Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu                |                 www.ninh-hoa.com

Bút hiệu:  Tiểu Thu
 

  Sinh năm 1947 tại Quận Cao- Lănh- Đồng Tháp

  Theo gia đ́nh rời Việt Nam tháng 4-1975 và định cư tại Thành phố Montréal, Tỉnh bang Québec, Canada.

  Bắt đầu sáng tác năm 1987. Cộng tác với các nhật báo, tuần báo, nguyệt san, tuyển tập…tại Mỹ, Canada, Âu Châu…Trong Ban Biên Tập Tam Cá nguyệt Cỏ Thơm.

  Đă góp mặt trong các Tuyển Tập Đồng Tâm, Tuyển Tập Phụ Nữ Việt, Trầm Hương...

Được nhà văn Hồ Trường An giới thiệu trong Tập Diễm Ngưng Huy, Giai Thoại Văn Chương và Bút Khảo Quê Nam Một Cơi.
 

  Tác phẩm đă xuất bản:

-Sóng Nước T́nh Quê năm 2002

-Tiếng Hót Vành Khuyên 2007


 

 


 - Hiện định cư tại thành
   phố Montréal, Québec,
   Gia Nă Đại (Canada).


 

 

 

 


  

KỲ 2:

 

  

             Bữa nay, cũng như thường lệ, Liễu Nhu ngồi xuống gốc cây, đưa mắt nh́n một ṿng cái thế giới mà từ lâu nàng đă tự coi là của riêng ḿnh. Bên kia bờ,  mấy bụi vạn thọ vàng rực rỡ đang cười cợt với đám mồng gà đỏ thiệt vui mắt. Đám bông móng tay đủ màu hồng, trắng, tím cũng đâu chịu thua, thi nhau khoe sắc thắm. Mấy con bướm xí xọn đuổi bắt nhau, đôi cánh chấp chới trong nắng vàng. Con chim ch́a vôi đậu trên cây sậy ốm yếu, đong đưa, liếc mắt nh́n Liễu Nhu rồi hót lên một tràng như muốn chào hỏi khiến nàng bật cười. Con chim nhún ḿnh cất cánh bay đi...Cái không khí tĩnh lặng, thơm tho khiến Liễu Nhu cảm thấy tâm hồn nhẹ nhỏm, yêu đời. Tựa lưng vào gốc cây, nàng cầm quyển truyện lật ra đọc tiếp. Câu chuyện hấp dẫn khiến Liễu Nhu không thể rời mắt khỏi quyển sách...

 

             Không biết bao nhiêu lâu, bỗng nhiên nàng có cảm giác nhột nhạt rất lạ lùng. Ngước mắt nh́n lên không thấy ǵ, Liễu Nhu hơi rờn rợn tự nhủ không lẽ có...ma thiệt? Nghĩ tới ma, nàng hơi quay đầu ngó về hướng cổng sau căn biệt thự cách đó độ hai chục thước. Liễu Nhu giựt ḿnh suưt đánh rơi quyển sách đang cầm trong tay. Đứng tựa lưng vào cánh cổng là một chàng thanh niên, hai tay khoanh trước ngực đang đưa mắt nh́n nàng chăm chú. Thấy Liễu Nhu đă ngó thấy ḿnh, chàng ta hơi nhếch môi cười, rồi thong thả tiến lại gần cô gái. Liễu Nhu đă lấy lại b́nh tĩnh, đưa mắt quan sát chàng lạ mặt. Anh chàng trạc độ hai mươi ngoài. Dong dỏng cao, mày thanh mắt sáng, nước da rám nắng như người thường chơi thể thao. Anh ta mặc quần tây màu nâu nhạt, áo sơ mi ngắn tay màu vỏ trứng bỏ trong quần. Chân đi đôi săng-đan da màu nâu sậm. Liễu Nhu nhủ thầm: không tệ! Dừng lại cách cô gái độ ba thước, anh chàng gật đầu:

- Chào cô. Tôi là Hoàng. Hân hạnh được biết cô...a...

- Tôi tên Liễu Nhu. Nàng trả lời mắt không rời khuôn mặt chàng thanh niên.

Hoàng kêu lên thích thú:

- Ô, tên cô đẹp quá. Đẹp như... người.

Đôi má Liễu Nhu hơi hồng lên:

- Ông khen quá lời- Rồi cô nh́n về hướng căn nhà hoang- À mà h́nh như ông...từ trong đó đi ra phải không?

