Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu                |                 www.ninh-hoa.com

Bút hiệu:  Tiểu Thu
 

  Sinh năm 1947 tại Quận Cao- Lănh- Đồng Tháp

  Theo gia đ́nh rời Việt Nam tháng 4-1975 và định cư tại Thành phố Montréal, Tỉnh bang Québec, Canada.

  Bắt đầu sáng tác năm 1987. Cộng tác với các nhật báo, tuần báo, nguyệt san, tuyển tập…tại Mỹ, Canada, Âu Châu…Trong Ban Biên Tập Tam Cá nguyệt Cỏ Thơm.

  Đă góp mặt trong các Tuyển Tập Đồng Tâm, Tuyển Tập Phụ Nữ Việt, Trầm Hương...

Được nhà văn Hồ Trường An giới thiệu trong Tập Diễm Ngưng Huy, Giai Thoại Văn Chương và Bút Khảo Quê Nam Một Cơi.
 

  Tác phẩm đă xuất bản:

-Sóng Nước T́nh Quê năm 2002

-Tiếng Hót Vành Khuyên 2007


 

 


 - Hiện định cư tại thành
   phố Montréal, Québec,
   Gia Nă Đại (Canada).


 

 

 

 



Tiểu Thu, NCa....

  

KỲ 1:

 

         Kỳ nghỉ Tết này Út Tân náo nức về quê ghê lắm. Chẳng là cách đây hai tháng có má con thím năm Lành lên Sàig̣n sắm đồ để cưới vợ cho thằng con  lớn. Thím với  đứa con gái tới ở đậu nhà chị Hai của Tân tại chợ Thị Nghè. Vợ chồng cô Hai Nguyệt có tiệm bán gạo, nước mắm, đồ sành khá lớn. Cậu cũng ở đây, hàng ngày đạp xe đi học trừơng Pétrus Kư trong Chợ Lớn. Tân năm nay mười chín, học đệ tứ . Mỗi năm chỉ về Sađéc nhân dịp Tết và nghỉ hè. Cậu cao lớn đẹp trai, tánh t́nh vui vẻ, được nhiều người quư mến. Gia đ́nh Út Tân ở tại Sa Đéc, nhưng chú thím Hai Lành lại ở chợ Cai Châu. Đây là một cái chợ làng nhưng khá lớn, cách Sađéc độ mười lăm cây số.

 

         Buổi chiều đi học về, tắm rửa xong ra ăn cơm, Út Tân lễ phép chào thím Năm, nhưng người con gái xinh như tranh vẽ ngồi cạnh thím th́ cậu Út chỉ ngờ ngợ. C̣n đang ngập ngừng th́ cô nàng nhoẻn miệng cười:

- Anh Út hổng nhận ra em hả? Liên Nhụy nè!

Út Tân  ồ lên một tiếng đầy kinh ngạc:

- Liên Nhụy? Thiệt hổng ngờ!

Cô gái cười cười, hỏi lại, giọng ranh mănh:

- Hổng ngờ em bây giờ xấu xí như vậy hả?

- Ư đâu có. Tại... đẹp quá nên nh́n hổng ra! Út Tân lật đật đính chánh liền.  Liên Nhụy mấy năm trước đây ốm nhom ốm nhách, mặt mày đầy mụn chớ đâu có...như vầy!

Liên Nhụy nh́n cặp mắt lộ đầy vẻ ngưỡng mộ của Út Tân bỗng cảm thấy thẹn thùng, miệng cười chúm chím, cặp má hây hây. Hai người đàn bà thấy vậy cũng bật cười. Cô hai Nguyệt cầm đũa mời mọi người dùng cơm. Trong bữa ăn, thím Hai Lành đem tin tức bà con dưới quê kể cho vợ chồng cô Hai nghe.

Tin sốt dẻo nhứt là cách đây chừng hai tháng, có một thầy giáo dạy bên Long Xuyên, nhờ bà con mai mối, đă cùng bà mẹ qua miệt Mương Điều coi mắt cô con gái của ông bà Hương Sư Nhiêu. Mẹ con thầy qua bắc Mỹ Luông rồi đón xe đ̣ xuống nhà gái. Ông bà Sư Nhiêu có năm cô con gái. Nữ công, gia chánh giỏi hết chỗ chê. Ruộng của ông bà cũng có thể kể vào loại c̣ bay thẳng cánh, chó chạy ngay đuôi. Hai cô con gái lớn đă lập gia đ́nh. Một về Vĩnh Long, một về Long Xuyên. Chính ông bà suôi bên Long Xuyên đă làm mai thầy giáo Sinh cho cô con gái thứ ba của ông bà. Nghe ông bà suôi ca tụng về tài đức của chàng rể tương lai, bên nhà gái rất đẹp dạ, họ sửa soạn một bữa tiệc rất thịnh soạn để đăi mẹ con thầy giáo Sinh. Hai người qua bắc tới chợ Mỹ Luông rồi từ đó đón xe đi xuống nhà ông bà Sư Nhiêu.

