Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu                |                 www.ninh-hoa.com

Bút hiệu:  Tiểu Thu
 

  Sinh năm 1947 tại Quận Cao- Lănh- Đồng Tháp

  Theo gia đ́nh rời Việt Nam tháng 4-1975 và định cư tại Thành phố Montréal, Tỉnh bang Québec, Canada.

  Bắt đầu sáng tác năm 1987. Cộng tác với các nhật báo, tuần báo, nguyệt san, tuyển tập…tại Mỹ, Canada, Âu Châu…Trong Ban Biên Tập Tam Cá nguyệt Cỏ Thơm.

  Đă góp mặt trong các Tuyển Tập Đồng Tâm, Tuyển Tập Phụ Nữ Việt, Trầm Hương...

Được nhà văn Hồ Trường An giới thiệu trong Tập Diễm Ngưng Huy, Giai Thoại Văn Chương và Bút Khảo Quê Nam Một Cơi.
 

  Tác phẩm đă xuất bản:

-Sóng Nước T́nh Quê năm 2002

-Tiếng Hót Vành Khuyên 2007


 

 


 - Hiện định cư tại thành
   phố Montréal, Québec,
   Gia Nă Đại (Canada).


 

 

 

 


  

KỲ 1:

 

           Sau bữa cơm tối, ăn xong chén chè đậu xanh tráng miệng, Liễu Nhu cầm ly nước trà vô pḥng tính đọc tiếp cuốn tiểu thuyết đang xem dở dang từ tối hôm qua th́ con Lành, đứa ở gái trạc mười ba mười bốn tuổi, từ ngoài chạy vô, mặt mày dớn dác:

          - Cô Ba ơi, con mới đi ngang căn “nhà hoang”. Mà kinh khủng lắm ...

          Con nhỏ nói tới đây th́ ngừng lại nuốt nước miếng hai ba lần một cách khó khăn, Liễu Nhu cau mày hỏi:

          - Cái ǵ mà giống như gặp ma vậy hả?

          Con Lành gật đầu lia lịa:

          - Dạ, chắc là ma thiệt đó cô Ba ơi. Con thấy trong nhà đó có ánh sáng. Mà cái ánh sáng này đi từ chỗ nọ qua chỗ kia nữa. Con hoảng kinh chạy về cho cô Ba hay.

          Liễu Nhu cười:

- Làm sao mày biết chắc là ma? Biết đâu mấy đứa chăn trâu, chăn ḅ ban ngày hái trộm cây trái ǵ đem giấu trong đó, tối ṃ tới lấy.

Con Lành lắc đầu:

- Hổng có đâu. Con biết mà. Từ hồi nào tới giờ ai cũng ớn cái nhà đó, đâu có dám vô. Ai cũng sợ oan hồn của ông Hậu bắt...

Nghe tới đây Liễu Nhu cau mày, chắt lưỡi:

- Nói bậy không hà. Ông Hậu chết mấy chục năm rồi mà có thấy “bắt bớ” ǵ ai đâu mà cứ đồn. Thiệt t́nh. Ổng đă bị chết oan mà c̣n bị mang tiếng oan nữa! Mà hồi nào tới giờ mầy thấy ổng bắt ai chưa?

Con Lành cười lỏn lẻn:

- Dạ, th́ tại má con dặn đừng có léo hánh tới căn nhà hoang đó. Ông Hậu linh lắm. Lộn xộn ổng bắt nhẹ th́ cũng nóng đầu, nặng th́ hộc máu lận!

Liễu Nhu bật cười:

- Mày mới có mười bốn tuổi, c̣n cô ở đây đă hơn hai chục năm rồi có thấy ổng vật ai hồi nào đâu. Thôi lo đi phụ má mầy dọn dẹp rồi đi ngủ. Đừng có tin nhảm nhí nữa. Cô  ra ngồi hoài bên cái ao sen gần hàng rào nhà đó đọc sách mà có thấy ma cỏ ǵ đâu nà.

           Con Lành dạ rồi đi ra. Tuy nói vậy nhưng Liễu Nhu cũng tự hỏi ai mà cả gan trời tối lại dám léo hánh tới cái nhà bỏ hoang cả hai chục năm nay? Nàng tư lự nh́n ngọn đèn ống khói, thả hồn chơi vơi về cái dĩ văng mờ nhạt như khói sương...

