Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu                |                 www.ninh-hoa.com

Bút hiệu:  Tiểu Thu
 

  Sinh năm 1947 tại Quận Cao- Lănh- Đồng Tháp

  Theo gia đ́nh rời Việt Nam tháng 4-1975 và định cư tại Thành phố Montréal, Tỉnh bang Québec, Canada.

  Bắt đầu sáng tác năm 1987. Cộng tác với các nhật báo, tuần báo, nguyệt san, tuyển tập…tại Mỹ, Canada, Âu Châu…Trong Ban Biên Tập Tam Cá nguyệt Cỏ Thơm.

  Đă góp mặt trong các Tuyển Tập Đồng Tâm, Tuyển Tập Phụ Nữ Việt, Trầm Hương...

Được nhà văn Hồ Trường An giới thiệu trong Tập Diễm Ngưng Huy, Giai Thoại Văn Chương và Bút Khảo Quê Nam Một Cơi.
 

  Tác phẩm đă xuất bản:

-Sóng Nước T́nh Quê năm 2002

-Tiếng Hót Vành Khuyên 2007


 

 


 - Hiện định cư tại thành
   phố Montréal, Québec,
   Gia Nă Đại (Canada).


 

 

 

 



Tiểu Thu và Phu quân, Bác sĩ Phan Văn Thành

    

 

KỲ 2:

 

          Trên đời, con sông nào dù phẳng lặng cách mấy cũng có lúc nổi sóng ba đào. Cái sắc đẹp chín mùi của thím tám đă khiến con lợn ḷng của tên Quản Hứa nổi dậy đùng đùng. Tên Hương quản này nổi tiếng gian ác trong làng. Nhưng cái gia sản khá lớn lao của hắn khiến nhiều người phải kiêng nể. Ngoài bà vợ chánh tào khang tất nhiên không c̣n trẻ. Hắn dùng tiền của cộng với quyền uy cưới về một cô vợ bé trẻ măng đáng tuổi con gái hắn. Nhưng tánh ham của lạ nên vẫn ḍm ngó chỗ khác. Số con gái nhà nghèo thất thân với hắn cũng không phải là ít. Mới ngoài tứ tuần lại ăn uống rặt đồ bổ béo nên hắn rất tráng kiện. Có bao nhiêu đàn bà cũng không vừa! Từ hôm t́nh cờ gặp thím tám ở nhà ông bà Sư Nhiêu nhân dịp đám giỗ. Cái quần mỹ a láng mướt ôm cặp mông tṛn trĩnh. Cái áo túi lụa màu cánh sen cổ trái tim để lộ cái ức trắng ngần làm hắn ứa nước miếng. H́nh ảnh thím tám ám ảnh hắn ngày đêm không nguôi. Hắn cho tên đệ tử thân tín hàng ngày ḍ la tin tức đặng biết khi nào chú tám vắng nhà. Mươi ngày sau tên này báo cáo sáng mai hừng đông là chú tám sẽ dẫn cặp trâu lên cày mướn bên Phong Mỹ vài hôm mới về. Mở cờ trong bụng nhưng Quản Hứa cố nén chờ đỏ đèn mới ṃ tới nhà chú tám. Trời chạng vạng nhá nhem thiên hạ ít để ư. Thím tám cơm chiều xong, dọn dẹp rồi đốt cây đèn ống khói để trên chiếc bàn bằng cây thao lao giữa nhà. Thiếm bưng rổ may ra để may tiếp bộ đồ cho con Hường. Năm nay nó được hai tuổi. Mày thanh mắt sáng rất dễ thương. Thím tám ngồi chăm chú may, con Hường ngồi bên cạnh chơi với mấy miếng vải vụn. Chợt có bóng người bước vô cửa. Thím tám ngửng đầu lên thấy Quản Hứa th́ vừa ngạc nhiên vừa lo lắng. Thím đứng rột dậy hỏi:

          - Thưa ông Quản tới có chuyện chi không?

          Quản Hứa cười mơn:

          - À, qua có chút chuyện đi ngang đây. Sẵn ghé thăm...em tám vậy mà!

