Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu                |                 www.ninh-hoa.com

Bút hiệu:  Tiểu Thu
 

  Sinh năm 1947 tại Quận Cao- Lănh- Đồng Tháp

  Theo gia đ́nh rời Việt Nam tháng 4-1975 và định cư tại Thành phố Montréal, Tỉnh bang Québec, Canada.

  Bắt đầu sáng tác năm 1987. Cộng tác với các nhật báo, tuần báo, nguyệt san, tuyển tập…tại Mỹ, Canada, Âu Châu…Trong Ban Biên Tập Tam Cá nguyệt Cỏ Thơm.

  Đă góp mặt trong các Tuyển Tập Đồng Tâm, Tuyển Tập Phụ Nữ Việt, Trầm Hương...

Được nhà văn Hồ Trường An giới thiệu trong Tập Diễm Ngưng Huy, Giai Thoại Văn Chương và Bút Khảo Quê Nam Một Cơi.
 

  Tác phẩm đă xuất bản:

-Sóng Nước T́nh Quê năm 2002

-Tiếng Hót Vành Khuyên 2007


 

 


 - Hiện định cư tại thành
   phố Montréal, Québec,
   Gia Nă Đại (Canada).


 

 

 

 


  

KỲ 3:

   

             Sợ làm kinh động đến Liễu Nhu, Hoàng bước những bước thật khẽ khàng. Nh́n   nàng thật trẻ thơ trong giấc ngủ bất chợt. Rèm mi đen khép nhẹ làm tăng nét trắng hồng của đôi g̣ má hây hây. Nàng mơ thấy ǵ mà cặp môi hồng như he hé cười? Vài lọn tóc  đen nhánh phất phơ trước trán. Càng nh́n Liễu Nhu, Hoàng càng cảm thấy bất an trong ḷng. Tuy đă ngoài hai mươi mà khuôn mặt cô gái c̣n toát ra đầy vẻ thơ ngây, trong sạch. Cái áo ba tít trắng in bông cúc vàng càng làm cô trẻ hơn .Bất giác chàng thả mắt nh́n ra xa, cặp lông mày cau lại. Hoàng tự hỏi không biết ḿnh có nên tiến tới như đă dự định từ trước chăng? Tiếng kêu thảng thốt của Liễu Nhu kéo Hoàng về thực tại:

- Ô, té ra tôi ngủ gục từ năy giờ mà không hay. Anh Hoàng, anh ra đây lâu chưa? Trời ơi, tôi ngủ chắc xấu như ma lem phải không? Liễu Nhu vừa hỏi vừa ngồi thẳng lên, đưa tay vuốt lại mái tóc, cặp mắt lo ngại nh́n Hoàng. Trước cái sự lo lắng rất...đàn bà này, chàng không khỏi thấy vừa tức cười vừa thương hại, nhưng cố t́nh kéo dài thời gian trả lời cho cô nàng lên ruột chơi. Cuối cùng Hoàng nói:

- Không, lúc năy tôi thấy cô...dễ thương lắm!

- Xí, anh nói vậy để tôi yên ḷng mà thôi!

Tuy ngoài miệng nói vậy nhưng trong thâm tâm bỗng dưng Liễu Nhu thấy...vui vui. Nhứt là nh́n cái ánh mắt ranh mănh và nụ cười nửa miệng của Hoàng khi nói chuyện với ḿnh có cái ǵ rất thu hút. Hoàng bỗng nói:

- Thôi sẵn đây tôi mời cô Nhu vô nhà chơi luôn cho biết. Bữa nay coi như mọi chuyện sửa sang đă hoàn tất. Cô là người khách đầu tiên tôi mời vô nhà.

Vừa nghe chàng mời vô nhà chơi là Liễu Nhu đứng dậy cái rụp liền, mặt mày hớn hở:

- Vui quá. Tôi đợi cái ngày này lâu lắm rồi nha.

