Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu                |                 www.ninh-hoa.com

Bút hiệu:  Tiểu Thu
 

  Sinh năm 1947 tại Quận Cao- Lănh- Đồng Tháp

  Theo gia đ́nh rời Việt Nam tháng 4-1975 và định cư tại Thành phố Montréal, Tỉnh bang Québec, Canada.

  Bắt đầu sáng tác năm 1987. Cộng tác với các nhật báo, tuần báo, nguyệt san, tuyển tập…tại Mỹ, Canada, Âu Châu…Trong Ban Biên Tập Tam Cá nguyệt Cỏ Thơm.

  Đă góp mặt trong các Tuyển Tập Đồng Tâm, Tuyển Tập Phụ Nữ Việt, Trầm Hương...

Được nhà văn Hồ Trường An giới thiệu trong Tập Diễm Ngưng Huy, Giai Thoại Văn Chương và Bút Khảo Quê Nam Một Cơi.
 

  Tác phẩm đă xuất bản:

-Sóng Nước T́nh Quê năm 2002

-Tiếng Hót Vành Khuyên 2007


 

 


 - Hiện định cư tại thành
   phố Montréal, Québec,
   Gia Nă Đại (Canada).


 

 

 

 


  

  KỲ 3:

  

                ...Chuyện đời nào ai ngờ được. Ông Trời có cho ai được hưởng trọn bao giờ? Thuyền lớn th́ gặp sóng to. Cuộc nhân duyên của Hào và Thu Thảo bắt đầu thật tốt đẹp. Cái tiệm thuốc tây của Hào càng ngày càng phát đạt. Hào làm việc siêng năng, từ chín giờ sáng tới mười hai giờ trưa. Về ăn cơm với vợ rồi trở ra nhà thuốc tiếp tục tới năm giờ chiều. Cuối tuần đưa vợ đi nơi nào nàng thích. Thu Thảo rảnh rỗi hết về nhà mẹ lại đi phố chơi với bạn bè. Ông bà Hội có thúc hối sanh cháu nối dơi Thu Thảo chỉ cười thưa rằng hai vợ chồng c̣n trẻ lắm, đợi vài năm. Đúng ra nàng không thích con nít lắm, nhứt là lúc có bầu, thân h́nh ột ệt mất hết thẩm mỹ! Cuối cùng bị hối quá, hơn hai năm sau Thu Thảo  cấn thai. Hào mừng như điên. Nhưng mừng nhứt phải là ông bà Hội. Hào càng cưng ch́u vợ hơn. Lúc được hơn bốn tháng, anh chị Thu Thảo ra nghỉ mát ngoài Vũng Tàu một tuần rủ hai người đi theo. Sẵn mùa hè nóng nực Thu Thảo chịu liền. Hai nhà đi hai xe hơi riêng. Lúc trên đường từ Vũng Tàu về Sàig̣n ngang qua Bà Rịa, hai vợ chồng đang vui vẻ tranh căi nhau về tên của đứa nhỏ sắp chào đời,  Hào thấy con hoẳng phóng qua đường quá trễ, nên bị lạc tay lái. Lúc anh chị Thu Thảo đến nơi thấy chiếc xe chổng bốn bánh lên trời bên vệ đường. Hào văng ra ngoài nhưng Thu Thảo vẫn c̣n trong xe. Hào bất tỉnh nhân sự, nằm như một cái xác không hồn. Thu Thảo c̣n tỉnh táo nên khi thấy mặt anh chị th́ khóc ̣a lên, mếu máo hối anh chị cứu chồng ...Hai gia đ́nh hết sức đau đớn trước cái tai nạn bất ngờ này. Hào bị chấn thương cột sống, tuy không bị liệt tứ chi nhưng cũng phải nằm nhà thương cả hai tháng trời. Cái sốc thể xác và tinh thần khiến Thu Thảo không giữ được bào thai. Là một đứa bé trai. Bà Hội trong khoảnh khắc già xọm cả chục tuổi. Bà đi hết chùa nọ miếu kia để cầu phước, cầu an cho con trai. Nhiều đêm không ngủ được bà cũng nghĩ lan man đến những chuyện xưa kia...Không biết có phải tại...? Nhưng rồi bà tự an ủi, tụi nó c̣n trẻ, lo ǵ không sanh đẻ nữa. Dù vậy trong thâm tâm bà vẫn cảm thấy bất an.