           Theo lời vú Chín kể lại th́ chủ căn nhà đó là ông Hậu. Gia đ́nh ông ta từ mấy đời trước giàu lắm, nhưng truyền đến đời ổng th́ chỉ c̣n chừng  trăm mẫu ruộng và căn biệt thự này mà thôi. Ngôi nhà khá bề thế, cách  nhà  Liễu Nhu độ hai trăm thước.  Căn nhà nền đúc nàng đang ở cũng là do ông nội để lại, v́ cha của Liễu Nhu là con trai duy nhứt. Hồi c̣n trẻ, tức là cách đây phải hơn ba mươi năm, ông Hậu và ông Lăng, cha của Liễu Nhu là hai người bạn rất thân. Đồng trang lứa lại học cùng trường. Hai gia đ́nh ngoài điền sản dưới tỉnh, họ đều có nhà trên Sàig̣n. Ngoài dịp gặp ở trường, mỗi lần nghỉ hè hai cậu lại gặp nhau ở dưới quê. Năm nào họ cũng không quên rủ thêm một đám bạn về chơi thiệt là tưng bừng... Hai người đều là những thanh niên khôi ngô anh tuấn, nhưng Hậu có phần lôi cuốn hơn ở tài chọc cười rất có duyên.  Tưởng rằng ḍng đời cứ êm ả trôi, không ngờ giông tố tới khi hai chàng trai cùng yêu một cô gái. Cẩm Vân là bạn thân với Lệ Anh, cô em họ của Hậu. Nhà cô dưới chợ Sa Đéc, nhưng hai cô quen nhau khi học chung trường nữ công Mỹ Ngọc. Một lần qua chơi nhà Lệ Anh, Cẩm Vân gặp cả hai chàng. Cái nước da trắng như sữa đọng, cặp mắt tṛn, đen lóng lánh và nụ cười tươi ơi là tươi của Cẩm Vân khiến hai trái tim sôi nổi kia phải thổn thức, rụng rời. Nhường đâu th́ nhường chớ trên chốn t́nh trường, mạnh ai nấy chạy để tới đích. Tức nhiên là Hậu chiếm thượng phong, v́ ngoài cái tài chọc cười duyên dáng, chàng c̣n có vũ khí lợi hại mà Lăng không có. Đó  là cô em họ của chàng ta. Những lời ong tiếng ve cứ rót hoài vô lỗ tai có ngày cũng phải có kết quả mỹ măn. Cuối cùng Cẩm Vân về làm vợ Hậu. Tuy ôm mối hận thấu xương nhưng ngoài mặt Lăng vẫn tươi cười như không.  Vừa hận v́ mất người ḿnh yêu, vừa bị tổn thương tự ái. Xưa nay chàng vẫn tự hào là nhà ḿnh giàu hơn, ḿnh thông minh hơn, học giỏi hơn “thằng” Hậu, vậy mà Cẩm Vân lại chọn nó!? Mất mặt bầu cua quá trời!

           Lập gia đ́nh rồi Hậu về quê trông coi ruộng nương, vườn tược phụ cho song thân , bên cạnh người vợ yêu xinh đẹp. Nhưng chỉ một năm sau cha chàng qua đời v́ bịnh tim. Từ đây Hậu phải thay cha quản trị mọi việc.

 