Cô vừa nói vừa cúi xuống dọn đồ vô túi xách rồi theo chân Hoàng đi vô vườn sau của ngôi biệt thự. Cả cánh cửa sau cũng đă được thay bằng cái mới. Liễu Nhu ṭ ṃ nh́n xung quanh. Trong vườn không thiếu cây ăn trái. Ổi, mận, xoài, chuối ...Có cả một cây khế đang trổ những chùm bông tím nhạt ở góc vườn. Hai người đi theo một lối ṃn bên hông nhà, quành ra phía trước bước lên mấy bực tam cấp để vô nhà. Mấy bức tường đă được sơn lại trắng bong. Bước vô là đụng ngay một bộ xa lông theo kiểu mới, sát trong tường là một cái tủ đứng dùng làm bàn thờ, bên trên có bày bộ lư hương, b́nh nhang và một khung h́nh của một người đàn ông c̣n rất trẻ.  Bộ xa lông và tủ thờ đều làm bằng gỗ trắc, đánh vẹt ni bóng ngời. Hoàng nói tất cả đồ đạc chàng đều mua tận Sàig̣n. Chàng nói thêm chỉ có pḥng của chàng là có giường tủ, c̣n mấy pḥng kia vẫn c̣n để trống, từ từ mới tính. Hiện nay chàng chỉ mướn một người đàn bà đứng tuổi, góa chồng về nấu cơm và săn sóc việc nhà cho chàng.  Nh́n ánh mắc như ḍ hỏi của Liễu Nhu, Hoàng cười nói tôi biết cô nghĩ ǵ. Chị Tư này tôi nhờ người mướn tuốt dưới Mỹ Trà nên không biết ǵ về căn nhà này. Tôi hy vọng ở một thời gian không thấy ǵ... đặc biệt th́ chị ta không có lư do ǵ mà sợ hết. Cô Nhu thấy có đúng không?

Liễu Nhu gật đầu:

- Anh nói phải. Chính tôi cũng đâu có tin lời thiên hạ đồn.

Hai người nói chuyện một lúc, chợt nh́n lên chiếc đồng hồ treo tường thấy đă gần mười hai giờ trưa, Liễu Nhu vội vàng từ giă Hoàng. Trên đường về cô nhớ lại những mẩu đối thoại với chàng trai lúc năy. Th́ ra thuở nhỏ anh ta  ở Nam Vang, nhưng khi lớn lên được cha mẹ cho xuống học nội trú trường thầy ḍng Tabert. Sau khi đậu Tú Tài chàng ra Hà Nội tiếp tục học trường Luật và đă tốt nghiệp cách đây nửa năm. Chàng muốn lập nghiệp luôn ở Sàig̣n chớ không muốn trở về Nam Vang. Trong khi chưa bắt đầu hành nghề, chàng đi đó đây cho biết. Không ngờ  khi về thăm người cô bà con dưới chợ, t́nh cờ thấy căn biệt thự này chàng thích liền. Chưa thân lắm nên Liễu Nhu không dám hỏi người bà con là ai. Trong bữa cơm, nghe những lời thuật lại của cô, vú Chín không khỏi chạnh ḷng nghĩ đến chuyện xưa. Vú tự hỏi không biết mẹ con cô Cẩm Vân bây giờ ra sao?

 Hôm sau dạy thằng Hưng xong, Liễu Nhu rủ nó ra ngoài ao tưới bông. Hai cô cháu vừa đi vừa nói chuyện. Gần tới nơi, nàng chợt nín ngang v́ thoáng thấy có một người ngồi dưới gốc sung. Nh́n kỹ th́ ra là Hoàng. Đợi hai người đi tới, chàng đứng lên nheo mắt  nh́n Liễu Nhu:

- Ngạc nhiên lắm phải không? Sáng nay không có chuyện ǵ làm nên ra đây ngóng cô để nói chuyện cho vui. Không ngờ cô đă có bạn rồi.

Liễu Nhu cười:

- À đây là cháu Hưng. Chào chú Hoàng đi.

