Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu                |                 www.ninh-hoa.com

Bút hiệu:  Tiểu Thu
 

  Sinh năm 1947 tại Quận Cao- Lănh- Đồng Tháp

  Theo gia đ́nh rời Việt Nam tháng 4-1975 và định cư tại Thành phố Montréal, Tỉnh bang Québec, Canada.

  Bắt đầu sáng tác năm 1987. Cộng tác với các nhật báo, tuần báo, nguyệt san, tuyển tập…tại Mỹ, Canada, Âu Châu…Trong Ban Biên Tập Tam Cá nguyệt Cỏ Thơm.

  Đă góp mặt trong các Tuyển Tập Đồng Tâm, Tuyển Tập Phụ Nữ Việt, Trầm Hương...

Được nhà văn Hồ Trường An giới thiệu trong Tập Diễm Ngưng Huy, Giai Thoại Văn Chương và Bút Khảo Quê Nam Một Cơi.
 

  Tác phẩm đă xuất bản:

-Sóng Nước T́nh Quê năm 2002

-Tiếng Hót Vành Khuyên 2007


 

 


 - Hiện định cư tại thành
   phố Montréal, Québec,
   Gia Nă Đại (Canada).


 

 

 

 


    

 

PHẦN 2: (tiếp PHẦN 1)

 

 

Hôm sau với tâm trạng bồn chồn, Mỵ Khanh đến nơi hẹn với Kim Ngân. Hai chị em đi vào con hẻm khá rộng. Kim Ngân bảo cô đến thăm Vũ Tuân hầu như hàng tuần, để mang hồ sơ của các thương phế binh đến nhờ Tuân chuyển bằng e-mail ra ngoại quốc. Vũ Tuân dù nằm một chỗ nhưng với tinh thần quyết đấu, anh đă mày ṃ học xử dụng máy vi tính thật thành thạo và giúp các đồng đội cũ với tất cả tấm ḷng và nhiệt tâm của anh. Nh́n thấy con hẻm rộng với nhà cửa khang trang. Những ngôi nhà nhiều tầng khiến Mỵ Khanh không khỏi thắc mắc. Nếu Tuân nghèo sao lại có thể ở trong khu nhà cao cửa rộng này. Nhưng chưa kịp hỏi th́ Kim Ngân nói:

- Ḿnh đến rồi chị. Nhà anh Tuân bên kia.

Th́ ra, chen vào giữa những căn nhà lầu đẹp đẻ c̣n có một căn nhà nho nhỏ, mái tôn. Kim Ngân tự động mở cửa mời Mỵ Khanh vào. Gian trước trống trơn, có một chiếc xe máy, nghe nói của cháu vợ Tuân. V́ cô ấy đi vắng nên nhờ cháu đến trông dùm. Nhưng h́nh như anh ta đă đi đâu đó. Kim Ngân và Mỵ Khanh đi vào căn pḥng phía sau. Kim Ngân nói to:

- Anh Tuân ơi có khách phương xa đến thăm.

Trong ánh sáng lờ mờ hắt vào từ khuôn cửa sổ, Mỵ Khanh thấy h́nh dáng một người đàn ông rất gầy nằm trên chiếc giường nhỏ, nửa thân dưới đắp chiếc chăn mỏng. Thấy khách vào, ông với tay lên sợi giây phía đầu giường kéo chiếc mành cho căn buồng sáng hơn. Mỵ Khanh tiến đến bên giường, nghiêng đầu nh́n. Tim nàng nhói đau. Cũng cặp mắt ấy, tuy kém tinh anh, nhưng vẫn ánh lên nét thông minh. Vầng trán rộng, mái tóc bây giờ muối nhiều hơn tiêu. Đúng là Tuân của nàng ngày xưa. Chỉ khác là tấm h́nh hài quá tiều tụy. Mỵ Khanh không nhịn được, nghẹn ngào:

- Anh Tuân!

Người đàn ông giật ḿnh, chăm chú nh́n, bỗng kêu lên thảng thốt:

- Mỵ Khanh! Phải Mỵ Khanh không?

Sự bất ngờ khiến chàng đưa cánh tay về phía Mỵ Khanh một cách vô thức. Như một người sắp chết đuối định với một chiếc phao. Mỵ Khanh ngồi thụp xuống, cầm bàn tay gầy g̣ của chàng, thổn thức:

- Sao anh ra tới nông nỗi này? Sau khi sang Canada, em đă hỏi biết bao nhiêu người quen, nhưng không ai biết tin tức ǵ của anh cả. Em nghĩ là anh đă…

- Đă chết phải không? Tuân cười buồn, tiếp lời Mỵ Khanh. Anh cũng tưởng ḿnh chết biết bao nhiêu lần. Nhưng trời Phật vẫn c̣n thương nên anh mới sống tới ngày hôm nay. Coi ḱa, đừng khóc. Sưng cặp mắt đẹp bây giờ. Anh không ngờ ḿnh c̣n được may mắn gặp lại em.