 

         Xe đ̣ tuy chạy tuyến đường Chợ Mới - Sa Đéc, nhưng qua mỗi chợ nằm dọc theo hương lộ là họ đều ngừng lại để đón khách.

         Xe tới chợ Cai Châu. Trong ḷng ông giáo trẻ hơi hồi hộp, bởi đây là lần đầu tiên chàng  đi coi vợ! Chỉ c̣n độ hai cây số nữa là tới nhà ông bà Sư Nhiêu. Không biết chút nữa cậu sẽ “đối phó” làm sao với “họ” đây? Vừa suy nghĩ Sinh vừa đưa mắt nh́n bâng quơ ra ngoài cửa sổ. Xe đậu sát lề đường, thụt vô phía trong độ năm thước là một dăy phố. Xe đ̣ ngừng ngay cửa một dépôt thuốc tây. Bỗng ánh măùt Sinh đậu trên khuôn mặt của một cô gái trẻ đứng phía sau quầy, đang tiếp hai ba người khách vô mua thuốc. Chàng phải chớp chớp mắt hai ba lần để nh́n cho kỹ! Trời ơi thế gian này có người đẹp như vậy sao? Trên khuôn mặt trái xoan trắng như tuyết đọng là một cặp mắt đen nhánh, to chưa từng thấy. Chiếc mũi nhỏ nhắn, thẳng tắp trên cặp môi đỏ như san hô, mỗi lần cười với khách là lộ ra hàm răng đều như hột bắp. Mái tóc đen mun cắt ngắn, cúp vô ôm cái cổ thiên nga trắng ngần. Cặp mắt Sinh như bị nam châm hút, không rời khỏi cô gái được nữa. Chàng nghĩ  Tây Thi, Bao Tự ngày xưa cũng chỉ có thể đẹp cỡ cô này là cùng. Thiệt là một nhan sắc trầm ngư lạc nhạn. Sinh đưa tay khều bà mẹ, rồi ra dấu nh́n vô tiệm thuốc. Bà già thấy cô gái cũng phải kêu lên:

- Chèn ơi, con nhỏ ngộ quá hén!

Sinh không nói ǵ, đột ngột đứng lên đi xuống xe, vô thẳng tiệm thuốc. Cô gái thấy khách lạ th́ nở một nụ cười tươi, nhẹ nhàng hỏi khách muốn mua ǵ? Chàng trai bối rối. Chết cha mua cái ǵ bây giờ? Chàng đâu có định mua cái ǵ! Không lẽ nói tui chỉ muốn... cô?! Chắc là ăn bạt tai! Hơn nữa nụ cười của nàng đă khiến tâm trí  chàng... đông đá rồi, nên chỉ c̣n biết ú ớ. Thời may thoáng thấy phía sau lưng nàng là một hàng nào dầu cù là, nhị thiên đường, khuynh diệp... nên mừng quá nói đại:

- Cô làm ơn bán cho tui chai dầu gió. Má tui đi xe hơi chóng mặt.

         Vừa nói chàng vừa chỉ tay ra phía chiếc xe đ̣, nơi mà bà mẹ đang trợn mắt ngó vô, tự hỏi thằng con yêu dấu đang “âm mưu”  ǵ đây? Thấy  một bà già đang ḍm châm bẩm vô tiệm, cô gái hơi cúi đầu chào, rồi xây lưng lại mở tủ kiếng lấy chai dầu Nhị thiên đường đưa cho Sinh. Trả tiền rồi mà cậu c̣n dùng dằng muốn đi, cũng chưa biết nói ǵ nữa th́ có tiếng xe rồ máy, tiếng lơ xe kêu hành khách om ṣm. Sinh vội vă chào cô gái. Lên xe cậu đưa chai dầu gió cho mẹ, nhưng bà ta vén vạt áo dài the bông ép màu cổ vịt, móc từ cái áo túi ra một chai dầu giống y chang rồi nói:

- Cái thằng khéo xài lớn. Tao có đây c̣n mua chi nữa hổng biết?

