Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu                |                 www.ninh-hoa.com

Bút hiệu:  Tiểu Thu
 

  Sinh năm 1947 tại Quận Cao- Lănh- Đồng Tháp

  Theo gia đ́nh rời Việt Nam tháng 4-1975 và định cư tại Thành phố Montréal, Tỉnh bang Québec, Canada.

  Bắt đầu sáng tác năm 1987. Cộng tác với các nhật báo, tuần báo, nguyệt san, tuyển tập…tại Mỹ, Canada, Âu Châu…Trong Ban Biên Tập Tam Cá nguyệt Cỏ Thơm.

  Đă góp mặt trong các Tuyển Tập Đồng Tâm, Tuyển Tập Phụ Nữ Việt, Trầm Hương...

Được nhà văn Hồ Trường An giới thiệu trong Tập Diễm Ngưng Huy, Giai Thoại Văn Chương và Bút Khảo Quê Nam Một Cơi.
 

  Tác phẩm đă xuất bản:

-Sóng Nước T́nh Quê năm 2002

-Tiếng Hót Vành Khuyên 2007


 

 


 - Hiện định cư tại thành
   phố Montréal, Québec,
   Gia Nă Đại (Canada).


 

 

 

 


    

 

KỲ 4:

                                                                          

 
...Thơ không hiểu sao lúc này anh Sang cứ rề rề theo làm quen với nhỏ hoài. Anh c̣n tặng cho Thơ cái gùi nhỏ xíu rất xinh mua của những người Rahdé từ trong làng Thượng đem ra bán. Rồi anh hỏi thăm Thơ về chị Hoa. Con nhỏ thiệt thà biết ǵ nói nấy.  Cho đến một hôm Sang nhờ Thơ đưa cho chị Hoa một bức thơ. Dĩ nhiên bức thơ có kèm thêm bọc kẹo mè xửng trả công cho người đưa. Chị Hoa nhờ Thơ đọc giùm, v́ từ nhỏ cô làm ǵ có cái may mắn cắp sách đến trường. Té ra là một bức thơ t́nh. Hoa nghe xong bèn cầm lá thơ xé cái rẹt. Thấy Thơ trố mắt nh́n, Hoa nhếch mép cười khinh bỉ:

            - Cái thằng mặt chuột  mà cũng bày đặt tán người ta. Ai mà thèm!

            Thơ nghĩ thầm chị chê anh Sang mặt choắt, c̣n cái thẹo trên mặt chị th́ tính sao? Đúng là chồn chê chuột hôi! Con nhỏ nghĩ vậy thôi chớ đời nào dám nói ra miệng. Sang theo Hoa mấy tháng liền, bỗng một ngày đẹp trời cậu ta đụng mặt Hoa và Thơ trên đường từ chợ về, Thơ chào nhưng cậu ta mặt lạnh như tiền, ngó lơ chớ không vồn vă như trước (?!)

            ... Rồi Thơ để ư, nhiều đêm giựt ḿnh thức dậy không thấy Hoa đâu hết. Sáng ra có hỏi th́ Hoa trả lời rằng tối qua đau bụng phải đi  cầu. Thơ nêu thắc mắc:

            - Sao chị đau bụng hoài vậy?

            Hoa tặc lưỡi:

            -Ừ kỳ ghê, cái bụng của chị lúc này hay trở chứng lắm!

            Và từ cái sự đau bao tử, Hoa đột nhiên mắc chứng ói mửa. Ăn món ǵ là lát sau ói thốc ói tháo ra hết! Bà Năm thấy vậy biểu đi khám Bác Sĩ th́ Hoa thối thác:

            - Không sao đâu d́. Ít bữa là con khỏi.

            Nhưng có điều kỳ lạ là Thơ thấy cái bụng của chị Hoa h́nh như bị chướng lên. Ở chung pḥng nên cái chuyện thay quần áo trước mặt nhau là thường. Một buổi sáng Thơ c̣n nằm nướng trên giường, Hoa đứng thay áo gần đó. Cô đứng nghiêng nên Thơ thấy cái bụng của Hoa lum lúp chớ không xẹp lép như trước. Lúc này vào mùa đông, ban ngày Hoa mặc áo lạnh rộng thùng th́nh nên Thơ không để ư. Con nhỏ kêu lên:

            - Ủa, bụng của chị...

            Chưa dứt câu, cái miệng của Thơ đă bị Hoa bịt lại. Cô nói nhỏ:

            - Đừng nói lớn rủi d́ nghe được th́ chết chị...