Hoàng cũng quay nh́n ngôi nhà rồi thong thả trả lời:

- Phải, tôi đang mướn người sửa sang lại ngôi nhà cho sạch sẽ.

Liễu Nhu không dấu được sự ṭ ṃ:

- Ông...ông không sợ sao? Căn nhà... bỏ hoang từ lâu lắm rồi. Ở đây ai cũng sợ...

Hoàng nh́n cô gái, cười nửa miệng:

- Ai cũng sơ ma, chỉ trừ cô phải không? Nếu một cô gái dám ra đây ngồi một ḿnh, tôi thân đàn ông đại trượng phu mà sợ ma th́... ẹ quá!

Nghe Hoàng tự xưng ḿnh là đại trượng phu, Liễu Nhu bật cười:

- Ông nói có lư. Nhưng tối hôm qua ông đă làm cho đứa ở nhà tôi chạy vắt gị lên cổ đó. Thấy nét mặt ngạc nhiên của Hoàng, cô giải thích- Đi ngang  qua thấy có ánh đèn trong nhà, nó cứ đinh ninh là ma nên chạy thục mạng về nhà.

Hoàng nghe xong cũng cười rồi hỏi:

- Chắc cô Nhu cũng ở gần đây?

Liễu Nhu chỉ tay về hướng nhà ḿnh:

- Tôi ở cách đây độ hai trăm thước thôi. À, mà ông mua lại căn nhà này sao?

Hoàng trả lời mơ hồ:

- À, nhà này của một người bà con. Tôi ở Saig̣n, chỉ thỉnh thoảng mới về đây thôi. Thấy căn nhà đẹp mà bỏ hoang uổng quá nên tôi xin...à mua lại. Khi nào chán không khí ồn ào, bụi bậm ở Đô Thành, về đây thở không khí trong lành cũng tốt. Đứng xa nh́n cái cảnh cô ngồi đọc sách dưới gốc cây, bên ao sen, có hoa thơm bướm lượn thiệt đẹp không thua ǵ một bức tranh.

Nghe anh chàng tả cảnh mê ly rùng rợn quá Liễu Nhu đâm mắc cở, cầm cái túi xách lên nói:

- Thôi trưa rồi tôi phải về kẻo bà nội tôi chờ cơm lại quở. Nhà tôi là căn nhà nền đúc có trồng hai cây cau lửa ở trước cổng. Khi nào rảnh mời ông lại chơi.

Hoàng nói vội như muốn níu kéo cô gái lại:

- Khoan đă. Cô Nhu phải giải thích cho tôi hiểu thêm một chút. Cây cau th́ tôi thấy đă nhiều, nhưng cây cau lửa th́ chưa bao giờ. Chắc khi có người tới gần nó phun...lửa phải không?

Liễu Nhu không nhịn được cười:

- Trời ơi, nếu hai cây cau biết phun lửa như ông nói th́ căn nhà của chúng tôi cháy thành tro từ  tám kiếp rồi! Kêu là lửa v́ những cái mo cau ốp vô thân cây màu đỏ như lửa. Cũng như tên dừa lửa là v́ trái dừa màu đỏ thay v́ màu xanh. Thôi tôi phải đi đây. Về trễ là bị rầy đó.

 

             Nh́n theo sau tấm lưng yểu điệu của cô gái, anh chàng tên Hoàng gật gù cái  đầu, vẻ mặt bỗng đổi thành đăm chiêu như có điều ǵ suy nghĩ. Khi bóng cô khuất khỏi tầm mắt, Hoàng quay bước trở vô nhà. Một tốp thợ đang làm việc. Kẻ lau chùi, người sơn quét. Hoàng muốn cho trong nhà sạch sẽ trước, ngoài mặt tiền để tính sau. Đồ cũ c̣n lại trong nhà đă cho đi hết. Tất cả những  vật dụng chàng sẽ đem từ  Sàig̣n xuống. Hoàng muốn một căn nhà hoàn toàn mới từ trong ra ngoài.

Liễu Nhu về tới nhà bữa cơm trưa cũng vừa dọn lên. Vú Chín lại cằn nhằn:

- Chèn ơi, trời nắng như vầy mà cứ dang cái đầu trần đau cho mà coi. Rồi đàn bà con gái mà cứ ra ngồi cạnh bờ ao hoài coi chừng...

Liễu Nhu cười ngắt lời bà vú:

-...mắc đàng dưới phải hôn vú? Vú à, chừng nào vú mới bỏ được cái tật mê tín dị đoan đó hả vú? À, bữa nay con mới gặp cái con... ma làm con Lành chạy thục mạng tối hôm qua rồi. Vú biết hôn, con ma đó tên là... Hoàng!

