Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu                |                 www.ninh-hoa.com

Bút hiệu:  Tiểu Thu
 

  Sinh năm 1947 tại Quận Cao- Lănh- Đồng Tháp

  Theo gia đ́nh rời Việt Nam tháng 4-1975 và định cư tại Thành phố Montréal, Tỉnh bang Québec, Canada.

  Bắt đầu sáng tác năm 1987. Cộng tác với các nhật báo, tuần báo, nguyệt san, tuyển tập…tại Mỹ, Canada, Âu Châu…Trong Ban Biên Tập Tam Cá nguyệt Cỏ Thơm.

  Đă góp mặt trong các Tuyển Tập Đồng Tâm, Tuyển Tập Phụ Nữ Việt, Trầm Hương...

Được nhà văn Hồ Trường An giới thiệu trong Tập Diễm Ngưng Huy, Giai Thoại Văn Chương và Bút Khảo Quê Nam Một Cơi.
 

  Tác phẩm đă xuất bản:

-Sóng Nước T́nh Quê năm 2002

-Tiếng Hót Vành Khuyên 2007


 

 


 - Hiện định cư tại thành
   phố Montréal, Québec,
   Gia Nă Đại (Canada).


 

 

 

 



Tiểu Thu và Phu quân, Bác sĩ Phan Văn Thành

    

 

KỲ 5:

 

 

          Hai tuần sau chịu không thấu, Thạnh nói với vợ hôm trước về quê chàng sơ ư bỏ quên một tài liệu quan trọng. Giờ cần tham khảo mới nhớ lại. Chàng chỉ về hôm trước hôm sau sẽ trở lên ngay. Thạnh gặp cha cũng nói như vậy, nhưng bà Sư Nhiêu nh́n vào mắt con là hiểu liền. Tuy vậy trước mặt ông, bà cũng giả lơ không dám hỏi, chỉ báo cho con hay là bắt đầu tháng tới Hường sẽ dọn lên Cái Dầu ở luôn với chồng. Tội nghiệp thím tám sẽ sống thui thủi một ḿnh. Nghe tin này Thạnh thấy đau nhói trong ḷng. Ăn cơm xong chàng cầm một túi bánh thả bộ ra nhà thím tám. Thím với hai đứa nhỏ cũng vừa cơm nước xong. Thấy chàng thằng Trung chạy tới nắm tay mừng rỡ. So với những lần trước, lần này Thạnh có một cảm giác khác hẳn. Nắm hai bàn tay nhỏ bé của con mà trong dạ bồi hồi. Niềm thương cảm dâng lên khiến chàng muốn ứa nước mắt. Thạnh chỉ muốn ôm siết nó vào ḷng, nói cho nó nghe ngàn lời yêu thương của chàng đối với nó. Nhưng tiếng thím tám cất lên khiến Thạnh trở về thực tại:

          - Cậu ba mới về chơi hả? Nè hai đứa bây để cậu ba ngồi xuống ghế uống nước trà. Làm ǵ mà đeo dính vậy?

          Thạnh ngồi xuống, hai tay vẫn ôm hai đứa nhỏ:

          - Không sao. Thím tám để tụi nó tự nhiên. Nghe nói tháng tới Hường lên Cái Dầu hả thím? Mấy đứa nhỏ theo luôn hay sao? Cha, trên đó xa quá chắc lâu lắm mới gặp lại tụi nó.

          Nói tới đây Thạnh thấy ḷng quặn thắt. Mới biết nó là con ḿnh th́ đă phải cách xa. C̣n ǵ đau hơn nữa?! Chàng ngồi cà kê dê ngỗng với thím tám, cốt để gần gũi thằng Trung nhiều chừng nào hay chừng nấy. Hai anh em nó vẫn vô tư ngồi trong ḷng Thạnh ăn bánh ngon lành. Hường về nhà thấy cảnh này th́ khựng lại, mặt lộ vẽ hơi bối rối. Tuy vậy cô cũng đứng lại nói từ giă chàng, v́ lần sau Thạnh về chắc chắn không gặp. Chàng hứa có dịp sẽ lên Cái Dầu thăm gia đ́nh Hường. Nán lại một chút chàng từ giă ra về. Ông Sư Nhiêu đă đi ngủ nhưng bà c̣n ngồi bỏm bẽm ăn trầu có ư đợi Thạnh. Chàng ngồi xuống cạnh mẹ. Bà Sư Nhiêu hỏi Thạnh có t́m ra giải pháp ǵ chưa? Chàng lắc đầu mặt lộ vẻ buồn rầu vô hạn. Một lúc sau Thạnh nói:

          - Má à, hay con cứ nói thẳng với vợ chồng thằng Trực cho con nhận lại thằng Trung. Con sẽ đem nó lên Sàig̣n cho ăn học đàng hoàng. Nghĩ tới cuộc sống sung sướng của thằng Vượng, trong khi cũng là con mà phải sống trong cảnh thiếu thốn, con thiệt chịu không nổi. Má thấy con làm vậy được không?

