Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu                |                 www.ninh-hoa.com

Bút hiệu:  Tiểu Thu
 

  Sinh năm 1947 tại Quận Cao- Lănh- Đồng Tháp

  Theo gia đ́nh rời Việt Nam tháng 4-1975 và định cư tại Thành phố Montréal, Tỉnh bang Québec, Canada.

  Bắt đầu sáng tác năm 1987. Cộng tác với các nhật báo, tuần báo, nguyệt san, tuyển tập…tại Mỹ, Canada, Âu Châu…Trong Ban Biên Tập Tam Cá nguyệt Cỏ Thơm.

  Đă góp mặt trong các Tuyển Tập Đồng Tâm, Tuyển Tập Phụ Nữ Việt, Trầm Hương...

Được nhà văn Hồ Trường An giới thiệu trong Tập Diễm Ngưng Huy, Giai Thoại Văn Chương và Bút Khảo Quê Nam Một Cơi.
 

  Tác phẩm đă xuất bản:

-Sóng Nước T́nh Quê năm 2002

-Tiếng Hót Vành Khuyên 2007


 

 


 - Hiện định cư tại thành
   phố Montréal, Québec,
   Gia Nă Đại (Canada).


 

 

 

 


    

 

Xem Kỳ 2

 

          Con đường chính của Thành phố khá rộng, tấp nập người đi lại. Một số là du khách, số c̣n lại là người dân tộc thiểu số. Họ cứ bám lấy du khách mời mua hàng. Có rất nhiều người Âu Mỹ. Hỏi ra họ thích Sapa v́ nơi đây tương đối c̣n hoang dă. Nhưng được bao lâu nữa? Thư hỏi thầm! Cửa hàng bán đồ lưu niệm hai bên phố, nhiều cái rất sang. Gặp một cô bán hàng dễ thương, Thư đă mua năm cái áo gối thêu tay. Mẹ con bà Hân cũng mua nhiều thứ lưu niệm. Aline và Alice mua những chiếc móc ch́a khóa có con búp bê tí hon mặc quần áo người dân tộc thiểu số rất xinh.

 

          Từ bàn ăn, Thư nh́n thấy ḷ sưởi. Lửa đỏ rực tỏa hơi ấm khắp pḥng. Thế mà từ sáng nàng không để ư. Đang ăn, Alice, đang ngồi trước mặt Thư bỗng chồm lên, vừa nói nho nhỏ vừa liếc mắt nh́n vào trong góc pḥng. Xéo phía sau lưng chỗ Thư ngồi:

          - Chị Thư, từ nảy giờ em thấy ông kia cứ nh́n chị chăm chăm. Chắc là người quen của chị đó. Ông ta ngồi ăn một ḿnh.

          Thư nhướng mày ngạc nhiên, vừa định quay lại nh́n th́ Alice vội bảo:

          - Chị đừng quay lại ngay. Tí nữa giả bộ đi toilette, ngang ổng chị hăy nh́n. Em biết toilette ở phía đó.

          Thư ph́ cười. Ǵ mà con bé làm quan trọng dữ thế! Chắc anh chàng nào đó thấy nàng độc thân, muốn làm quen chứ ǵ?

          Ăn xong, Alice đứng lên rủ Thư đi toilette. Alice đi trước, khi Thư ngang qua bàn người đàn ông đang uống cà phê, nàng chợt sửng người. Hai chân như tê liệt, không nhấc nổi. Người đàn ông cũng đứng lên:

          - Thư! Không ngờ gặp em nơi đây!

          - Anh Văn!

          Sự xúc động bất chợt khiến Thư bủn rủn. Văn kéo chiếc ghế trước mặt, mời Thư ngồi. Nàng làm theo như một cái máy. Thấy mặt Thư tái nhợt, Văn bảo:

          - Để anh gọi cho em ly cà phê sữa nóng.

          Thư vẫn chưa lấy lại b́nh tĩnh. Chỉ biết ngồi đó, đưa mắt nh́n Văn đang loay hoay bỏ đường và sữa vô ly cà phê bốc khói thơm phức vừa được bưng ra. Anh dịu dàng bảo:

          - Em uống đi. Anh vẫn nhớ em thích cà phê sữa thật nóng. Bây giờ em vẫn c̣n thích chứ?

          Thư gật đầu. Nàng cầm ly cà phê đưa lên môi. Sau vài hớp, Thư đă lấy lại được b́nh tĩnh:

          - Em nghe Nhung nói anh sang Mỹ đă lâu. Anh về đây chơi? Sao lại đi một ḿnh, c̣n chị ấy đâu?

          - Anh sang Mỹ gần mười lăm năm. Bà xă anh mất năm ngoái. Bị ung thư gan.

          Thư kêu lên:

          - Ô! cho em xin được chia buồn với anh. Vậy mà không nghe Nhung nó nói ǵ cả!

