Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu                |                 www.ninh-hoa.com

Bút hiệu:  Tiểu Thu
 

  Sinh năm 1947 tại Quận Cao- Lănh- Đồng Tháp

  Theo gia đ́nh rời Việt Nam tháng 4-1975 và định cư tại Thành phố Montréal, Tỉnh bang Québec, Canada.

  Bắt đầu sáng tác năm 1987. Cộng tác với các nhật báo, tuần báo, nguyệt san, tuyển tập…tại Mỹ, Canada, Âu Châu…Trong Ban Biên Tập Tam Cá nguyệt Cỏ Thơm.

  Đă góp mặt trong các Tuyển Tập Đồng Tâm, Tuyển Tập Phụ Nữ Việt, Trầm Hương...

Được nhà văn Hồ Trường An giới thiệu trong Tập Diễm Ngưng Huy, Giai Thoại Văn Chương và Bút Khảo Quê Nam Một Cơi.
 

  Tác phẩm đă xuất bản:

-Sóng Nước T́nh Quê năm 2002

-Tiếng Hót Vành Khuyên 2007


 

 


 - Hiện định cư tại thành
   phố Montréal, Québec,
   Gia Nă Đại (Canada).


 

 

 

 


    

 

PHẦN 3: (tiếp theo PHẦN 2)


 

          Nhưng ở đời ai mà ngờ được? Mấy em nữ sinh dù có chim sa cá lặn tới cỡ nào cũng không làm anh chàng Sơn rung động mảy may. Sơn cười t́nh với các cô cốt để nh́n thấy điệu bộ lúng túng, những cặp má đỏ hồng v́ thẹn thùng...rồi quay vô nhà cười một ḿnh. Đối với Sơn, cái đẹp ngây thơ của các cô thiếu nữ không có ǵ hấp dẫn. Rất lâu sau này Thơ mới biết, ngày c̣n đi học Sơn yêu đắm đuối cô láng giềng. Cô này vừa đẹp vừa con nhà giàu. Hai người thề non hẹn biển, nhưng làm sao anh địch nổi với một tay mang cái bằng cấp Kỹ sư Cầu Cống từ bên Pháp về? Người yêu gạt lệ lên xe hoa để lại cho Sơn một nổi thống khổ và một mối hận đàn bà không bao giờ nguôi. T́nh yêu đối với Sơn sau đó chỉ đơn thuần là hưởng thụ xác thịt. Một hôm, Thơ c̣n nhớ rành rành, sau bữa cơm chiều, chị Xuân cùng Thơ và chị người làm tên Hậu đang đứng xung quanh cái giếng phía sau nhà. Nguyên dăy nha,ø trong đó có cả nhà của bác Nam nấu cơm tháng, đều xài chung một giếng nước. Chị Xuân mặc cái aó lụa màu cánh sen ngắn tay, cổ chữ U khoét hơi sâu, lúc chị cúi xuống kéo thùng nước từ dưới giếng lên th́ nguyên cả phần trên cặp của nhủ hoa phơi ra ngồn ngộn. Đúng lúc đó anh Sơn từ sau bếp nhà bác Nam bước ra. Trước cái h́nh ảnh đầy gợi cảm đó anh chàng cứ ngây ra nh́n. Thơ vội quay qua khều chị Xuân. Chị ngước lên . Bốn cặp mắt dính vào nhau như không muốn rời. Trái đất như ngừng quay. Mọi người, mọi vật chung quanh như biến mất trừ hai kẻ trong cuộc. Bàng hoàng, ngơ ngẩn!!! Hết nh́n người nọ tới người kia, cuối cùng Thơ lại khều chị Xuân một cái nữa. Chị giựt ḿnh rồi quay qua cười với Thơ, nụ cười đầy vẻ ngu ngơ như chị vẫn c̣n đang lạc vào trong cơi mộng nào đó! Anh Sơn bước hẳn ra sau, gật đầu chào chị Xuâân rồi quay qua bắt chuyện với Thơ, tự nhiên như hai kẻ quen nhau từ kiếp nào (?!) :

          - Anh nghe bác Nam gái bảo Thơ học trường Thánh Mẫu phải không? Anh hay đi ngang qua đó, nhưng lúc tan trường các cô đông quá nên chả bao giờ anh trông thấy Thơ cả.

Trời ơi cái giọng Bắc kỳ sao mà ngọt như mật ong vầy nè! Thơ bị làm quen một cách đột ngột nên lúng túng:

          - Dï... dạ phải. Mà có khi em cũng thấy anh chạy ngang qua.

