Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu                |                 www.ninh-hoa.com

Bút hiệu:  Tiểu Thu
 

  Sinh năm 1947 tại Quận Cao- Lănh- Đồng Tháp

  Theo gia đ́nh rời Việt Nam tháng 4-1975 và định cư tại Thành phố Montréal, Tỉnh bang Québec, Canada.

  Bắt đầu sáng tác năm 1987. Cộng tác với các nhật báo, tuần báo, nguyệt san, tuyển tập…tại Mỹ, Canada, Âu Châu…Trong Ban Biên Tập Tam Cá nguyệt Cỏ Thơm.

  Đă góp mặt trong các Tuyển Tập Đồng Tâm, Tuyển Tập Phụ Nữ Việt, Trầm Hương...

Được nhà văn Hồ Trường An giới thiệu trong Tập Diễm Ngưng Huy, Giai Thoại Văn Chương và Bút Khảo Quê Nam Một Cơi.
 

  Tác phẩm đă xuất bản:

-Sóng Nước T́nh Quê năm 2002

-Tiếng Hót Vành Khuyên 2007


 

 


 - Hiện định cư tại thành
   phố Montréal, Québec,
   Gia Nă Đại (Canada).


 

 

 

 


    

 

PHẦN 4: (tiếp theo PHẦN 3)


 

          Tai họa lại đến khi chị Xuân có triệu chứng hôi cơm tanh cá. Chẳng may mẹ Thơ bận công chuyện phải về Sàig̣n nửa tháng. Thơ thấy chị bỏ cơm hoài, có hỏi chị trả lời bị đau bao tử. Rồi Thơ thấy chị bồn chồn, thẩn thờø. Có khi mắt đỏ hoe như khóc. C̣n hai ngày nữa mẹ về th́ chị Xuân nói với Thơ chị xuống Pleiku có chút chuyện mai sẽ về. Hôm sau chị về thật, nhưng là một chị Xuân xanh như tàu lá, cặp mắt thâm quầng, đi không vững, có chị bạn thân d́u vô nhà. Thơ thất kinh hồn vía, há miệng mà không nên lời. Chị Xuân cười cho Thơ yên ḷng, nhưng cái cười héo úa như đóa hoa thiếu nước!.

          Suốt đêm đó Thơ nghe chị Xuân rên rỉ như đau đớn ghê lắm. Sáng hôm sau người chị nóng như lửa. Thơ nói chị đi khám bác sĩ nhưng chị không chịu. Con nhỏ chỉ c̣n cách cho chị uống aspirin và cầu Trời cho mẹ về liền lập tức. Chưa bao giờ Thơ mừng mẹ đi xa về như lần này. Nghe Thơ nói, bà lật đật vô buồng. Thấy t́nh trạng chị Xuân bà cũng thất kinh, hối Thơ kêu xích lô, đem thẳng chị vô nhà thương dân sự. Bác sĩ giám đốc là bạn thân của gia đ́nh nên chị Xuân được tận tâm săn sóc. Thiệt hú vía! Bác sĩ nói chị bị mất rất nhiều máu và bị nhiễm trùng bụng dưới. Sau này Thơ mới biết chị xuống Pleiku phá thai. Mẹ lắc đầu thở ra:

          - Con nhỏ này chứng nào tật nấy. Nó c̣n ở đây chắc có ngày tao lên cơn đau tim mà chết! Bữa đó tao về không kịp th́ nay nó đăvô nghĩa địa nằm rồi. Hy vọng lần này nó tởn tới già.

Nhưng cũng giống như các bà sản phụ. Lúc đau đẻ th́ rên la ỏm tỏi, mắng chồng chưỡi con búa xua. Thề độc sẽ cấm tên "ác ôn" đó không cho tới gần để khỏi phải sanh đẻ nữa. Nhưng thấy có mấy bà giữ được lời thề?! V́ vậy chị về Cao Lănh với mấy đứa con được hơn một năm th́ có tin chị lấy chồng. Mẹ Thơ có giúp chị một số tiền cho chị mở một sạp vải ngoài chợ. Lần này chị Xuân tái giá với một ông Thiếu tá. Ông lớn hơn chị cả một giáp nên tưng tiu chị ghê lắm. Chỉ có điều lần này chị chính thức làm bé. Bà vợ lớn ở Sài g̣n với con.

