Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu                |                 www.ninh-hoa.com

Bút hiệu:  Tiểu Thu
 

  Sinh năm 1947 tại Quận Cao- Lănh- Đồng Tháp

  Theo gia đ́nh rời Việt Nam tháng 4-1975 và định cư tại Thành phố Montréal, Tỉnh bang Québec, Canada.

  Bắt đầu sáng tác năm 1987. Cộng tác với các nhật báo, tuần báo, nguyệt san, tuyển tập…tại Mỹ, Canada, Âu Châu…Trong Ban Biên Tập Tam Cá nguyệt Cỏ Thơm.

  Đă góp mặt trong các Tuyển Tập Đồng Tâm, Tuyển Tập Phụ Nữ Việt, Trầm Hương...

Được nhà văn Hồ Trường An giới thiệu trong Tập Diễm Ngưng Huy, Giai Thoại Văn Chương và Bút Khảo Quê Nam Một Cơi.
 

  Tác phẩm đă xuất bản:

-Sóng Nước T́nh Quê năm 2002

-Tiếng Hót Vành Khuyên 2007


 

 


 - Hiện định cư tại thành
   phố Montréal, Québec,
   Gia Nă Đại (Canada).


 

 

 

 


    

 

          Chiếc máy bay của hăng American Airlines đáp xuống phi trường Nội Bài êm ru. Hành khách nhộn nhịp đứng lên lấy hành lư xách tay từ trên những khoang chứa hành lư trên đầu. Thư đợi mọi người xuống gần hết, nàng mới từ từ đứng lên. Đi đâu mà vội. Rồi cũng phải ra chờ lấy valises mà thôi. Đường nào cũng tới La Mă mà.

          Tính Thư vẫn không thay đổi. Lúc nào và làm ǵ cũng chậm răi. Hồi c̣n đi học, nàng đă từng bị đám bạn gán cho cái biệt danh tiểu thư. Sau mấy chục năm định cư ở Canada, những cô bạn học ngày xửa ngày xưa, mỗi lần gọi phôn, vẫn mở đầu: "tiểu thư đó hả?".

          Thư về thăm Việt Nam lần này là lần thứ ba. Hai lần trước nàng về Sài G̣n. Nhưng lần này, Thư ra Hà Nội trước rồi mới lấy vé máy bay vào Sài G̣n sau. Nàng thay mặt mẹ về thăm bà d́ ở Hà Nội. Năm năm tư, gia đ́nh d́ không vào Nam v́ tiếc cơ ngơi quá lớn ở Hà Nội. Gia đ́nh bên chồng d́ giàu có nhất nh́ Hà Nội thời bấy giờ. Bố mẹ Thư dẫn anh chị nàng vào Nam và Thư chào đời trong Nam. Lần đầu tiên ra Hà Nội, Thư không ăn được thức ăn ngoài ấy v́ đă quen cái gu ng̣n ngọt của miền Nam. Tất cả những món lừng danh của Hà Nội như Chả cá Lă Vọng, bánh tôm chiên Tây Hồ, Bún chả...Thư đều thấy không ngon như trong tưởng tượng.

          D́ Thư ở Phố Hàng Bạc. Căn phố rộng bát ngát ngày xưa, sau năm năm tư đă bị chia ra từng mảnh. Cả gia đ́nh bà d́ c̣n được ở trong một căn nhà tuốt đằng sau, vốn là nhà thờ họ. Muốn đi vào phải đi qua một hành lang hẹp, sâu hun hút, lờ mờ tối. Bà d́ tâm sự: "cũng c̣n may đấy cháu ạ. Chú d́ bị ghép vào thành phần tiểu tư sản. Họ đă hành hạ chú d́ khổ sở, đau đớn biết sao mà kể! Nhà cửa ḿnh họ lấy sạch. Ḿnh đă phải bị bắt đi làm những công việc cực nhọc nhất. Thế mà suốt ngày cứ phải nghe những lời sỉ vả của bọn sâu bọ lên làm người mới là khổ! Cháu nghĩ xem, chú là công tử Hà Nội, quen ăn ngon mặc đẹp, kẻ hầu người hạ. Thế mà đùng một cái...Bảo chú làm sao đối phó được? Thế là d́ phải cáng đáng tất cả!"

