Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu                |                 www.ninh-hoa.com

Bút hiệu:  Tiểu Thu
 

  Sinh năm 1947 tại Quận Cao- Lănh- Đồng Tháp

  Theo gia đ́nh rời Việt Nam tháng 4-1975 và định cư tại Thành phố Montréal, Tỉnh bang Québec, Canada.

  Bắt đầu sáng tác năm 1987. Cộng tác với các nhật báo, tuần báo, nguyệt san, tuyển tập…tại Mỹ, Canada, Âu Châu…Trong Ban Biên Tập Tam Cá nguyệt Cỏ Thơm.

  Đă góp mặt trong các Tuyển Tập Đồng Tâm, Tuyển Tập Phụ Nữ Việt, Trầm Hương...

Được nhà văn Hồ Trường An giới thiệu trong Tập Diễm Ngưng Huy, Giai Thoại Văn Chương và Bút Khảo Quê Nam Một Cơi.
 

  Tác phẩm đă xuất bản:

-Sóng Nước T́nh Quê năm 2002

-Tiếng Hót Vành Khuyên 2007


 

 


 - Hiện định cư tại thành
   phố Montréal, Québec,
   Gia Nă Đại (Canada).


 

 

 

 



Tiểu Thu và Phu quân, Bác sĩ Phan Văn Thành

    

 

          Suốt mấy bữa nay ông bà Hương Sư Nhiêu nôn nóng với cái tin cậu ba Thạnh từ Pháp sắp về. Cậu đi du học đă năm năm, giờ vinh quy bái tổ với mảnh bằng Kỹ Sư cầu cống. Ôi tả làm sao hết nổi vui mừng của hai ông bà cũng như của cô hai Cúc Hương là cô con gái lớn. Nhờ có tấm nhan sắc lộng lẫy nên cô hai đă lọt vô mắt xanh của Trạng sư  Quang tại nhà người chị bà con bên Vĩnh Long. Quang là em chồng của cô này, học trường Luật ngoài Hà Nội. Bà Hương sư với con gái qua Vĩnh Long thăm cô cháu mới sanh, sẵn dịp sắm sửa cho cái Tết sắp tới. Chắc nhờ có ông Tơ bà Nguyệt xui khiến ông trạng sư về thăm đứa cháu trai đầu tiên của gia đ́nh nên mới gặp cô hai. Cúc Hương năm đó vừa tṛn mười bảy mà dung nhan đă lồ lộ. Mắt phượng mày ngài, thân h́nh yểu điệu, da trắng như ngó sen. Nói năng từ tốn nhỏ nhẹ. Gia tài có hai đứa con nên ông bà Hương sư cưng như vàng như ngọc. Từ năm Cúc Hương mới lên mười bốn là bà đă bắt học nữ công gia chánh. Cho nên từ thêu thùa tới bánh mứt, nấu nướng, món nào cô cũng khéo. Mới gặp người ngọc có một lần mà Quang cứ tơ tưởng măi, nhưng không dám nói ra v́ ngại tuổi tác chênh lệch quá. Rồi để tránh cái cảnh bà mẹ sốt ruột cứ nhờ mai mối hết đám này tới đám nọ, Quang đành thú thật với chị dâu là trái tim đă bị Cúc Hương tóm mất rồi!!! Cô mừng hết sức vội vàng tŕnh lên bà má chồng. Bà lật đật biệt phái con dâu về Cao Lănh trước thăm gia đ́nh, sau ḍ ư ông bà Sư Nhiêu và Cúc Hương. Mới tưởng tượng là má vợ một ông trạng sư là bà Sư Nhiêu đă thấy muốn bay bổng tận mây xanh, nên cứ nói vô. Riêng ông c̣n ngần ngại v́ Quang lớn hơn Cúc Hương tới một giáp. Bà căi phăng cho rằng chồng già vợ trẻ là tiên, ông bà ḿnh đă nói th́ không bao giờ sai (!). Hơn nữa đàn bà sanh đẻ rồi mau già hơn đàn ông. Con gái bà sanh vài lần sẽ xứng đôi với chồng mấy hồi. Cúc Hương không phản đối. Quang tuy không đẹp trai như Phan An- Tống Ngọc nhưng dáng người tầm thước, khuôn mặt cương nghị, nói năng chững chạc khéo léo (nghề của chàng!) và nụ cười tươi dễ gây cảm t́nh. Ngó qua ngó lại ở cái quận nhỏ xíu này có ai sánh được với ông Trạng sư Quang? Thôi th́ cha mẹ đặt đâu cô ngồi đó...

