Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu                |                 www.ninh-hoa.com

Bút hiệu:  Tiểu Thu
 

  Sinh năm 1947 tại Quận Cao- Lănh- Đồng Tháp

  Theo gia đ́nh rời Việt Nam tháng 4-1975 và định cư tại Thành phố Montréal, Tỉnh bang Québec, Canada.

  Bắt đầu sáng tác năm 1987. Cộng tác với các nhật báo, tuần báo, nguyệt san, tuyển tập…tại Mỹ, Canada, Âu Châu…Trong Ban Biên Tập Tam Cá nguyệt Cỏ Thơm.

  Đă góp mặt trong các Tuyển Tập Đồng Tâm, Tuyển Tập Phụ Nữ Việt, Trầm Hương...

Được nhà văn Hồ Trường An giới thiệu trong Tập Diễm Ngưng Huy, Giai Thoại Văn Chương và Bút Khảo Quê Nam Một Cơi.
 

  Tác phẩm đă xuất bản:

-Sóng Nước T́nh Quê năm 2002

-Tiếng Hót Vành Khuyên 2007


 

 


 - Hiện định cư tại thành
   phố Montréal, Québec,
   Gia Nă Đại (Canada).


 

 

 

 


 

 
 

Kỳ 2:

 

          Lan kể hè vừa rồi về lại Kontum thăm mộ mẹ. Bà cụ mất đột ngột nên Lan không kịp về gặp mặt lần cuối. Nàng đến trường cũ thăm lại các sơ. Sau 75, trường bị nhà nước cộng sản tịch thâu, chỉ cho lại căn nhà nhỏ, cũng trong khuôn viên trường học. Các sơ không c̣n dậy học, chỉ được giữ trẻ và trồng trọt chút đỉnh để sinh sống. Hôm vào thăm, Lan mặc quần đen, áo bà ba, đội nón lá sùm sụp che bớt mặt. Gặp sơ Marie-Paule, Hiệu trưởng của tụi Thư ngày xửa ngày xưa, Lan giả giọng:

          - Thưa Ma sơ, con muốn gởi đứa con nhỏ.

Chưa nói dứt câu, sơ đă giựt phắt cái nón, rồi vừa cười vừa mắng:

          - Sư mày, mày định gạt ma sơ hả Lan!

Rồi hai thầy tṛ ôm nhau mừng mừng tủi tủi.

Giọng Lan ngậm ngụi:

          - Thấy mấy sơ lam lũ tao thương quá mày ơi. Sơ hỏi thăm hết đám học tṛ cũ. Những đứa đă rời bỏ Kontum. Sơ gởi lời thăm mày nữa đó. Lúc ra về, tao dúi vô tay sơ tờ 100, bà cảm động ứa nước mắt. Có được mấy đứa học tṛ cũ về thăm lại Kontum hả mày? Nhứt là sau này, đường đi thật là xa xôi hiểm trở.

 

          Thư bần thần đến nỗi quên hỏi thăm hàng phượng vĩ trước cửa trường có c̣n nở rực rỡ như xưa? Hay, v́ vắng bóng những tà áo dài trắng, nhũng chuỗi cười ṛn ră của đám nữ sinh mà lũ nó cũng buồn rầu chết khô chết héo?!

Trầm ngâm một chút Lan chợt hỏi Thư:

          - Mày c̣n nhớ con Lệ Quân không. Nhà nó gần kho gạo.

          - Tao lạ ǵ. Hồi xưa nó học lớp tao. Rất thông minh. Cặp mắt nó vừa đen vừa sáng, lóng lánh như hai viên ngọc.

          - Tội nó lắm mày ơi. Sau 75, tụi tao đă khổ mà nó c̣n khổ hơn. V́ chồng nó sĩ quan, lương c̣n chưa đủ sống, sau đó bị đi cải tạo, nó làm vất vả nuôi con bữa đói bữa no. Thằng chồng được thả về bèn vượt biên, hứa sẽ bảo lănh vợ con sang sau. Ai ngờ, qua được bên Mỹ, gặp một mụ nặc nô cũng bỏ chồng. Hai đứa hạp nhau về cái món... "ǵ" th́ mày biết rồi đó, bèn bỏ luôn vợ con bên nhà, đang mong ngóng từng ngày. Sau cùng, con Lệ Quân rứt ruột cho con gái theo d́ vượt biên. Chẳng hiểu lên tầu làm sao, mà con nhỏ rớt xuống biển hồi nào không ai hay! Thảm một cái là tới giờ, mỗi lần em nó viết thơ về, vẫn phải nói dối là con bé b́nh yên, khỏe mạnh. Không ai dám nói thật, v́ sợ nó có thể chết đi được. Tội nghiệp nó đâu c̣n trẻ trung ǵ để làm lại cuộc đời hả mày. Cả đám đă tṛm trèm nửa thế kỷ hết trơn rồi!