          - Tại anh buồn nên không liên lạc với bạn bè cũ. Anh mới về cách đây một tuần. Sàig̣n nóng và bụi bặm quá nên anh muốn lên đây t́m chút không khí lạnh. Anh nghe mọi người ca tụng Sapa nên muốn đi cho biết. Không ngờ gặp em ở đây. C̣n Thư, sao em cũng đi một ḿnh?

          Giọng Thư bỗng chùng xuống:

          - Em và Dư chia tay đă hai năm rồi anh ạ. Lỗi tại em không sinh được đứa con nào cho anh ấy. Em vô dụng quá phải không anh?

          - Em đừng nói thế. Không phải là lỗi của ai cả. Anh tin có số mệnh. Đến lúc hết duyên th́ phải đành! Anh và Thúy Loan cũng thế. Gia đ́nh đang yên ấm, đùng một cái, Thuư Loan bị bệnh ung thư cướp đi. Và có lẽ cũng là định mệnh xui khiến nên Thư và anh cùng đến Sapa!

          Thư nh́n Văn, cười buồn:

          - Định mệnh bao giờ cũng nghiệt ngă đối với em. Ngày xưa đă vậy. Bây giờ cũng thế!

          Văn đưa tay nắm nhẹ bàn tay của Thư đang đặt trên bàn:
          - Anh tin rằng Định Mệnh đang cười với chúng ta. Thư thấy không, tại sao chúng ḿnh có cùng ư định đi đến nơi tận cùng của xứ sở để rồi gặp lại nhau? Anh cũng tin rằng, trong cuộc đời, không có ǵ gọi là t́nh cờ. Tất cả đă được xấp xếp trước bởi cái gọi là Định Mệnh. Trưa nay, anh nh́n thấy Thư ngồi ăn cơm với ba mẹ con bà ǵ đó. Thư chen vào "Bà Hân". Ừ, mẹ con Bà Hân. Anh đă không tin là ḿnh có cái may mắn gặp lại Thư. Đến tối nay th́ anh mới chắc.

          Cả hai nói chuyện, chừng nh́n lại chung quanh, thấy tất cả thực khách đă rời pḥng ăn, kể cả mẹ con bà Hân. Lửa trong ḷ sưởi cũng sắp tàn. Văn đề nghị:

          - C̣n sớm. Anh mời Thư đi uống cà phê với anh. Ngoài phố có một quán cà phê rất ấm cúng.

          Cả hai lên pḥng lấy áo ấm và rời khách sạn. Bên ngoài trời tối om. Đèn hai bên đường tỏa ánh sáng vàng vọt. Văn d́u Thư lên dốc, như ngày xưa ở Đà Lạt. Nàng cảm thấy ấm áp và hạnh phúc. Ngày xưa ở Đà Lạt th́ tuy ấm áp, nhưng cả hai đều đau khổ quắt quay! Nước mắt và nước mắt!

          Hai người chọn một bàn nhỏ trong góc. Quán nhỏ nhưng trang trí khá sang trọng và đẹp mắt. Nhạc êm dịu vừa đủ nghe. Thư muốn một ly cà phê sữa nóng. Văn nhăn mặt:

          - Em không sợ tối nay mất ngủ sao mà c̣n uống cà phê?

          Thư cười nhẹ:

          - Đàng nào th́  em cũng sẽ không ngủ được. Thêm một ly cà phê cũng thế thôi!

          Bây giờ Thư mới có th́ giờ nh́n Văn kỹ hơn. Vẫn mái tóc nghệ sĩ bồng bềnh, nhưng giờ đă có nhiều sợi bạc. Vẫn cặp mắt hạt dẻ, to đến lạ lùng đối với một người đàn ông. Tinh anh ngày xưa, giờ đây nhuốm chút mệt mỏi. Vầng trán rộng với vài nếp nhăn. Nhưng nụ cười vẫn thế. Nụ cười ngày nào đă làm mê đắm bao nhiêu con tim, trong đó có nàng.

          - Thế nào Tiểu thư? Thấy anh thay đổi nhiều lắm không?

          Tim nàng như ngừng đập. Thư nhắm mắt. Hai tiếng "Tiểu thư" của những ngày xưa thân ái khiến nàng xúc động đến nghẹn ngào. Thư mím môi, cố ngăn gịng nước mắt chực trào ra. Tiếng Văn nhẹ nhàng:

          - Em làm sao thế? Anh nói ǵ để em buồn phải không?

          - Trái lại, em đang vui lắm. Nhưng không biết sẽ vui được bao lâu?