           Bị thua đậm trên chốn t́nh trường, Lăng đâm ra xao lăng việc học hành. Tệ hơn nữa lại hay theo đám bạn xấu đi nhậu nhẹt, bài bạc lung tung. Hậu quả là  ông bà thân sinh của chàng phải ra tiền trả một món nợ khá lớn và bắt chàng về quê cưới vợ để lo làm ăn. Ông bà có tuổi rồi, đă đến lúc Lăng phải gánh vác việc nhà phụ cho cha. Lăng đành bấm bụng nghe lời. Sau khi đi coi mắt vài đám, chàng bằng ḷng cưới cô Mai là con gái một ông Cai Tổng bên Long Xuyên. Mai tuy nhan sắc không b́ được với Cẩm Vân, nhưng cũng thuộc loại trung b́nh và là một người con gái rất thùy mị, nết na. Vả lại  món hồi môn cũng đủ nặng kư để cái cán cân phải nghiêng về phía nàng. Vợ chồng Hậu ẵm thằng con trai gần đầy năm,trắng trẻo, mập mạp, giống Hậu như đúc đến chúc mừng Lăng. Nh́n cái h́nh tượng “gái một con trông ṃn con mắt” của Cẩm Vân, mối hận trong ḷng Lăng càng ngùn ngụt như lửa chế thêm dầu. Nhưng có thấm vào đâu khi một lần về chơi bên vợ, chàng t́nh cờ khám phá ra Mai chỉ là con  một nàng hầu của ông Cai Tổng. Nhưng ván đă đóng thuyền, huống chi chuyện này đổ bể, chỉ mang tiếng cho gia đ́nh của chàng mà thôi. Đă không yêu, bây giờ cái t́nh của Lăng đối với Mai càng lạt lẻo. Lăng coi vợ như một cái máy đẻ  và có người hầu hạ sớm hôm cho cha mẹ.  Mai biết thân  nên cũng cắn răng chịu đựng những lần chồng đi sớm về khuya. Mỗi lần Lăng thua nơi ṣng bạc hoặc trong trường gà, Mai lặng thinh không một lời than trách. Những lần đi chơi Lăng đều rủ Hậu đi theo. Từ chối vài lần th́ cũng phải "nể mặt" một lần. Từ từ thành thói quen. Hơn nữa ở nhà quê không nhiều thú tiêu khiển. Vợ chồng đi ra đi vô đụng mặt hoài cũng phát nhàm. V́ vậy chuyện đi chơi với bạn cũng là b́nh thường. Mà cái nghề cờ bạc rất dễ nghiện. Càng thua càng lậm. Cẩm Vân hết sức can gián chồng. Nhưng Hậu ở nhà được ít hôm  th́ cảm thấy bứt rứt, tay chân ngứa ngáy và bao nhiêu lời hứa với vợ  đều như nước đổ lá khoai! Hơn nữa đàn ông rất kỵ bị bạn bè ngạo là theo đạo thờ bà. Cẩm Vân có kiếm Lăng để năn nỉ đừng rủ Hậu đi cờ bạc nữa th́ Lăng làm ra vẻ ngạc nhiên:

- Trời ơi, vậy là chị đổ oan cho tôi. Thằng Hậu đủ lớn, đủ khôn để biết ḿnh làm cái ǵ. Nó không muốn th́ ai mà ép được phải không ?

           Nh́n Cẩm Vân quay đi với gương mặt buồn rầu, tuyệt vọng Lăng không dấu được nụ cười măn nguyện, tuy trong ḷng có hơi áy náy một chút. Ai biết được trong thâm tâm Lăng đang nghĩ ǵ?

           Mai đă sanh cho chàng một thằng con trai rất dễ thương. Nhưng đứa con cũng không làm Lăng yêu vợ thêm lên. Từ ngày có thằng nhỏ Mai cũng cảm thấy đời bớt vô vị. Vú Chín vô làm cho gia đ́nh này từ khi thằng Đức ra đời, v́ vậy vú biết rất nhiều chuyện xưa để kể cho Liễu Nhu nghe sau này. Nàng ra đời sau thằng anh tới 4 năm và hai năm sau, khi khai hoa nở nhụy thằng Út th́ người vợ, người mẹ tội nghiệp này đă vĩnh viễn giă từ cái thế giới chỉ đem nhiều muộn phiền tới cho ḿnh. Mai sanh rồi bị làm băng ào ào mà Lăng th́ không biết đang ngồi trong ṣng bạc nào nữa. Khi chàng ta về tới nhà th́ đă quá muộn, chỉ c̣n kịp vuốt cặp mắt người vợ bất hạnh của ḿnh. Sau khi bị ông bà già chưởi cho một trận vuốt mặt không kịp, Lăng cũng cố gắng ở nhà một thời gian coi như ăn năn hối lỗi.

 

