă nhỏ lệ trong ṿng tay của chàng không? Nàng rạng rỡ, lộng lẫy trong chiếc áo dài màu tím bằng lăng mà Trung mới đem vải về hôm kia. Sau hỏi ra mới biết Hiền có học may và ông Hương có sắm máy may để nàng may đồ cho người trong gia đ́nh. Hiền đă cố thức hai buổi tối, ráng may xong cái áo mặc Tết cho anh Trung vui ḷng. Nữ trang từ đôi bông ṭn teng, mặt dây chuyền, chiếc cà rá đều nhận ngọc trai. Những món này do mẹ nàng để lại. Trái với Mỹ Hạnh tô son dồi phấn thiệt đậm, Hiền chỉ trang điểm sương sương. Vậy cũng đủ chết người rồi! Tiến nhủ thầm. Hiền đẹp cao sang như một đóa hoa lan quí giá. Trung ngắm hai cô em rồi trầm trồ:

      - Cha chả, đâu có thua ǵ Hằng Nga giáng thế!  Nè Tiến, mày thấy sao? Chọn được đứa nào chưa?

      Hai cô mắc cỡ, Mỹ Hạnh nhéo anh một cái đau điếng:           

      - Anh Ba, bữa nay mùng một, cấm nói bậy bạ nghen.

      Trung vừa xoa chỗ đau vừa hít hà:

      - Trời ơi, con gái ǵ mà dữ quá vậy cà?

      Hai anh em mắc giỡn, không nh́n thấy ánh mắt của Tiến và Mỹ Hiền thoáng giao nhau. Ánh mắt của Tiến đầy tŕu mến. Mỹ Hiền ngượng ngùng quay đi, nhưng có một cái ǵ rất êm ái, rất ngọt ngào len nhẹ vào hồn...

 

 

 

Đọc PHẦN 5

 

 

 

 

   

Tiểu Thu

Mùa Xuân 2011

 


 

 

Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu               |           www.ninh-hoa.com