Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu                |                 www.ninh-hoa.com

Bút hiệu:  Tiểu Thu
 

  Sinh năm 1947 tại Quận Cao- Lănh- Đồng Tháp

  Theo gia đ́nh rời Việt Nam tháng 4-1975 và định cư tại Thành phố Montréal, Tỉnh bang Québec, Canada.

  Bắt đầu sáng tác năm 1987. Cộng tác với các nhật báo, tuần báo, nguyệt san, tuyển tập…tại Mỹ, Canada, Âu Châu…Trong Ban Biên Tập Tam Cá nguyệt Cỏ Thơm.

  Đă góp mặt trong các Tuyển Tập Đồng Tâm, Tuyển Tập Phụ Nữ Việt, Trầm Hương...

Được nhà văn Hồ Trường An giới thiệu trong Tập Diễm Ngưng Huy, Giai Thoại Văn Chương và Bút Khảo Quê Nam Một Cơi.
 

  Tác phẩm đă xuất bản:

-Sóng Nước T́nh Quê năm 2002

-Tiếng Hót Vành Khuyên 2007


 

 


 - Hiện định cư tại thành
   phố Montréal, Québec,
   Gia Nă Đại (Canada).


 

 

 

 



Tiểu Thu và Phu quân, Bác sĩ Phan Văn Thành

    

 

KỲ 4:

 

 

           Thạnh ở chơi một tuần th́ trở lên Sàig̣n. Trong thời gian này Thạnh ráng giữ ư, không dám thân mật với Hường như xưa. Nhờ quen biết nhiều nên ông anh rể đă kiếm được cho cậu công việc trong Bộ Công Chánh. Thời gian đầu Thạnh vẫn ở tạm nhà của chị rồi tính sau. Ông bà Sư Nhiêu đang nhờ người dọ hỏi mua một căn biệt thự trên Sàig̣n, trước cho con trai, sau có chỗ cho ông bà nghỉ ngơi mỗi lần lên thăm. Bên cô hai Cúc Hương mấy đứa nhỏ đă lớn xộn nên nhà hơi chật chội.

 

           Cuộc sống mới của Thạnh khá bận rộn. Từ khi gặp lại Huệ Khanh, thấy cô đă trở nên một thiếu nữ xinh đẹp, hoạt bát, không c̣n điệu hạnh như trước, chàng không phản đối khi bà chị có ư muốn hai người t́m hiểu nhau sâu sắc hơn. Phần Huệ Khanh, cô không thấy Thạnh có điểm nào đáng chê th́ cũng nghe lời mẹ đi chơi riêng với chàng để t́m hiểu. Hai người đưa nhau đi xem ci nê, đi ăn tiệm hoặc cuối tuần đi Thủ Đức, Lái Thiêu...Thỉnh thoảng ông bà Hương Sư lên thăm th́ hai gia đ́nh tổ chức đi chơi Đà Lạt hoặc Vũng Tàu. Lần lần hai người trẻ tuổi trở nên khắng khít hơn. Huệ Khanh theo cô hai Cúc Hương và Thạnh về quê chơi ít ngày. Vốn tánh sợ ma nên cái cảnh tối tăm về đêm, lẫn với tiếng ễnh ương, cóc nhái ở đây khiến cô rất e ngại. Trong suốt thời gian có mặt Huệ Khanh, Hường cố gắng tránh né không gặp mặt hai người. Thạnh vẫn vô tư, dẫn Huệ Khanh đi thăm thím tám để gặp hai đứa con dễ thương của Trực và Hường. Lần này hai đứa trẻ không c̣n sợ Thạnh, nhưng lại e dè trước cô khách lạ quá sang trọng. Tối về Hường cằn nhằn mẹ sao nhận nhiều quà của Thạnh cho hai đứa nhỏ. Cô cho rằng như vậy sẽ bị “người ta” khi dễ! Trước bộ mặt chù ụ của con gái, thím tám không giấu được sự ngạc nhiên. Trực trái lại tỏ ra rất vui mừng khi được giới thiệu với Huệ Khanh. Cậu thành thật chúc cả hai sớm cho mọi người được uống rượu mừng. Như có trớn, Thạnh cười hỏi cô:

          - Em nghĩ sao về lời chúc của Trực?