 

          Đám cưới xong Cúc Hương theo chồng lên Sài g̣n. Quang làm chung văn pḥng với một Luật sư khác tọa lạc trên đường Bonard, nhưng nhà trong Gia Định gần Lăng Ông Bà Chiểu. Ông bà Sư Nhiêu tuy không phải tay cự phú, nhưng cũng có vài trăm mẫu ruộng cho tá điền canh tác. Thêm ít chục con trâu cho nuôi rẽ. V́ vậy ông bà tặng một chiếc xe hơi Peugeot màu đen láng cóng cho con gái làm của hồi môn lúc về nhà chồng.

 

          Cậu ba Thạnh kém chị bốn tuổi. Sau khi học hết trung học đệ nhứt cấp dưới quê, cậu lên ở nhà chị học tiếp cho tới ngày lên đường sang Pháp du học. Trong thời gian này cô hai Cúc Hương sanh cho chồng một hơi bốn đứa con, hai trai hai gái. Càng sanh cô càng đẹp nơn nà nên ông chồng cưng như trứng mỏng.

 

          Nhận được dây thép của em, cô hai mừng quưnh cho người về quê báo cho cha mẹ hay liền. Bà Sư Nhiêu mừng đến nỗi mấy đêm liền không ngủ được. Ngoài chuyện mừng thằng con học thành tài, bà c̣n lo không biết nó về một ḿnh, hay c̣n đèo thêm một con đầm mắt xanh tóc vàng? Nếu có chắc ông bà kêu trời hổng thấu!!!

 

          Hai ngày trước khi tàu cập bến, ông bà Sư Nhiêu lên nhà con gái. Như thường lệ, trái cây, gà vịt, tôm cá...không thiếu thứ ǵ. Mấy đứa nhỏ gặp ông bà ngoại mừng lắm. Đứa ôm cổ, đứa nắm tay, miệng hỏi tía lia. Thằng cu Tùng nhỏ quá dành không lại bèn lăn xuống gạch khóc bù lu bù loa, cô hai phải ẵm lên dỗ măi mới nín.

 

          Hôm ra bến tàu đón cậu ba Thạnh, ngoài ông bà Sư Nhiêu, vợ chồng cô hai Cúc Hương c̣n có vợ chồng ông Trạng sư Tân là người hợp tác chung với Quang, chồng cô hai. Ông Tân sắp xỉ ngũ tuần. Hồi xưa học bên Toulouse. Qua sự quen lớn, ông nhận Quang vào làm văn pḥng của ông lúc chàng mới ra hành nghề. Sau thấy hạp ư quá nên ông giữ Quang lại hợp tác luôn. Ông bà Tân có một trai hai gái. Con trai lớn c̣n đang du học. Cô gái kế đă lập gia đ́nh. Cô út Huệ Khanh vẫn c̣n pḥng không chiếc bóng. Tuy có biết bao vương tôn công tử ngắm nghé mà cô vẫn chưa vừa bụng chàng nào. Cậu này được người th́ không được nết. Cậu nọ được nết th́ cô lại chê xấu trai, cù lần! Cứ vậy mà cái đầu xinh đẹp của cô cứ lắc lia lắc lịa, trong khi bụng bà mẹ th́ đánh lô tô. Chỉ sợ cô gái rượu lâm vào cảnh già kén chẹn hom! Cô út đẹp không thua cô hai Cúc Hương nhưng học hành cao hơn. Cô tốt nghiệp bằng Thành chung trường áo tím. Sau đó ở nhà học thêm về nữ công mà thôi. Con nhà giàu, đẹp gái lại học cao nên cô có phần hơi khó tánh trong sự kén chọn, tuy tánh t́nh và cách xử thế của cô rất khả ái tế nhị. Cô hai ngắm Huệ Khanh cho cậu em thân mến từ lâu, nên thường mời tới nhà ăn cơm. Ông bà Sư Nhiêu có gặp Huệ Khanh vài lần và rất vừa bụng. Hai gia đ́nh thân lắm nên cô hai rủ ông bà Tân đi đón cậu em cho vui. Vả lại hai ông bà cũng từng gặp Thạnh lúc cậu c̣n học ở Sàig̣n.

 

          Cậu ba Thạnh xuống tàu với mấy cái valy nặng trĩu. Bà Sư Nhiêu thấy con trai xuất hiện một ḿnh, không có mái tóc vàng nào kèm một bên th́ cảm thấy nhẹ nhơm trong bụng. Lúc thằng con yêu quí đứng trước mặt tức th́ những giọt nước mắt vui mừng của bà thi nhau tuôn lai láng! Cô hai Cúc Hương cũng cảm động, miệng mếu máo, nắm chặt tay em nghẹn ngào. Thấy mẹ khóc cậu ba vội ôm vai bà vỗ nhè nhẹ miệng cười:

- Má à nín đi. Thằng con của má c̣n y nguyên đây mà.