            Nói tới đây Hoa bỗng nhào xuống ôm chặt Thơ, nghẹn ngào khóc:

            - Thơ ơi, chị có bầu rồi!

            - Hả!? Chị có bầu với anh Sang? Thơ thảng thốt hỏi.

            - Không , không phải Sang. Là anh Hưng!

            Thơ không hiểu ǵ hết. Chưa bao giờ nó thấy anh Hưng nói chuyện với chị Hoa. Chuyện ǵ mà rắc rối vậy cà? Con nhỏ chợt nhớ:

            - Thôi em biết rồi. Mấy đêm chị nói đi cầu là tới trại mộc  phải không?

            - Ừ. Hoa thút thít. Anh Hưng nói sẽ thưa với chú ảnh tới nhà ḿnh hỏi cưới chị. Mà cả tháng rồi cũng không thấy nhúc nhích ǵ hết. Chị có thúc th́ ảnh lại hẹn. Thơ ơi, chị khổ quá. Không biết tính sao bây giờ! Anh Hưng dặn chị đừng cho ai biết...D́ mà hay chắc chị chết quá!

            Nhưng Thơ nghĩ không lẽ mẹ sẽ giết chị Hoa? Hơn nữa  bà là người rất yếu ḷng  và nhứt là  cái  bí mậ to lớn như vậy làm sao Thơ giữ cho nổi?!

            Tối đó cơm nước xong, bà Năm đang ngồi đếm  số tiền thâu được trong ngày th́ Thơ xề xuống bên cạnh, ngập ngừng một hồi rồi lấy hết can đảm báo tin Hoa có bầu. Bà Năm không tin ở lỗ tai ḿnh, hầm hầm biểu Thơ kêu con Hoa lên cho bà hỏi. Con nhỏ đang rửa chén, nghe Thơ biểu lên gặp má th́ phát run như người lên cơn sốt rét. Thơ phải th́ thầm chị can đảm lên. Chịu má chưởi một hồi rồi thôi.

            Trước sự dại dột to như cái đ́nh này, bà Năm cảm thấy ngao ngán cách ǵ. Bà hiểu rằng với cái bản tánh mềm như bún thiu trước mấy thằng đàn ông đẹp  trai của Hoa, th́ nếu không "hư" vào tay thằng Hưng, nó cũng sẽ rơi vào tay một thằng khác. Huống hồ thằng này vừa bảnh trai lại vừa đĩ miệng! Sau khi chưởi cho một trận trời long đất lở và kiểm chứng đàng hoàng, bà Năm sai Thơ ra trại mộc nói riêng với Hưng  tới gặp bà có chuyện cần.

            Hưng tới với bộ dạng khép nép. Mặt hơi hoảng hốt khi thấy Hoa ngồi đó, cặp mắt đỏ hoe. Cậu ta không  chối đă có " quan hệ thân mật" với Hoa từ mấy tháng nay, nhưng về chuyện cái bầu th́ hắn không dám bảo đảm là... của hắn! Hoa nghe câu nói này th́ ̣a lên khóc. Vừa khóc vừa thề bán mạng rằng giọt máu đó đích thị là của Hưng. Hắn chỉ ngồi im, miệng mím lại có vẻ suy tư!. Bà Năm biết thằng lưu manh này tính chạy làng đây. Tuy giận tím gan, nhưng bà ráng dằn xuống, ôn tồn nói:

            - Theo tui biết th́ từ khi ở nhà này, có nghĩa là cả năm rồi, con Hoa chỉ quen có ḿnh cậu. Vậy th́ không thể nghi ngờ nó có bầu với người nào khác. Tui biết cậu cũng không muốn  chuyện này xảy ra. Nhưng bây giờ lỡ rồi, cậu cũng nên gánh phần trách nhiệm. Nghe nói phải gánh trách nhiệm, Hưng mở miệng định nói ǵ đó. Bà Năm đoán biết hắn muốn phản đối nên khoát tay ra dấu bảo im... Nói thiệt, tui coi con Hoa như cháu ruột trong nhà. Bề ǵ tui cũng nuôi nó bốn, năm năm nay. Bây giờ nếu hai đứa tính ăn đời ở kiếp với nhau th́ cậu về thưa lại với chú của cậu. Tui sẽ đứng ra tổ chức một bữa tiệc thân mật đăi hai bên. Cậu đi kiếm mướn một căn nhà nho nhỏ. Tui sẽ cho con Hoa một số vốn, coi như của hồi môn - Bà khôn ngoan nói ra một con số không tệ - Nếu chịu khó làm ăn, hai vợ chồng khá lên mấy hồi. Thôi bây giờ cậu về suy nghĩ cho kỹ. Nhớ  là phải giải quyết chuyện này sớm sớm, chớ cái bụng con Hoa không chờ được lâu!