          Huệ Khanh làm bộ cắn ngón tay suy nghĩ rồi nghiêng đầu làm điệu:

          - C̣n anh, anh nghĩ sao?

          Thạnh cười:

          - Anh hả? Hy vọng là anh nghĩ...giống em!

          - Xí, làm sao anh biết em nghĩ ǵ mà đ̣i giống?

          - Thôi th́ anh nói thử nghen. Anh nghĩ là đă tới lúc anh nên cầu hôn với em. Tết này ḿnh làm đám cưới đi. Thấy mấy đứa nhỏ của Trực anh...thèm lắm rồi!

Huệ Khanh háy Thạnh :

          - Khôn dữ. Bộ tính cưới em về làm cái máy đẻ hả?

          Chàng giựt ḿnh, vội vàng đính chánh:

          - Chết, anh đâu có ư đó. Anh chỉ ao ước sau này tụi ḿnh có mấy đứa con dễ thương như vậy thôi mà. Nếu con gái anh sau này giống mẹ nó th́ anh càng mừng.

 Huệ Khanh cười, không giấu được sự sung sướng:

          - Chỉ giỏi tài nịnh em.

          Nghe vậy Thạnh nắm hai bàn tay Huệ Khanh, mắt sáng rỡ:

          - Vậy em bằng ḷng rồi phải hôn. Có chứng của Trực đó nghen. Để anh đi nói với má.

          Huệ Khanh mắc cỡ, giựt tay lại nói:

          - Em không biết. Thôi không nói chuyện với anh nữa. Em đi kiếm chị hai. Nói rồi gật đầu chào Trực xong đi thẳng vô buồng cô hai Cúc Hương. Thạnh ngó theo, miệng cười mím chi, mặt lộ vẻ sung sướng. Trực nói:

          - Như vậy coi như cổ chịu rồi. Anh c̣n chờ ǵ nữa mà không thưa với ông bà? Thôi tôi cũng xin kiếu. Cơm trưa xong tôi phải trở lên Cái Dầu.

 

          ...Đám cưới của Thạnh và Huệ Khanh được tổ chức trọng thể trên Sàig̣n. Quan khách toàn dân tai to mặt lớn, những nhà giàu sụ bạn của hai gia đ́nh nên quà cáp chất đầy. Bộ hột xoàn trên ḿnh cô dâu đă khiến các bà các cô bàn tán cả tháng trời! Ai cũng ca tụng cô dâu, chú rể thiệt xứng đôi. Vợ chồng Thạnh về quê làm lễ ra mắt ông bà tổ tiên. Ông bà Hương Sư tổ chức một tiệc lớn mời ban Hội Tề và bà con trong họ mà thôi. Ở hai ngày, vợ chồng Thạnh trở lên Sàig̣n để đi Đàlạt hưởng tuần trăng mật. Thằng cu Vượng được thành h́nh trong thời gian này, v́ chỉ có hơn chín tháng sau là nó oe oe chào đời. Nói thật một ông hoàng tử con chắc cũng chỉ được cưng ch́u, săn sóc tới vậy là cùng! Bà Hương Sư lên thăm thằng cháu nội đích tôn có một tuần, nhưng bà Trạng sư Tân th́ có mặt nhà con gái hầu như thường xuyên. Cô hai Cúc Hương cũng cưng cháu như cục vàng. Cô cho Huệ Khanh nhiều lời khuyên đến nỗi cô ta phải nói giỡn:

          - Khoan khoan, đợi em lấy giấy ra ghi mới nhớ hết. Với mớ kinh nghiệm vô cùng phong phú này, em thấy chị hai nên xuất bản một cuốn sách giúp mấy bà mẹ trẻ cách nuôi con.

          Bị em dâu chọc, cô hai chỉ cười trừ v́ cô thương Huệ Khanh như em ruột.