          Nghe cái giọng thả dê này thím tám biết ngay là có chuyện nên phát run khan:

          - Dạ, cám ơn ḷng tốt của ông Quản. Ngặt bữa nay anh tám đi khỏi, mời ông Quản bữa khác trở lại chơi...

          Nghe vậy Quản Hứa càng yên bụng, cười hề hề:

          - Hổng sao. Qua tới cốt để thăm em chớ không phải thăm thằng tám. Vừa nói hắn vừa bước lại gần, cặp mắt lộ đầy dục vọng nh́n vào khuôn ngực căng tṛn của thím tám. Từ bữa gặp em ở nhà ông Sư Nhiêu qua mất ăn mất ngủ. Lúc nào cũng mơ tưởng tới em. Nói thiệt t́nh, em chịu qua đi rồi muốn ǵ qua cũng ch́u ư hết. Muốn tiền có tiền, muốn ṿng vàng có ṿng vàng.

          Nghe những lời này thím tám càng run dữ, nhưng ráng xuống giọng năn nỉ:

          - Xin ông Quản nghĩ lại. Tui là gái có chồng...

          - Ậy, ậy bộ em chưa nghe câu :

          Có chồng mặc kệ có chồng. C̣n duyên anh ẵm anh bồng anh chơi! hay sao? Thôi, một khắc xuân tiêu đáng giá ngàn vàng. Đừng để mất th́ giờ quư báu. Qua chờ giây phút này lâu lắm rồi! Vừa nói hắn vừa a lại ôm chặt thím tám. Thím tuy sợ nhưng quyết chống cự tới cùng. Hai bên giằng co khiến hàng nút áo của thím tám bật ra, để lộ hai g̣ bồng đảo trắng ngần. Cái búi tóc đen mun cũng bị xổ tung, đổ xuống tới thắt lưng. Cái h́nh ảnh gợi cảm này cộng thêm tiếng thở dồn dập v́ mệt và v́ sợ của thím tám càng kích thích Quản Hứa tới tuyệt đỉnh. Hắn như người mê, mặc cho tiếng năn nỉ của thím tám và tiếng khóc thảm thiết của con Hường, hắn kéo vật thím đè xuống cái chơng kế đó. Thím tám hoảng hốt cực độ, miệng kêu cứu cầu may v́ ở đây nhà nọ cách nhà kia cả mấy chục thước. Tên dê chúa đắc ư, tưởng phen này thế nào cũng vô được động đào. Bỗng nghe một tiếng thét lớn, hắn giựt ḿnh quay lại th́ thấy chú tám chạy vô, tay cầm một khúc củi khá lớn, cặp mắt trợn trừng tóe lửa. Quản Hứa chưa kịp có phản ứng th́ đă lănh ngay một cú như trời giáng vô đầu, hắn chỉ kịp rú một tiếng rồi sụm xuống như một người bằng giấy. Chưa đă nư, chú tám c̣n bồi thêm mấy cây nữa miệng không ngớt gầm lên: Cho mầy chết. Cho mày chết luôn trận này. Quân khốn nạn, tính hăm hiếp vợ tao hả?! Thím tám tuy hồn phi phách tán nhưng thấy chú cứ đánh măi sợ tên này chết, nên vội vàng níu tay chú lại. Thấy máu trên đầu Quản Hứa tuôn lai láng th́ cơn giận của chú tám bỗng tan như mây khói.

 

           Nh́n hắn nằm im như xác chết thím cũng xanh máu mặt run bần bật. Hai người c̣n đang đứng chết trân th́ có bóng người bước vô. Té ra là tên đệ tử ruột của Quản Hứa. Mỗi lần hắn đi “hành sự” th́ tên này có nhiệm vụ canh gác gần đó để đề pḥng bất trắc. Nhưng bữa nay có lẽ hắn tới ngày tận số, nên đang canh tên này bỗng chột bụng phải đi ngoài. Hắn ra sau hè “đi” đại dưới gốc xoài. Đang thơ thới hưởng cái khoái thứ tư của cuộc đời th́ nghe tiếng đàn ông rú thất thanh. Tiếng đàn bà rú th́ tên này nghe thường(!). Nhưng tiếng đàn ông rú một cách hăi hùng như vậy th́ h́nh như có chuyện không ổn. Hắn vội vàng chạy vô nhà coi thử, bỗng khựng lại khi thấy chú tám tay cầm khúc củi đứng đó. Đoán chuyện ǵ đă xảy ra, tên đệ tử xô vẹt chú tám qua một bên để nh́n xuống đất. Thấy Quản Hứa nằm bất động, đầu đầy máu th́ ba hồn chín vía của hắn bay đi tuốt, tưởng là chủ của hắn đă hồn ĺa khỏi xác! Không nói không rằng hắn vọt ra ngoài sân miệng la bài hăi:

          - Bớ người ta, có án mạng. Có án mạng, bớ người ta.

          Tiếng la của tên đệ tử vang rất xa v́ ban đêm ở nhà quê yên lặng như tờ, chỉ có tiếng cóc nhái kêu uềng oang. Chẳng mấy hồi đă có vài người nhà ở gần đó chạy tới. Rồi người nọ báo cho người kia, tàn điếu thuốc th́ thiên hạ tới chật nhà chú thím tám. Lúc hiểu rơ, người ta chạy mời ông Sư Nhiêu. Trong khi chờ đợi, mọi người xúm khiên Quản Hứa đặt nằm trên chơng, hối thím tám xé vải rồi lấy cục thuốc rê bự tổ chảng đắp lên vết thương, băng lại cầm máu tạm. Không phải họ lo lắng, thương yêu ǵ tên dê xồm này, nhưng họ lo hắn chết thiệt càng khổ cho chú tám. Mặc cho mọi người làm ǵ th́ làm, chú ngồi bất động như bị hóa đá. Thím tám ẵm con Hường đang thút thít khóc...Khi ông Sư Nhiêu tới, thím tám kể lại từ đầu. Lúc đó mọi người mới biết rằng sau buổi cày bên Phong Mỹ, chú tám cảm thấy ớn lạnh như bị trúng gió, đầu lại nhức như búa bổ. Không muốn làm phiền chủ nhà, chú đành gởi cặp trâu lại rồi nhờ đứa con trai của họ chở xe đạp cho chú về nhà định bụng để thím cạo gió và xông thuốc giải cảm. Nếu hôm sau khỏe sẽ trở qua cày tiếp. Hai làng chỉ cách nhau có năm cây số. Thằng nhỏ chở chú bỏ ngoài lộ rồi quày quả đạp xe về. Đi gần tới nhà bỗng nghe tiếng vợ kêu cứu, chú hoảng hốt chạy ào vô. Lúc thấy Quản Hứa đang đè thím định làm ẩu th́ chú nổi máu xung thiên, chạy ngược hông nhà quơ đại cây củi và kết quả th́ như mọi người đă thấy. Ông Sư Nhiêu hỏi thằng đệ tử ông Quản có phải đúng như vậy không?

 

          Thấy mấy chục cặp mắt của dân làng đang lom lom nh́n hắn, không biểu lộ một chút xíu thiện cảm nào, hắn ta sợ không dám chối. Trước t́nh cảnh này Ông Sư Nhiêu đành cho chú Hương Tuần bắt trói chú tám đem giam ở nhà việc chờ sáng mai sẽ tính. Bà Quản Hứa nghe chồng bị nạn hớt hơ hớt hải chạy tới. Thấy ổng nằm thiêm thiếp, đầu quấn băng dày cộm, bả ̣a lên khóc rồi hối người sửa soạn ghe tức tốc chở ổng xuống nhà thương. Phần ra máu nhiều, phần vết thương trên đầu quá nặng nên mấy tháng sau Quản Hứa mới b́nh phục. Nhưng ông ta trở thành một người ngơ ngơ ngáo ngáo v́ bộ năo bị chấn thương nặng nề. Nhiều kẻ xấu miệng cho rằng từ đây đám đàn bà con gái trong làng thở phào nhẹ nhơm, hết lo “được” ông Quản để mắt xanh tới là tàn một kiếp huê!!!Không có tiền mướn thầy kiện nên chú tám bị ṭa kêu mười lăm năm biệt xứ, đày ra Côn Đảo. Kể từ đó thím tám trở lại nghề xưa. Mùa cấy thím đi cấy, mùa gặt thím đi gặt. Trong lúc vắng nhà thím gởi con Hường cho người láng giềng gần nhà là thím Hai Nô. Vợ chồng thím hai có thằng con nuôi tên Trực nhỏ hơn thằng Thạnh một tuổi. Thằng nhỏ mặt mày khôi ngô thiệt dễ thương. Chú làm mấy công rẫy cũng đủ ăn. Thím ở nhà coi con và nuôi heo bán cho lái làm thịt. Thím hai trước kia là đứa tớ gái đi theo bà Sư Nhiêu lúc bà về nhà chồng. Khi lớn lên được bà gả cho chú hai cũng là người giúp việc trong gia đ́nh. V́ vậy họ rất được ông bà Sư Nhiêu quí mến, coi như người thân. Con Hường được thím hai giữ là yên chí... 