 

               Sức khỏe Hào từ từ b́nh phục lại. Hai vợ chồng ráng quên đi chuyện đau buồn để sống vui như trước. Nhưng thật quái lạ, dù có cố gắng cách mấy Hào vẫn không thể làm tṛn phận sự của người chồng trong chuyện gối chăn. Ban đầu cả hai cho rằng tại Hào c̣n yếu, từ từ rồi đâu sẽ vô đó. Nhưng ngày tháng trôi qua, t́nh h́nh vẫn không có ǵ thay đổi. Ban đầu Thu Thảo c̣n an ủi chồng, lâu ngày chính nàng đâm ra chán nản. Nàng c̣n trẻ, cơ thể dạt dào nhựa sống. Đêm đêm bị hôn hít, vuốt ve, kích thích đến cực điểm rồi bị...buông xuôi, Thu Thảo bực tức có lần không ḱm hăm được đă nói thẳng vào mặt Hào:

- Anh là tên bất lực. Từ nay đừng đụng tới người tôi nữa. Chán lắm rồi!

Tới nước này Hào phải chấp nhận sự thật: sau tai nạn, chàng đă trở nên bất lực. C̣n nỗi đau nào kinh khiếp hơn? Vợ chồng lấy nhau mới  ba năm. Thu Thảo c̣n quá trẻ để có thể chấp nhận sự �thiếu thốn� này. Nàng là một cô gái theo trào lưu mới, quen được ch́u chuộng, chắc chắn không chịu đựng nổi t́nh huống này lâu dài. Biết bao  lần Hào đă đớn đau tự hỏi: phải làm sao. Phải làm sao bây giờ?

 

               Thu Thảo vắng nhà thường hơn. Đi chơi với bạn bè. Đôi khi ngủ luôn nhà ba má ruột. Buồn chán Hào đâm ra uống rượu. Thường thường phải say nhừ mới ngủ được. Hai vợ chồng ít khi gặp mặt. Mà gặp nhau là gấu ó. Nhất là sau khi Hào biết được lúc này Thu Thảo hay đi chơi, ăn uống với người bạn trai xưa, trước khi nàng thành hôn với ông Dược Sư Nguyễn Phú Hào từ Pháp về! Hai bên gia đ́nh đă biết chuyện. Ông bà Bác Sĩ Đương tuy rất thương  Hào, nhưng c̣n thương con họ hơn. Ông bà Hội buồn lắm. Bà đă khóc cạn hồ nước mắt của một người mẹ. Họ tự trách đă nhẫn tâm để mẹ con Lụa ra đi. Chắc là trời quả báo!  Ông bà cho người lên Nam Vang kiếm. Nhưng chim trời cá nước, biết đâu mà t́m? Tính lại đứa cháu nội của ông bà bây giờ đă gần ba tuổi. Không biết nó sống hay chết. Sướng hay khổ. Đầu óc bà rối nùi với những câu hỏi không có lời giải đáp.

 

               Buổi trưa ít khi về nhà. Ngôi nhà đối với Hào bây giờ lạnh lẽo không khác nào một nấm mồ. Chàng lái xe ra chợ Sàig̣n định mua ít nho tươi và lê tàu ngày mai về quê thăm cha mẹ. Bà bán hàng vừa mới cân kư nho, Hào thoáng thấy một bóng người rất quen đi qua. Ngó theo sau lưng, vóc dáng cô gái trong chiếc áo dài màu tím tươi lấm tấm hoa vàng sao hơi giống Lụa. Trả tiền xong Hào lật đật đi theo hướng cô gái vừa đi. Nàng vô trong mấy gian hàng bán vải. Ít phút sau Hào đă bắt kịp nhưng không dám kêu, sợ không phải th́ quê! Nàng bước vô trong một sạp vải khá lớn. Người đàn bà ngồi sau quầy reo lên: Cô Lụa về tới rồi hả. Mua ǵ ăn trưa đây? Cô gái cất tiếng trong trẻo trả lời: Cơm sườn được hôn? Không c̣n nghi ngờ ǵ nữa. Chính là Lụa rồi. Nhưng lạ, sao má nói Lụa có chồng về Nam Vang? Hào bước tới đứng ngay giữa sạp vải nh́n vô đúng lúc cô gái cũng ngước mắt nh́n lên. Mặt nàng chợt tái xanh như đang gặp ma! Hào vui mừng kêu lớn:

- Lụa. Sao em ở đây? Anh tưởng em với thiếm Hai c̣n ở trên Nam Vang. Về đây mà không cho anh biết. Tệ quá!