 

          Chuyện t́nh giữa chị với ông Thiếu tá Trọng cũng khá ly kỳ. Bữa nọ chị Xuân đưa con về thăm bà ngoại trên chợ Trần Quốc Toản. Xế trưa mấy đứa nhỏ ngủ hết, chị lấy chiếc xuồng ba lá dưới bến bơi qua sông, định mua ít mận da người đem về CaoLănh . Nhà ông Tư Lầu có vườn mận ngon nổi tiếng. Nhằm mùa nước đổ. Gịng nước chảy cuồn cuộn mang theo từng đám lục b́nh. Chị vừa bơi vừa tránh mấy dề lục b́nh không để ư tới chiếc horbord đang phóng tới lẹ như mũi tên. Xui xẻo trước đó là cái cua khá gắt, nên khi người lái thấy chiếc xuồng ba lá mỏng manh của chị Xuân th́ quá trể. Người lái hết sức cố gắng nhưng chiếc horborb vẫn đụng nhẹ vào mũi chiếc xuồng nhỏ khiến nó xoay tṛn mấy ṿng rồi lật ngang. Chị Xuân dù biết lội nhưng trong lúc hồn phi phách tán, cộng thêm ḍng nước chảy siết, chị chới với sắp ch́m. Tài công cho horbord ṿng trở lại, tắt máy, giao tay lái cho người bên cạnh, phóng ùm xuống nước cứu chị Xuân. Người hùng ra tay cứu mỹ nhân này chính là anh Trọng. Hôm đó có bạn từ Ság̣n xuống chơi, anh cho ông bạn làm một màn du ngoạn trên sông Tiền giang. Lúc trở về Cao Lănh th́ vô ư gây ra tai nạn. Chị Xuân sợ quá nên đeo anh Trọng cứng ngắt. Anh một tay ôm chị, một tay bơi tới chiếc horbord, người bạn anh kéo chị lên tàu. Cả hai ướt như chuột lột. Chị chỉ bến nhà cho anh Trọng lái tàu vô. Thấy chị bước xuống bến mà c̣n liểng xiểng đi không vững, anh Trọng vội nhảy xuống d́u chị lên nhà. Cô Hai thấy hai người cũng hết hồn:

- Mèn đét ơi, sao mà ra nông nổi này?

Chị Xuân lật đật trấn an bà già rồi mời anh vô nhà uống ly trà nóng. Anh Trọng hết lời xin lỗi, hứa sẽ đền chiếc xuồng mới. Anh nh́n bộ quần áo ướt dán sát rạt vào người chị bỗng trở nên... cà lăm, nói mà không dám nh́n chị:

          - Cô... cô đi thay quần áo khô đi. Coi chừng bị cảm lạnh!

Lúc đó chị Xuân mới cúi nh́n bộ đồ ướt đẫm của ḿnh bỗng đỏ mặt ấp úng:

          - Dạ phải. Cám ơn ông nhiều lắm. Bây giờ không sao rồi ông có thể về, để bạn ông phơi nắng dưới tàu tội nghiệp. Quần áo ông cũng ướt nhẹp đó.

          - Không hề ǵ. Chúng tôi lính tráng phong trần. Nắng nôi hoặc ướt át chút đỉnh nhằm nḥ ǵ. Thôi xin chào cô. Hy vọng ḿnh sẽ gặp lại trong hoàn cảnh...ít nguy hiểm hơn. Chị Xuân bẽn lẽn gật đầu và người hùng bèn lui gót.

          Ba hôm sau, cơm tối vừa xong, chị Xuân đang ngồi tính sổ th́ có tiếng gơ cửa . Cửa vừa mở chị kêu lên :

          - Ủa, sao ông biết nhà tôi?

Anh Trọng, phải chính là chàng, nh́n chị Xuân cười tươi:

          - Tục ngữ có câu: muốn là được! Tôi trở lại nhà bà thân sinh của cô trên chợ Trần Quốc Toản hỏi là ra địa chỉ của cô ngay. Không làm phiền cô chứ(lại một ông rau muống). Chị Xuân lật đật tránh qua một bên:

          - Dạ không có chi. Mời ông vô nhà uống nước.