           Phần Hậu th́ như con ngựa bất kham, con chim sổ lồng sau khi mẹ qua đời v́ bịnh thương hàn. Trong ṣng bạc cũng như trong trường gà, chàng không c̣n bị g̣ bó như trước. Hậu cáp độ những món tiền lớn khiến thiên hạ phải xầm x́. Chàng nghĩ phải có gan mới ḥng thắng lớn. Nhưng mấy ai làm giàu với nghề cờ bạc ngoài những tên cờ gian bạc lận? Những mẫu ruộng màu mỡ cứ lần lượt sang tay người khác. Cẩm Vân khuyên măi cũng chán, nên để mặc Hậu muốn làm ǵ th́ làm, nhưng cô nhứt quyết không sanh thêm cho Hậu đứa con nào khác ngoài thằng Tú. Có lẽ nàng sợ cho cái tương lai không có vẻ ǵ sáng lạn của ḿnh! Có những lần nh́n bộ mặt đờ đẫn, thất thần của chồng sau một  đêm sát phạt, Cẩm Vân tự hỏi không biết có phải cùng một người mà nàng đă yêu thương, tin cậy đến độ trao gởi cả cuộc đời của ḿnh chăng? Cái hạnh phúc tưởng chừng như đă nắm bắt được trong tay ngờ đâu chỉ là ảo vọng. Trong ṿng  sáu bảy năm thôi mà sao đời người có nhiều đổi thay tới như vậy?! Bây giờ nàng mới biết cái uy vũ của ông thần đỏ đen. Nó bỏ xa cái t́nh vợ chồng, t́nh phụ tử. Vợ đẹp con khôn ǵ cũng thua mấy con bài! Ở nhà th́ cứ lờ đờ như đom đóm đực, nhưng trong trường gà hay trong ṣng bài họ lại tràn trề sức sống. Cặp mắt người nào cũng sáng quắc, chiếu những tia nh́n như muốn xoi thủng cái bí mật trên những quân bài của địch thủ. H́nh như họ chỉ thật sự “sống” ở những chỗ đó và những giây phút cực kỳ kích thích đó mà thôi.

           Lăng cũng chơi nhưng không cay cú và mạnh tay như Hậu. Nhứt là sau khi vợ qua đời, nh́n mấy đứa con thơ thiếu mẹ, Lăng cũng cảm thấy bứt rứt, xốn xang và ít đi hơn trước. Hai người đàn ông vẫn qua lại b́nh thường, nhưng Cẩm Vân th́ hầu như  tránh mặt Lăng. Nàng cho rằng chính Lăng đă dẫn dắt Hậu vào con đường đam mê cờ bạc. Lăng biết nhưng chỉ cười một cách bí hiểm! Trên đời thiếu ǵ người dễ tha thứ nhưng không bao giờ quên!

 

           Cho tới một ngày, cái ngày kinh hoàng nhứt trong cuộc đời của Cẩm Vân. Từ khi Hậu lậm vào ṿng cờ bạc, Cẩm Vân dọn căn pḥng cũ của cha mẹ chồng cho Hậu ngủ. Thằng Tú ngủ chung pḥng với mẹ. Hôm đó bữa cơm trưa đă dọn rồi mà măi vẫn không thấy chồng ra ăn, Cẩm Vân sai con vô kêu. Tiếng thét kinh hoàng của thằng Tú khiến mẹ nó thất kinh hồn vía, vội vàng chạy vô pḥng của Hậu. Cái cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến Cẩm Vân khựng lại như bị trời trồng, miệng há hốc, kêu không nên lời. Hậu ngồi trên ghế, hai tay buông thơng, đầu ngoẻo trên mặt bàn, cặp mắt trợn trừng trắng dă, một ḍng máu đen kịt rỉ ra nơi khóe miệng. Định thần lại Cẩm Vân kéo vội thằng Tú ra nhà ngoài, sai con nhỏ ở chạy kêu cô Lệ Anh qua tức thời. Thằng Tú lúc này mới úp mặt vào ḷng mẹ khóc nức nở. Cẩm Vân mắt vẫn ráo hoảnh, nh́n vào khoảng không, tâm tư rối loạn như không biết ḿnh đang chiêm bao hay đang ở ngoài thực tại? Cho tới khi tiếng hỏi đầy vẻ lo lắng của cô em chồng mới khiến nàng sực tỉnh. Cẩm Vân không trả lới chỉ kéo tay Lệ Anh đi vô buồng sau khi đă giao thằng Tú cho con nhỏ ở. Lệ Anh cũng không ngăn được tiếng kêu trời thảng thốt khi thấy cảnh tượng trước mắt. Nhưng cô c̣n b́nh tĩnh hơn Cẩm Vân nên bước lại gần thi thể của Hậu. Chợt thấy lá thơ trên bàn, Lệ Anh run rẩy cầm lên đưa cho chị dâu. Té ra là lá thơ tuyệt mạng của Hậu... Tối hôm qua khi những  đồng bạc cuối cùng dứt áo ra đi, Hậu thất thểu về nhà. Một ḿnh ngồi trong pḥng vắng, tiếng cười đắc thắng của những kẻ được bạc c̣n văng vẳng bên tai, Hậu ôn lại quăng đời sau này của ḿnh, rồi cảm thấy cái tội đối với vợ con tày trời quá, con người của ḿnh đáng ghê tởm quá, nước sông nước biển nào có thể gội sạch đây? Cả cái cơ nghiệp hàng trăm mẫu ruộng thượng đẳng ông bà để lại bây giờ ở đâu? Mặt mũi nào nh́n thấy vợ con nữa? Rồi như trong cơn mộng du, Hậu đă pha thuốc chuột vào ly sữa để kết liễu đời ḿnh. Chàng cầu xin vợ con thứ lỗi và mong rằng  sau này Cẩm Vân sẽ gặp người xứng đáng hơn chàng...