          Ngày tháng trôi, thằng cu Vượng chập chững biết đi th́ Huệ Khanh cấn thai lần nữa. Thạnh thấy ḿnh là người đàn ông hạnh phúc nhứt thế giới. Vợ đẹp con ngoan c̣n ước ǵ nữa? Huệ Khanh tính t́nh ḥa nhă với kẻ trên người dưới, chỉ tội hơi có máu Hoạn Thư một chút. Trong mấy bữa tiệc, cô nào,bà nào có nhan sắc mà cứ rề rề một bên Thạnh là phải coi chừng. Nội cái tia nh́n sắc như dao cạo của cô cũng có thể xuyên thủng tim kẻ địch dễ như chơi. Thạnh đă từng bị nếm mùi “cấm vận” vài lần mặc dầu không phải là lỗi của chàng...

 

          Bà Sư Nhiêu sau này không c̣n mạnh như xưa nên vài ba tháng Thạnh hay về thăm mẹ vài ngày. Huệ Khanh lấy cớ con nhỏ và cái bụng bầu ột ệt thường để chồng về quê một ḿnh. Lần này gần Tết Trung thu nên Thạnh đem mấy hộp bánh trung thu thượng hạng, định bụng biếu Trực và Hường một hộp. Hường sau này chỉ lo hai bữa cơm cho ông bà Sư Nhiêu, những việc khác có con nhỏ giúp việc làm hết. Cô định tập cho con nhỏ này thạo việc th́ nghỉ luôn.

 

          Sau bữa cơm trưa, Thạnh nằm chợp mắt một chút rồi dậy, thả bộ theo con đường ṃn ra nhà thím tám, tay xách hộp bánh trung thu. Buổi trưa yên tĩnh, tiếng chim hót trong vườn và cái không khí mát mẻ ở nhà quê khiến chàng cảm thấy tinh thần rất thoải mái nên vừa đi vừa huưt sáo một bản nhạc vui. Vừa bước lên thềm nhà, tiếng căi vă bên trong vọng ra làm Thạnh khựng lại. Rồi tiếng Trực gay gắt cất lên trong đó có tên chàng khiến Thạnh giựt ḿnh đứng nép một bên vách nghe coi chuyện ǵ:

          - Cho tới bây giờ anh mới biết rơ trong tim em vẫn c̣n h́nh bóng anh Thạnh. Mỗi khi vô t́nh thấy em ngồi buồn bă, xa vắng ḷng anh đau như dao cắt em có biết không? Nói đi nói lại cũng tại anh. Từ thuở nhỏ, dù biết cảm t́nh của em nghiêng về phía anh Thạnh, anh vẫn một ḷng thương em. Cho tới khi ảnh đi xa mới dám có hy vọng.Vậy mà, cuối cùng anh vẫn là người thua cuộc!

          Giọng Hường van nài:

          - Tại anh cứ nghĩ quấy cho em chớ em quên cẩu từ lâu rồi. Anh coi từ khi cậu ba về nước, em có làm điều ǵ có lỗi với anh đâu? Anh hăy tin em đi mà.

          Trực nói giọng cay đắng:

          - Anh biết không thể nào sánh nổi với người ta. Nhưng em coi bao nhiêu năm qua anh đối xử với mẹ con em ra sao. Anh thương yêu, săn sóc thằng Trung có khác nào đứa con ruột của anh hay không?

          (Thạnh giật nẩy ḿnh: -Hả??????)

          Giọng Hường sủng đầy nước mắt:

          - Em biết. Em vẫn mang ơn anh đă đối xử tốt với mẹ con em. Không có anh hồi đó chắc em không sống nổi tới bây giờ.

          Trực gằn giọng, nhưng không giấu được niềm đau đớn:

          - Em mang ơn anh? Trời ơi, cái t́nh của anh từ bao năm nay chỉ được em trả lại bằng tấm ḷng biết ơn thôi sao? Nói thiệt anh không cần tới cái ḷng biết ơn của em đâu. Anh thương em đến nỗi không ngại đóng vai quạ nuôi con tu hú...Anh hy vọng em thương anh mà quên anh Thạnh. Ai ngờ...ḿnh đă ngu dại thay ảnh làm cha thằng Trung! Thiệt đáng đời cho anh!