          Không đợi mời tiếng thứ hai, anh Trọng bước vô liền, tay cầm một hộp bisquit Lu. Anh nói cho các cháu. Chị Xuân hơi ngạc nhiên. Té ra lúc gặp bà cô, với cái miệng ngọt như đường cát mát như đường phèn của của anh Bắc kỳ "Hà Lội" này, bà già trầu Nam kỳ lục tỉnh rất ư thiệt thà kia đă tuôn ra hết "chiện "đời và sự nghiệp của cô con gái!!! Vậy rồi mỗi lần tới chơi anh ngồi lâu hơn một chút, thường hơn một chút, có khi lại giảng dùm một bài toán khó cho thằng Minh. Anh chơi lối trường kỳ kháng chiến, chừng nào địch quị mới thôi. Anh tâm sự với chị rằng vợ anh khi sanh đứa con thứ tư, thằng nhỏ thay v́ ra đằng đầu như những đứa khác laị ngang ngựơc đưa cái mông ra trước, báo hại mẹ nó rặn đứt hơi, sau cùng phải mổ để đem cu cậu ra. Chị sợ quá bèn... lănh cảm luôn! Đối với với việc gối chăn hoàn toàn không c̣n hứng thú. Anh chồng ân ái với một khúc gỗ măi cũng phải cụt hứng. Hơn nữa chị tránh tối đa chuyện gần gũi với chồng, chỉ sợ ôm bầu lần nữa! V́ vậy chuyên anh đổi đi đâu chị cũng không quan tâm lắm. Chị ở Sàig̣n lo cho mấy đứa nhỏ ăn học. Thỉnh thoảng anh về thăm.

 

          Hè tới nơi, tụi thằng Minh con Liên Hoa, Mai Hoa được bác Trọng chở xe Jeep đi chơi tùm lum nên thích lắm. Khoái bác ra mặt. Lúc nào bác vắng mặt hơi lâu lâu là tụi nó nhắc hoài làm mẹ nó cũng thấy...nhơ nhớ, thiếu thiếu một cái ǵ...rất khó diễn tả! Nhứt là từ sau cái lần anh tới chơi gặp lúc chị gọt trái thơm trong bếp bị đứt tay. Tuy chị Xuân nói không sao nhưng anh vẫn suưt soa, rồi lau vết thương bằng alcool, băng lại cẩn thận. Sau đó không thèm báo trước, cầm tay chị ngửa ra, đặt vào ḷng bàn tay một nụ hôn nồng cháy. Chị Xuân bất ngờ, giựt tay lại, mặt đỏ hồng:

          - Anh kỳ!

Anh Trọng không nói ǵ chỉ nh́n chị bằng cặp mắt thiệt âu yếm và cười nhẹ. Bữa đó có tụi nhỏ ở nhà nên không có chuyện ǵ xảy ra, chỉ tội nghiệp hai người đêm đó nằm trên giường mà lại có cảm giác như nằm trên ổ kiến lửa. Lăn qua trở lại không tài nào chợp mắt. Sau này anh Trọng nói hôm nh́n thấy thân h́nh cực kỳ hấp dẫn của chị dán sát trong bộ quần áo ướt, anh có cảm tưởng như người đứng trước mặt anh là cô đào Sophia Loren của Ư Đại Lợi. Từ đó h́nh ảnh của chị bám sát anh không rời. Hầu như đêm nào anh cũng mơ thấy chị. Thứ bảy anh Trọng lái xe jeep đưa mẹ con chị Xuân về nhà cô Hai chơi. Sau bữa cơm trưa mọi người đi nghỉ, nhứt là tụi nhỏ cả buổi sáng chạy nhảy, leo trèo nên càng mệt. Anh Trọng rủ chị Xuân ra vườn. Hai người thả bộ ra sau hè. Nắng đẹp, bầu trời xanh trong. Nắng xuyên qua lá cây, đổ lấm tấm trên mặt đất. Hai người đi dưới những tàn cây êm mát. Thỉnh thoảng vài chú chim cất tiếng hót, phá vỡ cái tỉnh lặng của buổi trưa. Đến dưới tàng cây ô môi đang trổ bông, ửng hồng cả một góc vườn. Chị Xuân dừng lại dưới góc, ngước nh́n lên nói:

          - Em thích nhứt bông ô môi. Cái màu hồng sao mà rực rỡ. Anh có biết là bông ô môi ăn được hôn? Vị nó chua chua...

          Anh Trọng đưa hai bàn tay ôm gọn khuôn mặt chị Xuân, nh́n sâu vào mắt chị:

          - Phải, hoa ô môi rực rỡ lắm. Rực rỡ như em vậy đó. Nhưng thay v́ ăn hoa ô môi, anh chỉ muốn ăn... môi em!

          Nói là thực hành liền. Anh Trọng cúi xuống hôn lên môi, lên mắt, lên má chị tới tấp. Ban đầu chị Xuân c̣n né, nhưng sau đó th́ từ từ yếu dần và sau cùng là...hoàn toàn mất hết công lực. Đại bại không kèn không trống.!