          Tội nghiệp d́. Bà đẹp nhất trong gia đ́nh nên lấy được chú là công tử giàu nức tiếng Hà Nội. Sau cuộc đổi đời, ch́m đắm trong cái địa ngục trần gian, d́ Thư cũng ráng tảo tần nuôi chồng con và giờ đây con cái cũng đă yên bề gia thất. Gặp lại d́ cách đây ba năm, Thư đă sửng sốt v́ thấy d́ dù ở tuổi bảy sáu, vẫn c̣n đẹp lắm. Làn da trắng hồng không một nếp nhăn. Cặp mắt bồ câu vẫn tinh anh. Nụ cười tươi khoe hàm răng đều và c̣n nguyên. Mái tóc tuy bạc khá nhiều nhưng c̣n dầy lắm. Nghe Thư khen, d́ bảo:

          - Cháu không biết chứ ngày xưa tóc d́ dài chấm gót!".

          Hai cô con gái không cô nào đẹp bằng d́. Tuy nhiên tính t́nh rất dễ thương và đôn hậu.

          Hai lần ra Hà Nội, lần nào Thư cũng ở khách sạn Bảo Khánh. Gần Hồ Gươm, đi bộ đến phố Hàng Bạc cũng không xa. Thư rất thích tản bộ trên những con đường ngắn ở Phố cổ. Nhưng phải công nhận ở đây, đi bộ rất nguy hiểm, v́ cửa hàng nào cũng bày biện bít cả lề đường. Thậm chí nhiều nơi họ c̣n bày hàng lấn ra cả ḷng đường. Người đi bộ cứ phải chen chúc, vừa đi vừa tránh xe sát bên cạnh. Lắm phen hú vía! Lần đầu Thư từ Sài G̣n ra Hà Nội với Nhung, cô bạn thời Trung Học. Nhung cảnh cáo: "mày cẩn thận. Dân ngoài này gấu hơn trong Nam nhiều. Lạng quạng là bị mắng như tát nước vào mặt. Mà với những danh từ không có trong tự điển đâu nghe tiểu thư!". Quả thực, nghe nhiều tiếng lạ lẫm khiến Thư ngẩn ṭ te! May mà gia đ́nh d́ vẫn c̣n nói giọng Hà Nội xưa và các em được giáo dục rất nề nếp khiến Thư thấy gần gũi ngay.

          Lần này, sau khi mang quà cáp đến biếu gia đ́nh d́ xong, Nhung và Thư ra văn pḥng của hăng du lịch Sinh Café lấy tours đi Vịnh Hạ Long. Nhung đi nhiều lần nên thấy thường, duy Thư th́ rất háo hức. Đọc bao nhiêu tài liệu, xem bao nhiêu là h́nh ảnh về hai thắng cảnh lừng danh này, Thư rất nôn nao được nh́n thấy tận mắt. Hôm qua, Nhung đi máy bay từ Sài G̣n ra để đi chơi với Thư.

          Con đường từ Hà Nội ra tới Vịnh Hạ Long rất tốt. Không như cách đây chục năm. Chị Hằng của Thư ra thăm d́ cũng đi chơi Hạ Long. Chị tả con đường đang làm cực kỳ xấu. Bụi đỏ bay mù mịt. Ổ gà ổ voi đầy ra, khiến chị về đến Hà Nội mà ḿnh mẩy rêm như bị tra tấn!

          Lần này Nhung và Thư ngủ lại đêm trên du thuyền. Hai người được đưa lên một chiếc du thuyền cỡ trung b́nh. Tầng trên là chỗ du khách ngồi ngắm phong cảnh. Phía sau là quầy bán nước uống. Tầng dưới gồm có hai dăy cabin, có lối đi ở giữa. Mỗi cabin có hai giường nhỏ, toilette và douche. Vách ốp gỗ trông cũng khá sang trọng và sạch sẽ. Trên mui có hai dăy ghế dài cho du khách nằm chơi. Ngắm cảnh và tắm nắng. May mà lần này chỉ có vỏn vẹn mười lăm du khách, kể cả người ngoại quốc.

          Thư ngây ngất trước vẻ đẹp hùng vĩ của Hạ Long. Nước ở đây xanh một màu ngọc bích. Những ḥn núi đá nhô lên từ ḷng biển, thiên h́nh vạn trạng ẩn hiện đó đây. Đậm nhạt, mơ hồ, đẹp kỳ diệu như trong tranh vẽ.  Thuyền đi len lỏi giữa những h́nh thể tuyệt đẹp và du khách tha hồ tưởng tượng. Đây là hai con gà, kia là con voi..vv.... Rải rác trên biển là những bè nuôi ngọc trai. Những căn nhà nổi bên trên được sơn màu sắc tươi rói, xem thật vui mắt. Nhiều chiếc xuồng con con của người dân sống dọc bên bờ biển chở đủ thứ bánh kẹo, chips, nước uống... cặp theo du thuyền để bán cho du khách. Họ chèo thoăn thoắt từ chổ nọ sang chỗ kia như những con thoi.