          Nghe tới đây th́ hai đầu gối của Thạnh đă mềm nhũn cơ hồ muốn quị xuống. Tai chàng ù đi, đầu óc quay cuồng không c̣n nghe hai người trong nhà nói ǵ nữa. Thạnh cố gắng lê bước trở lại đường cũ về nhà. Lúc đi vui bao nhiêu, bây giờ chàng như người mộng du, đầu óc mơ hồ không biết ḿnh đang làm ǵ, nghĩ ǵ?! Trực mong ḿnh đang nằm chiêm bao. Chỉ cần thức dậy là hết, là trở lại b́nh thường như trước...

          Bà Sư Nhiêu đang ngồi ăn trầu trên vộ ván gơ, thấy con bước vô mặt mày thất sắc th́ lo lắng hỏi:

          - Chèn ơi, trưa nắng mà con đi đâu về vậy. Để má coi có bị trúng gió không mà mặt mày xanh lè vầy nè?

          Thạnh chỉ lắc đầu, ngồi phịch xuống cạnh mẹ không nói không rằng, miệng mím chặt, vầng trán cau lại. Bà Sư Nhiêu thấy thái độ kỳ quặc của con đâm lo lắng nhưng cũng ngồi yên. Một lúc sau, Thạnh thở ra một hơi dài hỏi mẹ:

          - Má à, hồi đó thằng Trực với Hường cưới nhau trong trường hợp nào?

             - Té ra con muốn biết chuyện này. Ờ hồi đó con đi đâu được hai tháng th́ con Hường đột nhiên bắt đầu ụa mữa, hôi cơm tanh cá. Má nghi nó có bầu mà hỏi th́ nó cứ chối. Nhưng cái bụng của nó càng ngày càng đội áo. Thím tám tức quá đánh nó một trận tính đuổi đi. Rồi thằng Trực ra mặt nhận cái bầu là của nó. Làng xă nể ba con nên không bắt thú phạt. Vậy rồi hai đứa nó làm đám cưới.

          - Vậy không ai nghi chuyện ǵ sao?

          Nghe con hỏi, bà Sư Nhiêu ngạc nhiên:

          - Nghi? Bộ có chuyện ǵ khác sao? Hồi nào tới giờ có ai nói ǵ đâu nà!

Thạnh ngập ngừng:

          - Má à. Hồi năy con tính ra thăm thím tám. Rồi cho mấy đứa nhỏ hộp bánh trung thu. Bà Sư Nhiêu ngắt ngang:

          - Thím tám dẫn hai đứa nhỏ về bên Nha Mân ăn đám giỗ rồi.

          - Bởi vậy mới tới trước cửa con nghe thằng Trực với Hường căi lộn. Bất đắt dĩ con phải đứng ở ngoài nghe lén. Do đó con mới biết thằng cu Trung chính là...con của con! Bà Sư Nhiêu không tin ở tai ḿnh:

          - Hả? Cái ǵ? Nói lại lần nữa cho má nghe coi.

          Thạnh thở dài:

          - Tất cả là lỗi của con. Má có nhớ hôm ba đứa tụi con ra đồng ăn cá lóc nướng trui không? Chính đêm đó con đă hại đời em Hường. Thiệt t́nh con không ngờ cổ lại có thai.

          Bà Sư Nhiêu lườm con trai, giọng không dấu được niềm cay đắng:

          - Má biết. Đàn ông là loại thích đi gieo giống khắp nơi mà không cần nghĩ tới hậu quả! Trời đất ơi bao nhiêu năm sống gần thằng cháu nội mà má không hay biết ǵ hết trơn. Hay là ông trời muốn...

          Nói tới đây bà bỗng nín ngang. Thạnh ṭ ṃ hỏi:

          - Ông Trời muốn ǵ hả má?

          Bà Sư Nhiêu lắc đầu:

          - Không có ǵ. Bây giờ con tính sao?

          Thạnh ôm đầu:

          - Chuyện này đột ngột quá con chưa biết phải làm sao nữa. Đầu óc con đang rối như mớ ḅng bong!

          - Cần nhứt là con đừng để vợ chồng thằng Trực biết là con đă nghe lén. Chuyện đổ bể tùm lum không tốt.