 

          ...Ḍng đời trôi lẹ như vó câu. Mấy đứa nhỏ lớn như thổi. Thằng Trực mỗi ngày cắp sách đi học với Thạnh. Con Hường chưa tới tuổi đến trường, ngày ngày ra cửa ngóng hai thằng tửng đi học về. Ba đứa chơi với nhau thân thiết như anh em một nhà. Thạnh chỉ cần băng qua vườn xoài là tới nhà con Hường. Đi thêm vài chục thước nữa là nhà thằng Trực. Quanh năm thím tám đi cấy, đi gặt, trừ mùa nước, nên con Hường ở bên thằng Trực nhiều hơn ở nhà nó. Thằng Thạnh có món ǵ ngon cũng đem tới cho hai đứa kia ăn chung. Hai thằng đi chơi đâu cũng dẫn con Hường theo. Tṛ ǵ cũng có con nhỏ chơi chung. Riết rồi, nếu không có mái tóc cắt bum bê, chẳng ai biết nó là con gái! Hai thằng đực rựa rất khoái đi hớt cá lia thia đem về đá. Ngày nghỉ, ba đứa xách rổ đi dọc theo bờ mẫu. Ngó cạnh mấy đám đế, đám ô rô... Thấy chỗ nào có một đám bọt nổi lên là chín phần mười có cá phía dưới. Tụi nó chỉ việc thọc sâu cái rổ xuống rồi từ từ nâng lên là tóm được.  Con Hường có phận sự ôm cái chai đi theo đựng cá. Cá hớt được đem về rộng trong mấy chai thủy tinh cắt miệng. Nói tới tài cắt miệng chai không ai giỏi hơn ông Sư Nhiêu. Ông lấy một cái niềng sắt uốn tṛn vừa khít cái ni chai, hơ lửa cho thiệt nóng, sau đó tṛng vô miệng chai. Nhúng chai vào nước lạnh, lập tức phần trên họng sẽ đứt ĺa. Ông làm cho thằng con trai bao nhiêu chai th́ cũng làm cho thằng Trực bấy nhiêu. Ông coi nó chẳng khác nào con ruột... Mỗi chai đựng một con cá, sắp một hàng năm bảy con. B́nh thường phải lấy giấy chận giữa hai chai cho tụi cá không thấy nhau. Lúc muốn cho cá đá bóng chơi th́ rút giấy ra.

 