            Hưng chào bà Năm ra ve,à sau khi đă ném cho Hoa một cái nh́n không được âu yếm  ǵ cho lắm. Hoa ngước mắt  nh́n theo, mặt rầu rĩ! Thơ tức tối:

            - Sao ảnh kỳ quá vậy?

            Bà Năm hằn học:

            - Đàn ông vậy đó. Ăn vụng đă rồi chùi mép chớ sao. Có hao ṃn ǵ đâu?  Cái con đần độn này,  tối ngày chỉ thích đâm đầu vô ba cái chuyện rắc rối!

            - Con sợ lắm rồi d́!  Hoa cúi đầu nói nho nhỏ.

            Không biết có phải nhờ số tiền bà Năm hứa cho Hoa "thơm" quá hay không mà hai bữa sau Hưng đưa chú tới xin cưới con Hoa. Bà Năm tổ chức một bữa tiệc nho nhỏ đăi hai gia đ́nh, coi như hợp thức hóa đứa con trong bụng. Sang ngồi ăn, không nói ǵ, chỉ thỉnh thoảng nhếch mép cười. Nụ cười đầy vẻ bí hiểm, mỉa mai! Hoa th́ sung sướng lắm, nói cười luôn miệng khiến Thơ cũng vui lây. Họ thuê nhà gần Chùa Cổ Sơn Môn.       Trong khi chờ  khai hoa nở nhụy, Hoa hằng ngày vẫn tới phụ bán hàng với bà Năm. Cuối tháng bà trả tiền công như một người giúp việc. Hoa khoe với Thơ là hai vợ chồng hạnh phúc lắm. Anh Hưng rất chiều chuộng chị vv...và ...vv...Thơ mừng cho chị, tuy thỉnh thoảng vẫn bị nụ cười khó hiểu của Sang ám ảnh.

            Rồi thằng Đức ra đời. Nó giống Hưng như khuôn đúc. Bây giờ th́ cậu ta hết đường chối. Thằng nhỏ trắng trẻo dễ thương, chỉ ăn rồi ngủ. Hoa như bơi trong hạnh phúc. Sau khi sanh thằng Đức, Hoa ở nhà nuôi con. Lúc thằng nhỏ được đâu một năm th́ gia đ́nh bắt đầu nổi sóng. Hoa không kể lể ǵ hết, nhưng mỗi lần cô ẵm con tới chơi Thơ lại để ư thấy Hoa tiều tụy đi một chút. Một hôm không kềm nổi, Thơ hỏi thẳng chắc là  có chuyện ǵ rồi phải không? Hoa cúi gằm mặt không trả lời, hai hàng nước mắt chảy dài.

            - Lại anh Hưng? Thơ hỏi gằn.

            Hoa không nói chỉ gật đầu. Thơ hít một hơi mạnh như ráng dằn cơn tức đang trào lên.

            - Ảnh làm ǵ chị?

            - Mấy tháng nay ảnh kỳ lắm. Chị nghi anh Hưng có người khác rồi Thơ à! Ảnh cứ đi vắng hoài. Chị hỏi th́ ảnh nói đi nhậu nhẹt với bạn. Số tiền d́ cho chị hồi đám cưới đó, chị cũng đưa anh Hưng cất. Tháng rồi chị hỏi lấy lại một ít để mua đồ, th́ ảnh nói là số tiền đó một phần ảnh lỡ thua bài, một phần cho bạn mượn làm ăn! Chị nghe mà thiếu điều muốn xỉu luôn. Chị khóc quá trời, trách ảnh không thương chị, không thương con th́ ảnh nói chị coi trọng đồng tiền hơn ảnh. Từ bữa đó, anh Hưng ra mặt hắt hủi chị. Có đêm ảnh không thèm về nhà!

            - Thôi được, để em điều tra vụ này cho chị. Thơ hứa.