Thằng Hưng thấy người lạ hơi sợ nên nghe cô Nhu biểu, nó lật đật cúi đầu chào. Liễu Nhu nhờ nó đi tưới bông. Thằng nhỏ mừng quá chạy đi liền. Nàng rủ Hoàng ngồi xuống rồi kể chuyện thằng Hưng bị chó cắn cho chàng nghe. Nh́n nét mặt hồn nhiên của Liễu Nhu khi kể chuyện, ḷng Hoàng chợt chùng xuống. Chàng thấy Nhu là một cô gái rất đáng yêu. Nhưng mà... Kể xong gia cảnh thằng Hưng Liễu Nhu kết luận:

- Anh thấy không, ở nhà quê nhiều người nghèo ghê lắm. Nhiều gia đ́nh suốt đời chỉ có ăn mắm hút ḍi. Cao lương mỹ vị là điều xa vời không bao giờ họ dám mơ ước tới. Những cái rất tầm thường đối với chúng ta, lại là những món cực kỳ xa xỉ đối với họ. Giống như bác Hai Hồi đó, bác ở trong một cái cḥi lá nhỏ xíu tội nghiệp lắm! Bác lại bị cụt chưn đi đứng khó khăn. Anh c̣n không tưởng tượng được cái gia đ́nh chú Ba Lâm ngoài vàm. Chú đông con mà nghèo đến nỗi, nhà chỉ có một cái áo lành lặn, đứa con gái nào cần đi ra ngoài th́ mặc cái áo đó, những người ở nhà mặc áo rách vá chằng vá đụp không hà. Kể xong cô thở dài sườn sượt!

Hoàng chăm chú nh́n Liễu Nhu, nói nhẹ:

- Ừ tội nghiệp thiệt. Nhưng nếu tin có số mạng th́ chắc tại kiếp trước họ ...

Liễu Nhu nguưt anh chàng một phát:

- Thôi đi. Anh c̣n kiêu ngạo người ta. Không có ḷng nhơn từ chút nào!

Hoàng bật cười trước vẻ mặt hờn dỗi của cô gái:

- Xin lỗi, nói giỡn chút thôi. Bây giờ chuộc tội bằng cách nào đây xin cô nương cho kẻ hèn này biết.

Liễu Nhu cũng bật cười:

- Vậy mới được chớ. Nh́n bề ngoài anh đâu có vẻ là người ác. C̣n cái chuyện giúp đỡ người là do ḿnh tự nguyện. Tôi đâu có xúi anh được.

Hoàng hỏi Liễu Nhu, giọng hơi căng thẳng:

- Thí dụ sau này cô biết tôi là người xấu cô có... ghét tôi không?

Cô gái tṛn mắt nh́n chàng rồi trả lời, giọng đầy chân thành:

- Nếu anh là người xấu th́ tôi đă “cảm” thấy rồi. Linh tính tôi nhạy lắm đó.

Nghe Liễu Nhu trả lời, Hoàng kín đáo nén tiếng thở dài, nhưng cũng cảm thấy an tâm. Chàng cho cô biết ngày mai ḿnh sẽ trở lên Saig̣n một thời gian để lo công việc mở văn pḥng Luật Sư. Tự nhiên Liễu Nhu cảm thấy hơi hụt hẫng trước cái tin bất ngờ này. Cô buột miệng:

- Anh phải đi rồi sao? Chừng nào mới xuống đây lại?

Hoàng hơi mỉm cười trước cái phản ứng tự nhiên của Liễu Nhu:

- Cũng chưa biết chắc. Nhưng lên đó rồi chắc tôi sẽ nhớ... dưới này lắm.

- Nếu vậy anh phải mau mau trở xuống đây.

Nói xong Liễu Nhu mới biết ḿnh hớ khi nh́n ánh mắt và nụ cười đầy ngụ ư của Hoàng. Cô đỏ mặt , lật đật nói tiếp:

- À...à... tôi chỉ vui miệng nói vậy thôi, anh đừng để ư. Phải lo cho công chuyện của anh trước. C̣n về đây chơi chỉ là chuyện phụ.

Hoàng có vẻ thích thú trước sự bối rối của Liễu Nhu, chàng hỏi:

- À, khi tôi trở xuống, cô Nhu thích ǵ tôi sẽ đem về cho cô? Kẹo, chocolat hay ǵ khác? Tôi nói thiệt đó. Nếu về không có quà cho cô tôi sẽ ngại ghê lắm.

- Thiệt hả? Mắt Liễu Nhu sáng lên, nếu vậy tôi không khách sáo đâu đó. Anh đem về cho tôi một bọc kẹo là được rồi. Thuốc men đă có ba tôi lo.

- Thuốc men? Hoàng tỏ vẻ không hiểu, bộ nhà cô có ai bịnh hay sao?