          Mấy chú cá vừa thấy mặt nhau là phùng x̣e, trương vi quạt đuôi đủ màu xanh đỏ cực kỳ ngoạn mục. Mấy cái lu mái đầm đựng nước mưa nhà Ông bà Sư nhiêu là nguồn cung cấp lăng quăng, thức ăn của mấy chú lia thia. Có lần đậy nắp không kỹ, thằn lằn ăn mất con cá Xiêm lai yêu quí, viên kiện tướng bách chiến bách thắng, đă từng hạ đo ván hết đám lia thia xóm Chùa, thằng Thạnh gặp thằn lằn đâu là giết đó. Sau bị mẹ rầy là giết hết thằn lằn rồi lấy ǵ để ăn muỗi, nó mới thôi. Ngoài cá lia thia, tụi nó c̣n nuôi cưởng, sáo, cho ăn ớt rồi lột lưỡi, dạy nói tiếng người. Ba thằng Trực đan mấy cái lồng tre thiệt đẹp để nhốt chim. Con Hường lănh trách nhiệm hằng ngày bắt cào cào châu chấu cho hai con vật ăn. Cái mục tắm sông của tụi nó cũng không kém phần hấp dẫn. Hai thằng đực thường lội qua bên kia sông, chỗ có mấy cây mận da người nhánh x̣e là đà gần mặt nước. Cái quần đem theo được buộc thắt hai ống, hái mận bỏ đầy rồi túm phía trên lội trở về. Tắm lội đă đời ba đứa leo lên bờ mặc quần áo rồi cùng nhau thanh toán mớ mận với muối ớt đâm sẵn. Có một chuyện xảy ra năm con Hường lên chín tuổi, thằng Thạnh mười một và thằng Trực lên mười mà mọi người cứ nhắc rồi cười hoài. Lúc ba đứa cởi quần áo nhảy xuống nước th́ không có chuyện ǵ. Tới khi sắp lên bờ, thằng Thạnh ngó con Hường rồi đưa ngón tay trỏ xỉ vô ngực con nhỏ hốt hoảng hỏi:

          - Chết cha, vú mầy bị con ǵ cắn mà sưng vù lên rồi nè?

          Con nhỏ bất thần bị xỉ một cái đau điếng té ngửa ra sau, hụt chân uống nước sặc sụa. May thằng Trực đứng gần đó nhào ra đỡ nó lên. Con Hường khóc một trận quá chừng. Té ra con nhỏ bắt đầu dậy vú mà không biết. Nó thấy hai bên cứ từ từ sưng lên. Rờ vô đụng một cục cứng ngắc mà đau lắm. Lấy dầu cù là xức vô hoài vẫn không bớt chút nào. Nó sợ nhưng mắc cỡ nên không dám nói với ai. Thằng Thạnh lo cho con Hường, kể cho mẹ nghe chuyện con nhỏ bị sưng hai cái vú. Vỡ lẽ, mọi người cười lăn, rồi từ đó không cho tụi nó tắm truồng nữa.

 

          ...Ngày thằng Thạnh từ giă hai đứa kia để lên Sàig̣n học tiếp, con Hường khóc như mưa. Hai thằng đực rựa làm gan nhứt định không khóc nhưng trong ḷng buồn lắm. Thằng Trực học hết lớp trường làng th́ xuống CaoLănh học tiếp. Tới năm nó được mười sáu tuổi ông Sư Nhiêu cho nó theo phụ tá học nghề với chú biện coi nhà máy xay lúa của ông bên Tân Thuận Đông. Ông mua cho Trực cái xe đạp Peugeot, mỗi ngày đi đ̣ qua bên đó làm việc, chiều về. Con Hường học hết lớp nhứt trường làng th́ ở nhà phụ má nó coi sóc việc nhà. Thím tám sau khi chồng ở tù, có nhiều kẻ gạ gẫm nhưng thím nhứt định ở vậy nuôi con chờ ngày chồng được phóng thích. Thím nghĩ dù sao cũng tại thím chú mới lâm vào ṿng tù tội. Nếu thím nhẫn tâm phụ rẫy chú Trời Đất sẽ không tha!

 