Nói xong Liễu Nhu cười gịn tan. Vú Chín nghe vậy bèn hỏi tới. Liễu Nhu đem chuyện gặp chàng trai kể cho cả nhà nghe rồi kết luận:

- Kể ra con ma đó cũng không đến nỗi... dễ sợ lắm!

Vú Chín hứ cái cốc, mắng yêu:

- Thiệt t́nh. Chồng ngồng cái đầu rồi mà cứ như con nít,  hổng sợ người ta cười.

Bây giờ bà nội mới xen vô:

- Nhu à, con gái phải cẩn thận mới được nhen cháu. Người lạ ḿnh chưa biết gốc gác không nên gần gũi. Lỡ có bề ǵ th́ ân hận.

- Nội à, cháu của nội lớn lắm rồi không ai ăn hiếp được đâu. Anh chàng này cháu thấy mặt mày không đến nỗi bất lương.

- Ừ ḍ sông ḍ biển dễ ḍ chớ ḷng người khó đọ. Ḿnh cứ cẩn thận là hơn.

Liễu Nhu dạ cho bà nội vui ḷng rồi bắt qua chuyện khác.

 

             ...Đang ngồi dưới bếp bắt bông đường lên những cái bánh men tṛn, trắng xinh xinh th́ con Lành chạy xuống kêu là trên nhà có khách hỏi cô Ba. Liễu Nhu lấy làm lạ nhưng cũng rửa tay sạch sẽ rồi đi lên nhà trên. Nh́n cái dáng cao cao ốm ốm của người thanh niên đang đứng quay lưng ngắm mấy bức tranh thêu trên tường, Liễu Nhu hơi ngờ ngợ. Đến chừng người đó quay lại th́ cô kêu lên đầy ngạc nhiên:

- Ô, ông Hoàng!

 Hoàng mỉm cười:

- Chào cô Nhu. À, xin cô làm ơn bỏ cái tiếng ông nặng nề đó được không? Nó làm tôi có cái cảm tưởng ḿnh già ghê lắm. Mà tôi th́ mới có hai mươi bảy cái xuân xanh mà thôi!

Liễu Nhu cũng cười:

- Dạ nếu...anh muốn. Mời anh Hoàng ngồi. Sao, căn nhà đă sửa sang xong chưa mà anh rảnh rỗi ghé đây chơi?

- Cũng sắp xong hoàn toàn rồi. Hôm nào mời cô Nhu ghé qua thăm cho biết.

             Nghe lời mời Liễu Nhu mừng lắm. V́ từ hồi nào tới giờ nghe vú Chín kể lại cái thảm kịch năm xưa, trí ṭ ṃ bị kích thích dữ dội, nhưng nàng vẫn chưa bao giờ dám làm một màn phiêu lưu một ḿnh vô ngôi nhà đó. Bà nội và vú Chín c̣n cấm tuỵêt ba đứa nhỏ không được léo hánh tới gần. Họ nói căn nhà bỏ hoang lâu năm sợ có chuột bọ rắn rít rất nguy hiểm. Nhưng bây giờ th́ khác, có chàng trẻ tuổi đẹp trai này hướng dẫn th́ c̣n ǵ bằng. V́ vậy Liễu Nhu cười tươi rói:

- Dạ, tôi th́ lúc nào cũng sẵn sàng...

Đang nói nàng bỗng ngưng ngang v́ có tiếng tằng hắng của bà nội sau lưng. Liễu Nhu quay lại thấy bà th́ lật đật chạy lại nắm tay, miệng líu lo:

- Nội à, đây là anh Hoàng. À, mà cũng là... con ma khiến con Lành chạy gần chết hôm trước đó.

Nói xong cô cười. Tiếng cười gịn, trong như thủy tinh.  Bà lăo lắc lắc cái đầu có mái tóc trắng như sương chép miệng:

- Thiệt là như con nít! Cậu Hoàng đừng chấp nhứt.

Hoàng lật lật đỡ lời:

- Dạ thưa bà cháu đâu dám. Cô Nhu nói giỡn càng vui. Cháu ở đây chưa quen ai. Hôm trước t́nh cờ gặp cô Nhu ngoài ao sen, bữa nay mạo muội tới thăm bà.