 

           Biết bao nhiêu thứ t́nh cảm xung đột dữ dội trong ḷng Cẩm Vân: yêu hay hận, thương hay ghét? Nàng chỉ biết là với tấm nhan sắc trời cho đáng lẽ cuộc đời ḿnh phải sung sướng lắm, ai ngờ đâu ông trời lại chơi khăm, run rủi nàng gặp Hậu! Trời xanh ghen gái má hồng chăng?

 

           Một tay Lệ Anh lo đám tang cho Hậu, Cẩm Vân cứ lơ lơ lửng lửng như người mất hồn. Nàng từ chối không gặp những người bạn cờ bạc của chồng. Trong khi xảy ra chuyện tày trời này th́ Lăng đang ở trên Sàig̣n, đến chừng nghe tin vội vă tới chia buồn với Cẩm Vân. Trong bộ tang phục màu đen, đôi mắt u hoài, làn da trắng xanh xao càng tăng thêm nét đẹp liêu trai của nàng khiến con tim của Lăng đang ngủ yên bỗng bàng hoàng thức dậy. Cẩm Vân yên lặng nghe Lăng nói những lời chia buồn với một giọng điệu đầy vẻ chân thành. Cuối cùng nàng ngước lên, cặp mắt bỗng sáng rực nh́n sâu vào mắt Lăng:

- Bây giờ chắc anh hài ḷng rồi phải không?

Câu hỏi khiến Lăng choáng váng. Chàng ấp úng:

- Tại sao chị lại hỏi tôi câu này?                      

Cẩm Vân nh́n khuôn mặt đầy bối rối của Lăng, cười gằn:

- Anh cần phải hỏi tôi nữa hay sao? Mấy năm dài tôi đă có đủ thời gian để suy nghĩ. Mà thôi tất cả đă qua rồi, nhắc lại cũng vô ích. Cám ơn anh đă tới chia buồn với chúng tôi.

           Nói xong Cẩm Vân đứng lên tỏ ư muốn tiễn khách. Trên đường về, ḷng Lăng xao động mạnh v́ câu hỏi của Cẩm Vân. Không ngờ. Phải, không ngờ Cẩm Vân lại tinh ư đến như vậy. Nhưng nói có Trời làm chứng, Lăng không bao giờ mong muốn cái chết của Hậu. Điều đó xảy ra ngoài dự tính của chàng. Bỗng dưng Lăng thấy ḿnh quá sức bỉ ổi. Chỉ để thỏa măn ḷng thù hận mà chàng đă vô t́nh đẩy Hậu vào chỗ chết. Để Cẩm Vân mất chồng và thằng Tú mất cha.  Nhưng nói có trời làm chứng, thâm ư của Lăng là muốn Hậu tán gia bại sản, vợ chồng con cái phải sống trong cảnh bần cùng mà thôi. Có ngờ đâu...!

          