          - Ừ ngày xưa nh́n nó lúc nào cũng cười, khoe hai cái răng khểnh, cặp mắt có đuôi. Ai ngờ đời nó thảm thương đến như vậy.

          - Chưa đâu mày ơi. Mày có nhớ con Lan Đài bên lớp tao không? Con nhỏ tóc dài tới thắt lưng, điệu rơi điệu rụng đó. Sau này lấy tên Thanh, anh nhỏ Hoàng lớp mày. Sau 75, tên Thanh chạy tuốt qua Mỹ. Gia đ́nh nhỏ Hoàng bị kiểm kê hết. Nghèo khủng khiếp. Mẹ nó từ một bà mệnh phụ phải gánh hàng ra chợ bán. Nhưng sau chịu không thấu hai ông bà đều bệnh nặng. Túng cùng, con Lan Đài phải hy sinh lấy cán bộ để đem tiền về nuôi bố mẹ chồng. Nghe cứ như là chuyện cổ tích mày há.

Thư, bùi ngùi:

          - Tao chỉ mong đây là những chuyện không có thật.

          Sau những tiếng thở dài sườn sượt thương cho số phận không may của đám bạn c̣n kẹt lại bên quê nhà. Cả hai im lặng một lúc, chợt Lan cười hi hí:

          - Con Lan Đài mặt coi hiền mà một cây đó mày ơi. Tao nhớ năm đệ lục, đứa nào cũng ngố ơi là ngố. Một bữa, giữa giờ ra chơi, bốn năm đứa vây chung quanh nó, dĩ nhiên trong đó có tao, nó bèn lấy giọng thật nghiêm trọng:

          - Tụi bây phải nhớ cho kỹ. Đừng bao giờ để cho tụi con trai hôn lên má. Biết tại sao không? Cả đám ngố lắc đầu, nó giơ một ngón tay lên điểm điểm trong không khí và gằn từng tiếng, cốt để những lời khuyên vàng ngọc của nó sẽ đi sâu vào mấy cái đầu óc ngu ngơ đang chờ đợi kia: là v́ khi nó hôn được má bên nầy, nó sẽ hôn tiếp má bên kia. Rồi nó sẽ hôn xuống miệng và lần lần xuống cổ... và sau đó (con bé dài giọng ra)... ḿnh sẽ không c̣n biết ǵ nữa...! Cả đám ngố nh́n nó một cách vừa khâm phục, vừa sợ hăi.

 

          Thư h́nh dung ra cái cảnh một lũ nhóc hỉ mũi chưa sạch, mặt nghệt ra v́ sợ, trước cái viễn ảnh bị con trai hôn mà cười đến chẩy nước mắt. Nhứt là với sự diễn tả của nhỏ Lan tếu không chịu được. Chẳng bù với tụi nhỏ thời nay. Ở pḥng mạch bác sĩ Quân , nhiều đứa mới 12 tuổi đầu mẹ đă phải dẫn tới xin thuốc ngừa thai.

Nhắc tới "những ngày xưa thân ái", Lan chép miệng:

          - Tao thấy tội nghiệp cho lũ trẻ bây giờ không có được cái thú đọc thơ t́nh như tụi ḿnh ngày xưa. Đứa nào cũng có một hộp đầy nhóc những lá thơ xanh, hồng, tím... đôi khi có anh c̣n điệu nghệ, dán lên trên một đóa Pensée ép khô!

Ừ, Thư nhớ những chàng có máu liều th́ tà tà theo người đẹp, rồi mắt trước mắt sau nhét đại bức thơ vào tay nàng. Những chàng yêu bóng vía hơn, th́ phải nhờ tới mấy tay chim xanh (nếu có em gái học cùng trường với nàng càng tốt, nếu không th́ phải nhờ tới đám em út của người t́nh trong mộng), nhưng thường phải mất khối quà cáp và những lời năn nỉ, hứa hẹn (đôi khi rất cuội) thiết tha. Không anh nào dám gởi thơ t́nh qua đường bưu điện. V́ theo một thống kê rất đáng tin cậy, có tới 99.9 phần trăm những bức thơ "tội lỗi" này sẽ lọt vào tay ông bà via và con đường duy nhất phải đi là con đường vào... sọt rác! Đó là không kể nàng sẽ bị một màn chất vấn rất dă man (bảo đảm không thua K.G.B hoặc pḥng nh́ Pháp là mấy) và sau cùng là một lô cấm: cấm không được gặp, cấm không được nói chuyện với "thằng đó" v..v và v..v. Thư c̣n có cô bạn thân bị cấm... không được ngó qua ngó lại, mà phải nh́n thẳng về phiá trước, trên con đường từ trường về nhà. Nhưng các cụ thân sinh không biết rằng cái hồi hộp, cái hạnh phúc của sự bị cấm mà làm được nó to lớn đến mức nào.

