Trang Thơ & Truyện: Thùy Giang                |                 www.ninh-hoa.com

Bút hiệu:  Thùy Giang

 


Hiện cư ngụ tại

Đan Mạch



 

 

 

 

 

 

Thương Ông Nội Lắm

THÙY GIANG

 

 

 

Thời buổi nhà nhà tranh nhau làm youtube, người người đua nhau làm vlog để khoe những chuyến đi du lịch, khoe những buổi hội hè họp mặt, khoe nhà mới tậu, khoe các món mà người ta đi nhà hàng  thưởng thức, khoe con cái, bày vẽ cho bà con nấu món này món nọ, chỉ cho mọi người cách ăn uống sao cho khỏe để giữ dáng giữ da….th́ tôi bỗng chú ư đến một cái tựa không hề khơi sự ṭ ṃ kiểu ‘con rận bằng con ba ba’ mà rất ư là b́nh thường: đi viếng nghĩa trang của người Việt.

 

Tài khoảng ba mươi tuổi, lái chiếc xe mua từ hồi mới sang Mỹ, lốm đốm những vết trầy do mưa đá, qua đón người em bạn tên Hiếu ra nghĩa trang thăm mộ ông nội Hiếu mới mất được vài tháng. 

 

Hiếu cho biết tuần nào em cũng lái xe một ḿnh ra viếng ông nhưng vừa bị mất xe nên tuần này phải nhờ anh Tài chở.

 

Khi Tài giục ra xe, Hiếu c̣n nhớ quay vào lấy bó nhang đem theo.

 

Đoạn đường xe chạy qua hun hút khá xa và vắng vẻ.  Đến lúc Hiếu chỉ cho Tài rẽ vào con đường dẫn tới nghĩa trang lại càng thấy vẻ quạnh quẽ, đ́u hiu rơ hơn. 

 

Khu ở cuối cùng của đời người rất ngăn nắp, có thứ tự và cũng xanh ŕ cỏ. 

 

Phải sau 8 tháng chôn mới được dựng bia (chưa biết v́ sao) nên mộ của ông Hiếu hiện tại chỉ là một thảm cỏ xanh ŕ, trên có một chậu hoa vải to bị gió làm ngă lăn kềnh cạnh cắm một tấm bảng tạm, đề tên người nằm dưới. 

 

Hiếu ngồi xuống vừa bật lửa đốt nhang vừa tṛ chuyện:

- Ông nội ơi, con ra thăm ông nội đây. Ông nội khỏe không ông nội? Ông nội nằm đây thấy sao ông nội: có mát mẻ không hay nóng bức?

 

Nhang bén lửa, Hiếu đứng lên vái rồi cúi xuống cắm nhang trên cỏ, dựng chậu hoa cúc vàng xen lẫn hoa hồng dậy rồi lèn đất quanh chân chậu để chậu đứng im và thắc mắc:

- Con nhớ hôm bữa hoa nhiều lắm mà ông nội, sao giờ chỉ c̣n có một chậu, đâu hết rồi? (Tôi cũng thắc mắc ghê: không lẽ ở xứ này, hoa nghĩa trang cũng bị lấy trộm?) 

 

Hai tay vừa nhổ những ngọn cỏ hơi cao quanh mộ, Hiếu vừa tiếp tục nói chuyện với người nằm dưới:

- Mùa này nắng nhiều chắc ông nội nóng phải không? Tuần nào con cũng ra thăm ông mà tuần này con không ra được v́ con mất xe. Ông nội thông cảm cho con nha ông nội.

 

Khi hai tay không thể nắm thêm được nữa, Hiếu mới đứng lên ôm mớ cỏ vừa nhổ đến một thùng rác gần đấy, rồi quay sang một ṿi nước rửa tay. Xong, em quay trở lại mộ ông, thắp tiếp ba nén nhang nữa, xá, cắm xuống và đứng dậy làm dấu thánh rồi lầm rầm đọc kinh.  

 

Hết hồi kinh, vẫn c̣n lưu luyến hay sao, em lại ngồi xuống:

- Ông nội ơi, con ra thăm ông nội nè, ông nội có thấy không? Mùa này nằm đây chắc nóng lắm phải không ông nội? Chỉ có tuần này không có xe con mới không ra được. Đừng buồn con nha ông nội. Con thương ông lắm. Con thương ông nhiều lắm, ông nội biết không ông nội? Ông nội che chở, phù hộ con nha ông nội. Bây giờ con đi về nha ông nội. Bao giờ có xe con lại ra thăm ông nội nha ông nội. Bye ông nội.

 

Chàng trai hai mươi mấy tuổi, giọng trầm ấm, vừa nói vừa từ từ đứng lên như chưa muốn rời bước. Miệng nói “bye ông nội" mà tay vẫn cầm mấy lá cỏ ṿ ṿ, mắt nh́n măi xuống mảnh cỏ mà bên dưới có người ông em yêu kính đang ngủ giấc ngh́n thu.

 

Theo như lời Hiếu kể với anh Tài th́ họ hàng sẽ cùng chung nhau làm bia cho ông. Nghĩa là ông không phải chỉ có ḿnh em là cháu duy nhất.

 

Bây giờ mới có dịp quan sát nghĩa trang ở xứ người. Một khu của công giáo, một khu của phật giáo, một khu có mái dùng đặt những lọ hài cốt đă thiêu. Có hai loại bia mộ. Không được làm bia theo ư thích mà phải theo luật. Cứ một dăy bia đứng lại đến một dăy bia nằm. Mai mốt mộ của ông nội Hiếu phải làm bia nằm. Bia nằm là nằm trên mặt đất, ngang bằng mặt cỏ. Bia đứng th́ dựng thẳng nhô lên cao. Cái khác so với nghĩa trang ở xứ ḿnh là không được xây mộ nhô lên mà hoàn toàn phải ch́m dưới mặt đất. Có lẽ nhờ thế mà nh́n vào nghĩa trang ở đây thấy thoáng đăng, ngăn nắp, sạch sẽ. Người đi viếng dễ dàng đi vào và t́m thấy nơi cần đến.

Chợt nhớ đă bước qua tháng Mười, tháng các linh hồn, ngày cuối cùng có lễ hội Halloween để mọi người bày ra các buổi họp mặt, hóa trang và trang trí nhà cùng các món ăn bằng những h́nh ảnh quỷ, ma,..càng dễ sợ càng … đưa lên mạng nhanh chóng.

 

Không thấy Hiếu đả động ǵ đến cái lễ ma đó v́ chắc trong tâm trí em bây giờ chỉ có h́nh ảnh ông nội mà em yêu quư và thương nhớ.

Cầu chúc cho em sớm có xe để lại được hàng tuần ra thăm ông nội.

 

 

 

Thùy Giang
10/2020

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Thùy Giang               |                 www.ninh-hoa.com