Sinh nghe nói vậy bèn nhét lẹ chai dầu mới mua vô túi quần. Để làm kỷ niệm. Xe chạy rồi mà chàng c̣n cố ngoáy lại ḍm cái tiệm thuốc!

 

         Gia đ́nh ông Hương Sư  đón tiếp mẹ con thầy giáo Sinh thiệt nồng nhiệt, ân cần. Cô tư Kim Hoàng thấy Sinh đẹp trai, ăn nói ḥa nhă th́ chịu quá sức. Nhưng bây giờ tâm trí của chàng hăy c̣n lảng vảng ở ngoài chợ Cai Châu! Không biết cô Kim Hoàng này khéo léo tới bực nào, nhưng nhan sắc th́ thua cái cô chưa- biết -tên kia một trời một vực. Sinh ăn uống, nói chuyện như một cái máy, đầu óc để đâu đâu. Đến nỗi hai ba lần bà mẹ phải khéo léo nhắc nhở khi chàng... quên trả lời những câu hỏi của ông bà Hương Sư.

 

         Xế xế hai mẹ con mới từ giă ra về. Lần này hai người đi xe lôi tới chợ Cai Châu để đón xe đ̣ về Mỹ Luông. Trong khi chờ đợi, Sinh đưa mẹ vô ngồi ở quán ăn xế xế tiệm thuốc tây. Nhưng bây giờ cô gái hồi sáng không c̣n đứng phía sau quầy, mà là một người đàn ông trung niên. Sinh uống ly xá xị mà cặp mắt cứ hướng qua phía tiệm thuốc, hy vọng người ngọc sẽ xuất hiện lần nữa trước khi xe đ̣ tới. Nhưng cuối cùng chàng đành ôm mối thất vọng về Long Xuyên!

 

         Trên đường, bà mẹ hỏi ǵ cậu con trai cũng chỉ ậm ừ. Bây giờ ai biểu cậu tả lại h́nh dáng của cô Kim Hoàng chắc cậu cũng đành chịu thua. Cái khuôn mặt tuyệt mỹ của người-con-gái-không-tên kia đă chiếm hết tim óc của cậu rồi. Cô Kim Hoàng chỉ c̣n là một h́nh bóng nhạt nḥa trong kư ức!

Cả tuần lễ thấy con trai không chịu đá động ǵ tới con gái ông bà Sư Nhiêu, mẹ Sinh hỏi chàng  thấy cô ra sao, có vừa ư không để bà c̣n trả lời cho ông bà mai, th́ Sinh lật đật nói với mẹ cứ từ từ, đừng trả lời vội.

         Sau bao đêm trằn trọc suy tư, đắn đo, nhung nhớ... Sáng thứ bảy tuần sau, Sinh nói với mẹ là chàng đi chơi với mấy người bạn bên Mỹ Luông. Sinh âm thầm quay ngược lại con đường chàng đă đi tuần rồi, nhưng trạm cuối là...chợ Cai Châu. Chàng lặng lẽ vô ngồi ở quán ăn xế tiệm thuốc. Nh́n qua bên kia đường, chàng lại thất vọng lần nữa khi nh́n thấy...  ông già Ba Tri hôm trước đang ngồi chễm chệ phía sau quầy! Sinh đành kêu tô hủ tiếu rồi nhẩn nha ngồi ăn. Sau tô hủ tiếu là ly trà đá chanh đường...Sắp cạn ly trà đá, đang lo không biết kêu thêm món ǵ, th́ cặp mắt  Sinh bỗng sáng lên khi thấy người trong mộng của ḿnh  từ phía sau bức màn trúc bước ra. Ông già, chắc là ba cô gái, đi ra nhà sau. Sinh kêu phổ ky tính tiền. Ngập ngừng giây lát rồi dứt khoát đứng lên bước qua tiệm thuốc. Cô gái đang cúi xuống cuốn sổ mở trước mặt, thấy có người bước vô ngước nh́n lên. Ánh mắt thoáng vẻ ngạc nhiên khi nhận ra người mua chai dầu hôm trước, nhưng cô chỉ mỉm cười, chờ đợi. Trước cặp mắt nai  trong vắt đang nh́n ḿnh, Sinh đâm lúng túng ngang xương. Bao nhiêu lời lẽ sắp đặt  cả tuần nay, bỗng biến đâu mất hết! Chàng chỉ c̣n nước chong mắt nh́n người đẹp mà nói không nên lời! Trước t́nh huống này, cô chủ tiệm thấy... tội tội nên  nở một nụ cười tươi như đóa hoa c̣n ngậm sương đêm:

- Dạ... anh cần mua thuốc ǵ ?