 

          Hai bà càng nhắc lại, càng nuối tiếc cái thời hoa mộng ngày xưa và rất lấy làm thương xót cho lũ trẻ ngày nay. (Nhưng biết đâu chừng chúng nó lại thấy "ổng, bả" hồi đó sao mà lẩm cẩm quá trời. Th́ giờ là vàng bạc mà cứ tán tới tán lui, thức hôm thức khuya, rồi lại nặn tim nặn óc viết những bức thư t́nh dài tḥng, phí bao nhiêu là thời gian với sức khỏe. Đó là chưa kể có những kẻ "điên khùng" dám tự tử v́ không được lấy nhau. C̣n đám cưới đám xin, th́ vừa tốn công vừa tốn của. Năm bẩy lễ, lại đ̣i nọ đ̣i kia. Rắc rối quá chừng). Cứ nhắc nhở những chuyện lẩm cẩm đó mà đêm nào cũng thức đến 1, 2 giờ đêm... Gần ngày về, Thư đưa mẹ con Lan lên Laurentides chụp một lô h́nh. Mùa thu nơi đây đẹp rực rỡ với những rừng phong lá đổi mầu. Từ xanh sang vàng, cam, tím, đỏ, hồng. Tất cả pha trộn thành một bức tranh tuyệt tác, mà chắc chắn không một họa sĩ nào có thể thực hiện nổi. Từ hai mươi năm qua, mùa thu nào Thư cũng ngắm măi, không bao giờ chán. Và nàng biết chắc chắn rằng, mai này, nếu phải xa Canada, mùa thu, Thư sẽ nhớ quay nhớ quắt lá vàng và mùa đông, những cánh rừng phủ tuyết trắng. Năm ngoái, đi trợt tuyết với Thăng trên núi Bromont. Tuyết đổ cả đêm, nên hôm sau, tất cả cây rừng đều phủ đầy bông tuyết. Mặt trời chiếu vào, cả khu rừng sáng lóng lánh, Thư có cảm tưởng như ḿnh đang lạc vào chốn Thiên Thai... Đêm cuối cùng hai đứa thức thật khuya. Chợt nhớ đến đứa bạn cũ, Thư hỏi Lan c̣n nhớ Kim Ánh không. Lan trả lời:

          - Sao không nhớ. Nó học lớp tao, mà lại là đứa đầm lai duy nhất ở Kontum. Bây giờ nó ở đâu?

 

          Mấy hôm trước Hoài có cho Kim Ánh số điện thoại của Thư. Đột nhiên một buổi tối, có phôn từ Mỹ. Tất nhiên Thư không nhận ra người gọi. Đến chừng Ánh xưng tên Thư mới giựtt ḿnh. Tính ra hơn 30 năm rồi chớ ít ǵ. Thư nhớ rất rơ nhỏ Ánh hồi xưa cao, tóc hoe vàng, da trắng bóc. Mẹ Ánh mỗi lần đến mua hàng là ngồi nói chuyện với mẹ Thư cả buổi. Đủ thứ, rất vui. Ánh chỉ ngồi im lặng bên cạnh mẹ, cười tủm tỉm. Ánh nói có mười đứa con. Thư không tin ở tai ḿnh. Nhưng Ánh cười khanh khách:

          - Ḿnh có với ông xă trước 7, cộng thêm 1 của ông bây giờ là 8, cộng thêm của chung 2. Vị chi là 10.

Thư lè lưỡi, bái phục. Nhưng có điều Thư kinh ngạc nhứt là ông xă của Ánh hiện giờ là một người rất nổi tiếng. Lúc Thư c̣n là một thiếu nữ đầy mộng mơ. Tiếng hát, gịng nhạc của người nghệ sĩ này đă ru hồn nàng suốt từ những tháng năm xa xăm đó. Ánh nói sẽ qua chơi Montréal vào một đêm tŕnh diễn văn nghệ. Lan tiếc không thể qua đúng lúc đó để gặp lại Ánh. Nhưng không sao, quả đất tṛn...

 

          Hôm đưa mẹ con Lan ra phi trường trở lại Paris, mắt đứa nào cũng đỏ hoe, tuy ngoài miệng vẫn phải gượng cười. Thư thầm cảm ơn bạn đă đem đến cho nàng hai tuần lễ thật tuyệt vời...