            Rồi Thơ đi kiếm Sang " mặt chuột". Th́ ra, từ lâu  Hưng vẫn bồ bịch với một cô chiêu đăi ở quán Chiều Tím. Cô ta đẹp sắc sảo và "ngón nghề" th́ hết biết luôn! Hưng mê cô ả lắm, muốn cưới làm vợ, nhưng ông chú  nhứt định phản đối. Cô ta chài Hưng không được th́ đi cặp bồ với người khác. Hưng đang thất t́nh th́  Hoa dẫn xác tới. Chính Hoa là người liếc mắt đưa t́nh với Hưng trước. Cậu ta nghĩ là chơi qua đường  chớ không ngờ Hoa lại dính cái bầu. Hưng lấy Hoa v́ số tiền bà Năm cho, mà cũng v́ bị ông chú ép. Ông không muốn cậu ta bỏ rơi giọt máu của ḿnh. Hưng dùng số tiền của vợ để níu kéo cô bồ cũ. Mướn nhà cho cô ả, sắm sửa đủ thứ c̣n sang trọng hơn nhà của ḿnh. Cô  ta cứ làm eo làm sách  để moi tiền của Hưng. V́ vậy số tiền Hoa gởi, trong ṿng một năm đă đội nón ra đi không hẹn ngày trở lại!.. Hiện tại Hưng sống hầu như công khai với cô đó.     Sang kể xong, cay đắng kết luận :

            - Thơ thấy không, hồi đó anh thương cô Hoa là thương thiệt t́nh. Tại cổ chê anh xấu xí, ham người đẹp trai nên mới có ngày hôm nay! Nhưng dầu sao anh cũng không mong cổ khổ.

            Hoa và Hưng căi nhau một trận kịch liệt. Hưng đổ lỳ nói thẳng là tôi chưa bao giờ thương yêu cô cả. Tại " họ" ép tôi cưới cô. Từ đây tôi muốn làm ǵ th́ làm, đi đâu th́ đi. Cô  tuyệt đối không được ghen tương, hạch hỏi. Nếu không chịu th́ chia tay.

            Hoa ráng chịu đựng thêm vài tháng rồi cũng phải chia tay với thằng chồng đểu cáng. Hết tiền, Hoa không biết làm sao đành ôm con tới khóc với bà Năm. Bà thương hại bỏ tiền ra mở cho Hoa một cái sạp bán cơm ở góc chợ, tại ngă tư Lê Thánh Tôn- Tŕnh Minh Thế. Khúc đường đó thiên hạ qua lại tấp nập. Nhờ bà Năm truyền nghề nên Hoa nấu ăn rất ngon. Sườn nướng, thịt kho cứ là thơm lừng cả góc phố...Người ăn tại chỗ, kẻ mua đem về nườm nượp. Chỉ vài tháng là Hoa trả vốn lại cho bà Năm. Cô lần lần cũng nguôi ngoai chuyện cũ. Nụ cười đă nở lại môi... Trong đám người ăn thường trực ở đó có một anh đạp xích lô tên Minh, tuổi độ hăm sáu hăm bảy ǵ đó. Anh ta từ Quảng Ngăi lên kiếm sống ở đây. Người khá tầm thước chỉ tội đen đúa v́ suốt ngày đạp xe ngoài đường. Anh chàng c̣n độc thân, làm được bao nhiêu tiền, phần lớn gởi về quê giúp đỡ cha mẹ già. Một anh nữa là trung sĩ Tâm, từ Nha Trang đổi lên. Tâm cỡ ba mươi tuổi, cao lớn, trong bộ đồ nhà binh, với cái cánh gà trên vai, anh ta khá thu hút đối với phái nữ. Tâm không dấu rằng vợ ḿnh "khuất núi" khi có ai hỏi tới. Cả hai người đều có t́nh ư với Hoa. Nhưng ai chiếm thượng phong th́ mọi người đều đoán được. Dĩa cơm của Trung sĩ Tâm bao giờ cũng " phong phú" hơn  của những người khác. Có bữa c̣n được cô chủ đăi thêm chai bia 33. C̣n chuyện " à la ghi" cuối tháng mới tính tiền là thường.

Lâu lâu chàng về Nha Trang thăm nhà, Hoa nhắc liền miệng và đếm từng ngày, coi bộ nhớ nhung dữ lắm. Nhưng nói thiệt, sao Thơ vẫn thấy có cảm t́nh với cái vẻ trầm trầm hiền lành của Minh hơn là cái bộ mặt nhơn nhơn, nụ cười đểu đểu của trung sĩ Minh. Nhưng con tim nó có những lư lẽ riêng của nó, Hoa bỏ ngoài tai những  ư kiến "kém xây dựng" của Thơ! 


         

       

Đón Xem Kỳ 5

 

 

 

   

Tiểu Thu


 

 

Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu               |                 www.ninh-hoa.com