Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu                |                 www.ninh-hoa.com

Bút hiệu:  Tiểu Thu
 

  Sinh năm 1947 tại Quận Cao- Lănh- Đồng Tháp

  Theo gia đ́nh rời Việt Nam tháng 4-1975 và định cư tại Thành phố Montréal, Tỉnh bang Québec, Canada.

  Bắt đầu sáng tác năm 1987. Cộng tác với các nhật báo, tuần báo, nguyệt san, tuyển tập…tại Mỹ, Canada, Âu Châu…Trong Ban Biên Tập Tam Cá nguyệt Cỏ Thơm.

  Đă góp mặt trong các Tuyển Tập Đồng Tâm, Tuyển Tập Phụ Nữ Việt, Trầm Hương...

Được nhà văn Hồ Trường An giới thiệu trong Tập Diễm Ngưng Huy, Giai Thoại Văn Chương và Bút Khảo Quê Nam Một Cơi.
 

  Tác phẩm đă xuất bản:

-Sóng Nước T́nh Quê năm 2002

-Tiếng Hót Vành Khuyên 2007


 

 


 - Hiện định cư tại thành
   phố Montréal, Québec,
   Gia Nă Đại (Canada).


 

 

 

 


    

 

Tiếp theo Kỳ 1:

 

       Sau khi cơn "băo t́nh" đă lắng xuống, Ái Khanh đâm ra sợ hăi. Nỗi tiếc hối khiến cô nghẹn ngào, úp mặt xuống gối khóc thút thít. Long nhỏm dậy ôm đôi vai đang run rên v́ nức nở, luôn miệng xin lỗi và tự xỉ vả ḿnh không tiếc lời. Cuối cùng Ái Khanh ngồi dậy biểu Long đi về. Đêm đó Ái Khanh không ngủ được, phần Long cũng ray rức không kém. Tự trách ḿnh đă không kềm chế nổi, rồi cũng tự bào chữa ḿnh là con người chớ có phải thần thánh ǵ đâu? Ḿnh yêu cổ, muốn chiếm hữu người ḿnh yêu cũng là lẽ b́nh thường. Thôi th́ tới đâu hay tới đó! Tự trấn an ḿnh xong, Long lăn ra ngủ kḥ cho tới sáng. Đàn ông. Ôi đàn ông! 

 

       ... Những bức thơ họ trao cho nhau sau này c̣n thắm thiết hơn trước. Nhưng có điều khiến Ái Khanh thắc mắc nhứt là, tuy lời lẽ của Long trao cho cô thật nồng nàn t́nh yêu, nhưng chưa bao giờ thấy nhắc tới chuyện hôn nhân. Bao nhiêu đêm thao thức, tự hỏi... Không lẽ cô mở miệng trước. Trâu đi t́m cột chớ có lư nào cột đi t́m trâu?

       Lấy hàng lần này là người quản lư chớ không phải Long. Ông ta đem quà và thơ của chàng tới cho Ái Khanh rồi chỉ nói gọn lỏn : cậu Long bận việc. Ái Khanh chưng hửng! Cô bối rối lắm. Tháng rồi không thấy kinh. Cô cầu nguyện liên miên. Có chuyện ǵ th́ chết chắc! Má cô sẽ ngắt đầu cô như người ta ngắt đầu cá linh!

       ... Những bức thơ của Long cũng chỉ nói thương thương nhớ nhớ , c̣n cái câu quan trọng nhứt vẫn không chịu nói ra. Tháng thứ hai rồi vẫn không thấy ǵ ( con gái mà lâm vào cảnh... biệt kinh kỳ th́ chỉ có một lư do!) Ái Khanh hốt hoảng thật sự. Mấy bữa nay nghe mùi chiên xào cô cũng hơi lợm giọng. Món mấm và rau thích nhứt bây giờ cũng nuốt không trôi. Ái Khanh ốm thấy rơ. Bà hai Lương hỏi con có bịnh ǵ không th́ cô chối phắt. Ráng làm ra vẻ mạnh dạn cho mẹ yên ḷng. Nhưng một người đàn bà đă từng sanh con như bà hai, th́ có muốn qua mặt cũng c̣n hơi lâu. Bà nói bóng nói gió nhưng Ái Khanh vẫn làm mặt tỉnh. Đến chừng nh́n kỹ, thấy mạch cổ của cô con gái rượu nhảy tưng tưng th́ ba hồn chín vía của bà cũng bay tuốt luốt. Đợi cơm tối xong, con Lẹ đang rửa chén, bà hai kêu con gái vô buồng. Ái Khanh bủn rủn tay chưn, nhưng biết là hết dấu nổi nên vừa khóc sướt mướt vừa thú thật với mẹ. Bà hai Lương tá hỏa tam tinh, ngồi ngây ra như bị hóa đá, mắt trừng trừng nh́n con. Thấy mẹ như vậy, Ái Khanh hốt hoảng kêu nho nhỏ má... má... Bà hai như chợt tỉnh cơn mê, rít lên:

- Mầy giết tao rồi Khanh ơi. Thiệt uổng công tao mang nặng để đau, cho ăn cho học đàng hoàng mà bây giờ mầy trả ơn bằng cách bôi tro trát trấu lên mặt mẹ mầy. Biết vậy thà tao đẻ ra trứng gà trứng vịt c̣n có ích lợi hơn! Trời ơi là trời ḍm xuống mà coi con tui nó hại tui!

-Má... má... Con xin lỗi má. Con đâu có muốn như vậy. Con lỡ dại...

- Rồi thằng Long có hay chưa? Nó có tính ǵ không?

Gọng Ái Khanh ngập ngừng, nhỏ rí:

- Chưa má à. Kỳ vừa rồi ảnh không có đi theo ghe...

- Đúng là mầy gặp Sở Khanh rồi con ơi, bà hai rên rỉ. Hổng ngờ mặt mày nó sáng sủa, ăn nói lịch sự mà té ra là đồ ác nhơn thất đức. Tao mà gặp nó, tao bầm nát như tương! Ờ, hay là để tao xuống Rạch Giá kiếm nó, bắt nó cưới...

- Thôi, kỳ quá má à. Ái Khanh vội vàng ngắt ngang, ai đời ḿnh con gái...

- Phải phải, bà hai la lên, ai biểu ngu th́ ráng chịu. Có thân hổng biết giữ.

Bị chưởi, Ái Khanh ngồi khóc thút thít. Bực quá bà hai bỏ ra ngoài. Con Lẹ đang đứng phía ngoài giỏng tai nghe lén lật đật thối lui núp phía sau tủ đựng đồ ăn. Bà hai Lương đi về buồng, nằm vật xuống giường, gác tay lên trán suy nghĩ coi phải làm sao? Nhưng chưa kiếm ra giải pháp ǵ th́ mấy bữa sau cả chợ đều biết Ái Khanh có bầu! ( Chắc mẻm là nhờ cái máy vô tuyến truyền miệng của con Lẹ). Nàng phải chịu đựng những cái nh́n soi mói, những lời bóng gió của hàng xóm láng giềng... Một buổi trưa, Bích Nga tới chơi. Nó nh́n Ái Khanh một hồi rồi trổ giọng Điêu Thuyền:

- Nghe nói là... Mày nhớ hôm cúng đ́nh không, tao đă dặn là mày phải coi chừng. Tại mày nói mày với anh ta chỉ là bạn thường thôi, nên tao đâu dám nói huỵch toẹt là người ta đă có vợ...

Ái Khanh có cảm tưởng như trời đất quay cuồng. Cô đưa bàn tay lạnh ngắt lên bưng lấy trán, giọng đứt quăng như người hết hơi:

- Mày nói anh Long có vợ?

- Tao nghe mấy người bạn chèo của ảnh kể. Mà h́nh như bả bị ǵ đó phải nằm một chỗ, không tự ḿnh đi đứng được. Nghe nói c̣n trẻ lắm, thiệt là tội nghiệp!