Lụa đưa mắt nh́n Hào trân trối. Cặp môi run run không thốt nên lời. Đến khi nghe giọng nói đầy lo lắng của Hào: Lụa, em sao vậy?- cô mới giựt ḿnh, như vừa ra khỏi một cơn mơ. Cô gượng cười:

- Cậu út. Cậu đi đâu đây?

 T́nh cờ gặp lại Lụa, Hào mừng lắm. Có cảm giác như vừa t́m lại được một thứ ǵ rất gần gũi, rất thân thương nên không để ư thái độ cực kỳ bối rối của cô. Chàng vui vẻ hỏi tiếp:

- Bây giờ em với thiếm Hai và thằng Cầm ở đâu? Hôm nào dắt anh về thăm thiếm nghen.

               Mặc cho Hào hỏi han huyên thuyên, Lụa chỉ trả lời cầm chừng. Sau đó thấy có khách tới coi hàng, chàng từ giă nhưng hẹn sẽ trở lại. Đêm đó một ḿnh trên giường, Hào nhớ tới những giây phút nóng bỏng mà hai người đă trải qua trong lẫm lúa. Nhớ tới nét mặt ngây thơ, tấm thân trinh bạch đă hiến dâng cho chàng vô điều kiện, Hào bỗng thấy thương Lụa vô cùng. Cô không thay đổi ǵ mấy. Có chăng là đẹp mặn mà và...hấp dẫn hơn xưa. Hào mong đêm qua thật mau. Có cái ǵ nơi Lụa đă thu hút chàng mạnh mẽ. Trưa hôm sau Hào ra chợ Bến Thành, đến sạp vải hôm qua, nhưng Lụa không có đó. Chàng hỏi thăm người đàn bà đứng tuổi đang bán hàng th́ được bà ta trả lời cô chủ bận việc không ra bữa nay. Hào thất vọng ra về. Ba hôm liền chàng đều không gặp Lụa. Hỏi địa chỉ bà ta nói không biết. Hào buồn bă không hiểu tại sao cô lại tránh né chàng như vậy? Ắt hẳn phải có lư do. Nghĩ vậy hôm sau Hào đợi gần tới giờ đóng cửa mới đến. Đứng cách đó vài  gian hàng rồi kín đáo nh́n về phía sạp của Lụa. Quả nhiên nàng đứng phía sau quầy, đang sửa soạn ra về. Có lẽ nghĩ rằng Hào đă chán nản bỏ cuộc nên Lụa không nghi ngờ ǵ cả, ra cửa Bắc kêu xích lô về nhà. Hào cũng vội vàng nhảy lên một chiếc xích lô khác chạy theo. Qua khỏi chợ Cầu Kho một khoảng, xe ngừng trước một ngôi nhà gạch nhỏ khang trang, có khoảnh sân phía trước. Lụa mắc trả tiền nên không để ư tới chiếc xích lô chở Hào chạy vụt qua. Chàng xuống xe cách đó vài chục thước. Đợi Lụa mở cổng bức vô sân chàng mới vội đi ngược trở lại, núp sau bụi bông giấy nh́n vô. Có tiếng đứa trẻ reo lên má về. Má về rồi ngoại ơi. Má? Hào ngạc nhiên. Nhưng sự ngạc nhiên này có thấm vào đâu khi chàng thấy rơ mặt đứa bé mà Lụa đang ẵm trên tay và hôn chùn chụt lên  cặp má bầu bỉnh . Nó là h́nh ảnh của chàng hơn hai mươi năm về trước! Hào choáng váng như bị sét đánh, không tin vào cặp mắt của ḿnh. Đến khi b́nh tĩnh lại th́ Lụa đă bồng đứa nhỏ vô trong nhà. Phản ứng tự nhiên  Hào định chạy theo, nhưng kịp nghĩ tới thái độ tránh né của cô mấy bữa nay, Hào chùn bước. Chắc chắn có bí ẩn ǵ đây. Phải điều tra cho minh bạch.