Bà lăo đưa mắt quan sát ngầm chàng thanh niên. Rồi có lẽ thấy chàng ta không có vẻ họ Lưu tên Manh nên bà bèn phán:

- Ừ, bà con xa không bằng láng giềng gần. Rảnh rỗi cậu cứ tới chơi. Nhu à bà nội đi thăm bà Tư Tâm một chút. Tội nghiệp bả bị trúng gió mấy bữa nay.

Nói rồi bà đội cái khăn rằn lên đầu đi ra cửa. Hoàng nh́n theo rồi quay lại nói với Liễu Nhu:

- Bà nội cô có vẻ hiền lắm.

- Dạ bà nội tôi ăn chay trường. Nhu trả lời. Nhưng mà dễ hay khó cũng c̣n tùy trường hợp. Hôm mới gặp anh lần đầu, về kể lại, bà tôi nói phải coi chừng. Biết đâu anh thuộc thành phần...nguy hiểm! Không hiểu sao bữa nay...

Hoàng ngắt lời:

- Bữa nay bà thấy tôi dễ thương quá nên không cần coi chừng nữa phải không?

             Hai người cùng cười. Nói chuyện một lát rồi Hoàng cũng từ giă ra về sau khi hẹn sẽ cho Liễu Nhu biết khi nào tới nhà chàng được. Trên đường về, Hoàng mỉm cười có vẻ hài ḷng về ḿnh lắm.

             ...Tối hôm qua trời nóng quá, Liễu Nhu cứ trăn trở không ngon giấc nên dậy muộn. Ăn xong chén cháo đậu đen với tép chấy nàng xách giỏ sửa soạn ra nhà thím Hai Lầu. Vết thương của nó coi như đă lành. Vú Chín bắt phải đội nón lá, sợ cô bị trúng nắng. Liễu Nhu phụng phịu:

- Vú à, vú đừng coi con là con nít nữa có được không?

- Phải, phải. Bây giờ tập làm người lớn đi là vừa. Biết đâu sắp có người rước rồi đó.

Liễu Nhu dẩu mỏ:

- À ha. Vú lại muốn đuổi con đi nữa rồi há? Cho vú biết, con sẽ ở vậy săn sóc  bà nội cho tới già luôn.

- Ừa, vú chống mắt lên chờ coi đây nè. Bà vú nh́n Liễu Nhu âu yếm.

             Nàng nguưt yêu bà vú một cái rồi đội cái nón lá đi ra nhà thím Hai Lầu. Thằng Hưng ngày nào cũng trông cô Ba tới, v́ lần nào cô cũng đem cho nó một món ǵ đó. Mấy bữa nay cô c̣n đem một cuốn vần dạy nó tập đọc. Thím Hai nghèo quá đâu có tiền sắm quần áo, tập vở cho con tới trường. Nhiều khi đứng ngoài ngó vô lớp, thấy đám trẻ kia học nó thèm lắm. Cô Ba c̣n hứa nếu nó chịu khó học, mùa tựu trường năm tới cô sẽ mua sách vở cho nó tới trường đàng hoàng. Cô nói với thím Hai là nếu cứ để nó lêu lổng có ngày sanh hư.

 

             Sau khi quan sát vết thương lần chót và dạy cho thằng Hưng học độ một tiếng, Liễu Nhu xách giỏ tà tà đi ra ao sen. Dưới cái nắng gay gắt, mấy bụi bông đứng gục đầu chịu trận xem rất thảm hại. Liễu Nhu lấy cái gáo cán dài làm bằng sọ dừa khô múc nước dưới ao lên tưới. Xong nàng tới ngồi dưới gốc cây sung thở ra khoan khoái. Chỗ này Liễu Nhu có trải một chiếc chiếu manh cũ nên ngồi không sợ dơ. Nàng lấy cuốn Những Kẻ Khốn Nạn của nhà văn Hồ Biểu Chánh ra đọc. Ôi thôi, những mảnh đời khốn khó trong sách khiến nàng nhỏ không biết bao nhiêu là giọt lệ! Xem đây mới thấy đời ḿnh may mắn quá! Cơn gió hiu hiu lau khô mấy giọt mồ hôi trên trán, nhưng cũng kéo sụp mí mắt của Liễu Nhu. Bàn tay cầm cuốn sách từ từ hạ xuống, cái đầu cũng từ từ nghẻo một bên tựa vô gốc sung già. Cô đă gởi hồn ḿnh vào cơn mộng, đâu biết rằng có một chàng trai đang bước những bước rất nhẹ đến bên cô...   

   

Xem Kỳ 3

      

 

 

 

 

   

Tiểu Thu


 

 

Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu               |                 www.ninh-hoa.com