Bích Nga c̣n nói láp giáp ǵ một hồi nữa rồi cáo từ. Ái Khanh có nghe ǵ đâu ngoài cái câu Long đă có vợ?! Bây giờ nàng hiểu tại sao chàng không bao giờ nói cái câu mà nàng hằng chờ đợi, dù hai người thương nhau tha thiết. Có phải ḿnh đang trong cơn ác mộng không? Ái Khanh cầu mong là như vậy, nhưng sự thật bao giờ cũng phủ phàng! Không cách nào hơn, nàng phải nói thiệt hết với mẹ. Bà hai lại đào mồ cuốc mả gịng họ nhà "thằng Sở Khanh" đó một mách nữa rồi mới nghĩ cách đem Ái Khanh gởi bên nhà người em trai bà bên Long Xuyên. Như vậy đỡ phải khó chịu v́ sự đàm tiếu của thiên hạ. Ái Khanh đi rồi, bao nhiêu thơ của Long gởi tới bị bà xé tan tành dục vô thùng rác. Không nhận được thơ hồi âm, Long nóng ruột mượn cớ đi công chuyện ở Sađéc rồi dông tuốt lên Mỹ Luông. Bộ mặt lạnh như nước đá và câu hỏi" cậu kiếm ai" của bà hai Lương khiến Long bàng hoàng sửng sốt. Biết có chuyện không lành, Long hấp tấp trả lời:

-Thưa bác cháu là Long. Cháu muốn gặp Ái Khanh. Không biết...

- Con gái tui không có ở đây. Từ nay cậu đừng tới kiếm nó nữa.

- Nhưng mà...

- Hổng có nhưn nhị ǵ hết. Con Khanh đi xa rồi cậu khỏi kiếm mất công.

Sau đó Long năn nỉ cách nào bà cũng cương quyết không tiết lộ chỗ ở của Ái Khanh. Chàng đành trở về Rạch Giá. Nhưng thái độ kỳ quăïc của bà hai Lương khiến Long phải đặt câu hỏi. Chắc phải có chuyện ghê gớm ǵ bà già mới xoay một trăm tám mươi độ như vậy chớ. Chàng cương quyết phải kiếm cho ra. Hơn nữa Long nhớ Ái Khanh muốn chết luôn! Lần lấy hàng tiếp đó, Long nói ông quản lư nhường cho chàng đi. Long lên nhà bác tám kiếm Bích Nga. Chàng làm như vô t́nh hỏi mấy tháng nay ở đây có chuyện ǵ " vui" không? Biết tỏng anh chàng này muốn hỏi cái ǵ, Bích Nga cũng làm như vô t́nh:

- Có một chuyện lạ, không biết là vui hay buồn đây. Không ai hiểu tại sao con Ái Khanh "tự nhiên" phát có bầu!

- Ái Khanh.... có... có bầu? Long lấp bấp. Chàng như bị sét đánh ngang tai. Rồi bây giờ cô ấy ở đâu Bích Nga có biết không? Hèn chi hôm trước...

       Nói tới đây Long chợt thẩn thờ, bụng rối như tơ ṿ. Nhận thấy chỉ có Bích Nga là người duy nhứt có thể giúp ḿnh nên Long đem hết chuyện giữa hai người kể hết và năn nỉ Bích Nga t́m cách giúp giùm t́m ra chỗ ở của Ái Khanh. Thấy Long khổ quá Nga cũng thương hại. Hôm sau cô kiếm cách liên lạc với con Lẹ. Tục ngữ thường nói có tiền mua tiên cũng được, huống chi là địa chỉ của chú thím Ái Khanh. Con Lẹ đă nhiều lần qua đó. Có địa chỉ trong tay, Long tức tốc đi liền. Nhà tương đối dễ kiếm. Gặp lại người yêu, chàng đau ḷng không thể tả. Ái Khanh tiều tụy, vơ vàng v́ buồn và bị thai hành. Mở cửa ra thấy Long, Ái Khanh xúc động, lảo đảo muốn té, may mà chàng đỡ kịp. Nàng chỉ c̣n biết khóc, nhưng chịu lắng nghe Long giải thích. Lúc c̣n học ở Mỹ Tho chàng có yêu một cô bạn cùng lớp. Đậu tú tài xong hai người làm đám cưới. Măi tới ba năm sau Liễu mới có bầu. Ai cũng mừng cho đôi trai tài gái sắc này, nhưng một lần về Mỹ Tho thăm nhà, trên đường đi xe đ̣ bị lật. Liễu không may bị chấn thương cột sống nằm luôn một chỗ. Họ cũng mất luôn đứa con...Đă năm năm rồi. Năm năm sống trong đau khổ tột cùng. Thử tưởng tượng một người đàn ông khỏe mạnh, cường tráng hằng ngày sống bên cạnh một người vợ không c̣n khả năng đáp ứng chuyện gối chăn. Chắc chỉ có Tiên, Phật, Thánh, Thần mới chịu thấu. Ngay cả Ngọc Hoàng Thượng Đế cũng c̣n có vợ là bà Tây Vương Mẫu ( đẹp như ...tiên) nữa là!