          - Bao lâu là tùy ở chúng ta em ạ. Đối với anh, gặp lại em là một hạnh phúc bất ngờ và lớn lao. Anh bây giờ không có ǵ ràng buộc. Con trai của anh và Thúy Loan năm nay mười ba tuổi. Cháu ít tuổi nhưng tâm hồn rất già dặn đối với tuổi của cháu. Em giờ đây cũng như anh. Nếu không có ǵ cản trở, chúng ta liên lạc lại với nhau. Em thấy thế nào?

          Thư đă cười trở lại, giọng lạc quan:

          - Mẹ em giờ đă già. Bố em mất cách đây năm năm. Em tin rằng mẹ em vẫn c̣n cảm t́nh đối với anh như xưa. Hồi đó chỉ có bố em là phản đối mănh liệt. Nhưng anh biết đó, gia đ́nh em sắp đi diện đoàn tụ. Em mà lấy chồng th́ kẹt lại, nên Cụ không muốn...

          - Em c̣n quên, ngày ấy anh chỉ là một thầy giáo nghèo kiết. Lại c̣n mang thêm bệnh ...nghệ sĩ chơi đàn! Ai dám gả con cho anh! Văn ngắt lời. Em theo gia đ́nh sang Mỹ, tương lai sẽ rực rỡ hơn là lấy một anh giáo nghèo như anh.

          - Thôi anh! Nhắc làm ǵ những chuyện không vui. Giọng Thư nhuốm trách móc. Thật ra lúc đó em c̣n quá trẻ để căi lại bố em. Nếu như bây giờ...

          - Th́ "tiểu thư" sẽ nổi loạn chứ ǵ? Văn âu yếm ngắt lời Thư.

          - Em không nổi loạn, nhưng ít nhất cũng sẽ tranh đấu, không như ngày xưa chỉ biết khóc!

          Giọng Văn bỗng ngậm ngùi:

          - Khi bố em nói với anh "nếu yêu nó thật ḷng th́ cậu hăy để nó đi với chúng tôi. Sống ở đây tương lai chỉ là con số không to tướng" th́ anh biết rằng, dù yêu em cách mấy anh cũng phải để em ra đi.

          - Th́ ra vậy! Ngày đó em cũng chẳng hiểu sao bỗng dưng anh biến mất. Biệt tăm, sau khi chúng ta vừa ở bên nhau suốt một tuần trên Đà Lạt. Một tuần đẹp và buồn nhất đời em! Em đă thất vọng ghê gớm.

          - Anh biết. Dù lời xin lỗi bây giờ quá muộn màng, nhưng anh phải nói xin lỗi em! Ngày đó anh cũng đau lắm chứ. Đau đến chẳng thiết sống. Nhưng phải để ra em đi với gia đ́nh thôi.

          - Rồi sau đó anh làm ǵ?

          Giọng Văn bỗng trở nên xa vắng, như ch́m vào quá khứ mịt mùng:

          - Anh làm ǵ ư? Anh xuống miền tận cùng của đất nước. Ở Cà Mau, anh sống nhờ nhà một người bạn suốt thời gian chờ em xuất cảnh. Anh vẫn liên lạc với Nhung. Nhưng dặn cô ấy không được hở cho em biết.

          - Con nhỏ này! giọng Thư đầy trách móc.

          - Đừng trách Nhung em ạ. Cô ấy thương chúng ta, nhưng có thay đổi được ǵ đâu? Nhờ cô ấy mà ḿnh đă có một tuần lễ tuyệt vời ở Đà Lạt. Em nhớ không Thư?

          Nhớ không? Sao mà không nhớ! Trước khi xuất cảnh, Thư xin phép bố mẹ lên Đà Lạt chơi một tuần với Nhung. Gia đ́nh Nhung ở Trại Hầm. Hai cô là bạn chí cốt, tuy chỉ học với nhau từ lớp mười, nên bố mẹ Thư không hề nghi ngờ Văn cũng lên Đà Lạt. Chàng ở nhà một bạn học cũ. C̣n chỗ nào là không ghi dấu chân của hai người? Những con đường quanh co vàng rực hoa dă quỳ. Mộc mạc, đơn sơ, nhưng không kém phần lộng lẫy. Cũng từ thuở đó, Thư yêu nhất dă quỳ vàng. Những ngọn đồi lộng gió, những con suối rạt rào, rừng thông xanh vi vu... đă chứng kiến bao nhiêu nụ hôn đắm đuối, bao gịng nước mắt bi thương. Yêu nhau là thế, nhưng vẫn ǵn giữ cho nhau. Ôi, Đà Lạt!

          Đang thả hồn miên man về quá khứ, Thư bỗng có cảm giác ấm áp của một bàn tay đang bóp nhẹ tay ḿnh, kéo nàng về thực tại:

          - Kỷ niệm đẹp quá phải không em? Anh đă mang nó theo suốt cuộc đời. Dù sau này có lập gia đ́nh với Thúy Loan cũng vậy.