 *

 * *

           Lật bật đă đến ngày ra phi trường đón vợ chồng Ánh. Thư hồi hộp, chỉ sợ không nhận ra bạn. Thăng trấn an:

          - Có ǵ mà không nhận ra. Bữa nay trần ś có hai đứa ḿnh là Mít thôi mà. Với lại,tụi ḿnh đă gặp ông Phương cách đây hai năm rồi.

          Lúc hành khách lục tục đi ra, quả nhiên Thư không nhận ngay ra Ánh, v́ cách ăn mặc, cô nàng giống đầm hơn xưa. Lúc Ánh cười và nói chuyện, Thư mới từ từ "nhận diện" lại được cô bạn của hơn ba mươi năm về trước. Nhưng đẹp và hoạt bát hơn nhiều. Sau giây phút ngỡ ngàng lúc đầu, Thư có cảm tưởng như hai đứa vừa chia tay cách đây không lâu. Rồi những câu như:

          - Thư ơi, có nhớ hồi đó..... hoặc: Ánh ơi, có biết là.... tuôn ra như suối.

          Ông xă của Ánh, rất trầm tĩnh, chỉ nh́n hai bà cười tủm.Ánh phân bua:

          - Thư biết không, ông Phương nhà ḿnh ổng nói sợ nhất là khi các bà cùng xứ gặp nhau, chuyện đâu mà nói hoài không dứt.

Thư cười nói với Phương:

          - Anh không biết chớ, nhờ nhắc lại những kỷ niệm xưa, những buồn vui của thời c̣n đi học mà tụi tôi đỡ bị khủng khoảng tinh thần đó anh. Mỗi lần nghĩ đến một kỷ niệm nào, dù vui hay buồn, của những ngày xưa thân ái, là ḷng bỗng dưng thấy lâng lâng, đầu óc bớt căng thẳng, nụ cười trên môi trở nên hiền dịu (v́ chỉ sau mấy năm hương lửa, có khối ông chồng rên rỉ: bao năm qua em trở thành ác phụ!), cặp mắt mơ màng.... Tóm lại, các đức lang quân bất chợt gặp lại h́nh ảnh cô vợ bé bỏng, hiền ḥa lúc mới bước chân lên xe hoa... Vậy nếu các bà có đấu nhiều, mấy ông cũng ráng... thông cảm một chút xíu nha.

 

          Về đến nhà đă hơn 12 giờ khuya. Vợ chồng Ánh ăn qua loa rồi mệt quá, Phương vô pḥng ngủ trước. Thăng cũng xin phép rút lui v́ mai c̣n phải đi làm. Ánh và Thư cứ ngồi ngoài pḥng khách rủ rỉ rù ŕ, quên hết thời gian. Đến lúc Phương từ pḥng ngủ đi ra giục vợ:

          - Thôi em, đi ngủ để chị Thư c̣n nghỉ ngơi. 2 giờ sáng rồi.

          Thư vội nói không sao, ngày mai tôi nghỉ ở nhà tiếp hai ông bà. Tụi nầy nói thêm chút xíu nữa thôi. Nhưng đến 3 giờ, ông Phương lại ḷ ḍ đi ra dục vợ đi ngủ. Lúc đó hai bà mới chịu " tạm ngưng"...

 

          Sáng hôm sau, Phương đi thu h́nh, Thư đón Hằng đến chơi. Lúc đó Thư mới hỏi trường hợp nào khiến Ánh gặp ông Phương. Đang tươi cười, mặt Ánh đột nhiên tối sầm và buông ra một tiếng thở dài, năo nuột đến nỗi Hằng và Thư giựt ḿnh, đưa mắt nh́n nhau. Giọng Ánh buồn rười rượi:

          - Thư nhớ không, hồi c̣n đi học, Ánh rất lặng lẽ, bởi mặc cảm ḿnh là con lai.

Thư chêm vào:

          - Ừ, hồi xưa Ánh hiền lắm. Nhưng bồ lấy chồng hồi nào ḿnh không hay.

Ánh kể tiếp:

          - Ừ, v́ hiền quá nên mới "trao thân lầm tướng cướp"!

          Hồi đó ông Minh theo hoài ḿnh không chịu, bèn biểu diễn vài màn khổ nhục kế, tỉ như lấy đầu thuốc lá đang cháy châm vào cánh tay cho phỏng v...v.... Riết rồi con nhỏ mềm ḷng. Có ngờ đâu, lấy Minh rồi ḿnh phải về Ság̣n ở chung với gia đ́nh hắn. Làm dâu mà c̣n thua con ở. Tiền lương của Minh đưa hết cho mẹ. Vợ không bao giờ có một xu dính túi. Mỗi ngày phải nấu tới 6 mâm cơm mà tiền chợ, mẹ chồng phát chỉ có thiếu chứ không bao giờ đủ. Nhiều hôm Ánh phải nhịn đói, nhường phần cho người khác.