           Mấy hôm sau Lăng cho người đem một số tiền lớn tới đưa cho Cẩm Vân, viện cớ giúp mẹ con cô trong lúc này, nhưng bị nàng cương quyết chối từ. Lăng c̣n đang chưa biết tính sao th́ nghe tin Cẩm Vân muốn bán luôn năm mẫu đất c̣n sót lại. Lăng mừng lắm vội ḷn tiền nhờ người em bà con đứng ra mua giùm. Cẩm Vân bán đất xong xuôi th́ một thời gian sau trở về bên Sa Đéc luôn. Căn nhà đóng cửa bỏ không. Thằng Tú năm đó mới 7 tuổi. Trong những giấc mơ, thỉnh thoảng khuôn mặt chết chóc kinh hoàng của ba nó lại hiện về khiến nó sợ đến toát mồ hôi. Ở Sa Đéc đâu được nửa năm th́ Cẩm Vân dẫn con theo người chị họ lên Nam Vang phụ coi sóc cái tiệm vải rất lớn của bả. Vài năm sau nàng tái giá với một người khách trú giàu sụ trên đó. Trước khi đi Nam Vang, Cẩm Vân có ư muốn bán căn biệt thự, nhưng cái chết không b́nh thường của Hậu và những lời đồn đăi từ miệng con nhỏ ở khiến ai cũng sợ, không dám mua. Mẹ con Cẩm Vân từ ngày đó cũng không bao giờ đặt chân trở lại căn nhà xưa. Càng ngày ngôi nhà càng hoang vu với cỏ dại mọc lan tràn. Cây cối không được xén tỉa nên mặc sức chen vai thích cánh, càng làm tăng thêm vẻ âm u cho khu vườn khá rộng. Chỉ có gia đ́nh Lệ Anh là c̣n dám vô đây hái trái cây, tuy rằng mấy năm sau này, cô đă dọn hẳn xuống chợ tỉnh mở tiệm may, hàng ngày chỉ có lũ chim chóc, dơi, chuột văng lai đùa giỡn thoải mái. Qua mấy mươi năm phơi ḿnh với gió sương, mặt tiền ngôi nhà phủ đầy rêu phong khiến nó có vẻ già nua, bịnh hoạn...

 

           Vậy mà bữa nay con Lành nói có ánh đèn trong căn nhà đó. Chắc chắn là có điều ǵ là lạ đây. Liễu Nhu đứng lên vươn vai ngáp dài, sửa soạn đi ngủ, tự nhủ chuyện ǵ th́ cũng để ngày mai hẳn hay.

           Sau một đêm ngon giấc, Liễu Nhu đă quên mất cái chuyện con Lành kể tối qua v́ nàng vốn không tin chuyện ma cỏ ǵ hết. Dù sao nàng cũng là một cô gái tân học. Sau khi mẹ mất, anh em cô sống rất hạnh phúc với bà nội, cha và vú Chín. C̣n quá nhỏ nên kỷ niệm của người mẹ quá cố không sâu đậm lắm trong ḷng mấy đứa nhỏ. Vú kể sau cái thảm kịch của ông Hậu, cha cô hối hận lắm, nhứt định từ giă ông thần đỏ đen để săn sóc mẹ già và ba đứa con thơ dại. Khi thằng Đức tới tuổi vào trung học, ông Lăng cho cậu lên Sàig̣n với  cặp vợ chồng người làm thân tín. Riêng ông th́ đi đi về về, v́ c̣n phải trông nom ruộng vườn dưới quê. Sau đó Liễu Nhu và thằng Út cũng lần lượt lên theo. Thấy Sài g̣n càng ngày càng phồn thịnh, ông Lăng bán một mớ ruộng đem tiền lên mở một tiệm bán vật liệu xây cất, rất thành công. Lúc đó ông đă tái giá với một cô giáo lỡ thời, sanh thêm một đứa con gái. T́nh trạng mẹ ghẻ con chồng không thích hợp với Liễu Nhu nên sau khi trợt vỏ chuối mảnh bằng Thành Chung, cô lấy cớ không thích học nữa, về quê phụng dưỡng bà nội. Cái cảnh " nh́n lên th́ chẳng bằng ai, mà nh́n xuống th́ chẳng có ai bằng ḿnh" của cô cũng ngặt lắm. Bao nhiêu công tử vườn tới rắp ranh bắn sẻ cô đều cho de hết, nên bây giờ đă hăm hai cái xuân xanh rồi mà vẫn pḥng không chiếc bóng. Bà nội hay vú Chín có cằn nhằn th́ nàng lại nũng nịu "Bộ bà nội hổng muốn nuôi con nữa hả?" là bà lại thở dài, ra trước bàn thờ...tụng kinh tiếp!  Nói đúng ra căn nhà có Liễu Nhu cũng vui hẳn lên. Bà nội th́ già, tối ngày lo lần chuỗi niệm Phật. Vú Chín có tuổi rồi cũng đâm ra biếng nói biếng cười. Má con con Lành tối ngày lúc thúc làm việc dưới bếp. Nếu không có Liễu Nhu với những tiếng cười ṛn ră của cô th́ căn nhà rộng minh mông này chẳng khác ǵ cái nhà mồ!