Mỵ Khanh lau những giọt lệ đang lăn dài trên má:

- Em cũng vậy. Khi nghe Kim Ngân nói tên anh, em đă hy vọng là anh thật.

Kim Ngân từ trong bếp bước ra với khay nước mời khách. Thấy Mỵ Khanh đang cầm tay Tuân, cặp mắt đỏ hoe, vội hỏi:

- Ủa, hai anh chị quen nhau à?

Tuân cười:

- Mỵ Khanh và anh quen nhau trước bảy lăm.

Kim Ngân cười ranh mănh:

- Th́ ra là cố nhân!

Mỵ Khanh phân trần:

- Năm bảy lăm chị theo gia đ́nh rời Việt Nam bằng tàu Đại Hàn. Sau đó sang định cư Canada và mất tin tức anh Tuân từ đó đến nay. Thật bất ngờ cho chị khi gặp lại anh trong t́nh cảnh này! Thú thật chị vừa mừng cũng vừa đau ḷng quá em ạ!

Nói xong Mỵ Khanh lại rơm rớm nước mắt. Tay nàng vẫn nắm chặt bàn tay gầy g̣ của Tuân. Chàng để yên và nh́n Mỵ Khanh với cặp mắt thật thiết tha:

- Anh cám ơn trời Phật đă dun rủi cho em đến với anh hôm nay. Biết bao lần anh từng mơ thấy em. Được nắm tay em một lần như hôm nay là anh măn nguyện. Anh nghĩ là em đă có một gia đ́nh rất hạnh phúc phải không? Anh ấy thế nào?

Mỵ Khanh gật đầu:

- Nam là một người chồng tốt. Anh ấy rất yêu em. Chúng em có hai con. Một trai một gái. Khi em sang Canada, lúc đầu vừa đi học vừa đi làm. Cày cục măi cũng lấy được mănh bằng kế toán. Em đi làm cho một công ty kế toán lớn và nơi đây em đă gặp Nam. Em lập gia đ́nh suưt soát ba mươi năm rồi.

- Thế mà vẫn trẻ trung và xinh đẹp như ngày xưa. Chỉ hơi đẫy người ra một tí. Nhưng càng đẹp!

- Anh không thay đổi tí nào. Vẫn miệng lưỡi ngọt như mật!

Tuân cười, nheo mắt:

- V́ thế ngày xưa mới có một cô bé tên Mỵ Khanh chịu yêu anh lính quèn phải không? (Và Tuân đổi giọng nghiêm nghị) Anh chỉ đùa cho vui thôi, em đừng hiểu lầm nhé. Thân phận anh ngày hôm nay chỉ là một kẻ tật nguyền, một người vô dụng.

Mỵ Khanh vội cướp lời:

- Không, anh đừng nói thế. Tuy không c̣n nguyên vẹn như xưa, nhưng dù nằm một chỗ, anh vẫn giúp được những bạn bè hoàn cảnh bi đát hơn anh kia mà. Em nghe Kim Ngân kể, có những anh vừa mất cả hai chân, vừa mù cả hai mắt, c̣n đeo thêm bệnh tâm thần. Anh như thế này phải kể là c̣n may mắn anh ạ.

Tuân kể, giọng uất nghẹn:

- Em chưa biết anh đă sống như thế nào sau ngày mất nước đâu. Những tù cải tạo như anh, có bị thương nặng cỡ nào cũng bị họ xem như đống giẻ rách. Anh đă từng chết đi sống lại hang trăm lần. Bị thương bầm dập từ thắt lưng trở xuống, nằm một chỗ đến nỗi lở loét cả người, máu mủ bê bết. Mà thôi, nhắc lại làm ǵ cho mất vui phải không em. Có ai ngờ chúng ḿnh c̣n có cuộc hội ngộ ngày hôm nay.

Mỵ Khanh đau xót, nước mắt rưng rưng:

- Kể cho em nghe hoàn cảnh của anh sau ngày em ra đi...