          Thạnh dạ rồi uể oải đứng lên vô buồng nằm. Gác tay lên trán ḷng ngổn ngang trăm mối. Nghĩ tới thằng cu Trung ḷng chàng đau như bị trăm ngàn lưỡi dao đâm trúng. Cũng là con mà cu Vượng th́ ở nhà cao cửa rộng, được kẻ hầu người hạ, tưng tiu như trứng mỏng. C̣n thằng Trung tuy không thiếu t́nh thương, nhưng dầu sao Trực cũng chỉ là cha hờ, t́nh thương sâu đậm làm sao bằng ruột thịt. Hơn nữa Trực chỉ v́ muốn cứu Hường nên mới chấp nhận đứa con. Thiệt t́nh cái tội này của chàng có trả mười đời cũng không hết! Bây giờ Thạnh mới hiểu tại sao Hường cố ư tránh mặt chàng và từ lúc mới gặp thằng nhỏ, chàng đă quyến luyến nó tới như vậy. Té ra là do t́nh máu mủ! Trời ơi, bây giờ phải làm sao, phải làm sao đây? Câu hỏi hóc búa này cứ lởn vởn trong đầu khiến Thạnh muốn điên luôn. Chàng vùng dậy bước ra khỏi nhà, định thả bộ ngoài vườn cho đầu óc bớt căng thẳng, không ngờ gặp Hường bưng rổ rau càng cua mới hái ngoài vườn đi vô. Thạnh cố tạo bộ mặt b́nh thường gọi:

          - Hường. Lúc này khỏe không?

          Hường ngước mặt nh́n Thạnh, cặp mắt c̣n đỏ hoe, cười gượng:

          - Cậu ba. Cám ơn, em vẫn mạnh. Cậu và mợ ba cũng khỏe chớ? Thôi để em đi nấu cơm kẻo trễ.

          Nói rồi Hường cắp rổ rau quày quả bước vô bếp. Thạnh phải cố gắng phi thường mới không chạy theo kéo cô lại để hỏi chuyện chàng đă nghe lén hồi trưa.

Sáng sớm hôm sau Thạnh trở lên Sàig̣n. Trong tâm tư, chàng đă trở nên một người khác hẳn. Bề ngoài ráng giữ thái độ b́nh thường, nhưng trong ḷng Thạnh là cả một trời phong ba băo táp. Càng nh́n thằng cu Vượng chàng càng nhớ thương thằng cu Trung, đứa con mà chàng không thể nh́n nhận trước mặt mọi người. Nếu Huệ Khanh biết được? Thạnh rùng ḿnh không dám tưởng tượng tới cảnh này! Cô chỉ mới ghen bóng ghen gió mà chàng đă mệt cầm canh. Nếu biết được chuyện tày trời này th́ có nước nhà tan cửa nát!!!

 

           Đôi khi bất chợt bắt gặp Thạnh thẩn thờ, mắt ngó mông lung, hơn nữa dạo này Thạnh ăn uống có vẻ không ngon, Huệ Khanh lo lắng hỏi có bị bịnh không, th́ Thạnh mượn cớ lúc này sở bận nhiều chương tŕnh quan trọng nên chàng hơi mệt mỏi. Huệ Khanh với cái bầu gần ngày sanh hay làm mệt, nghe chồng nói vậy cũng yên ḷng. Thạnh tự phỉ nhổ sự hèn nhát, gian dối của ḿnh. Nhưng gia đ́nh đang hạnh phúc như vậy, không lẽ v́ cái tội vô t́nh tạo nên của chàng trong lúc tuổi trẻ bồng bột mà trở nên tan nát?! Đôi khi Thạnh muốn đem nỗi khổ đang xâu xé trong ḷng kể cho chị nghe, hầu t́m ra giải pháp ổn thỏa nhưng không dám. Chàng không lạ ǵ cái tánh trọng mặt mũi của bà chị yêu dấu. Nói ra chỉ tổ bị bả xài xể không ích ǵ. Thạnh có cảm tưởng chàng đang lặn ngụp trong một đêm đen thăm thẳm. T́m kiếm hoài vẫn không có một chút ánh sáng cỏn con nào!

         

 

Xem Kỳ 5

 

 

 

   

Tiểu Thu


 

 

Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu               |                 www.ninh-hoa.com