               Sáng sớm hôm sau Hào tức tốc về quê. Thấy sắc mặt nghiêm trọng của con  bà Hội hơi lo. Quả nhiên, Hào đi thẳng vào vấn đề, hỏi mẹ có chuyện ǵ giấu diếm về sự ra đi  mẹ con Lụa? Sẵn đang bị lương tâm cắn rứt từ lâu, bà Hội rơm rớm nước mắt kể cho Hào nghe sự dàn xếp của ông bà khi biết Lụa mang thai. Bà buồn rầu kết luận:

- Lúc đó ba má chỉ nghĩ đến hạnh phúc của con, nhưng không ngờ gia đ́nh ḿnh lại chịu quả báo trầm trọng như vậy!

Hào thở ra. Có nằm mộng chàng cũng không ngờ được. Rồi Hào đem chuyện  chàng gặp lại Lụa với đứa nhỏ kể cho mẹ nghe. Bà Hội mừng muốn phát điên, đ̣i theo Hào lên Sài g̣n lập tức. Chàng phải ngăn lại, giải thích rằng lúc này hẳn Lụa c̣n oán hận mẹ con chàng lắm lắm. Bà gặp Lụa chỉ bất lợi. Để từ từ rồi tính...

          Hào đổi chiến thuật. Không gặp Lụa mà gặp thẳng thiếm Hai Nhiên. Chàng lái xe tới đậu cách nhà Lụa độ trăm thước, rồi ngồi chờ Lụa lên xích lô xong  mới xuống xe, tới trước cổng bấm chuông. Thấy mặt Hào thiếm Hai như người từ cung trăng rớt xuống. Thiếm há hốc miệng ngó chàng trân trân. Lúc Hào gọi thiếm Hai bà mới giựt ḿnh, kêu lên thảng thốt:

- Cậu út! Sao cậu biết tui ở đây? Rồi ngó dáo dác, giọng đầy lo lắng:- Ông bà Hội có biết không? Hào vội vàng trấn an:

- Thiếm đừng lo. Tôi tới một ḿnh. C̣n đứa nhỏ đâu? Mới đầu thiếm hai định dấu, nhưng sau cùng nghĩ lại, mời Hào vô nhà. Thiếm hỏi:

          - Ai cho cậu biết mẹ con tui ở đây? Hào chưa kịp trả lời th́ thằng nhỏ kháu khỉnh từ nhà dưới chạy lên sà vô ḷng thiếm Hai, đưa mắt sợ sệt nh́n Hào hỏi ai vậy ngoại? Thiếm ú ớ không biết trả lời sao cho phải. Hào nh́n đứa nhỏ, chắc trăm phần trăm là con của ḿnh, đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của nó, cất giọng tŕu mến:

- Ba là ba của con. Lại đây ba cưng.