Tuân mỉm cười, giọng đầy yêu thương:

- Vẫn mau nước mắt như xưa! Ừ, để anh kể lại em nghe khúc phim dĩ văng đầy thương đau của anh…

 

… Sau ngày Quân đội miền Nam tan đàn ră nghé, Tuân đă luồn lách từ miền Tây về Sài G̣n và t́m đến nhà người yêu th́ cửa đă đóng im ỉm. Hàng xóm cho biết cả gia đ́nh đă ra đi hôm hăm tám tháng tư. Với cơi ḷng tan nát, chàng về nhà trên khu Lăng Cha Cả tá túc với mẹ. Khi ra tŕnh diện chàng bị bắt đi học tập cải tạo như tất cả quân cán chính của chế độ Việt Nam Cộng Hoà. Trong một lần đi gỡ ḿn, trái ḿn nổ tung khiến thân thể chàng bị thương trầm trọng. Hai người khác bị tử vong. Trong những ngày chiến đấu với tử thần, sự đau đớn khốc liệt khiến Tuân có ư nghĩ chẳng thà chết quách như hai người kia mà khỏe thân hơn. Nhưng rồi tất cả cũng qua đi. Gịng sông đời vẫn lạnh lùng trôi. Cuốn theo những mảnh đời bèo bọt. Không thể làm ǵ để thay đổi, chàng đành chấp nhận sống những tháng ngày khổ ải, chán chường. Cho qua ngày đoạn tháng. Cho hết một kiếp điêu linh. Mỗi khi hồi tưởng lại chàng không khỏi rùng ḿnh. Dưới chế độ này, thân phận người Thương phế binh của chế độ cũ như chàng không hơn một con vật. Họ sống lây lất khắp hang cùng ngơ hẻm, nhờ vào ḷng từ tâm của ông đi qua bà đi lại. Chàng không hề có ư định hỏi thăm bất cứ ai để t́m lại Mỵ Khanh, khi nh́n lại cơ thể tật nguyền của ḿnh. T́m làm ǵ? Yêu là hy sinh. Là mong cho người yêu được hạnh phúc. V́ thế chàng phải vĩnh viễn biến ra khỏi cuộc đời Mỵ Khanh.

Những giọt nước mắt nóng hổi rớt xuống bàn tay gầy guộc khiến Tuân choàng tỉnh. Chàng nh́n người thiếu phụ đang nắm bàn tay xương xẩu của ḿnh, những giọt nước mắt vẫn tiếp tục rơi khiến chàng xót xa. Tuân cố cười thật tươi:

- Nhưng hôm nay anh vui lắm. Được gặp lại em, dù một lần là anh măn nguyện. Càng vui hơn khi biết em hạnh phúc với chồng con. Mỵ Khanh, chuyện chúng ḿnh đă là dĩ văng. Em yên tâm, anh không hề đ̣i hỏi em bất cứ chuyện ǵ. Cứ xem nhau như bạn bè thân thiết và quên đi những ngày hoa mộng xưa.

Giọng Mỵ Khanh nghẹn ngào:

- Em cám ơn anh. Em cũng hiểu, những ǵ đă qua không thể quay lại. Vậy trong thời gian em c̣n ở đây, anh cho phép thỉnh thoảng em đến thăm anh. Về bên kia, em sẽ thường xuyên gửi E-mail. Nhưng không biết có phiền ḷng chị ấy hay không?

Tuân cười, giọng bỗng reo vui:

- Mỵ Khanh đừng lo. Ngọc Điệp v́ cám cảnh mà chịu lấy anh. Em xem, anh đem lại ǵ cho cô ấy? Điệp rất dễ thương, có tấm ḷng Bồ Tát. Suốt đời anh chỉ biết cắn cỏ ngậm vành, tri ân cô ấy. Nếu không chê, Tết này em đến ăn một cái Tết nghèo với gia đ́nh anh.

Mỵ Khanh nh́n Tuân, ánh mắt đầy trách móc:

- Phải nói là em được hân hạnh đến ăn Tết với anh chị. Anh yên tâm, em sẽ đến. Đây sẽ là cái Tết hết sức ư nghĩa đối với em.

Giọng Kim Ngân từ bếp vọng lên:

- Anh chị tâm sự xong chưa? Em đă hâm xong bánh cuốn rồi nè. Chúng ta ăn trưa nhé. Để mừng cuộc hội ngộ của anh Tuân và chị Mỵ Khanh. Không ngờ hai anh chị đă có một cuộc t́nh thơ mộng. Em rất ngưỡng mộ.

Tuân mắng yêu:

 - Cô đáng đánh đ̣n lắm nhé. Không chịu báo cho anh biết trước. Chỉ nói là có người từ phương xa về thăm.

Kim Ngân cười khanh khách:

- Em muốn dành cho anh một bất ngờ. Mà bất ngờ thật phải không anh? Không cám ơn mà c̣n mắng em. Thiệt t́nh!

Tuân và Mỵ Khanh nh́n nhau mỉm cười. Họ thấy không cần nói ǵ nữa. Mùa Xuân đang bước đến. Thật rộn ràng và ngọt ngào … 

                                   

 

 

HẾT

 

 

 

 

   

Tiểu Thu

Mùa Xuân 2011

 


 

 

Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu               |                 www.ninh-hoa.com