           Bà Sư Nhiêu lắc đầu:

          - Rồi con giải thích sao với vợ con? Nếu thằng Trực biết con đă biết sự thật, má sợ hai đứa bây khó ḷng nh́n mặt nhau nữa. Với lại thằng Trung hồi đó tới giờ vẫn coi thằng Trực là ba của nó. Chắc ǵ nó chịu theo con lên Sàig̣n.

          Thạnh nhăn nhó:

           - Nhưng thằng Trực dù sao cũng là người dưng.

          Nghe câu này, bà Sư Nhiêu cúi đầu có vẻ suy nghĩ lung lắm. Cuối cùng bà ngửng lên, nh́n thẳng vô mắt Thạnh nói chẩm rải:

          - Má có chuyện này muốn nói với con. Đáng lẽ má tính sống để bụng chết đem theo, nhưng bây giờ t́nh thế bắt buộc má phải nói ra. Con hứa với má là không được nói với ai dầu là chị hai của con. Bà ngừng lại đợi Thạnh hứa rồi mới tiếp:

          - Thằng Trực không phải người dưng. Nó là em cùng cha khác mẹ với con!

          Như vừa lănh một đ̣n trí mạng, Thạnh chới với, mắt trợn tṛn xoe nh́n mẹ, á khẩu! Thông cảm được cái cảm giác của con, bà Sư Nhiêu thở ra:

          - Phải, nó là con riêng của ba con. Để má kể đầu đuôi cho con nghe. Hồi má sanh con th́ bị sản hậu tưởng chết. Sau đó tuy thuốc thang dữ lắm nhưng cứ đau rề rề hoài. Má rúc trong nhà không dám ra ngoài nắng gió. Người yếu đuối, xanh chằng xanh mét, ai cũng tưởng má sẽ không mạnh lại nỗi. Ba con thương má, hễ nghe đâu có thầy giỏi cũng ráng rước về. Một hôm đi góp lúa ruộng trong Láng Linh, ổng ở nhờ nhà một tá điền từ xưa tới nay vốn rất tin cẩn. Ông nầy có đứa con gái năm đó đâu cũng cỡ mười tám mười chín, khá xinh đẹp. Ổng biết là má bịnh nặng nên nảy ra dă tâm phục rượu ba con rồi đưa ổng vô ngủ với đứa con gái của họ. Có lẽ họ nghĩ nếu má có bề ǵ th́ chắc con họ cũng sẽ được ba con đoái hoài tới. Con nghĩ coi, từ chỗ khỉ ho c̣ gáy, đồng chua nước mặn mà về đây th́ như được lên thiên đường. Sáng hôm sau lúc ba con tỉnh rượu th́ chuyện đă rồi. Hơn nữa ba con lúc đó c̣n trẻ, đang sung sức. Má bịnh mấy tháng trời ổng cũng bị thiếu thốn. Ổng nghĩ thôi th́ đă lỡ cho lỡ luôn. Bà Sư Nhiêu cười buồn, hơn nữa đứa con gái mơn mởn đào tơ, ba con cầm ḷng sao đậu nên trong suốt thời gian ở đó ổng cứ tự nhiên ăn ở với cô nọ. Tức nhiên ba con kín như bưng, đâu có nói với má chuyện này.

 

          Rồi chắc số má chưa tận nên khi d́ Tư con qua thăm, khuyên má qua nhà thương Cù Lao Giêng. Nghe nói mấy bà Phước bên đó trị thuốc tây hay lắm. Mà thiệt, má qua nằm bên đó đâu được nửa tháng th́ từ từ khỏe lại. Ba con mừng lắm, tặng cho cô nhi viện của mấy bả một số tiền lớn để đền ơn. Má về nhà khoảng hai ba tháng ǵ đó th́ một hôm cái thái độ bối rối, nửa muốn nói nửa không của ba con khiến má lấy làm lạ. Má hỏi ổng có chuyện ǵ th́ lúc đó ổng mới thú thiệt. Sáng nay người tá điền dẫn đứa con gái với cái...bầu đă gần bốn tháng từ Láng Linh ra kiếm ổng. Ban đầu má giận lắm, khóc lóc, trách cứ ba con đủ điều. Ổng chỉ biết cúi đầu nhận lỗi, năn nỉ má muốn khô nước miếng luôn. Ổng thề là không hề thương yêu ǵ cô ta, chỉ gần gũi v́ vấn đề thể xác. Bây giờ má định làm sao ổng theo làm vậy. Giận th́ giận, ít ngày sau má cũng nguôi dần.