       Tới khi gặp Ái Khanh, Long thấy ḿnh như tái sinh, không ngờ trong một phút bồng bột, hậu quả lại tai hai dường này!... Thề có trời đất chứng giám, Long không hề có ư gạt gẫm Ái Khanh. Nhưng v́ sợ mất cô mà chàng không dám thú thật. Khi yêu người ta ích kỷ mà.

- Cho là vậy đi. Sao rồi sau cái.... ngày đó anh không qua Mỹ Luông nữa?

- Má anh và cả Liễu nữa, nghe phong phanh là anh có thương một cô ở Mỹ Luông. Liễu sợ anh bỏ nên buồn rầu không chịu ăn uống. Sức khỏe càng ngày càng tệ. Má anh thấy vậy không cho anh đi nữa. Anh định chờ cho chuyện lắng xuống rồi mới t́m cách trở qua thăm em.

 Nghe th́ nghe vậy nhưng mặc cho Long năn nỉ cách nào, Ái Khanh vẫn một mực lắc đầu. Nhứt định không làm kẻ thứ ba chen vào giữa hai vợ chồng Long. Sau cùng cô chịu nhường một bước. Cho chàng thỉnh thoảng tới thăm con, nhưng tuyệt nhiên không được nhận là ba của nó. Long chấp nhận hết mọi yêu cầu của Ái Khanh, tự nhủ từ từ rồi tính ( Con cáo... non này định áp dụng chánh sách lùi một bước để tiến lên hai bước!).

       Long đi rồi, ngồi suy nghĩ lại, Ái Khanh cũng cảm thấy thương cho hoàn cảnh của Long. Nhưng luân lư không cho phép nàng giựt chồng người khác. Hơn nữa lại là một người bệnh hoạn. Rồi tự ái cũng không cho phép luôn. Bởi nếu chấp nhận Long, hóa ra nàng chịu phận làm vợ bé hay sao? Thôi th́ đành hy sinh một ḿnh nuôi con.

       Rồi ngày khai hoa nở nhụy cũng tới. Trong khi bà mụ c̣n đang tắm rửa cho thằng Khánh th́ Ái Khanh lại mắc rặn, bà mụ vừa quay lại nh́n th́ một cái đầu nữa chun ra. Mọi người quưnh lên, không ngờ c̣n đứa nữa. Thấy hai đứa nhỏ dễ thương quá, Ái Khanh quên mất cơn đau xé ruột xé gan lúc nảy. Bà hai Lương nh́n cháu ngoại ngủ ngon lành cũng thương đứt ruột. Bà quyết định về sang cái tiệm bên Mỹ Luông, qua đây mua một căn phố nho nhỏ gần chợ để mở tiệm tạp hóa. Mẹ con, bà cháu sống với nhau. Bà thở dài, con Khanh tuổi mùi, cái tuổi này t́nh duyên lận đận. Biết làm sao hơn? Ai không muốn có một cuộc đời suông sẻ, hạnh phúc. Như bà góa bụa sớm...

Hôm sau Long tới. May mà bà hai đă về Mỹ Luông. Chú thím Khanh có sạp hàng trong chợ, buôn bán chiều mới về. Nh́n hai đứa con, Long trào nước mắt. Phải chi Ái Khanh là vợ của chàng, th́ vợ đây, con đây, hạnh phúc của chàng là đây. Long quỳ xuống chân Ái Khanh đang ngồi trên ghế, xin phép nhận hai đứa con và xin được chu cấp cho mấy đứa nhỏ. Ái Khanh điềm đạm nhưng không kém phần cương quyết nói cho Long nghe cái quan điểm của nàng. Một lần nữa chàng lại thất vọng ra về! Nhưng bây giờ ngoài t́nh yêu, Long càng kính phục Ái Khanh hơn.