Sinh như sực tỉnh:

- À.... Số là...À, hôm tuần trước má tôi có đi ngang qua đây...Cô có nhớ hôn?

- Dạ, bác gái hôm đó hơi chóng mặt...

Sinh như người vừa được uống nước cam lồ:

- Phải rồi. V́ vậy tôi có vô đây mua một chai dầu cho bả. Nhưng mấy bữa nay, tự nhiên má tôi trở chứng... ho. Tôi muốn mua thuốc ho. Phải, thuốc ho đó cô. Cô có thứ nào thiệt tốt...

- Không biết bác có bị nóng sốt ǵ không anh? Rồi bác ho khan hay ho có đờm?

Sinh toát mồ hôi hột! Nhưng trót phóng lao th́ phải theo luôn:

- À, má tôi ho hơi có đờm, nhưng không nóng sốt.

Cô gái quay ra phía sau, mở tủ kiếng lấy một chai tṛn, có nước màu đỏ trong trong:

- Đây là chai xi rô trị bịnh ho. Anh đem về cho bác uống chừng vài ngày là hết ho liền.

- Vậy hả cô? Nếu má tôi không hết ho tôi sẽ trở lại bắt đền cô đó.

         Câu này tuy có mùi đe dọa, nhưng được nói bằng một giọng êm nhẹ, trầm ấm, kèm theo một ánh mắt  chan chứa t́nh si, khiến cho người nghe không những không sợ hăi mà trong ḷng c̣n cảm thấy được vuốt ve mơn trớn! Lúc trả tiền, rồi cầm chai thuốc ho, vô t́nh tay Sinh chạm nhẹ vào bàn tay búp măng trắng nơn của người đẹp. C̣n đang ngất ngây th́ chàng chợt giựt ḿnh. Một cô gái nhỏ độ mười hai, mười ba tuổi khoác cái màn trúc ló đầu ra kêu:

- Chị Phi Loan, má biểu chị vô ăn cơm. Ba uống nước rồi ra liền.

À, té ra nàng tên Phi Loan. Cái tên rất xứng với người. Phi Loan nh́n Sinh  mỉm cười như muốn xin lỗi. Hiểu ư người đẹp, hơn nữa nghe ông già Ba Tri sắp ra th́ không có ǵ là hấp dẫn, nên Sinh đành chào Phi Loan ra về.

         Chai thuốc ho được đặt bên cạnh chai dầu Nhị thiên đường trên bàn viết của Sinh. Hàng ngày chàng nh́n hai món này để mà dệt mộng. Thấy vật như thấy người. Ôi, ánh mắt, nụ cười như thấp thoáng đâu đây! Bây giờ th́ Sinh hiểu tại sao hồi xửa hồi xưa Ngô Phù Sai mất nước v́ Tây Thi, Trụ Vương chết v́ Đắc Kỷ... Phi Loan trong mắt chàng cũng đẹp nghiêng nước nghiêng thành như họ vậy!  Nghĩ tới đây Sinh chợt giựt ḿnh. Thiệt hú vía. Nếu bây giờ mà c̣n là thời quân chủ, với tấm dung nhan hoa nhường nguyệt thẹn này, Phi Loan  tránh sao khỏi bị tiến cung? Chàng làm sao c̣n được cái diễm phúc được gặp nàng? Mô Phật. Con xin thành tâm ghi ơn chư vị Bồ tát!

Bà mẹ lại thúc giục Sinh trả lời cho người ta. Bên đàng gái th́ chịu lắm rồi. Họ c̣n hứa nếu xuôi chèo mát mái, sau khi cưới, ông bà Hương Sư sẽ tặng hai vợ chồng một căn nhà bên Long Xuyên. Coi như của hồi môn của Kim Hoàng. Gia đ́nh Sinh chỉ thuộc loại trung lưu. Trước sau có ba người con. Hai người con lớn đă lập gia đ́nh, chỉ c̣n chàng ở chung với mẹ. Cha chàng đă qua đời cách đây ba năm. Nhờ có vườn cây ăn trái đem huê lợi, cộng thêm lương tháng của Sinh nên hai mẹ con sống rất dư  dả.