 

          Thư đùa một câu cho không khí bớt buồn thảm, v́ vừa kể Ánh vừa ứa nước mắt, Hằng và Thư cũng thấy xót xa:

          - Tớ chắc là bà mẹ chồng của Xuân Nương hồi nẳm tái sanh đó bồ ơi. Thời nay có bà mẹ chồng nào lại hành hạ con dâu tới mức đó.

Ánh cười gượng:

          - Nghĩ đi nghĩ lại, Xuân Nương thủa xưa c̣n hạnh phúc gấp trăm ngàn lần Ánh, v́ dù sao cũng c̣n có Lâm Sanh yêu thương. Đàng này, ông Minh đi làm về tới nhà, là thay quần áo tếch đi nhậu nhẹt ngay. C̣n nếu có mặt ở nhà, cũng chỉ để hùa theo mẹ hành hạ, mắng chửi vợ thậm tệ.

Hằng tức tối cắt ngang:

          - Nếu ổng tệ qúa như vậy sao chị để có đến 7 đứa con lận? Em như chị lúc mới 1, 2 đứa em đă dẫn con trốn mất tiêu rồi.

Ánh lắc đầu:

          - Hằng không thể tưởng tượng được đâu. Chị không chịu ch́u ư ổng là bị đánh bầm tím mặt mày. C̣n trốn hả, ổng mà kiếm được chắc chắn chị không sống sót đến giờ này đâu.

Thư và Hằng đồng thanh kêu lên:

          - Chúa ơi, ghê đến vậy sao?

Ánh lắc đầu:

          - Chưa thấm ǵ đâu. V́ ông Minh là sĩ quan, nên sau tháng tư 75 phải đi học tập, ḿnh vào nhà thương sanh đứa thứ bẩy. Ba hôm sau về nhà, hỡi ơi, bà mẹ chồng đă vứt hết đồ đạc cùng 6 đứa con ra đường (không kể đứa mới sinh đỏ hỏn c̣n bồng trên tay). Bả nói ḿnh là con lai, sợ liên lụy tới gia đ́nh bả. Năn nỉ găy lưỡi cũng không lay chuyển được ḷng dạ sắt đá của bà già này. Mấy mẹ con đành ôm nhau ngồi khóc. May sao có một anh thương phế binh, căn cḥi cất ngay dưới mé sông, thấy t́nh cảnh thương tâm nên mời mẹ con về tạm trú. Ngày đêm Ánh chỉ lo các con sơ ư rớt xuống nước chết ch́m. May nữa là có bà người làm trung thành, thấy mẹ con Ánh khốn khổ nên t́nh nguyện đi theo giúp đỡ. Sau này Ánh nhờ có bà trông con mới yên ḷng ra ngoài buôn bán. Nhưng lúc đó, tuy mới sanh được một tuần, mà trong nhà không c̣n một hột gạo, Ánh đành vào nhà thương, bán một bịch máu, lấy vài ngàn địùnh đi mua gạo. Nhưng từ nhà thương ra, vừa mệt vừa đói, Ánh cố lê bước đến bùng binh Sàig̣n th́ hết sức, ngồi phịch xuống một chiếc băng gỗ, nh́n người qua kẻ lại tấp nập, mặt người nào cũng đầy vẻ buồn bă, chịu đựng. Nhưng có lẽ không ai có hoàn cảnh bi đát hơn ḿnh đâu. Ánh nghĩ vậy rồi không kềm được bật khóc nức nở. Đôi khi buồn quá Ánh cũng muốn tự tử phứt, nhưng nghĩ lại người chết th́ yên, c̣n các con sẽ ra sao? Đứa lớn nhứt mới lên mười và đứa nhỏ nhứt chưa đầy tháng. Chỉ v́ các con mà Ánh ráng sức phấn đấu đến ngày nay. Nhưng tương lai sao mịt mù, không lối thoát! Ánh ngồi thừ như vậy không biết bao lâu, đầu óc rối loạn những ư nghĩ đen tối. Bỗng có một người đàn ông đứng trước mặt Ánh cất tiếng hỏi:

          - Chị Ánh phải không? Chị đang làm ǵ ở đây? Uả, mà sao trông chị như người đang bệnh nặng vậy?

