Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu                |                 www.ninh-hoa.com

Bút hiệu:  Tiểu Thu
 

  Sinh năm 1947 tại Quận Cao- Lănh- Đồng Tháp

  Theo gia đ́nh rời Việt Nam tháng 4-1975 và định cư tại Thành phố Montréal, Tỉnh bang Québec, Canada.

  Bắt đầu sáng tác năm 1987. Cộng tác với các nhật báo, tuần báo, nguyệt san, tuyển tập…tại Mỹ, Canada, Âu Châu…Trong Ban Biên Tập Tam Cá nguyệt Cỏ Thơm.

  Đă góp mặt trong các Tuyển Tập Đồng Tâm, Tuyển Tập Phụ Nữ Việt, Trầm Hương...

Được nhà văn Hồ Trường An giới thiệu trong Tập Diễm Ngưng Huy, Giai Thoại Văn Chương và Bút Khảo Quê Nam Một Cơi.
 

  Tác phẩm đă xuất bản:

-Sóng Nước T́nh Quê năm 2002

-Tiếng Hót Vành Khuyên 2007


 

 


 - Hiện định cư tại thành
   phố Montréal, Québec,
   Gia Nă Đại (Canada).


 

 

 

 


    

 

KỲ 3:

                                                                          

 

Sau khi được "ráp bo" lời cầu hôn của "thằng" Dư, Hoa  dẫy nẩy:

            - Thôi, con không chịu  lấy thằng khờ đó đâu. Coi nó ghê thấy mồ!

            Chị dâu của Thơ háy:

            - Mày ngu lắm. Ba má nó giàu. Họ sẽ cho mày cái tiệm, làm bà chủ khỏe re. Tao hỏi mày, ở cái chợ này có đứa nào mới mười bảy tuổi mà được làm bà chủ tiệm chưa, hả con khờ?

            Hoa vẫn giữ vững lập trường:

            - Em không cần cái tiệm. Em ưng nó rồi sau này đẻ ra một lũ con giống nó th́ chết!

            Chị dâu Thơ bực ḿnh hứ cái cốc:

            - Thây kệ mày. Tao muốn cho mày sướng nên mới khuyên, mày hổng chịu th́ thôi. Mai mốt khổ đừng có than trời trách đất, hối hận nọ kia.

Chị dâu Thơ đâu có biết cái con Hoa "ngu đần" đă thương thầm thằng Hiếu, con trai út chú chệt Lường chủ tiệm thuốc bắc cách nhà Thơ năm căn. Số là ba má Thơ  nhận nuôi con Hoa như một đứa cháu chớ không phải người làm, nên không trả lương. Mỗi dịp Tết có ĺ x́ và hai bộ quần áo mới. Tiền tiêu vặt th́ Hoa tự kiếm lấy. V́ vậy tối tối con nhỏ nhận gánh nước mướn cho nhiều gia đ́nh ở chợ để kiếm chút đỉnh tiền dằn túi. Trong số đó có gia đ́nh chú Lường. Chú người Tàu nhưng thím người Việt. Thằng Hiếu cũng mười bảy tuổi, rất đẹp trai. Thím Lường cưng thằng con trai út như vàng như ngọc, có món ngon vật lạ ǵ cũng để dành cho cục cưng, v́ vậy mà cậu ta cao lớn, tràn trề sinh lực. B́nh thường thím giữ rịt thằng con trong nhà. Ngay từ nhỏ thím đă không cho nó tắm sông sợ chết đuối, không cho trèo cây sợ té găy tay găy chân. Lớn lên một chút cũng không cho đi tụ tập với bạn bè sợ sanh tật hút thuốc, uống rượu. Tóm lại, thím bảo vệ thằng con như người ta giữ ǵn viên ngọc quư. Tối ngày nó lúc thúc ở nhà giúp cha  xắt thuốc và học hốt thuốc. Ba lần một tuần Hoa gánh nước cho nhà chú Lường. Hiếu gặp Hoa th́ đôi khi cũng trửng giỡn vài ba câu vô thưởng vô phạt. Nhưng cái mă đẹp trai của cậu ta đă làm con tim của Hoa rung động bồi hồi. Mỗi lần chạm mặt Hiếu là  Hoa toe toét cười, cốt khoe hai hàm răng trắng như ngà. Những cái chớp, cái liếc mắt đầy ư nghĩa. Nhưng Hiếu là trai mới lớn, lại bị mẹ giữ rịt trong nhà nên c̣n rất ngây thơ vô tội. Cậu không hiểu những "si nhan" mà con nhỏ si t́nh cố ư gởi cho cậu. Tới một buổi tối kia, Hoa đang gánh nước th́ trời bỗng đổ mưa, nhưng nó vẫn tiếp tục gánh tới nhà chú Lường. Từ hai bữa nay thím Lường đi Châu Đốc nuôi chị thằng Hiếu mới sanh, nên khi Hoa đập cửa sau, chính thằng Hiếu ra mở. Thấy trời c̣n mưa lại biết thím Lường đi vắng, con nhỏ mừng lắm,  hỏi rằng nó có thể ở lại chờ mưa dứt hay không. Lẽ dĩ nhiên thằng Hiếu không đành từ   chối. Con Hoa ơng ẹo đi tới đi lui. Nó cố ư để phía bên mặt có vết thẹo ch́m vào bóng tối của cây đèn ống khói. Bộ quần áo ướt dán chặt vào người khiến những đường cong hiện ra lồ lộ dưới ánh đèn. Hiếu ngây người ra nh́n bộ ngực căng tṛn của con Hoa phập phồng dưới làn vải ướt. Tim nó bắt đầu nhảy th́nh thịch. Hiếu chưa bao giờ nh́n thấy cơ thể một người đàn bà hấp dẫn như vậy nên buột miệng:

            - Đẹp quá!

            Con Hoa ỡm ờ:

            - Thiệt không?

            Hiếu bối rối:

            - Thiệt!

Tuy biết chú Lường ở nhà trên, nhưng con Hoa cũng đưa mắt nh́n về hướng đó cho chắc ăn, rồi đột ngột cầm tay thằng Hiếu đặt lên ngực ḿnh. Cậu ta hết hồn muốn rút tay lại, nhưng con Hoa giữ chặt cứng, miệng cười cười như muốn nói b́nh tĩnh đi. Có ǵ mà sợ!

Lần đầu tiên mới "bị" tiếp xúc với cơ thể một đứa con gái, thằng Hiếu vụng về lắm và mắc cở nữa. Nhưng cái cảm giác mềm mại và ấm áp khiến nó cảm thấy thích thú nên dần dần trở nên bạo dạn. Con Hoa thấy cu cậu muốn tiến thêm th́ cười thành tiếng, rồi nhẹ nhàng hất tay thằng Hiếu ra, cúi xuống quảy cặp thùng không bước ra ngoài, sau khi ném lại lời hứa hẹn:

            - Mốt gặp!

             Hiếu chỉ biết đứng đực mặt ra nh́n theo bóng con Hoa. Tuy chẳng có chút cảm t́nh riêng ǵ với nhỏ này nhưng nó cũng thấy rạo rực, nôn nao. Nghĩ tới cái hẹn sắp tới cậu ta bỗng cảm thấy vui vẻ, yêu đời hơn lên...

            Hoa tuy thương thằng Hiếu nhưng cũng biết khôn, chỉ cho cậu ta hun hít, vuốt ve chút đỉnh mà thôi. Hơn nữa trong nhà dù ǵ cũng c̣n chú Lường, tuy giờ đó chú chỉ ở nhà trên đọc sách thuốc. Mỗi tối con Hoa đều th́ thầm kể cho Thơ nghe chuyện nó với thằng Hiếu. Thơ dặn chị Hoa phải coi chừng thím Lường. Bả có tiếng là dữ tợn ở  chợ này đó. Con Hoa chỉ cười. T́nh yêu vốn mù ḷa!

            Thím Lường trở về nhà sau một tháng nuôi con gái nằm chỗ bên Châu Đốc. Vậy là hai đứa hết cơ hội gặp mặt. Con Hoa bứt rứt lắm. Nó nghĩ măi, sau cùng phải nhờ Thơ viết mấy chữ hẹn trưa mai, sau mười hai giờ sẽ gặp thằng Hiếu ở trong cái đồn lính bỏ hoang. Đây là một cái đồn lính địa phương quân nằm phía sau dăy phố chợ, cách hai nhà chừng trăm thước. Lính dời về đồn mới đặt dưới kinh sáng cho tiện việc giao thông. Thiên hạ hay ngủ trưa sau bữa cơm, nên hẹn giờ đó không sợ gặp ai. Con Hoa phải mất hai đồng Thơ mới chịu giả bộ tới tiệm chú Lường mua táo tàu rồi kín đáo nhét bức thơ vô tay thằng Hiếu...