Bà Sư Nhiêu cười qua màn lệ:

- Tía mày. C̣n chọc má!

Phe đàn ông lên tiếng hỏi thăm chuyến đi của Thạnh ra sao. Cậu tươi cười trả lời là rất êm xuôi, may mắn không gặp cướp biển hoặc trận băo nào. Ông bà Trạng sư Tân lần này gặp lại Thạnh, thấy cậu đă trở nên một thanh niên tuấn tú, hoạt bát th́ đâm ra có cảm t́nh chan chứa. Nhứt là bà Tân bỗng dưng lại nghĩ tới cô con gái khó tánh của ḿnh và đâm ra ước ao...

 

          Thạnh ở Sàig̣n mấy bữa rồi theo cha mẹ về quê. Suốt hai ngày cậu đừ câm v́ họ hàng cḥm xóm tới thăm. Kẻ mang vịt, người mang gà.Tôm cá ê hề. Ai cũng cổ vơ cậu ăn cho bơ những ngày nhịn thèm bên xứ Phú Lăng Sa! Thạnh cảm động vô cùng trước cái nhiệt t́nh của xóm riềng. Chàng đem bánh Bisquit Lu, kẹo Nougat mời mấy bà mấy cô và đám con nít. Đem thuốc lá thơm mời các ông hút thử cho biết. Mấy ông già khen thuốc thơm thiệt, nhưng hút không đậm “gắt củ kiệu” như thuốc rê vô phân cá của xứ Cao Lănh ḿnh!

 

          Tuy tiếp đăi khách khứa suốt mấy ngày mà mặt mày ông bà Sư Nhiêu vẫn tươi rói. Hôm mới về quê, ông đă dẫn Thạnh tới nhà từ đường thắp nhang, cám ơn Trời Phật và ông bà tổ tiên đă phù hộ cho gia đ́nh ông. Con gái có một tấm chồng xứng đáng. Con trai ăn học thành tài khiến ông bà nở mày nở mặt với đời.

 

          Thạnh ngủ vùi mấy ngày mới lấy lại sức. Căn pḥng của chàng vẫn y nguyên như hồi xưa. Buổi sáng tiếng chim ngoài cây mận sát cửa sổ đă đánh thức Thạnh dậy. Chàng bước tới mở rộng hai cánh cửa, t́ tay lên thành cửa sổ nh́n ra. Gió mát từ ngoài vườn tràn vào mang theo hương thơm của mấy thứ hoa kiểng đang nở rộ khiến Thạnh cảm thấy thoải mái dễ chịu. Cậu ngửa cổ hít không khí trong lành của buổi sáng vào đầy hai buồng phổi, người cảm thấy lâng lâng. Chợt có bóng một phụ nữ bưng thau đồ có lẽ mới giặt từ dưới sông đi lên. Cô cắm cúi đi thẳng ra sau hè, không để ư tới sự có mặt của Thạnh phía sau cửa sổ. Chàng nh́n theo nhíu mày suy nghĩ. Cái dáng th́ quen thuộc lắm, nhưng chưa nhận ra là ai. Cô ta người dong dỏng, nước da hồng hào, hai cánh tay chắc nịch trong cái áo ngắn tay màu tím cà. Mái tóc đen được bới gọn thành cái búi tóc thả lửng sau ót. Thạnh lẩm bẩm không lẽ là...Hường? Nhưng Hường thấp và ốm hơn cô này mà? Liền sau đó Thạnh lại vỗ trán: Thiệt t́nh! Năm năm rồi chớ ít ǵ. Nhỏ Hường nhứt định phải lớn lên thêm! Vừa nghĩ tới đây là Thạnh vội vàng ra khỏi pḥng, đi thẳng ra sau hè kiếm người con gái lúc năy.

 

          Đang phơi quần áo trên cái sào tre dài, nghe tiếng chân bước tới, quay đầu lại thấy Thạnh, cô ta mĩm cười:

          - Cậu ba. Sao thức sớm vậy?

Cái nụ cười quen thuộc này th́ không lầm được. Thạnh reo lên:

          - Hường. Trời ơi bây giờ lớn quá nhận không ra. Mấy bữa nay trốn ở đâu mà anh không gặp?