Ánh ngước lên và nhận ông Thanh, người quen cũ làm việc trong một viện bào chế. Nghe hỏi, Ánh động ḷng lại bật khóc. Rồi vừa khóc, nàng vừa kể t́nh cảnh bi đát của mấy mẹ con. Ông Thanh nghe xong trầm ngâm giây lát rồi nói:

          - Thật hên làm sao mà bữa nay tôi lái xe ngang qua đây. Thôi việc đầu tiên và cần kíp là mời chị đi ăn cái đă. Ánh phải công nhận là trong đời, chưa từng ăn bữa cơm nào ngon như vậy. Sau đó ông Thanh hứa sẽ dẫn Ánh đến viện bào chế giới thiệu. Họ sẽ đưa thuốc cho Ánh bỏ mối mấy bạn hàng lẻ. Bán rồi mới trả tiền cho hăng sau. Chúa ơi! Chưa bao giờ Ánh thấy đời đẹp và đáng yêu như vậy. Nàng hân hoan cầm tiền đi mua 3 kư gạo về cho các con. Rồi từ đó nghề dạy nghề, Ánh trở thành một tay buôn thuốc tây lăo luyện. Lúc này tiền bạc vô đều đều. Ánh dành dụm dần dần và nhứt quyết đưa các con vượt biên. Nhưng dẫn một lúc 7 đưa th́ không kham nổi, vả lại họ đ̣i tiền nhiều quá. Cuối cùng Ánh đành gởi 2 đứa lớn theo một người đi đường bộ qua Thái Lan và người đó chính là em ruột ông Phương. Trong thời gian này, Phương cũng vừa chia tay với người vợ cũ. Muốn biết tin con, Ánh phải liên lạc qua Phương và dần dần một thứ cảm thông đă nẩy nở giữa hai người, cùng với tin vui là cả ba đă đến trại tị nạn Thái Lan, sau một chuyến đi đầy gian nan trắc trở. Một thời gian sau, Ánh dẫn năm đứa con c̣n lại vượt biên. Nhưng rủi ro, trong khi chuyền từng đứa lên thuyền ra khơi th́ bị động. Mọi người chạy tán lọan. Sau khi yên ổn, kiểm điểm lại thấy thiếu mất hai đứa, một lên bốn và một lên năm. Ánh như điên cuồng, nhưng không biết làm sao. Dùng đủ mọi cách để t́m kiếm tin tức hai con nhưng không kết quả, Ánh đành khóc lóc, lậy lục mẹ chồng, xin bà viết thư qua Mỹ, nhờ mấy người con đang sống ở đó kiếm các cháu dùm. Bà từ chối! Đoạn trường!... Chạy đông chạy tây, cuối cùng qua Hội Hồng Thập Tự, Ánh biết hai đứa nhỏ được một gia đ́nh bên Mỹ bảo lănh. Hú vía... Thời gian sau, Ánh một ḿnh ṃ mẫm xuống một tỉnh lỵ tận cùng miền Nam để kiếm đường đi. Không may, bị công an biên pḥng bắt giam. Nhờ người báo tin về Sàig̣n và bỗng một hôm, Ánh giật nẩy ḿnh khi nghe tên chúa ngục vào báo tin:

          - Chị Ánh ra đi. Có chồng chị tới bảo lănh.

Ai vậy ḱa? Không lẽ ông Minh? Ổng đang ở trại cải tạo mà. Và Ánh ngỡ ngàng khi nhận diện "ông chồng" từ trên trời rớt xuống đó chính là Phương, nhưng vẫn phải làm mặt tỉnh, tụi công an nghi th́ chết cả hai. Lúc chỉ c̣n hai người, Ánh nguưt Phương một phát:

          - Sao dám nhận là chồng người ta?

Phương cười cười:

          - Th́ cũng phải... nhận đại để lănh em ra chứ.

Ánh chép miệng lắc đầu:

          - Liều ơi là liều. Anh có biết khi bị bắt, em khai là ông chồng đang ở trại cải tạo không?         

Phương gật gù:

          - Kể ra cũng liều thật, nhưng không c̣n cách nào khác. May quá, tên bác sĩ coi trại tù là bạn của thằng em của anh. Khi nghe anh nói em là vợ, nó sốt sắng giúp anh liền. Chỉ một chầu nhậu với thằng chúa ngục là xem như không có chuyện ǵ xẩy ra.

Hằng trêu:

          - Bây giờ chỉ c̣n "chuyện chúng ḿnh" của hai anh chị thôi phải hôn ?

Ánh cười:

          - Ừ, th́ lúc đó tao cũng cảm động ghê lắm...

Thư tố thêm:

          - Rồi chắc đêm đó hai ông bà cùng song ca đoạn cuối bản "trăng sáng vườn chè" chớ ǵ? Thư giả bộ tằng hắng lấy giọng: đêm nay mới thật là đêm...

Ánh thẹn thùng đập lên vai Thư:

- Quỷ nà!!...