          - Anh chưa kể em nghe anh gặp Thúy Loan lúc nào? Thư ngắt lời, không dấu được sự ṭ ṃ. Nàng muốn biết về người đàn bà đă thay thế nàng trong tim của Văn.

          - Sau khi em đi Mỹ rồi, anh trở về Saig̣n. Anh làm đủ thứ nghề có thể kiếm tiền nuôi thân. Rồi một ngày đẹp trời, anh đang ngồi ăn cơm bụi trên đường Pasteur, một em bé bán vé số cứ lẩn quẩn theo năn nỉ anh mua. Thương t́nh anh mua giúp nó 5 tấm. Thế mà Thần Tài lại chiếu cố anh. Trúng độc đắc em ạ!  Anh đă dùng số tiền đó để tiếp tục học. Học măi cho đến khi lấy được mảnh bằng Tiến sĩ. Anh tâm niệm, ông Trời đă cho anh cơ hội, anh phải nắm lấy. Tính anh không thích làm thương mại, nên chỉ dồn vào việc học. 

          - Trời! Vậy mà con nhỏ Nhung cũng ngậm tăm, không cho em biết. Thư kêu lên, đầy kinh ngạc.

          - Th́ anh đă dặn cô ấy mà. Nhất là sau khi biết em đă lập gia đ́nh. Sau đó anh được một công ty Nhật Bản mướn. Một lần qua Nhật họp, anh gặp Thúy Loan từ Mỹ sang. Cô ấy làm cùng hăng, nhưng chi nhánh bên Mỹ. Anh và cô ấy trao đổi thư từ, đôi lần Thúy Loan về Việt Nam thăm anh. Sau hai năm t́m hiểu th́ chúng tôi đă làm đám cưới và cô ấy bảo lănh anh qua Mỹ luôn. Anh nghĩ rằng ḿnh đă yên phận.

          - Điều này th́ em biết. Nhung nó có báo cho em hay anh lập gia đ́nh và đă qua Mỹ sống. Em cũng không hỏi thêm v́ muốn quá khứ ngủ yên. Phần em gặp Dư qua một người bạn cùng sở. Thấy anh ấy đứng đắn, hiền lành nên em đă đồng ư lập gia đ́nh. Không ngờ số em thật chả ra ǵ!

          Văn trầm ngâm một lúc mới lên tiếng, mắt nh́n đăm dăm vào cốc cà phê đă cạn:

          - Anh nghiệm ra rằng, cuộc đời tuy là của ḿnh, nhưng chính nó xấp xếp cho ḿnh, chứ ḿnh không thể xấp xếp nó theo ư ḿnh được em ạ. V́ thế mà khi thấy cuộc đời êm ả quá, chớ vội mừng. Biết đâu những bất trắc mà cuộc đời dành cho ḿnh đang ŕnh ṃ phía trước!

          - Em thấy cuộc đời đă dành cho em quá nhiều bất hạnh. Bây giờ em chỉ cầu được yên ổn. Thư thở dài!

          - Nhưng bây giờ chúng ḿnh đă gặp lại nhau. Ngày xưa không tranh đấu, chẳng lẽ giờ cũng chịu buông xuôi? Anh th́ không!

          Nh́n cặp mắt nâu mở lớn sáng long lanh của Văn, Thư cảm thấy ḿnh vẫn bị chết đuối trong ấy, giống y như hai mươi năm về trước. Nàng cười, dịu dàng:

          - Được rồi. Lần này nhất định không chịu thua Định Mệnh!

          Văn cầm bàn tay Thư đưa lên môi:

          - Có thế chứ, Tiểu thư!

          Thư cảm động bồi hồi, nói không nên lời. Cặp mắt cay cay.

          Văn đứng lên:

          - Thôi ḿnh về ngủ. Ngày mai anh sẽ tháp tùng đoàn em đi thăm núi Hàm Rồng.        Nghe nói đẹp lắm.

          Trên đường về, Thư không phản đối khi Văn ôm vai nàng. Trái lại Thư c̣n ngả đầu vào vai chàng, như những ngày ở Đà Lạt. Cà phê Tùng buổi tối. Trên đường về cũng thế. Tay trong tay. Ấm áp tuyệt vời! Nhưng lần này tâm hồn phơi phới như chấp cánh bay.

          Cả hai dừng lại trước pḥng Thư. Trước khi đóng cửa, nàng ngước lên:

          - Anh!

          Văn cúi xuống. Nụ hôn nóng bỏng thay lời chúc ngủ ngon. Nhưng cả hai cùng biết chắc một điều, không ai có thể nhắm mắt! Không phải v́ Mùa Xuân của đất trời Sapa, mà v́ mùa xuân trong ḷng họ đang dâng trào mạch sống!

 

                  

 

HẾT

 

   

Tiểu Thu


 

 

Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu               |                 www.ninh-hoa.com