            Hai đứa lén lút gặp nhau đâu được hai, ba lần như vậy. Một buổi trưa, Thơ đang c̣n lơ mơ trên giường th́ có tiếng ồn ào trước cửa. Thơ vội vàng chạy ra th́ cha mẹ ơi, bàn tay thím Lường đang ngoay mớ tóc dài đen mượt của con Hoa! Thím lôi đầu con nhỏ vô trong tiệm may, miệng la lớn:

            - Anh Năm đâu rồi. Làm ơn ra đây coi con ngựa bà này dụ dỗ thằng con của tui đây nè.

            Con Hoa phần đau đớn, phần nhục nhă với mấy cô học may trong tiệm , nước mắt nước mũi tèm lem, luôn miệng năn nỉ:

            - Đau quá. Thím làm ơn thả con ra đi.

            Thím Lường trợn mắt, nghiến răng trèo trẹo:

            - Thả mày ra hả con dịch vật? Tao c̣n muốn đánh cho mày lọt ...trứng ra tao mới hả giận. Mày dám dụ dỗ con trai tao là mầy tới số rồi đó con ơi!

            Đúng lúc đó ông Năm từ trên gác đi xuống. Thấy thím Lường c̣n gịt đầu con Hoa, ông nhỏ nhẹ:

            - Chuyện đâu c̣n có đó. Tui xin thím vui ḷng buông tóc con Hoa ra rồi ḿnh nói chuyện sau. Coi chừng  găy cổ nó đa.

            Thím Lường buông tay không nắm tóc, nhưng xô đầu con Hoa một cái thiệt mạnh khiến con nhỏ té nhủi xuống đất. Nó lồm cồm ngồi dậy rồi lủi ra nhà sau. Thím Lường phân bua:

            - Tui nể anh lắm mới không đánh cho nó một trận.Thứ đồ trôi sông lạc chợ mà dám thậm thụt với thằng con của tui. Anh Năm có biết hôn, nó hẹn ḥ ṭ tí với thằng Hiếu ở trong bót kia ḱa. Tui thấy buổi trưa thằng Hiếu cứ  lén lút đi đâu đó, nên ŕnh theo bắt được tại trận. May mà tụi nó mới chờn vờn chớ chưa đi tới cái " chiện" kia. Con ngựa bà này tính dụ con tui để moi tiền chớ ǵ. Tui nói thiệt, hạng nó chưa đáng xách dép cho thằng con của tui, chớ đừng nói tới lấy nó! Anh phải cấm con quỉ cái đó không được gặp thằng Hiếu nữa. Nếu không, tui mà bắt được sẽ cạo đầu khô tô dầu rái nó đó. Liệu hồn! Ờ quên, mấy lần trước tụi nó có làm ǵ không th́ tui hổng biết, rủi mà sau này nó có bầu tui cũng đách thèm nhận đâu nghen. Cho mấy người hay trước!

            Nói xong bà ta ngoe ngoảy bỏ về. Đám đông bu trước cửa năy giờ cũng giải tán.   Ông Năm lắc đầu thở dài ngao ngán, đi xuống bếp kiếm con Hoa. Ông thấy nó ngồi trên chiếc chơng tre, gục đầu khóc rấm rứt. Thơ ngồi bên cạnh mặt mày buồn thiu. Ông nhẹ nhàng khuyên nhủ con Hoa đừng tơ tưởng tới cái thằng Hiếu công tử bột đó nữa. Ông cũng nhắc tới lời hăm dọa nẩy lửa của thím Lường rồi nói bà nầy dám nói dám làm lắm đa bây!

            Chị dâu của Thơ  c̣n tố thêm:

            - Xí, chê thằng Dư ngốc nghếch. Ham cái mă đẹp trai mới ra nông nỗi! Tao đă nói tố nào theo tố nấy, nồi nào úp vung nấy mà mầy đâu có thèm nghe. Người ta nói củi tre dễ nấu, chồng xấu dễ xài. Mầy ham mấy đứa đẹp trai để về làm mọi cho nó hả? Đồ ngu!

Hoa nghe chưởi càng đau ḷng, khóc hù hụ. Buổi chiều con nhỏ bỏ cơm. Thơ nói sao nó cũng lắc đầu, nói buồn quá nuốt không vô...Những ngày sau đó Hoa ở lỳ trong nhà không dám vác mặt đi đâu hết. Cả cái chợ nhỏ bằng bụm tay này ai cũng biết chuyện nó " dụ dỗ" thằng Hiếu. Dĩ nhiên là nhờ cái đài "vô tuyến truyền miệng" của thím Lường! Thằng Hiếu có thương yêu ǵ con Hoa đâu. Nó là trai mới lớn, như con mèo đói  bỗng nhiên có một cục mỡ ngon lành, thơm tho bày sờ sờ trước miệng như vậy bộ ngu sao không xực liền. V́ vậy nó vẫn thản nhiên như không có chuyện ǵ xảy ra...