...Ḍng đời trôi như thủy triều trôi, không ngừng nghỉ. Ái Khanh phụ mẹ buôn bán nuôi con và tận trong đáy ḷng vẫn yêu Long tha thiết. Thằng Bảo Khánh giống cha như đúc. Ngày nào cũng gặp "phụ bản" của hắn th́ làm sao mà quên? Vài ba tháng, bản chánh lại đến thăm ba mẹ con. Lúc đầu bà hai Lương hậm hực, chưởi chó đánh mèo, nhưng riết rồi cũng phải chấp nhận. Cứ cố lỳ là ăn tiền. Đẹp trai không bằng chai mặt mà! Hai đứa nhỏ gặp bác Long th́ vui như Tết. Chàng xem chúng như cục vàng...Đ̣i ǵ bác Long cũng ch́u, đến nỗi mẹ chúng phải lên tiếng phản đối!

       Trong thời gian này, có một người để ư thương và muốn lập gia đ́nh với Aùi Khanh. Đức là công chức làm ở Ṭa hành chánh tỉnh. Vợ bị sót nhau qua đời khi sanh đứa con đầu ḷng. Đứa bé được bên ngoại giữ nuôi. Chàng ở gần tiệm của Ái Khanh nên thường hay ghé mua những thứ lặt vặt. Nhan sắc của gái một "lửa" đă khiến con tim của thầy Đức đập rộn ràng. Tấm chân t́nh của thầy Đức khiến Ái Khanh không khỏi cảm động. Nhưng đó không phải là t́nh yêu. V́ vậy tuy bà hai khuyến khích rất nồng nhiệt, nàng không cách ǵ quyết định dứt khoát. Một hai lần Long đụng mặt Đức ở nhà Ái Khanh. Long tỏ ra tức tối như bị ai xâm phạm quyền tư hữu của ḿnh. Có lần trước thái độ vô lư của Long, Ái Khanh cười khẩy hỏi chàng lấy quyền ǵ cấm thầy Đức tới nhà nàng? Long ú ớ rồi im luôn mặc dầu trong ḷng rất hậm hực!

       Cho tới bây giờ Ái Khanh mới thấm thía nỗi khổ của kẻ không chồng mà có con, cùng những đứa trẻ không cha như hai đứa con của nàng. Từ khi bà hai mất v́ sưng ruột thừa mổ không kịp, Ái Khanh bận bịu túi bụi không có th́ giờ đón con ở trường, nên mới có t́nh trạng thằng Bảo Khánh đánh lộn với bạn như bữa nay. Khanh thở dài, tự nhủ chắc phải nghe lời mẹ, làm lại cuộc đời với thầy Đức. Khối ǵ cặp lấy nhau không có t́nh yêu mà vẫn ăn đời ở kiếp. Quyết định rồi Ái Khanh đứng lên đi ngủ, ḷng nhẹ thênh thang. Lúc này gần Tết nên cửa hàng bận rộn kinh khủng...

        Ái Khanh kêu con Lẹ ra coi tiệm để cô và hai đứa nhỏ ăn cơm trưa. Bữa nay có canh chua cá bông lau, thịt sườn rim mặn và đậu đũa xào tép bạc. Mẹ con Ái Khanh chưa kịp cầm đũa th́ có tiếng con Lẹ bên ngoài nói một cách vui vẻ thưa cậu mới tới. Ái Khanh ngạc nhiên không biết cậu nào, th́ thấy Long tay xách nách mang gói lớn gói nhỏ đi vô. Hai đứa nhỏ nhẩy xuống ghế, vừa chạy a lại phía Long vừa kêu ỏm tỏi bác Long, bác Long. Long bỏ đồ xuống sàn nhà, dang tay ôm gọn hai đứa nhỏ vào ḷng, hôn tới tấp, miệng nói nhớ tụi con quá! Ái Khanh nh́n cảnh này cũng nao nao trong dạ. Nhưng hoàn cảnh...mắt cô thoáng buồn. Long buông hai đứa nhỏ, tới bên Ái Khanh, nhẹ nhàng nắm lấy hai bàn tay cô đưa lên môi hôn. Ngạc nhiên cực độ, Ái Khanh nói nhỏ "Anh, coi chừng tụi nhỏ thấy". Nhưng tụi nó c̣n bận kiểm tra đống quà cáp của bác Long vừa đem tới. Long cười tươi, gương mặt lộ đầy vẻ sung sướng:

- Bây giờ ḿnh không c̣n sợ ai nữa hết. Ái Khanh, chờ măn tang má tụi ḿnh làm đám cưới.