              Năm con Hường lên mười bốn tuổi, mỗi khi nhà có giỗ quảy, tiệc tùng, bà Sư Nhiêu đều kêu nó tới phụ. Con nhỏ sáng dạ, chỉ đâu làm đó răm rắp, lại kỹ lưỡng, gọn ghẽ nên bà rất hài ḷng. Sau này sáng sớm nó tới làm việc, chiều cơm nước dọn dẹp xong mới về nhà ngủ. Từ khi nó có tiền lương, thím tám không c̣n đi cấy, gặt mướn nữa. Thạnh tuy lên Sàig̣n có nhiều bạn mới nhưng vẫn nhớ tới thằng Trực và con Hường. Mỗi lần về quê ăn Tết hoặc nghỉ hè Thạnh đều nôn nao. Về tới nhà, sau khi chào cha mẹ xong là vội vàng chạy kiếm hai đứa kia. Bao giờ cậu cũng đem món ǵ đó về làm quà cho hai đứa. Hường thích nhứt cây kẹp tóc bằng đồi mồi Thạnh mua cho nó hồi cả nhà đi tắm biển Cap St-Jacques. Trực th́ thích nhứt cây viết máy Parker. Mỗi năm cách ăn nói của Thạnh cũng đổi khác, nhẹ nhàng bóng bẩy chớ không c̣n quê mùa như Trực. Con trai đâu có để ư tới mấy chuyện nhỏ nhặt này, nhưng con gái th́ nhạy lắm, nhứt là ở tuổi dậy th́. Tánh Thạnh rất tự nhiên, cậu không mày tao với Hường nữa mà kêu tên hoặc kêu em ngọt xớt. Lần đầu tiên được Thạnh xưng hô như vậy, con Hường thẹn thùng đỏ mặt, nhưng đồng thời ḷng cảm thấy lâng lâng sung sướng. Trực cũng đă đổi lối xưng hô, nhưng nó chỉ thấy tức cười lúc đầu, sau này quen như không. Thiếm tám dặn bây giờ giúp việc cho nhà ông bà Sư Nhiêu, nó phải kêu Thạnh bằng cậu ba mới đúng, kêu bằng anh sợ bị bà Hương sư rầy. Lúc đầu Thạnh thấy kỳ cục, phản đối hoài không được đành mặc kệ luôn. Riêng với Trực không có ǵ thay đổi. Thạnh rất mừng khi nghe cha nói khi nào thằng Trực thông thạo công việc, ông sẽ cho nó coi riêng một nhà máy xay lúa trên Cái Dầu.

 

             Mỗi lần Thạnh về quê Hường vui như tết. Nó chịu khó nấu những món Thạnh thích ăn. Săn sóc cậu từng chút một. Cả ba đứa vẫn thân thiết như xưa. Thạnh học ở Sàig̣n bạn bè phái nữ không thiếu. Cô nào cũng xinh đẹp, tự nhiên. Gia đ́nh cô hai Cúc Hương và gia đ́nh ông trạng sư Tân cùng đi nghỉ hè nhiều lần với nhau nên Thạnh cũng quen Huệ Khanh. Chỉ tội con nhỏ nhà giàu này được cưng ch́u thái quá nên làm bộ làm tịch Thạnh không ưa lắm! Chơi với nhỏ Hường thoải mái hơn. Nó như một cô em gái nhỏ mà Thạnh không có. Nhưng trong thâm tâm của Hường, Thạnh chiếm một địa vị độc tôn. Tuy Trực ở cạnh cô nhiều hơn Thạnh, lúc nào cũng để ư săn sóc, hỏi han mà sao cô vẫn nghĩ đến Thạnh nhiều hơn Trực. Biết vậy là bất công mà vẫn không cưỡng lại được! Mỗi lần Thạnh về, không khí như sôi động hẳn lên. Ai cũng vui, nhưng chắc Hường vui nhứt.

 

                Từ thuở c̣n nhỏ, đêm ba mươi Tết nào ba đứa cũng thức ngồi canh nồi bánh tét. Dưới ánh lửa bập bùng, Hường như uống những lời lẽ của Thạnh khi chàng kể đủ thứ chuyện trên Sàig̣n...Cô cảm thấy hạnh phúc tràn trề. Một thứ hạnh phúc đơn thuần, trong trắng như pha lê. Ở lứa tuổi mười sáu, Hường đă là một cô gái dậy th́ xinh đẹp. Những chiếc áo cũ của cô hai Cúc Hương thải ra, thím tám khéo tay chỉ việc sửa lại chút đỉnh, Hường mặc vô cũng ăn đứt luôn mấy cô tiểu thơ miệt vườn ở đây. Thiếu ǵ chỗ gắm ghé, nhưng con nhỏ gạt ra hết. Thím tám thương con nên không bao giờ ép. Thấy cung cách của Trực đối với con gái, thím đoán được phần nào cũng yên bụng, thầm mong hai đứa nên duyên.

 

         

 

Xem Kỳ 3

 

 

 

   

Tiểu Thu


 

 

Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu               |                 www.ninh-hoa.com