           Từ đó hai người chính thức sống với nhau và một thời gian sau tự tổ chức vượt biên lấy. Có lẽ vía ông Phương cứng, nên lần này cả nhà đi trót lọt. Qua đến Thái gặp lại hai con lớn và lúc sang được Hoa Kỳ, vợ chồng Ánh cũng cậy cục xin lại được hai đứa con nhỏ đă bị thất lạc năm xưa. Gia đ́nh đoàn tụ và sau đó Ánh cho ra đời thêm một cu tí và một cái hĩm rất kháu khỉnh. Có điều là Thư không ngờ được là Ánh có thể chịu cực khổ ngoài cả sức tưởng tượng của ḿnh.

 

          Những năm đầu ở Mỹ, Ánh làm việc bất kể ngày đêm. Có thời gian, mỗi đêm Ánh chỉ ngủ 2, 3 tiếng đồng hồ. Nh́n thấy hai cánh tay Ánh loang lổ chỗ đen chỗ trắng, Thư hỏi tại sao. Ánh kể, lúc mới qua, đi giữ con cho vợ chồng một tên Luật Sư Mỹ. Chỉ v́ vô ư làm đổ nước lên mặt chiếc bàn bằng gỗ quí, mà nó cho nghỉ việc. Về nhà, nh́n mười đứa con mà rầu thúi ruột. Lúc đó ông Phương đang được chính phủ cho đi học nghề. Ánh bèn đi mua một quyển sách dậy nấu ăn của bà Quốc Việt, gồng ḿnh làm đại món bánh cam đem bỏ mấy tiệm tạp hóa. Một bữa sơ ư dầu chiên bốc lửa, cháy cả hai cánh tay và cả ngực, bụng. Vô nhà thương hết ba tuần. Người ngợm sưng lên như King Kong. Đă không tiền c̣n mang thêm món nợ mười tám ngàn đô, v́ không mua bảo hiểm sức khỏe (sau này khá mới trả từ từ).

Thư tặc lưỡi:

          - Thôi, cũng c̣n may là cái mặt không sao, chớ rủi bị phỏng, bây giờ Ánh thành bà Cẩm Nhung thứ hai rồi đó.

          - Ừ Chúa c̣n thương. Vậy mà khi lành bịnh, Ánh lại tiếp tục làm bánh cam, mỗi ngày phải chiên mấy trăm cái lận đó, cực khiếp luôn. Tuy vậy vợ chồng Ánh nhứt định không xin trợ cấp xă hội. Ông Phương học xong xin được việc làm nên cũng đỡ. Vài năm sau, có một tiệm fastfood gần nhà để bảng sang. Ánh muốn thử thời vận, ông Phương la quá, bảo không biết nấu ăn làm sao ra tiệm? Nhưng con nhỏ "trán vồ" này, một khi muốn làm việc ǵ là phải làm cho bằng được, nên lén gom góp tiền và mượn thêm, âm thầm đi sang đại. Quả thật, khách càng ngày càng vắng dần, đến nỗi thức ăn làm ra, ngày nào cũng chỉ có vợ chồng con cái... thanh toán! Ánh bóp đầu bóp trán suy nghĩ, sau cùng quyết định làm thử món Á châu. Không ngờ lại thành công. Quán của Ánh được lên báo Mỹ hai lần rồi đó. Bây giờ khách đông lắm. Tức cười nhứt là, qua báo chí, vợ chồng tên Luật Sư Mỹ tới ăn, lúc nhận ra Ánh, tụi nó biểu diễn một màn tay bắt mặt mừng ghê quá!... Sau này ông Phương tự mở hăng riêng, không làm công nữa. Bây giờ nhờ Chúa thương, tụi Ánh tậu được mấy cái appartement cho thuê. Có năm cháu đă lập gia đ́nh ra ở riêng. Ánh bây giờ có hai cháu ngoại rồi chớ bộ!

Thư nh́n bạn cười:

          -Trong trường hợp của Ánh, câu "tiền hung hậu kiết" đúng hết chỗ chê!

Ánh lắc đầu chép miệng:

          - Tuy vậy đôi khi Ánh nằm mê, thấy ḿnh hăy c̣n sống cảnh làm dâu, bị chồng hành hạ... giựt ḿnh thức giấc, nước mắt đầm đ́a!