               Nhưng thằng nhỏ giựt tay lại và càng ôm chặt bà ngoại. Thấy vẻ thất vọng của Hào, thiếm an ủi nói tại nó chưa quen. Rồi một lần nữa thiếm hỏi sao cậu biết chỗ này. Thấy thái độ ḥa nhă của thiếm Hai, Hào mừng lắm, đem chuyện t́nh cờ gặp Lụa ngoài chợ Sàig̣n kể cho thiếm nghe. Thiếm nói vậy mà nó đâu có nói ǵ. Hào thở dài năo nuột nói chàng hiểu tâm trạng của Lụa. Bây giờ chàng chỉ c̣n biết xin lỗi Lụa và thiếm Hai đă v́ sự vô trách nhiệm của chàng mà phải chịu khổ. Thiếm cũng mếu máo nói dù khổ cách nào thiếm cũng không dám oán trách ông bà Hội, người đă cưu mang thiếm trong cơn hoạn nạn xưa kia. Sẵn trớn thiếm kể luôn khoảng thời gian ba mẹ con ở trên Nam vang. Sau khi rời khỏi Cao Lănh, thiếm may mắn kiếm được người chị bà con. Với số vốn ông bà Hội cho, hai mẹ con mở một cửa hàng xén sống qua ngày. Khổ nỗi sanh đẻ xong Lụa càng đẹp lộng lẫy. Một hôm theo con bà d́ đi hội chợ Tết, vô phước lọt vô cặp mắt dâm dục của một tên sĩ quan cao cấp trong Hoàng Gia. Hắn theo đuổi, mua chuộc Lụa bằng đủ mọi cách. Khổ nỗi hắn đă có ba bà vợ!  Cho tới khi nhận được những dấu hiệu đe dọa của mấy mụ sư tử Hà Đông th́ Lụa biết ḿnh không thể dung thân ở đây được nữa. Thiếm Hai sang tiệm,  cầm lá thơ xuống Sài G̣n gặp người nhà của ông anh rể. Hai ông bà này có sạp vải trong chợ Sài G̣n. Ban đầu Lụa làm công cho họ. Sau bà vợ cứ đau rề rề, họ lại không con nên quyết định sang luôn  sạp vải cho Lụa, c̣n cho trảû góp hàng tháng.  Nhờ vậyï mới có tiền sang căn nhà gạch nho nhỏ này được nửa năm nay. Thiếm Hai ở nhà coi thằng Hiệp và săn sóc nhà cửa, cơm nước. Hào nghe xong bồi hồi cảm động rồi cũng đem chuyện ḿnh kể hết cho thiếm Hai nghe. Chàng nói với thiếm gia đ́nh chàng coi như đă tan nát. Sớm muộn ǵ Hào cũng phải trả tự do cho Thu Thảo, để cô ta làm lại cuộc đời. Trước đây không biết th́ thôi, bây giờ mọi chuyện đă ra ánh sáng, chàng phải gánh trách nhiệm với mẹ con Lụa. Giọt máu của chàng không thể là một đứa con không cha. Tuy trong bụng mừng rỡ, nhưng thiếm Hai c̣n e dè nói sợ ông bà Hội không đồng ư. Hào vội vàng trấn an thiếm. Chàng chua chát nói với t́nh trạng sức khỏe của chàng bây giờ, để có được thằng cháu trai nối ḍng, ông bà Hội chắc chắn sẽ sẳn sàng xóa bỏ...ranh giới! Điều tha thiết nhứt của chàng bây giờ là được gặp và săn sóc cho Lụa với thằng Hiệp thường xuyên, để chuộc phần nào lỗi lầm xưa kia...Hào với thiếm Hai c̣n chuyện tṛ rất lâu, nhắc nhở bao nhiêu là kỷ niệm. Thiệt ra trước kia thiếm cho Hào là thứ vô t́nh bạc nghiă. Hóa ra chàng chẳng hay biết ǵ cả, nên bây giờ thiếm đă hết giận. C̣n hứa sẽ năn nỉ Lụa dùm cho chàng. Trong khi hai người lớn nói chuyện, thằng cu Hiệp cứ nh́n Hào lom lom. Rồi có lẽ cảm thấy ông khách lạ này cũng có nét...quen quen, nên cu cậu không phản đối để yên cho ông ta hôn lên trán trước khi giă từ. 

 

          Hào sung sướng đến nỗi không ngủ được. Mỗi lần nhớ tới gương mặt thằng cu Hiệp là ḷng chàng lại rộn lên một niềm vui khó tả. Hôm sau Hào trở lại nhà Lụa trước khi cô từ chợ về. Cu Hiệp reo vui khi thấy mấy món đồ chơi mắc tiền Hào đem tới cho nó. Thiếm Hai mời cậu út ở lại ăn cơm chiều luôn. Lúc Lụa mở cửa bước vô nhà, nàng không tin ở cặp mắt ḿnh: Cu Hiệp và Hào đang qú dưới gạch trong pḥng khách chơi xe lửa. Thằng cu cười khanh khách khi thấy mấy chiếc wagon nhỏ xíu chạy xoành xoạch trên đường rầy. Hào nh́n nó với ánh mắt chan chứa yêu thương. Ḷng Lụa chợt nhói lên. Không cho cha con họ nh́n nhau th́ trái với lương tâm. Nhưng giữa Lụa và Hào th́ không thể nào được! Bữa cơm diễn ra trong bầu không khí không được thoải mái lắm! Lụa im lặng ăn. Hào khen lâu lắm mới được ăn lại món canh chua cá lóc và cá rô kho tộ ngon tuyệt của thiếm Hai. May mà c̣n  có cu Hiệp  nói luôn miệng về mấy món đồ chơi của nó, nên mọi người mới không bị...nghẹt thở! Ăn xong Hào ngồi lại một chút rồi cáo từ. Từ đó cứ cách một hai bữa chàng lại tới thăm họ. Hào áp dụng chiến dịch trường kỳ kháng chiến. Cu Hiệp được bác Hào ch́u chuộng và cho vô số đồ chơi th́ thích lắm . Hôm nào vắng mặt, nó nhắc bác Hào liền  miệng làm Lụa muốn điên luôn. Ờ mà lạ chưa, vắng cậu út tự nhiên nàng cũng thấy...nhơ nhớ, buồn buồn! Chuyện ǵ đây???