           Ăn sáng xong, Liễu Nhu xách cái giỏ trong có cuốn tiểu thuyết đang đọc dở dang tối hôm qua, mớ bông băng, ve thuốc đỏ và mấy cái bánh ít trần ăn sáng c̣n dư lại. Cô thong thả đi ṿng ra sau hè, băng qua vườn xoài, đi thẳng ra hướng lộ mới. Buổi sáng không khí c̣n mát rượi, trong veo. Những chùm bông xoài vàng óng phe phẩy trong gió mai, tỏa hương thơm nhè nhẹ theo bước chân của Liễu Nhu. Nàng mỉm cười khi tưởng tượng ra nét mặt đau khổ của thằng Hưng  lát nữa đây, khi nh́n thấy nàng bày bông băng ra. Tới trước cửa căn nhà lá của thím Hai Lầu, Liễu Nhu lên tiếng:

- Chị Hai ơi, có nhà không?

Một thiếu phụ trạc ba mươi tuổi, ốm nhom, mặc cái áo túi bằng vải ú bông cũ rích, mặt mày đen đúa từ trong nhà hấp tấp bước ra, miệng cười đưa hàm răng hô ch́a:

          - Cô Ba mới tới.

          - Sao, thằng Hưng khá  không chị? Nhu hỏi người đàn bà.

          - Dạ, nhờ cô băng bó thuốc mấy bữa nay mà thằng ôn hoàng dịch vật đó đêm rồi ngủ yên, bớt rên rỉ!

          Nghe chị ta rủa thằng con khiến Liễu Nhu bật cười. Mà cái thằng liến khỉ thiệt. Dám theo tụi trẻ lén vô ăn cắp sa bô chê trong vườn nhà ông Hương Sư Nhiên, bị người giữ vườn xịt chó rượt cắn. Nó mới tám tuổi, nhỏ nhứt trong đám, chạy không kịp bị con chó táp một miếng vô bắp chuối. May mà không sâu lắm. Nghe tiếng nó la, tụi kia quay lại đuổi con chó rồi d́u nó chạy thục mạng,v́ sợ bỏ nó lại, rủi bị người nhà ông Sư Nhiên bắt được, nó khai ra th́ chết cả đám. Thím Hai Lầu góa chồng từ khi thằng Hưng mới lên ba tuổi. Nghèo rớt mồng tơi, tối ngày mắc đi nhổ cỏ mướn, đi cấy, đi gặt hoặc làm bất cứ chuyện ǵ người ta mướn thím. V́ vậy thằng Hưng ở nhà cứ thoải mái "tự lực cánh sinh". Mỗi sáng trước khi đi làm (nếu có người mướn) má nó nấu sẵn một ơ cơm. Trách cá vụn kho quẹt mặn quéo lưỡi, hoặc ơ mấm kho, khi th́ tô ba khía để sẵn bên cạnh, nó cứ tự động bới ăn khi đói bụng. Ở nhà một ḿnh buồn, nó thường nhập bọn với tụi thằng Ban ngoài vàm. Khi đi bắn chim, khi đi tát vũng, bắt cá về cho má nó nấu ăn. Hôm rồi không biết trời xui đất khiến ǵ mà nó lại theo tụi này đi hái trộm sa bô chê! Mấy đứa kia thấy thằng Hưng bị thương sợ lắm nhưng đâu biết làm sao, chỉ dẫn nó về bỏ đó, rồi mạnh đứa nào đứa nấy lủi về nhà trốn biệt. Thằng Hưng cắn răng chịu đau, không dám than với má nó lời nào. Thím Hai đi làm về mệt cũng lo ăn qua quít rồi đi ngủ đâu có ḍm tới thằng con. Bữa sau đi nhổ cỏ trên đất bà Cả Phương về trời đă chạng vạng. Bước vô nhà không thấy thằng Hưng đốt cây đèn trứng vịt như mọi hôm, thím Hai lấy làm lạ cất tiếng kêu Hưng ơi Hưng hỡi mà trong nhà vẫn im lặng như tờ. Thím tức ḿnh tưởng nó đi chơi chưa về nên rủa thầm trong bụng. Nào ngờ khi đốt được đèn lên th́ thấy thằng Hưng nằm ch́nh ́nh trên chiếc chơng tre. Lấy làm lạ, thím bước lại định kêu nó dậy, nhưng lay hoài mà vẫn không mở mắt, chỉ ú ớ. Rờ đầu  thấy nóng như lửa, thím hoảng kinh cắm đầu chạy một mạch tới nhà Liễu Nhu cầu cứu. V́ trong làng này không ai c̣n lạ  cái tánh hay thương người của cô. Mỗi lần ông Lăng từ  Sàig̣n về thế nào cũng phải đem cho con gái nào thuốc Aspirin, nào thuốc Dagénan...Những người nghèo trong làng đều đă từng thọ ơn của cô Ba. Đối với Liễu Nhu đây chỉ là chuyện tự nhiên. Rất giản dị, người ta cần th́ nàng giúp. Vui vẻ, sung sướng mà giúp.