Vừa nói Thạnh vừa bước tới nắm hai bàn tay c̣n ướt nước của Hường bóp chặt. Hường vừa giựt tay lại vừa nh́n dáo dát chung quanh, miệng nói:

          - Dạ, mấy bữa nay tại cậu ba bận rộn quá chớ...em vẫn c̣n giúp việc cho ông bà như xưa.

          - Vậy th́ tốt quá. Xa cách mấy năm, Hường bây giờ c̣n đẹp hơn trước gấp bội. Vừa nói Thạnh vừa đưa tay định ôm, nhưng Hường né qua một bên, nói nhỏ nhẹ nhưng không kém phần cương quyết:

          - Cậu ba đừng làm vậy coi chừng có người thấy. Bây giờ không giống hồi xưa đâu. Xin lỗi em phải vô lo dọn đồ ăn sáng.

          Nói rồi Hường cúi xuống xách cái thau không đi một nước vô bếp, bỏ Thạnh đứng lại với vẻ ngơ ngác tột độ. Chàng tự hỏi không biết bị ông bà ǵ nhập mà nhỏ Hường dễ thương ngày xưa bây giờ thay đổi dữ vậy cà? Cả một dĩ văng thơ dại bỗng hiện rơ mồn một trong trí chàng.

 

          ...Chú Tám ba của Hường là dân gốc làng này. Chú nuôi rẻ trâu của ông Sư Nhiêu để cày mướn cho thiên hạ. Từ thuở thanh niên chú đă có giọng ḥ rất hay. Đám thôn nữ trong làng không thiếu ǵ cô mê mệt. Bỗng dưng năm đó, trong đám thợ gặt từ Sađéc qua gặt mướn có một cô gái vừa có nhan sắc vừa có tài ḥ đối. Sau vài trận so tài bất phân thắng bại, hai địch thủ bỗng đâm ra mết nhau và sau mùa gặt làng Tân An có thêm một cư dân mới. Ông bà Sư Nhiêu cho cặp vợ chồng trẻ cất căn nhà lá phía sau vườn xoài, day mặt ra con lộ trải đá xanh. Có con đường ṃn băng qua vườn xoài nối liền hai nhà. Năm sau, cặp vợ chồng mới cho ra đời một đứa con gái xinh xắn. Hồi đó Thạnh được hai tuổi và cô hai Cúc Hương lên sáu. Bà Sư Nhiêu ra thăm thấy con nhỏ ngộ quá cứ bồng nựng nịu hoài. Chú tám xin bà đặt tên cho nó. Bà suy nghĩ một hồi rồi nói: Thôi con hai tên Hương, bây đặt nó tên Hường cho gọn. Hường cũng có nghĩa là hoa hường. Biết đâu lớn lên nó vừa đẹp vừa thơm như đóa hoa hường. Cái viễn ảnh đứa con gái lớn lên sẽ vừa xinh đẹp vừa thơm tho khiến hai vợ chồng chú Tám rất hài ḷng!

 

          Con Hường càng lớn càng dễ thương. Nó giống mẹ nên trắng trẻo, cặp mắt to đen láy. Từ khi có bầu rồi sanh con, thím tám không c̣n ra đồng chỉ ở nhà coi con, trồng thêm rau cải, bầu bí, nuôi heo nái, để vừa có ăn vừa có thể bán lai rai. Người ta nói gái một con trông ṃn con mắt thiệt không sai. Từ khi giă biệt nghề gặt lúa suốt ngày dưới ánh nắng chói chang, da dẻ thím tám trở lại trắng trẻo mịn màng. Sau khi sanh đẻ vóc dáng cũng nảy nở đầy đặn hơn trước. Tóm lại thím quả nhiên không làm hổ danh con gái xứ Nha Mân có tiếng là đẹp xưa nay. Chú tám thương vợ thương con không biết để đâu cho hết. Cực cách nào chú cũng không ngại, miễn vợ con chú vui. Nếu không đi cày th́ chú ở nhà phụ thím mọi chuyện trong ngoài, không giống nhiều ông sau một ngày cực khổ ngoài ruộng, rẫy... tối nào cũng nhâm nhi vài ly đế, hoặc đàn đúm khề khà nhậu nhẹt tới khuya. Lắm khi say bí tỉ gây gỗ, đánh đập vợ con om ṣm. Hai người sống thiệt ấm êm hạnh phúc. Trong làng không thiếu ǵ người tỏ vẻ ganh tị với cái hạnh phúc này...

 

 

Đón Xem Kỳ 2 vào tuần tới

 

 

 

   

Tiểu Thu


 

 

Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu               |                 www.ninh-hoa.com