- Không phải đâu, cô giải thích, thuốc là để cho mấy người nghèo bị bịnh. Đâu phải ai cũng có tiền mua thuốc. Nhiều khi họ uống bậy uống bạ c̣n nguy hiểm hơn. Thôi tôi đi về đây. Cơm nước xong tôi c̣n phải đi thăm thằng nhỏ con chú Tư Kiên. Nó  tiêu chảy mấy bữa nay, tôi đă cho uống Dagénan mà chưa dứt hẳn. Ngày mai anh đi b́nh an nghen. Đừng quên mua kẹo cho tôi đó.

Nói xong Liễu Nhu kêu thằng Hưng, lúc đó đang dùng một nhánh tre thọc xuống nước chọc mấy con, ếch nhái, hai cô cháu chào Hưng rồi đi thẳng. Chàng đứng đó, bất động nh́n theo Liễu Nhu, cái cô gái lạ lùng đă đem đến cho chàng hết ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác. Hoàng gọi thầm Liễu Nhu... Liễu Nhu... Cái tên êm dịu lạ thường. Liệu ḿnh có đành ḷng?... Chàng cúi đầu đếm từng bước trở về ngôi nhà im vắng. Đứng trước bàn thờ, chàng đốt một nén hương rồi nh́n tấm ảnh của người trên đó khấn thầm:

- Ba, xin ba giúp con thêm can đảm. Càng ngày con càng thấy ḷng ḿnh mềm yếu. Con không bao giờ quên được những ngày tháng khổ đau của mẹ. Xin ba giúp con.

Đứng trước chân dung của cha, Hoàng tạm quên đi được nét duyên dáng, sự hồn nhiên đáng yêu của Liễu Nhu để chỉ nghĩ đến mục đích của ḿnh. Chàng nhứt định phải thắng, phải thắng...

Đêm nay rằm nên ánh trăng sáng vằng vặc. Liễu Nhu ngủ không được ra đứng t́ tay vô thành cửa sổ nh́n ra vườn. Dưới ánh trăng, mấy tàu lá chuối phe phẩy trong gió, lấp loáng như vừa được lau chùi. Những chùm hoa bưởi, hoa lài trắng tươi tỏa hương thơm ngào ngạt. Côn trùng trong vườn đang ḥa tấu khúc nhạc muôn đời. Cô tự hỏi không biết đằng kia, với ánh trăng đẹp như vầy, “họ” có ngủ được không hay vẫn c̣n thao thức như cô? Chợt Liễu Nhu bưng miệng cười một ḿnh khi nhớ tới nét mặt đầy ngạc nhiên của Hoàng khi nghe cô đ̣i mua kẹo. Cô cũng ngạc nhiên cho ḿnh, quen Hoàng chưa được một tháng mà h́nh ảnh của anh chàng đă đầy trong đầu rồi. Nhưng quả thật anh chàng ...không có chỗ nào chê được! Làm bạn với anh ta cũng vui.
 

            Những lần ra ngoài ao sen, tuy biết Hoàng đang ở Sàig̣n, nhưng Liễu Nhu không ngăn được, thỉnh thoảng lại hướng mắt về phía cửa sau ngôi biệt thự. Trong bữa cơm cô cũng không ngừng nhắc tới tên Hoàng khiến bà nội và vú Chín cũng phải ngạc nhiên. Nhưng hai bà mừng thầm, hy vọng chuyến này ông tơ bà nguyệt “mần việc”û tích cực hơn những lần trước.

            Hai tuần lễ trôi qua, Liễu Nhu nghĩ chắc Hoàng không tha thiết lắm với cái chỗ quê mùa, buồn thiu này. Nàng định ra tưới bông rồi đi thăm con Lư dưới xóm Chùa mới sanh. Đứa nhỏ sanh non nên yếu lắm. Nhưng ngạc nhiên biết bao khi thấy Hoàng đă ngồi đó chờ cô. Cặp chân Liễu Nhu như mọc cánh. Hoàng cũng vội đứng lên, nụ cười rạng rỡ trên môi. Nàng hỏi dồn:

- Anh chờ Nhu lâu chưa? Tưởng anh ở sàig̣n luôn rồi đó.