Từ từ thấy cu Hiệp quấn quít và Lụa cũng bớt lạnh nhạt với ḿnh Hào rất phấn khởi. Hôm Trung thu, chàng tới sớm với cái đèn con cá và một hộp bánh nướng. Cu Hiệp nhảy lên ôm hôn bác Hào cái chụt, cám ơn bác cho cái đèn. Thấy cảnh đó Lụa nao nao muốn khóc. Thiếm Hai có ư bày cái bàn nhỏ ra sân ăn bánh, ngắm trăng. Cu Hiệp cầm đèn đi quanh sân miệng bi bô hát. Trên cao vầng nguyệt bạch tṛn lồng lộng, tỏa ánh sáng dịu mát xuống khắp nơi. Tự nhiên Hào buột miệng nói với Lụa:            

      - Anh có cảm giác như ḿnh là một gia đ́nh rất đầm ấm.

Lụa không trả lời chỉ mủm mỉm cười đưa mắt nh́n theo cu Hiệp. Thiếm hai lấy cớ pha thêm trà đứùùng lên đi vô nhà. Hào mạnh dạn nắm bàn tay mềm mại của Lụa bóp nhẹ, giọng buồn buồn:

- Anh biết ḿnh là một phế nhân. Em c̣n trẻ, đẹp. V́ vậy anh  đâu dám đ̣i hỏi em điều ǵ. Chỉ năn nỉ xin  em ban cho anh cái hạnh phúc được làm cha. Nếu sau này em lập gia đ́nh...

Lụa ngắt lời, giọng đầy trách móc:

          - Cậu thừa biết là từ nhỏ tới lớn  ḷng em chỉ có cậu. Nếu không em đâu có dễ dàng trao...

Hào nhăn nhó:

- Em làm ơn bỏ dùm tiếng cậu được không. Ḿnh đă có con với nhau mà cứ cậu này cậu nọ hoài.

Lụa ngượng ngùng nh́n Hào chớp chớp mắt:

          - Dạ. Em đă nguyện với ḷng là ở vậy nuôi thằng Hiệp. Từ xưa em đă biết ḿnh không xứng với địa vị của...anh, nên  dù có thương, em cũng chỉ dấu trong ḷng.

          Hào nh́n Lụa bằng cặp mắt thương cảm:

          - Sau cuộc hôn nhân đổ vỡ với Thu Thảo, bây giờ anh biết chân hạnh phúc không phải thuần tuư là tiền tài hay địa vị. Anh thấy nhiều cô tiểu thơ đài các mà công dung ngôn hạnh không bén gót chân của em. Bây giờ anh xin nói thật ḷng, nếu em không chê anh là một kẻ...tàn phế, anh xin em nhận lời làm vợ anh.

Nghe tới đây Lụa hốt hoảng giựt tay lại:

          - Không được đâu. Dưới quê ai cũng biết mẹ con em là người làm của gia đ́nh anh. Em không thể làm anh mất mặt.