 

           Liễu Nhu trấn an thím Hai rồi xách túi thuốc đi theo thím ta. Nàng nghiền nát viên Aspirin trong chén nước, biểu thím nâng đầu thằng con dậy đổ vô miệng cho nó uống. Thấy áo nó nhơm nhớp mồ hôi, Liễu Nhu kêu lấy bộ đồ sạch ra thay. Trong khi thay đồ hai người mới khám phá ra vết thương nơi bắp chuối thằng Hưng. Chỗ này máu đă khô và sưng vù lên đỏ hỏn. Liễu Nhu cau mày tỏ vẻ lo lắng. Nàng biểu thím Hai Lầu đi nấu một nồi nước sôi. Sau đó lấy bông g̣n rửa thiệt sạch vết thương, bôi thuốc đỏ. Sau cùng là nghiền nhuyễn một viên Dagénan rắc đều lên trên, lấy băng sạch băng lại. Sở dĩ Liễu Nhu biết cách săn sóc như vậy v́ hồi thằng Út đau phải nằm nhà thương Đồn Đất hai tuần, nàng vô nuôi em, có th́ giờ rỗi rảnh th́ theo quan sát mấy cô y tá. Có thắc mắc ǵ th́ hỏi mấy cổ nên nàng cũng biết chút đỉnh. Sau đó về quê Liễu Nhu đem những điều học được  áp dụng cho dân nghèo, nên được mọi người cảm mến đặc biệt. Mấy bữa rày ngày nào cô cũng tới thay băng cho thằng nhỏ.

Thằng Hưng thấy Liễu Nhu th́ nhăn mặt. Nó bị cô lau rửa vết thương mỗi ngày đau lắm. Nhưng mỗi lần rên rỉ th́ má nó lại chưởi:

- Đáng đời cho mầy. Ai biểu mới nứt mắt đă bày đặt trộm cắp. Ông Hương mà bắt được ,ổng đem đóng trăn th́ tụi bây chết luôn cả đám!

Bữa nay mở băng ra, Liễu Nhu vui vẻ nói:

- Vết thương gần khô mặt rồi. Ít bữa nữa sẽ lành. Nhớ đừng có dại dột đi ăn cắp đồ nữa nghe không. Cô có đem cho mầy mấy cái bánh ít trần đây nè.

Thằng Hưng được ăn bánh mừng quá không c̣n thấy đau đớn ǵ nữa hết. Thím Hai Lầu rơm rớm nước mắt nói:

- Thiệt mẹ con tui đội ơn cô suốt đời. Hổng có cô chắc thằng khỉ đột này chết queo rồi.

Liễu Nhu cười:

- Thôi chị nói chi tới chuyện ơn nghĩa. Tôi chỉ giúp chút đỉnh có đáng ǵ.

 

           Nói rồi nàng từ giă mẹ con thím Hai Lầu. Giờ này mặt trời đă lên khỏi ngọn tre. Nhờ đi dưới hàng me keo nên không bị nắng. Độ mười phút sau th́ Liễu Nhu theo con đường ṃn tới ao sen. Cái ao nho nhỏ  nằm trong đất làng, gần giáp ranh mặt sau nhà  ông Hậu. Chỗ này rất yên tĩnh v́ ít người dám léo hánh tới. Bên cạnh ao là một cây sung già, tàn lá sum suê. Dưới ao, sen do ai đó thả từ đời nào thi nhau nở hoa tỏa hương thơm ngát. Lẫn trong những đám cây dại mọc xung quanh bờ ao, Liễu Nhu đem vài thứ bông trong vườn nhà ra trồng cho thêm phần mỹ lệ. Nàng thích ra đây ngồi dưới gốc cây sung, khi th́ đọc sách, khi th́ chỉ ngồi đó ngắm những đám mây lăng đăng trên bầu trời, tai nghe tiếng chim hót trong vườn bên, thả hồn phiêu du...

   

Xem Tiếp Kỳ 2

      

 

 

 

 

   

Tiểu Thu


 

 

Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu               |                 www.ninh-hoa.com