Hoàng để ư tới sự thay đổi lối xưng hô của Liễu Nhu nên cũng tiến lên luôn:

- Chờ Nhu lâu lắm rồi. Anh ăn gần hết túi kẹo rồi nè.

Vừa nói Hoàng vừa đưa túi kẹo cho Liễu Nhu. Mặt nàng chợt đỏ hồng khi nghe chàng trai vừa xưng anh với ḿnh ngọt xớt. Nhưng trong ḷng th́ như mở hội.

- Trời ơi, sao anh mua nhiều dữ vậy tốn tiền chết.

Tuy nói vậy nhưng Liễu Nhu mừng lắm. Chuyến này cho mấy đứa nhỏ ăn đă luôn. Cám ơn  Hoàng rồi, cô hỏi thăm công chuyện trên Saig̣n. Chàng kể cho cô nghe thiệt tỉ mỉ những chuyện chàng đă làm trên đó. Cô yên lặng ngồi nghe. Không hiểu sao Hoàng thấy nói chuyện với Liễu Nhu thiệt là thoải mái. Có lẽ v́ cô không biết làm điệu, không thốt những lời giả dối để lấy ḷng chàng như những cô gái khác. Hoàng thấy cô giống như đám hoa đồng cỏ nội xinh tươi chung quanh hai người...

Hôm sau vừa ló đầu ra khỏi cổng sau th́ chàng đă nghe tiếng con nít cười nói rộn ràng. Ngạc nhiên, nh́n về hướng  ao sen thấy Liễu Nhu đứng giữa một đám con nít độ năm sáu đứa. Trai có gái có. Đứa nào cũng x̣e tay, giành nhau nói: cháu nữa cháu nữa cô Ba. Liễu Nhu bốc từng nắm kẹo phân phát cho tụi nó, mặt sáng rỡ như trăng rằm, tươi như đóa phù dung. Hoàng đứng đó ngắm cô, mà trong ḷng hai thứ t́nh cảm xung đột dữ dội. Một cô gái hiền lương thục đức như vậy, chàng có nhẫn tâm làm thương tổn được không? Nén tiếng thở dài, Hoàng bước tới. Nhận ra chàng Liễu Nhu nói với tụi nhỏ:

- Ḱa chào cậu Hoàng đi. Cậu mua kẹo từ Sàig̣n về cho tụi cháu đó.

Tụi nhỏ khoanh tay cúi đầu chào Hoàng rất lễ phép. Sau đó Liễu Nhu biểu tụi nó đi chơi. Cả đám chào cô Ba rồi kéo nhau đi chơi chỗ khác... vui hơn! Nhu nh́n theo đám nhỏ với cặp mắt tŕu mến rồi rủ Hoàng ngồi xuống gốc cây. Hoàng hỏi:

- Em thương tụi nó lắm phải không?

Liễu Nhu quay lại nh́n chàng, cười:

- Dạ. Tụi nhỏ này tội nghiệp lắm anh. Nhà nghèo quá nên đâu có tiền mua bánh kẹo để ăn. Anh chưa thấy cái cảnh một đứa trẻ thèm ngọt, cầm nguyên một cục đường sắc đen thui mút ăn ngon lành như ăn kẹo vậy đó. Em thấy ḿnh thiệt là may mắn được sanh ra trong một gia đ́nh khá giả, muốn ǵ  có nấy. V́ vậy mà em cố gắng giúp đỡ mấy nhà nghèo trong làng được chút nào hay chút nấy. Khi giúp  người ta em thấy ḿnh hữu ích, đời ḿnh mới có ư nghĩa anh à. Thấy họ vui một, ḿnh  vui tới mười lận!

Cái câu sau cùng như một nhát búa đập vào đầu, một tiếng sét rền bên tai Hoàng. Chàng thấy bàng hoàng sửng sốt! Mỗi một lời  nói y như một viên ngọc rơi xuống từ đôi môi hồng xinh xắn kia. Tấm ḷng nhân ái bao la của Liễu Nhu khiến Hoàng cảm thấy ḿnh thiệt độc ác, nhỏ nhen. Nàng có lỗi ǵ ngoài cái lỗi là con gái cưng của ông Lăng? Trả được mối hận nhưng liệu lương tâm chàng có chịu để yên hay không? Hoàng nhắm mắt, hít vào thật mạnh, gương mặt lộ đầy vẻ bất an. Thấy vậy, Liễu Nhu hốt hoảng hỏi:

- Anh Hoàng, anh sao vậy? H́nh như anh thấy khó ở phải không? Có cần em...