          Hào nói vội:

          - Chuyện này em không lo. Hiện tại em là chủ một sạp vải khá lớn ở chợ Sài g̣n, chớ đâu c̣n là người làm của ai nữa. Ngoài ra thiếm đă kể cho anh biết ba em xưa kia là một ông Đại Hương Cả chớ đâu phải  dân khố rách áo ôm. Rồi qua ba năm ở với chị Ba, em đă được chỉ dạy dỗ nấu nướng, thêu thùa, cách ăn nói, xử sự đâu có thua bất cứ cô gái con nhà giàu nào. Vậy em làm ơn dứt bỏ cái mặc cảm đó đi. Hơn nữa chúng ḿnh sẽ ở Sài g̣n chớ đâu có về quê mà em ngại. Lụa cúi đầu suy nghĩ một hồi rồi ngước lên nh́n Hào, ánh mắt reo vui:

          - Nếu anh không ngại th́ em sẽ chờ. Sau khi anh giải quyết chuyện nhà xong xuôi tụi ḿnh sẽ tính tới. Hào mừng quá đưa hai tay ôm gọn khuôn mặt Lụa, đang tràn ngập ánh trăng xanh, nh́n sâu vào đôi mắt nhung th́ thầm:

          - Lụa, em là người đàn bà đẹp hoàn toàn đối với anh. Cả tâm hồn lẫn thể xác. Chỉ tiếc là...

Nói tới đây Hào buông tay, quay mặt về phía khác, buông tiếng thở dài. Biết chàng đang muốn nói tới �vấn đề� đó, Lụa vội vă nắm tay Hào lắc lắc:

          - Hào, anh biết em thương anh là v́ anh chớ đâu phải v́ chuyện đó. Nếu không em đă lấy người khác lâu rồi. Lụa chợt trở nên e ấp:

          - Mà em nói cái này anh đừng cười. Cách đây mấy bữa em vô Chợ Lớn bổ hàng. Trong khi chờ đợi lấy vải, em nghe hai bà khách khác nói chuyện với nhau. Một bà nói với bà kia rằng bả biết một ông thầy người Tàu châm cứu hay như thần. Chồng bả bị té trên mái nhà xuống, một chân bị liệt và �cái đó� cũng ảnh hưởng theo luôn! Vậy mà ổng châm cứu hết bịnh rồi. Em nghe nói mừng quá xin địa chỉ ổng liền, nhưng c̣n ngại chưa dám nói với anh...

Hào nghe nói mừng như chết đi sống lại, ôm châàm lấy Lụa siết chặt vào ḷng:

- Cám ơn Trời đất. Lụa ơi anh tưởng đời anh đẵ bế tắc, không ngờ được gặp lại em và con. Từ đây chúng ḿnh có nhau. Anh sung sướng quá em à!

Lụa mắc cỡ đẩy ra:

- Anh, coi chừng thằng Hiệp thấy.

Nghe nhắc tên, cu cậu chạy tới. Hào đứng dậy ẵm thốc cu ta lên quay ṿng ṿng. Cu Hiệp thích chí cười hinh hích. Nh́n cảnh hai cha con họ giỡn với nhau, trong ḷng Lụa bỗng dạt dào một niềm hạnh phúc mà cô tưởng đời này không thể nào có được. Cô ngước nh́n vầng trăng thu sáng vằng vặc, có cảm tưởng như vầng trăng kia  cũng đang nh́n xuống, mỉm cười chia xẻ niềm vui với cô.  Thiếm Hai  chứng kiến từ đầu, lúc này mới cầm b́nh trà bước ra, rót vô ba cái tách rồi nói, giọng sũng nước mắt:

- Lụa à, đời má bữa nay là vui nhứt. Má sao cũng được, miễn con với thằng Hiệp được hạnh phúc là má mừng. Bây giờ có nhắm mắt má cũng ngậm cười...

Lụa vội la:

- Má, má nói ǵ kỳ vậy.

 Hào cũng xen vô:

- Thiếm Hai à, chuyện của tụi cháu cứ coi như tiền hung hậäu kiết. Cháu hứa sẽ hết ḷng thương yêu Lụa.

Vừa nói Hào vừa một tay ẵm cu Hiệp, một tay ôm lưng Lụa kéo lại gần, ghé sát tai nàng th́ thầm:

- Và nhứt định sẽ có thêm vài đứa em cho cu Hiệp. Chịu hôn?

Lụa mắc cỡ đỏ mặt, liếc Hào một cái sắc như dao rồi chu mỏ:

- Ứ ừ.. anh kỳ quá à!!!                     

 

HẾT

 

 

 

   

Tiểu Thu


 

 

Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu               |                 www.ninh-hoa.com