 

          Chiều đó chị Xuân trở xuống chợ CaoLănh một ḿnh, tụi nhỏ ở lại ngủ với bà ngoại một đêm. Pḥng không nhà trống th́ địch tiến chiếm là chuyện đương nhiên. Đêm đó anh Trọng nhứt định bám trụ nhà chị Xuân và sau đó th́ anh chị mê nhau như điếu đổ, chặt không đứt bứt không rời. Bà xă anh không bao giờ xuống thăm nên không biết ǵ ráo. Vă lại sau này bả c̣n bày ra cái tṛ ăn chay trường càng làm nản ḷng chiến sĩ Trọng quá thể. Anh chị qua lại một năm sau th́ cho ra đời một thằng cu tí dễ thương hết sức. Lúc đó anh Trọng mới về Sàig̣n thú thật với vợ nhà. Lúc này vợ anh lo tu hành, ăn chay niệm phật nên khi nghe có người "thế mạng", lănh nhiệm vụ "trợ lư" th́ mừng hết lớn, đâu cần biểu diễn màn diệu vơ dương oai làm chi cho tốn sức lao động! Cứ để cho d́ nó thoải mái nâng khăn sửa túi ông chồng chung...

 

          Được vợ kư giấy phép, anh Trọng dọn về ở chung với chị Xuân. Ư hợp tâm đầu, hạnh phúc hết sức. Nhưng nếu được măi như vậy th́ nói làm chi. Chỉ sau năm năm hương lửa mặn nồng, một hôm anh Trọng ngồi trực thăng thám sát chiến trường miệt Hồng Ngự, bị bắn rớt. Anh tử trận cùng với ba người nữa. Hôm đem xác anh về chị vợ lớn rất b́nh tĩnh, nhưng chị Xuân lại khóc tới xỉu lên xỉu xuống!

          Nh́n cảnh đó thiếm Út cằn nhằn với cô Hai:

          - Thấy chưa, hồi đó em đẵ nói tuổi dần phải lấy chồng trể mà chị cứ gả nó sớm nên đời nó mới ba ch́m bảy nổi, long đong như vầày. Trời phật ngó xuống mà coi, mới hơn ba chục tuổi đầu mà đă ngoá chồng hai lần!

          Cô Hai thở dài:

          - Hồi đó đâu phải tại tui muốn gả sớm. Thiếm biết tánh nó mà. Hổng gả nó cũng không được. Mà thôi, cải hổng lại ông Trời đâu thiếm ơi!

          Lần này chắc t́nh yêu cũa chị với anh Trọng mănh liệt lắm, nên sau đó chị nhứt định ở vậy lo buôn bán, nuôi con con ăn học. Thỉnh thoảng Xuân về CaoLănh chơi, ở nhà chị. Hai chị em nhắc lại chuyện xưa, vui cũng lắm mà ngậm ngùi nhiều hơn. Chị chỉ Thơ xem tấm ảnh anhTrọng oai nghiêm trong bộ lễ phục trên bàn thờ:

          - Trong bốn người đàn ông quan hệ tới chị chỉ có anh Trọng là hoàn toàn hơn hết. Với anh Kiên, lúc đó chị c̣n quá trẻ, thấy anh yêu ḿnh đắm đuối th́ nghĩ ừ lấy chồng chắc cũng vui. Với anh Lương, lúc đó chị đang cô đơn nên dễ bị sa ngă. C̣n với anh Sơn th́ chị hoàn toàn bị cái mă đẹp trai của ảnh làm cho mờ mắt. Riêng với anh Trọng th́ nếu ông Trời cho chị đổi mười năm, hai chục năm mạng sống của chị, để ảnh sống lại chị cũng đổi liền. Nói tới đây chị ̣a lên khóc làm Thơ cũng khóc theo! Chị Xuân của Thơ đó. Đẹp nhưng cũng thật lận đận, long đong. Cho tới bây giờ, mỗi khi gặp một người đàn bà thật đẹp Thơ đều tự hỏi không biết bà ta có hạnh phúc, may mắn hơn chị Xuân của Thơ không? Trời xanh lúc nào cũng ghen với má hồng!

          Bữa nay trước bàn thờ người chị bạc phận này, ḷng Thơ bồi hồi khó tả:

          - Chị Xuân, em thiệt buồn đă về trể một chút. Nhưng em tin rằng giờ này chị đang thật sự hạnh phúc. V́ chắc chắn chị đă gặp lại anh Trọng. Riêng em lúc nào cũng nhớ tới chị. An nghỉ nghe chị...

 

          Sau làn khói hương mờ ảo, nụ cười của chị Xuân vẫn tươi, hai núm đồng tiền nhỏ xíu bên khóe miệng lúm sâu, duyên dáng...

 

 

 

HẾT

 

 

 

 

 

   

Tiểu Thu

 


 

 

Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu               |                 www.ninh-hoa.com