Càng thấy Liễu Nhu lo lắng cho ḿnh, cảm giác khó chịu của Hoàng càng gia tăng. Rồi không kềm chế được, Hoàng chụp hai bàn tay của cô gái, siết thật chặt, mắt nh́n sâu vào mắt nàng, giọng chùng xuống:

- Nhu... Anh không biết nói sao với em đây! Mấy tháng nay, càng tiếp xúc, càng nói chuyện nhiều, anh càng thấy em là một người con gái quá tốt, quá nhân từ.

- Anh Hoàng, Liễu Nhu đỏ mặt ngắt ngang, thật ra em chỉ là...

- Anh biết Nhu muốn nói ǵ. Nhưng hăy để anh nói tiếp. Thú thật tên  của anh là Tú. Nguyễn Hoàng Tú. Anh là con trai của ông Hậu, người đă tự tử chết trong ngôi nhà đó năm xưa, vừa nói Tú vừa đưa mắt nh́n về phía căn biệt thự. Sở dĩ anh trở về đây với ư định trả mối thù xưa.

- Trả mối thù xưa? Liễu Nhu lập lại như cái máy v́ trong ḷng đang rối như tơ!

- Phải. Trả mối thù với người đă hại chết ba anh. Đă khiến má con anh phải bỏ xứ lưu lạc lên tận Nam Vang sanh sống. May mà số má anh c̣n hên nên gặp người cha sau này của anh. Ổng đă nuôi anh ăn học nên người. Nhưng má anh  không bao giờ quên chuyện cũ. Đối với bà, ba em chính là thủ phạm đă gián tiếp giết chết ba của anh. Suốt quăng đời son trẻ bả chỉ sống trong khổ đau nên lúc nào cũng nhắc anh phải trả thù. Má anh cho rằng thù cha không trả là con bất hiếu. Anh về đây lấy lại căn nhà, chưa có chủ định ǵ th́ gặp em. Trong đầu anh bỗng nảy ra ư định... nói tới đây chàng ngập ngừng, nhưng thấy ánh mắt ḍ hỏi của Liễu Nhu, Tú đành tiếp tục,...với ư định quyến rũ, hại...đời em rồi... quất ngựa truy phong!

Nghe tới đây Liễu Nhu giựt phắt hai bàn tay lại, mắt ngó Tú trừng trừng:

- Anh... anh định... hại em?

Tú gật đầu rồi tiếp, giọng buồn buồn:

- Nhưng sau này anh kín đáo điều tra về gia đ́nh em với những  người trong làng. Ai cũng khen em hết lời. Rồi khi tiếp xúc nhiều với em anh thấy em  thiệt sự  quá tốt, quá đáng yêu, nên anh không thể nào thực hiện cái ư định đen tối đó đựơc.  Anh lại nghĩ khi biết em bị anh hại như vậy, ba của em, anh của em có để yên cho anh hay không? Chắc chắn họ phải kiếm anh để trả thù. Sau đó cứ liên miên thù nọ chồng chất lên thù kia, oan oan tương báo, biết tới chừng nào mới hóa giải được đây? Hơn nữa anh nghĩ, nếu ngày xưa ba anh yêu quí mẹ con anh, ông cương quyết không đi vào con đường cờ bạc th́ có mười ông Lăng xúi giục cũng bằng thừa phải không? Vậy lỗi đâu phải hoàn toàn tại ba em. Rồi lúc năy nghe em nói khi giúp cho tha nhân, họ vui một ḿnh vui tới mười, anh mới thấy ḿnh sẽ là người ác nhứt thế giới nếu anh làm cho em đau khổ. Đừng nói chi tới ba em hay anh của em, không chừng tụi thằng Hưng c̣n dám kiếm anh thanh toán để trả thù cho cô Ba của tụi nó nữa đó. Vừa nói Tú vừa cười nửa miệng.