 

          Má suy nghĩ măi, cuối cùng bàn với ba con đem cổ về gởi nhà của vợ chồng con Lài. Bả là má thằng Trực sau này đó. Khi má về nhà chồng, bà ngoại cho nó theo má để đỡ tay đỡ chưn. Về sau má gả nó cho thằng Nô. Không hiểu sao hai đứa ở với nhau bao nhiêu năm vẫn không có con. Hai người họ rất trung thành với má. Họ nói với mọi người cô kia là cháu gái. Mới có bầu th́ chồng bị tai nạn chết, phải về nương náu với họ. Sau khi sanh xong cổ giao đứa nhỏ cho vợ chồng con Lài nuôi. Ba má cho cổ một món tiền rất lớn làm vốn để sau này đi lấy chồng. Vợ chồng con Lài cũng được đền ơn bằng bốn công đất rẫy thượng hạng. Ba má lúc nào cũng kín đáo chăm sóc thằng Trực. Chắc con cũng thấy ba má đối với nó đặc biệt hơn những đứa khác trong làng ḿnh. Cái nhà cũ của thím tám đó, khi thằng Trực lấy con Hường, ba má cũng cho nó tiền làm mái ngói, vách tường đàng hoàng. Ba má c̣n tính sau này sẽ kiếm cách chia cho nó cái nhà máy xay lúa trên Cái Dầu. Dầu sao nó cũng là máu mủ của ba con. Cho tới bây giờ nó cũng chưa biết cái bí mật này. Tính ra như vậy, nó là chú của thằng Trung, cũng là ruột thịt đó.

          Thạnh ôm đầu rên rỉ:

          - Má à, má c̣n cái bí mật khủng khiếp nào nữa, cứ nói ra luôn một lần đi. Ai có thể tưởng tượng thằng Trung là con riêng của con, thằng Trực là con riêng của ba không chớ? Bây giờ thằng con riêng của ba lại trở thành cha thằng con riêng của con. Má à, con có cảm tưởng con sắp phát điên lên rồi!

          Thấy con như vậy Bà Sư Nhiêu cũng hết hồn, vội trấn an:

          - Từ từ đi con. Ở đời chuyện ǵ rồi cũng sẽ qua. Con phải b́nh tĩnh mới được. Trước tiên phải nghĩ là vợ con sắp sanh. Bất cứ chuyện buồn ǵ cũng ảnh hưởng tới cái thai. Con biết tánh vợ con hay ghen giàng trời. Nó mà biết được là làm ầm ĩ lên liền không có ǵ tốt hết. Rồi biết chừng đâu gia đ́nh con tan nát, gia đ́nh thằng Trực cũng ră bèng. Lúc đó mọi người ai cũng khổ! Thà con ráng chịu khổ một ḿnh. Từ đây má cũng để ư tới thằng cu Trung nhiều hơn trước. Dầu ǵ nó cũng là cháu nội của má mà. Ứ hự. Không ngờ chuyện cũ lại tái diễn một lần nữa trong cái gia đ́nh này!

          Thạnh ngồi nghe mẹ phân tách thấy rất có lư, nhưng trong ḷng vẫn nặng trĩu u sầu. Trước kia chàng và Trực có cuộc sống không khác biệt ǵ mấy. Nhưng bây giờ cuộc sống của hai thằng Vượng và Trung khác nhau một trời một vực, bảo sao Thạnh không thấy lương tâm cắn rứt? Mẹ chàng là người thuộc thế hệ cũ lại rộng lượng nên tha lỗi dễ dàng. Huệ Khanh chắc chắn không bao giờ tha thứ cho chàng. Tự ái của cô tiểu thơ xinh đẹp con nhà giàu này to như cái đ́nh, không đời nào chịu để mất mặt mũi v́ một cô thôn nữ quê mùa như Hường đâu!

 

          Thạnh bước ra vườn. Trên cao mảnh trăng thượng huyền đổ xuống vạn vật một thứ ánh sáng nhạt nḥa. Chàng ngửng đầu hít không khí mát rượi vào đầy buồng phổi, đầu óc thấy bớt căng thẳng hơn. Chàng lẫm bẩm thôi th́ tới đâu hay tới đó. Cứ xuôi theo ḍng đời. Ḿnh đă tạo ra oan nghiệt th́ hăy ráng nhận lănh hậu quả một ḿnh. Vợ con vô tội không nên lôi kéo họ vào. Phải để cho họ sống vui vẻ. Vợ chồng Trực cũng chỉ là nạn nhân. Họ đă buồn nhiều lắm rồi, ḿnh không nên khơi ra nữa để họ càng thêm đau đớn. Ông Trời ơi, Đức Phật Tổ ơi, các ngài trên cao xin phù hộ cho con đủ nghị lực gánh chịu cái khổ nạn này. Huệ Khanh, Trực, Hường ơi, các con yêu dấu của ba ơi, xin các người hăy tha thứ cho tôi. Tha thứ cái lỗi lầm tôi đă vô t́nh tạo ra. Tôi xin một ḿnh gánh hết. Một ḿnh gánh hết....Tiếng th́ thầm của Thạnh ḥa lẫn với tiếng côn trùng chung quanh ch́m dần vào đêm sâu thăm thẳm....

 

       

 

HẾT

 

 

 

   

Tiểu Thu


 

 

Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu               |                 www.ninh-hoa.com