          Sơn cười:

          - Mai mốt nếu trông thấy anh bé nhớ gọi nhé. À, đây là chị của Thơ phải không?

          - Dạ. Chị em tên Xuân.

          Sơn nghiêng đầu, rất lịch sự:

          - Chào cô Xuân. Tôi có làm phiền ǵ các cô không nào?

          Chị Xuân đă lấy lại b́nh tĩnh, cười nửa miệng, cặp mắt nhung liếc một cái bén ngót:

- Dạ không sao. Đây là chỗ... công cộng mà. Cái giếng đâu phải của riêng ai...À nếu anh cần nước tôi kéo dùm cho. Anh mặc đồ tây coi chừng dơ...

          Sơn nh́n sâu vào mắt chị Xuân, nói nhẹ nhàng:

          - Cám ơn cô, tôi không cần nước đâu. Tôi cần cái khác cơ...

          Chị Xuân làm tỉnh như không hiểu:

          - Ủa, ngoài này trừ cái giếng nước, c̣n có ǵ khác đâu?

Anh Sơn gật đầu, mắt không rời chị Xuân:

          - Có chứ. Nhưng thôi để hôm khác tôi sẽ cho cô biết cái mà tôi muốn t́m.

Nói dứt câu anh chào chị Xuân, nháy mắt với Thơ một cái rồi trở vô nhà bác Nam. Vừa đi vừa huưt sáo như có điều ǵ thú vị lắm! Chị Xuân nh́n theo bóng anh Sơn, miệng cười vu vơ, ánh mắt vẫn c̣n mơ màng...

          Vô nhà, chị người làm nói nhỏ với Thơ:

          - Sắp có chuyện rắc rối xảy ra! Khi Thơ hỏi chuyện ǵ chị ta chỉ cười không nói.

          Nhà của Thơ là căn b́a, nên pḥng ngủ có cửa sổ nh́n ra lối đi bên hông. Bàn học kê sát cửa sổ cho sáng sủa. Ngoài việc học bài, con nhỏ c̣n có thể ngắm trăng sao lồng lộng vào những đêm rằm, hoặc thả hồn trôi theo những áng mây bồng bềnh trên nền trời xanh biếc. Một hôm đang chăm chỉ làm một bài toán hóc búa, có tiếng gơ cộp cộp trên cánh cửa sổ bên ngoài làm Thơ giật ḿnh. Nhưng khi thấy khuôn mặt kề sát chấn song, nhận ra là Sơn, cô nhỏ mới hoàn hồn. Sơn cười:

          - Xin lỗi làm Thơ giật ḿnh. Anh vừa ăn cơm xong, định về. Dắt xe ngang đây thấy Thơ đang học anh muốn hỏi thăm Thơ có khỏe không?

          Hai người nói chuyện trời trăng mây nước một lúc Sơn chợt hỏi:

          - Pḥng này có một ḿnh Thơ ở thôi sao? Hơi ngạc nhiên trước câu hỏi hơi kỳ cục này, nhưng cuối cùng Thơ chợt hiểu:

          - À, chắc anh muốn hỏi thăm "ai" đó phải không?

Sơn cười x̣a, lắc đầu:

          - Chịu cô! Ừ, th́ cô Xuân lúc này thế nào, có khỏe không? Sao không thấy cô ấy ra ngoài giếng như thường lệ?

          Thơ x̣e tay bắt bí liền:

          - Có ǵ cho em mới tiết lộ. Hổng làm gián điệp không công cho anh đâu!

Sơn nhăn nhó thảm năo:

          - Tội nghiệp anh ma bé. Ừ, chắc chắn ngày mai anh sẽ có quà cho Thơ. Nói đi.

Nhưng con nhỏ vẫn giữ vững lập trường:

          - Hổng được. Tiền trao cháo múc. Ngày mai em mới nói.

Cuối cùng Sơn đành chịu thua. Hôm sau, đang cắm cúi học bài sử địa, một cánh tay từ ngoài song cửa tḥ vào làm Thơ giựt ḿnh la oái một tiếng. Nhưng tiếng cười ḍn của Sơn làm Thơ tỉnh hồn. Té ra Sơn tḥ tay vô đưa cho Thơ một bọc kẹo!

          - Sao bé, tiền trả rồi giao hàng đi chứ.