Nghe những lời giải thích của Tú, Liễu Nhu thở dài, tay vân vê chéo áo:

- Thiệt không ngờ. Em có nghe vú Chín kể lại chuyện hồi xưa. Vú nói sau khi ba anh mất, ba em buồn rầu hối hận dữ lắm. V́ dù sao họ cũng là bạn từ hồi c̣n thơ ấu. Má anh đau khổ v́ ba anh, nhưng sau này bà c̣n t́m thấy hạnh phúc mới. Trong khi đó má em đă đau khổ tới phút ĺa trần! Nói tới đây nàng đưa hai tay bụm mặt ̣a lên khóc nức nở. Nói ǵ th́ nói chớ cái số phận hẩm hiu của mẹ cũng làm cô đau ḷng. Như một phản xạ tự nhiên, Tú gỡ tay Liễu Nhu rồi kéo đầu nàng cho tựa vô vai ḿnh, hai tay ôm gọn hơ thân h́nh mềm mại của cô gái. Chàng vừa vuốt vuốt lưng cô vừa th́ thầm:

- Thôi, mọi chuyện qua rồi. Em cố quên đi. Cũng như anh, từ giờ phút này anh nhứt định sẽ quên hẳn mối thù xưa.

Liễu Nhu ngước đôi mắt đẫm lệ lên nh́n Tú, giọng đầy lo lắng:

- Nhưng c̣n má anh. Biết bà có chịu bỏ qua không?

- Anh biết cách thuyết phục má anh mà. Tú trả lời giọng cương quyết. Bây giờ điều quan trọng là hai đứa ḿnh phải chứng tỏ cho má anh thấy sự tha thứ mới đem lại hạnh phúc thật sự cho anh, dù người đem cái hạnh phúc đó là con của... kẻ thù của bà.

Vừa nói Tú vừa cúi xuống  hôn thật nồng nàn lên cái đôi má c̣n ướt lệ của Liễu Nhu. Lúc này cô nàng mới giựt ḿnh, bẽn lẽn định ngồi xê ra nhưng Tú đâu có chịu.  Chàng ta một tay ôm, một tay rút khăn mu xoa lau nước mắt cho cô, miệng cười thiệt tươi:

- Từ giờ phút này hai đứa ḿnh chỉ được vui chớ không được buồn. Nhu à, em nghĩ coi em có chịu... theo anh lên ở trên Sàig̣n không vậy?

- Tại sao em theo anh lên Sàig̣n? Liễu Nhu ngơ ngác hỏi.

- Th́ sau khi hai đứa ḿnh thành hôn rồi. Bộ em không chịu theo anh sao?

Hiểu ra, Liễu Nhu đỏ mặt xô Tú ra, ngúng nguẩy:

- Xí, bộ em có nói là ưng anh hay sao? Em ở vậy săn sóc bà nội tới già.

- Ừa, sau bà nội rồi tới ba em, rồi tới vú Chín, sau đó thành bà già rồi vô... chùa tu luôn. Trọn đời không biết đàn ông là cái chi chi! Thiện tai, thiện tai...

Nghe vậy Liễu Nhu nổi tánh con nít, chắp hai tay lại, mắt nh́n xuống đất:

- Xin thí chú giữ ǵn lời nói. Bần ni là kẻ tu hành không quen nghe những lời phàm phu tục tử!

Tú nắm hai tay Liễu Nhu rồi xuất kỳ bất ư đẩy cô nằm ngửa xuống chiếc chiếu manh. Hai tay vẫn giữ chặt tay cô gái không cho cựa quậy, Tú nói:

- Xin phép... sư thái cho kẻ hèn này hun ít cái trước khi phân cách đạo và đời.

Nói rồi cúi xuống hôn tới tấp lên mặt, lên cổ Liễu Nhu khiến cô nàng nhột quá vừa lắc đầu để tránh vừa cười khanh khách. Tú cũng cười phụ họa. Tiếng cười gịn tan của hai người khiến con chim bói cá đang đậu trên đám sậy ŕnh mồi gần đó giựt ḿnh tung cánh bay lên... Trên bầu trời xanh thăm thẳm, mây trắng vẫn lững lờ trôi... Ông mặt trời th́ ngó xuống mỉm cười...

 

              HẾT           

 

      

   

Tiểu Thu
Montréal, 17-20-2002


 

 

Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu               |                 www.ninh-hoa.com