Thấy không c̣n chần chờ được nữa, Sinh đành thú thật với mẹ  người chàng muốn cưới là Phi Loan. Bà già ngơ ngác hỏi:

- Phi Loan là đứa nào, sao từ  thuở giờ tao hổng thấy mày nói tới?

- Là cái cô trong tiệm thuốc ở chợ Cai Châu đó má.

- À, cái con nhỏ ngộ ngộ đó hả? Thôi con ơi, ḿnh đâu biết gốc tích cổ ra sao. Nhà ông Hương Sư dầu sao cũng là chỗ quen lớn. Con gái người ta vậy mà mày c̣n chê cái nỗi ǵ?

- Con  có dám chê cổ cái ǵ đâu má. Tại cổ hổng hợp nhăn con...

Bà già chắt lưỡi:

- Mới gặp có một lần làm sao biết được. Thôi ráng qua bên đó thêm vài lần nữa đi con.

Sinh nhăn nhó:

- Má à, con biết trong bụng con mà. Má đừng ép con tội nghiệp.

Bà già thở dài:

- Rồi tao ăn nói làm sao với người ta đây?

- Th́ má cứ nói tụi nó không có duyên nợ là được rồi. Má đừng lo, cô Kim Hoàng xinh xắn, khéo léo vậy thiếu ǵ chỗ muốn cưới.

Bà già chợt nhớ ra:

- Ờ, c̣n con Phi Loan ǵ đó, sao ngộ quá vậy mà chưa ai rước? Có chắc là nó chưa  chồng hay không?

Sinh tươi nét mặt:

- Thứ bảy rồi con có qua gặp cổ. Tay cổ chưa đeo nhẫn cưới má à.

- Cái thằng! Vậy mà dám nói láo là đi Mỹ Luông.

Sinh cười mại hơi:

- Th́ con phải nói vậy, chớ nói thiệt rủi má không cho đi. Má à, tuần này con qua bên đó lần nữa. Con phải điều tra chắc chắn coi cổ c̣n son hay không. Nếu cổ chưa có ai th́ má kiếm cách hỏi cổ cho con nghen má.

Bà mẹ thở dài, hơi tiêng tiếc cái nhà mà ông bà Sư Nhiêu hứa cho. Nhưng tấm ḷng thương con đă thắng. Bà nói trong tiếng thở dài:

- Ừa được rồi. Nhớ hỏi tới hỏi lui cho rơ ràng, chớ một khi ván đă đóng thuyền th́ khó cạy ra lắm nghen con. Mầy mới hăm ba tuổi, cũng chưa gấp gáp ǵ.

Được mẹ đồng ư, Sinh mừng hớn hở. Sáng thứ bảy, ăn vội vàng chén cháo trắng với cá bống kho tiêu rồi là Sinh vội vă lên đường. Lần này tới chợ Cai Châu c̣n sớm quá, mới gần mười giờ. Tiệm thuốc bữa nay tuy không có ông già Ba Tri, nhưng khách hàng lại ra vô không ngớt. Chàng lại phải vô quán ăn trước cửa ngồi, đợi lúc vắng khách mới qua. C̣n đang nhâm nhi ly cà phê th́ thấy Thành, một người bạn lớn tuổi học cùng trường Sư phạm trước đây, đi ngang qua. Thấy Sinh, Thành không dấu được vẻ ngạc nhiên:

- Ủa Sinh. Cậu đi đâu mà lạc tới đây?

Sinh không trả lời mà hỏi lại:

- C̣n anh? Tôi tưởng anh dạy ở Sa Đéc.

Thành cười:

- Đúng vậy. Nhưng quê bà xă ḿnh ở đây. Thứ bảy, Chúa nhựt tụi này hay về thăm ông bà già. Nè, có rảnh ghé lại chơi. Ông bà già vợ ḿnh ở gần đây thôi.

Sinh thối thác:

- Bữa nay hơi bận chút chuyện. Để dịp khác tôi sẽ tới thăm hai bác.

Thành không ép. Hai người bạn chia tay. Nh́n qua tiệm thuốc thấy đă vắng khách, Sinh trả tiền rồi băng qua đường. Phi Loan đang xấp xếp lại thuốc men trong tủ kiếng nên không thấy Sinh đi vào. Chàng cũng làm thinh không lên tiếng. Đến chừng quay lại, nàng hết hồn khi thấy có người đứng lù lù ở đó. Đưa tay chận ngực, cô nói:

- Anh làm tôi hết hồn! Sao anh không kêu?