- Tụi ḿnh làm đám cưới? Ái Khanh lập lại như một kẻ si khờ.

- Phải, anh bây giờ đă trở lại t́nh trạng trai độc thân rồi. Tụi ḿnh có quyền cưới nhau. Liễu đă bằng ḷng trả tự do cho anh cách đây một tháng.

-Anh từ từ kể đầu đuôi cho em nghe, chớ em không hiểu ǵ hết trơn!

       Chuyện là vầy: thấy thầy Đức cứ bám em ráo riết anh sợ quá nên mới đem chuyện của tụi ḿnh thuật lại cho má anh nghe. Năn nỉ bà kiếm giùm anh lối thoát. Không ngờ má anh nghe nói tụi ḿnh có hai đứa con với nhau, bả rầy anh một trận kịch liệt rằng sao anh không nói sớm! Bà nóng ḷng muốn biết mặt cháu nội nên đă tới đây... Ái Khanh sực nhớ lại bà khách ngoài lục tuần, tướng mạo sang trọng đă tới đây mua đồ. Hôm đó nhằm Chúa Nhựt, hai đứa nhỏ lẩn quẩn ngoài cửa hàng với mẹ. Bà khách rờ rẫm rồi khen tụi nó dễ thương. Nàng đâu có ngờ. Gặp hai đứa nhỏ rồi bà về nhà đâm ra "tương tư'" tụi nó luôn. C̣n anh th́ tương tư má tụi nó. Ái khanh đỏ mặt xí một tiếng. Long cười nói tiếp. Má anh và anh bàn với nhau xong bà mới đem chuyện này kể hết với Liễu. Năn nỉ Liễu thông cảm giùm cho hoàn cảnh của tụi ḿnh. Tội nghiệp nhứt là hai đứa nhỏ thiếu cha. Anh sẵn sàng mua căn nhà khác và mướn người săn sóc Liễu cho đến hết cuộc đời. Ban đầu cổ không chịu, nhưng má anh kiên nhẫn giải thích mỗi ngày. Bà c̣n nhờ Ni sư ở chùa Sư Nữ đến khuyên giải giùm. Cuối cùng th́ Liễu cũng hiểu ra. Tác hợp cho chúng ta là cổ tự tạo phước cho chính ḿnh. Cái nghiệp sẽ nhẹ bớt và trong ḷng lại nhẹ nhàng, không c̣n lo lắng kẻ khác cướp mất anh. Liễu bây giờ đang học đạo với Ni sư Diệu Phước. Cô đă thay đổi rất nhiều. Tâm thần an lạc th́ vui ve,û hạnh phúc hơn. Anh đă mua nhà và cổ đă an vị tại nhà mới. Xong xuôi là anh qua báo tin mừng với mẹ con em liền. Rồi cả nhà ḿnh sẽ hưởng một cái Tết đoàn viên. Một cái Tết vui nhứt đời anh. Bảo Khánh, Bảo Ngọc lại đây với ba.

Hai đứa, hai cặp mắt mở tṛn như hai trái banh, đồng thanh:

- Ba?

Long cười, ánh mắt ngời niềm hạnh phúc:

- Phải. Ba là ba ruột của tụi con.

Hai đứa nhỏ ngó qua mẹ như ḍ hỏi. Ái Khanh gật đầu, cặp mắt đẫm lệ. Hai đứa chỉ chờ có vậy, chạy ào vào ṿng tay dang rộng của Long, miệng reo lên:

- BA!

 

 

HẾT

 

 

   

Tiểu Thu
 ĐÔNG 2004


 

 

Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu               |                 www.ninh-hoa.com