          Sau nửa ngày leo núi để thăm hang động, mọi người vừa mệt vừa đói nên dùng cơm tối thật ngon miệng. Những người phục vụ c̣n rất trẻ. Hỏi ra Thư mới biết họ là những sinh viên đại học. Cuối tuần đi phục vụ trên du thuyền để kiếm thêm tiền. Ngay cả đầu bếp cũng là sinh viên. Thông cảm cho hoàn cảnh của họ nên khi rời du thuyền, Thư đă kín đáo để lại món tiền típ khá hậu hĩnh. Nàng cũng mua giúp cho cô bé bán ngọc trai một đôi bông ṭng teng thật xinh. Đến chiều, Thuyền trưởng cho neo tàu trong ḷng vịnh kín đáo. Có những ḥn núi nhỏ bao bọc chung quanh. Cơm nước xong màn đêm đă buông xuống. Nhung và Thư mặc áo thật ấm lên mui tàu. Chung quanh du thuyền của Thư c̣n có khoảng chục chiếc khác đậu rải rác khắp nơi. Nhiều chiếc có đôi cánh buồm màu đỏ khiến Thư nhớ tới phim L'Indochine, với nữ tài tử Pháp lừng danh Catherine Deneuve.

          Đèn từ những chiếc du thuyền hắt xuống mặt nước đẹp lung linh như sao sa. Những ḥn núi chung quanh chỉ c̣n là những h́nh thù màu đen. Nhiều cái trông giống như những con khủng long thời tiền sử. Thư nói điều này với Nhung, cô bạn cười:

          - Mày chỉ khéo tưởng tượng. Ừ, mà nếu là thật, chắc tụi ḿnh không chạy thoát. Nó chỉ há miệng là nuốt chửng chiếc du thuyền!". Hai cô cười khúc khích trước cái ư tưởng kỳ quái này!

          Sương bắt đầu xuống. Nhung vươn vai ngáp:

          - Tao buồn ngủ rồi. Xin lỗi xuống trước nha.

          C̣n lại một ḿnh, Thư dơi mắt nh́n ra xa, trong ḷng đầy xúc cảm. Tự hỏi không biết hồn thiêng của những người lính chống giặc Tàu xâm lược ngh́n xưa có c̣n lẩn khuất nơi đây?...       

          Sương xuống nhiều, trời lạnh dần nên Thư xuống cabin sửa soạn đi ngủ. Chiếc giường nhỏ khiến Thư trằn trọc không ngon giấc. Nh́n đồng hồ thấy 5 giờ sáng, Thư nhè nhẹ ngồi dậy mặc hai  ba lớp áo rồi lên mui tàu. Trời c̣n tối mờ mờ, sao trên bầu trời đă nhạt dần. Đèn của những du thuyền chung quanh vẫn c̣n sáng lấp lánh. Có tiếng cười khúc khích từ chiếc du thuyền đậu sát bên cạnh. Thư đưa mắt nh́n sang. Một cặp vợ chồng (hay t́nh nhân?) người da trắng ngồi chung một chiếc ghế, quấn chung một tấm chăn ấm. Thấy Thư nh́n sang, họ giơ tay chào. Thư cũng cười, chào lại. Nàng cảm thấy tâm hồn thư thái lạ lùng. Thư ngồi đó, lặng yên, không nghĩ ngợi đến bất cứ điều ǵ. Cơi ḷng rộng mở, đón một thứ hạnh phúc thật đơn sơ, thật nhẹ nhàng đang tràn ngập. Một điều hiếm xoi xảy ra khi ta sống giữa sự ồn ào của chốn đô hội.

          Đáng tiếc là tàu đậu không đúng hướng mặt trời mọc, nên Thư không được ngắm nh́n cảnh tượng huy hoàng của vừng đông chui từ từ dưới mặt biển lên, ném hàng vạn tia sáng rực rỡ lên mặt biển. Điều mà nàng đă từng chứng kiến ở bờ biển Nha Trang ngày nào! Những người bạn đồng hành từ từ bước lên mui tàu. Người nào cũng khoan khoái hít thở đầy phổi không khí trong lành của buổi ban mai.

          Thư rời Hạ Long với nỗi luyến tiếc trong ḷng. Thầm hứa một ngày nào đó sẽ quay trở lại. Đêm Hạ Long vừa huyền bí vừa kỳ diệu!

 

 

Xem kỳ 2

 

 

   

Tiểu Thu


 

 

Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu               |                 www.ninh-hoa.com