            Bà Năm về thăm nhà nghe kể chuyện này cũng la con Hoa một trận. Nhưng sau đó nhờ có chuyện vui nên cũng bỏ qua. Bà nói với chồng:

            - Nhờ trúng mấy xe gạo liên tiếp, bây giờ  tui đă mở một tiệm gạo riêng. Chắc phải nhờ tới ông lên phụ, chớ mướn người làm không tin được. Hơn nữa con Thơ sắp lên Trung học. Trên đó có trường Sơ tốt lắm. Con Hoa cũng đi theo ḿnh luôn.

            Hoa nghe tới đó tái xanh mặt mày:

            - Con trở lên đó rủi gặp lại mợ con...

            Bà Năm cười, trấn an:

            - Mày khỏi lo. Cậu mợ mày đổi xuống B́nh Định rồi. Mấy tháng trước bà ngoại mày có ra chợ từ giă tao. Bả cũng khỏe. Nghe nói mày lớn xộn, b́nh yên bả mừng lắm.

Một tuần sau ông bà Năm Tú dẫn Hoa và Thơ trực chỉ Kontum. Nơi đây không xa lạ với Hoa, nhưng là cả một thế giới lạ lẫm đối với Thơ. Những ngọn núi xanh lam bao phủ bởi lớp mây mù buổi sớm, ḍng sông Dakbla  ôm gọn cái thành phố nhỏ xinh, hàng phượng vĩ đỏ rực nghiêng ḿnh soi bóng trên ḍng nước bạc...đă làm cô nhỏ ngẩn ngơ. Cô thấy thương mến ngay cái thành phố mà cô sẽ sinh sống.

            Ông bà Năm thuê một căn nhà gạch sạch sẽ khang trang trên đường Cường Để. Ông bà một pḥng, Hoa Thơ một pḥng. Căn nhà trống bên cạnh làm kho chứa hàng hóa. Chủ nhà có trại mộc nằm cạnh kho hàng. Muốn đi tới nhà cầu công cộng dành cho hai dăy nhà cho thuê, mọi người phải đi ngang qua trại mộc. Ở trại này, ngoài ông chủ đứng tuổi và hai cậu con trai đă lập gia đ́nh, c̣n có hai người thợ trẻ gọi ông chủ bằng chú. Sang mười chín tuổi. Cậu ta nhỏ thó lại mắt hí, mỏ nhọn. Tuy ngày nào cũng vậy, sau bữa cơm chiều là Sang tắm rửa, diện quần áo láng cóng, đầu xức brillantine bóng nhẫy...nhưng vẫn không phát tiết được một ly ông cụ cái gọi là sang trọng nào cả! Trái lại Hưng, một thanh niên hăm hai tuổi, cường tráng, cao lớn trắng trẻo, ăn nói lại duyên dáng hấp dẫn. Cậu này không lúc nào vắng con gái tới kiếm. Suốt ngày trại mộc ồn ào tiếng cưa, đục, bào, đóng đinh...lẫn tiếng cười đùa vui vẻ của đám thợ trẻ. Đám thợ ăn và ngủ luôn ở đây.

            Suốt sáu căn nhà cho thuê, ngoại trừ mấy đứa c̣n  lóc chóc như Thơ, con Hạnh con chú Tịnh ở dăy nhà sau mới lên mười, con Yến con chú Sơn lên mười hai... chỉ có Hoa là lớn.

            Sau vụ xộn xộn ở Phong Mỹ, bà Năm đă nhiều lần cảnh cáo con Hoa. Bà khuyên nó phải biết chọn mặt gởi vàng. Đừng bước lên những vết chân cũ mà khổ. Bà c̣n bắt nó mỗi lần cần đi nhà vệ sinh th́ phải chịu khó đi bọc dăy phố phía sau, đừng đi tắt ngang qua trại mộc. Dưới mắt bà, mấy thằng con trai ở đó thuộc thành phần nguy hiểm cần tránh xa. Hoa nghe tới đâu th́ vâng dạ tới đó. Hơn nữa vết thương ḷng c̣n mới quá, chưa hết rỉ máu, cô c̣n ḷng dạ nào nghĩ tới đàn ông con trai. Nghe vậy bà Năm cũng yên tâm. Công chuyện buôn bán  khiến bà mệt nhoài, sức đâu mà lo thêm nữa. Nó lớn rồi, cũng biết có thân th́ phải lo...


         

       

Xem Kỳ 4

 

 

 

   

Tiểu Thu


 

 

Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu               |                 www.ninh-hoa.com