Sinh vội lên tiếng:

- Xin lỗi cô Phi Loan. Tôi không có ư làm cô sợ đâu.

Cô gái tṛn mắt:

- Ủa, sao anh biết tên tôi? Ờ, mà bác gái uống thuốc có khá không? Bộ...bộ bác c̣n đau hay sao mà anh trở lại đây?

Sinh làm mặt nghiêm:

- Thuốc của cô hay lắm. Má tôi khoẻ nhiều rồi. Nhưng bây giờ tới phiên tôi đau. Mà h́nh như tôi đau nhiều lắm cô Phi Loan à!

Phi Loan hỏi dồn:

- Anh đau chỗ nào đâu? Tôi thấy anh khoẻ lắm mà.

Sinh liền tŕnh diễn một bộ mặt nghiêm và... buồn, một bàn tay đặt trên ngực, chỗ trái tim:

- Tôi đau chỗ này nè. Cô biết không, cách đây ba tuần, tim tôi đă bị trúng một mũi tên, khi chiếc xe đ̣ đă vô t́nh đậu trước tiệm của cô...

Nghe tới đây th́ Phi Loan đă hiểu, hai g̣ má hồng lên. Cô lúng túng, cặp mắt chớp lia:

- Anh...anh đừng nói giỡn...

Sinh hơi chồm tới trước, cặp mắt chứa cả một trời t́nh, nh́n sâu vào mắt Phi Loan:

- Tôi nói thiệt đó. Từ hôm gặp cô, trong ḷng tôi lúc nào cũng chỉ nghĩ  tới cô. Dù không biết cô đă có... ǵ chưa, nhưng tôi không cách ǵ xua đuổi h́nh ảnh của cô ra khỏi tâm trí. Cô Phi Loan, thú thật là tôi ở xa, không tiện qua đây thường. Tôi lại không muốn hỏi thăm về cô với những người xa lạ. Vậy xin cô thứ lỗi,  tôi muốn biết là cô đă...cô đă...

- Đă có “ǵ” chưa phải hôn? Phi Loan tinh nghịch hỏi. Thưa anh tôi...chưa có ǵ!

Câu trả lời đầy hóm hỉnh và cái nụ cười chúm chím dễ thương quá khiến Sinh ngây người ra hết mấy giây. Sau đó như sực tỉnh chàng chụp  hai bàn tay của Phi Loan đang đặt trên quầy siết chặt, miệng lắp bắp:

- Tôi... tôi mừng quá. Tôi sung sướng quá. Tôi chỉ lo là...

Phi Loan bất ngờ, muốn rụt tay lại cũng không được v́ bị Sinh nắm chặt. Cô liếc mắt vô phía trong, nói nho nhỏ:

- Anh buông tay tôi ra. Bữa nay ba má tôi đi Sađéc bổ thuốc, nhưng  c̣n con Phi Phụng ở nhà sau. Rủi nó thấy rồi mét với ba tôi, anh sẽ gặp rắc rối đó.

Sinh nghĩ bây giờ Trời gầm chưa chắc chàng đă sợ, sá ǵ  cái ông già Ba Tri kia. Hơn nữa con gái ổng tới tuổi cập kê rồi th́  có người... thả dê là chuyện dĩ nhiên. Tuy vậy Sinh cũng buông tay Phi Loan ra. Không phải chàng sợ cái con Phi Phụng tép riu, mà sợ ông đi qua bà đi lại ngoài đường ngó thấy sẽ hại tới thanh danh của Phi Loan.

 

         Lúc đó có người bước vô tiệm hỏi mua thuốc. Sinh bước lui, tới ngồi trên cái ghế đẩu bên phía vách đối diện với quầy hàng. Chàng càng ngắm kỹ chừng nào lại càng thấy Phi Loan đáng yêu hơn chừng nấy. Từng cử chỉ, từng lời nói sao mà khả ái, duyên dáng cách ǵ. Những người con gái đẹp mà Sinh gặp trước đây, so với Phi Loan chẳng khác nào mặt trăng sánh với mặt trời.

 

      

Xem Kỳ 2

 

 

 

 

   

Tiểu Thu


 

 

Trang Thơ & Truyện: Tiểu Thu               |                 www.ninh-hoa.com