Mặt cô nhỏ tươi rói, toét miệng cười:

          - Rằng th́ là chị Xuân em về quê thăm nhà. Ba bữa nữa mới trở lên đây. Anh có nhắn ǵ cho chỉ không? Lần này em không đ̣i tiền. Vừa nói con nhỏ vừa bóc kẹo bỏ vô miệng nhai ngon lành! Sơn lắc đầu:

          - Bữa nay th́ không. Nhưng vài hôm nữa anh sẽ nhờ Thơ đưa hộ cô Xuân cái này. Nhớ đừng cho người nào khác biết nhé.

          Thơ cười cười:

          - Em th́ lúc nào cũng sẵn sàng, miễn có chút quà mọn như vầy là được rồi.

"Cái" mà anh Sơn nhờ Thơ đưa cho chị Xuân là một bức thơ. Sau đó cửa sổ pḥng cô nhỏ trở thành cái Guichet bưu điện một cách ngang xương! Nhưng không lâu cái màn này cũng ngừng không kèn không trống. Thơ ngạc nhiên hỏi chị Xuân lư do. Chị ngập ngừng hồi lâu rồi kéo Thơ lại ngồi xuống mép giường nói nhỏ:

          - Chị biết Thơ thương chị lắm nên có chuyện này chị muốn kể cho Thơ nghe. Nhưng phải thề độc không được tiết lộ cho ai biết. Nhứt là mợ. Chịu hôn? Con nhỏ thề độc. Chị Xuân cười rạng rỡ, hai núm đồng tiền cạnh khoé miệng lúm sâu:

          - Chị với anh Sơn thương nhau! Ảnh rủ chị tới nhà ảnh chơi hai lần rồi. Thơ biết hôn anh Sơn tuyệt diệu lắm!

          Con nhỏ ṭ ṃ:

          -Tuyệt diệu làm sao hả chị? Thôi em biết rồi, chắc anh Sơn hôn chị như Tây đầm trong ci nê phải không?

Chị Xuân cười rúc rích, bẹo má Thơ:

          - Con nít con nôi đừng ṭ ṃ. Mai mốt lớn lên biết liềàn. Vui lắm.

          - Anh Sơn biết chị có con không?

          - Chị có nói sơ hoàn cảnh của chị. Ảnh nói dĩ văng không có ǵ quan trọng. Phần ảnh chưa lập gia đ́nh, nhưng trên chiếc bàn nhỏ ở đầu giường chị thấy có chưng tấm ảnh bán thân một cô đẹp lắm. Chị hỏi ai th́ ảnh nói bạn cũ. Lớn lên nghĩ lại Thơ thấy thương chị Xuân cách ǵ. Mỗi lần lao vào một cuộc t́nh là chị chỉ biết cho hết ḿnh, không cần tính toán hơn thua ǵ cả. Có lần cô bồ cũ của anh Sơn từ Sàig̣n ṃ lên không báo trước, đến nhà anh Sơn gặp chị Xuân đang nấu ăn trong bếp. Lúc này hầu như thứ bảy hoặc Chúa nhựt nào chị Xuân cũng kiếm cớ đi chơi nhà bạn, nhưng thật sự là đến nhà anh Sơn nấu nướng, hai người ăn với nhau rất êm đềm ấm cúng. Hai bà choảng nhau một trận tơi bời. Bà kia giận đùng đùng bỏ về Sàig̣n một nước. Chị Xuân trách, anh Sơn trả lời rằng anh có moi móc dĩ văng của chị đâu mà chị thắc mắc cái dĩ văng của anh. Cô bồ cũ đó anh đă cho de rồi, nhưng cô ta vẫn không chịu quên th́ đâu phải lỗi ảnh. Cũng có lư! Nhưng Thơ vẫn thấy có cái ǵ đó kỳ kỳ, không ổn khi Thơ hỏi anh chị có tính ǵ không? Chị Xuân trả lời là anh Sơn nói hai người như vầy là hạnh phúc rồi, tính toán lắm thêm phiền. Anh Sơn đẹp trai nè, ăn nói hay ho nè, bao nhiêu thiếu nữ xinh như mộng mê anh như điếu đổ, vậy mà anh chọn chị. Cái vinh hạnh to như cái núi c̣n muốn ǵ nữa? Cho nên chị yêu anh như con chiên yêu Đấng cứu thế!

 

 

 

Đọc PHẦN 4

 

 

 

 

 

   

Tiểu Thu

 


 

 

Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu               |                 www.ninh-hoa.com