Thư an ủi:

          - Tự nhiên thôi. Ḿnh có một người bạn, vượt biên qua tới Bidong rồi mà c̣n nằm mơ thấy bị bắt lại, mà người bắt chính là tên thủ trưởng cũ của ảnh. Lúc tỉnh giấc, nhận ra ḿnh đang ở Bidong, bỗng cảm thấy... chưa bao giờ sướng thế!... Nói thật với Ánh, trên đời này, không mấy người may mắn như bồ đâu. Trong lúc bơ vơ đói khát cùng 7 đứa nhỏ, tự nhiên có người đến giúp đỡ buôn bán, tiền vào như nước. Hai con vượt biên bằng đường bộ, không bị Khmer đỏ giết là một phép lạ. Hai đứa nhỏ xíu lạc qua tới... Mỹ mà sau cùng cũng t́m lại được. Nhưng điều may mắn nhứt là Ánh đă gặp được anh Phương. Anh thương yêu bồ thực ḷng, săn sóc các cháu như một người cha ruột. Là một người nổi tiếng từ mấy mươi năm qua, mà tính t́nh lúc nào cũng trầm tĩnh, ḥa nhă. Vậy hăy quên cái dĩ văng đau thương mà hưởng lấy hạnh phúc hiện tại đi. Coi mười năm sống trong cái địa ngục trần gian đó là một món nợ mà Ánh phải trả. Nhưng trả xong rồi, phủi tay đi. Ngũ tuần rồi, không c̣n nhiều th́ giờ nữa đâu bồ ơi. Nh́n quanh nh́n quẩn, thấy bạn bè kẻ mất người c̣n, bệnh hoạn đủ thứ, nghĩ lại, xem ra ḿnh c̣n hạnh phúc chán. Ánh nghe ḿnh, những ǵ "không cần nhớ" th́ hăy quên phứt cho tâm hồn được thoải mái. Cứ nghĩ rằng ḿnh c̣n may mắn hơn nhiều bạn bè khác. Bây giờ, sự nghiệp có, các con khôn lớn nên người, một ông chồng tốt. Hạnh phúc quá rồi. Đừng để con ma dĩ văng nó bám cái hiện tại của ḿnh. Không kể những khi nhớ chuyện xưa, bồ đâm bực bội gắt gỏng khiến chồng con mất vui.

Ánh nắm tay Thư bóp nhẹ:

          - Ḿnh biết chớ. Nhưng những chuyện ngày xưa như đă ăn sâu vào tâm tưởng, vào thịt da ḿnh, không sao gột rửa được. Những cơn ác mộng vẫn ám ảnh ḿnh măi Thư ơi. Nghe bạn nói, Thư thấy ḷng bồi hồi thương xót, và bỗng có cảm giác áy náy khi nghĩ đến cuộc đời ḿnh. B́nh lặng, giống như một gịng sông trôi lờ lững, thỉnh thoảng mới có một vài đợt sóng nhấp nhô. Những lần đó, Thư đă cảm thấy sao ḿnh quá... khổ! Nhưng có lần, một chị bạn mà Thư rất yêu mến lẫn cảm phục, đă từ tốn khuyên: "thôi, chớ than khổ mà có tội! Cuộc đời như vậy là hạnh phúc lắm rồi. C̣n biết bao nhiêu người khổ hơn ḿnh". Sau này, mỗi lần suưt... than khổ là Thư lại nhớ đến lời khuyên của người bạn vàng. B́nh tâm lại và không thấy ḿnh khổ nữa... Thật vậy, so với nỗi bất hạnh của nhiều bạn bè xưa, nếu Thư than khổ th́ quả t́nh có tội với Phật Trời...

Vợ chồng Ánh qua chơi chỉ được ba hôm, v́ Ánh là bếp chánh, không thể vắng mặt lâu. Hôm đưa hai người ra phi trường, Thư nói nhỏ với Phương:

          - Tội nghiệp, ngày xưa Ánh khổ quá, nên tâm tính cũng thay đổi nhiều. Nóng giận bất thường.

Phương gật đầu:

          - Tôi biết chứ. V́ vậy, mỗi lần Ánh nổi nóng là tôi lại phải rất ngọt ngào để dỗ dành. Chị Thư biết không, hồi đó, tôi không ngần ngại cột đời ḿnh với Ánh v́ thấy cô ấy là một bà mẹ quá tốt. Ánh giỏi lắm, cáng đáng mọi việc, v́ vậy tôi mới có th́ giờ để sáng tác.

 

          Thư cười vui với Phương, v́ biết rằng bạn ḿnh thực sự có nhiều may mắn khi gặp được một người bạn đời quá tốt, quá hiểu biết... Trước giờ lên máy bay, Thư ôm Ánh nói nhỏ vào tai:

          - Nhớ nghe, đừng để con ma nhà họ Phan ám quẻ nữa. Ánh gật đầu. Trên con đường từ phi trường về nhà, vừa lên xe là hai mí mắt Thư đă tự động sụp xuống, v́ suốt mấy ngày qua, mỗi đêm nàng chỉ ngủ có vài tiếng đồng hồ... nhưng vui lắm!

 

HẾT

                

 

 

 

   

Tiểu Thu
 


 

 

Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu               |                 www.ninh-hoa.com