Trang Thơ & Truyện: Thùy Giang                |                 www.ninh-hoa.com

Bút hiệu:  Thùy Giang

 


Hiện cư ngụ tại

Đan Mạch



 

 

 

 

 

 

Tháng Năm

Có Một Ngày

THÙY GIANG

 

 

 

Nghe ông anh lớn gọi điện bảo “Mẹ không được khỏe, em có rảnh sang nói chuyện cho mẹ vui” Cẩm lật đật thu xếp việc nhà, báo cho chồng rồi dặn ḍ các con ở nhà đói th́ ăn trước, xong cô lái xe qua nhà anh ngay. 

 

Từ chỗ Cẩm chạy đến nhà anh B́nh mất độ nửa giờ, những hôm đường đông th́ phải bốn mươi phút.

Vừa lái xe cô vừa nghĩ đến mẹ, lúc này mẹ mập hay gầy, cũng lâu rồi cô chỉ gọi điện hỏi thăm chứ không qua gặp.

 

Bà Nghiêm đang nằm thiêm thiếp, nghe lao xao, mở mắt ra, nh́n thấy Cẩm, bà chống tay ngồi dậy. Chị dâu và Cẩm vội đỡ mẹ:

- Mẹ cứ nằm nghỉ cho khỏe, con đây chứ ai đâu mà mẹ ngồi dậy cho mệt.

- Không, mẹ khỏe mà, lâu lâu mỏi lưng nằm chút thôi. - Bà Nghiêm nở nụ cười tươi, mắt ngời lên niềm vui.

Chị B́nh quay sang Cẩm nháy mắt:

- Mẹ nhớ cô đó. Thấy cô là mẹ khỏe hà. Cô ngồi chơi với mẹ nha, chị đi nấu cơm lát anh B́nh về cả nhà cùng ăn.

Đợi chị dâu lui gót, Cẩm sà đầu vào ḷng mẹ:

- Con xin lỗi v́ không qua thăm mẹ thường xuyên chớ con vẫn nhớ mẹ lắm.

Bà Nghiêm ṿ ṿ đầu Cẩm như hồi cô c̣n bé rồi nắm cánh tay con gái nắn nắn:

- Con gái út ít mải lo làm quá nên ốm hơn phải không con? Hai đứa cháu của mẹ bao lớn?

- Tụi nó nghe con nói đi thăm bà ngoại đ̣i theo mà con không cho đó chớ. Con phải giải thích là vẫn đang mùa dịch nên trẻ em không thể đi ra ngoài được, trường học vẫn cho học sinh nghỉ mà. Vậy là tụi nhóc mới chịu nghe lời ở nhà đó mẹ.

- Ừ, con nói mẹ mới nhớ. Vợ chồng con có phải nghỉ việc không?

- Dạ, chỉ có ḿnh con ở nhà thôi, anh Liêm vẫn đi làm.

 

- Vậy là tốt rồi. Ờ... c̣n bà nội xấp nhỏ thế nào? Chị xui mạnh giỏi chớ? Chị xui vẫn ở trong viện dưỡng lăo hả? 

Mẹ thấy tụi con nên đón chỉ về ở chung nh́n con nh́n cháu ra vô cũng đỡ cô quạnh chớ ở riết trong đó buồn lắm con ơi, không bệnh cũng thành bệnh. 

 

Người già thích tṛ chuyện, tinh thần là quan trọng hơn hết, ăn chẳng bao nhiêu đâu con. 

Như mẹ đây nè, vợ thằng B́nh chăm từng li từng tí cứ bảo mẹ thích ăn ǵ nói con mặc dù nó vẫn đi làm. Mẹ đâu có cần ăn. Chỉ cần vui. 

Mấy đứa nhỏ ở đây đi học th́ thôi nhưng về nhà là quấn lấy bà nội đ̣i bà dạy nói tiếng Việt, viết tiếng Việt để đi dự thi ǵ ǵ đó. Từ hồi tháng ba tới giờ tụi nó được nghỉ đến trường nên ở nhà học được thêm nhiều tiếng Việt lắm nghe. Để chút mẹ bảo mấy cháu đưa cô út của nó xem nó viết cái ǵ…

 

Nghe mẹ nhắc đến mẹ chồng ḿnh, Cẩm hơi chạnh ḷng, nhớ ra đang để quên bà trong … nhà xe.

 

Cẩm vẫn c̣n ấm ức nhớ lại hồi xưa lúc anh Liêm dẫn cô về ra mắt, bà nh́n cô không mấy thiện cảm chỉ v́ bà đă có ư kết thông gia với người bạn vong niên từ hồi nảo hồi nào mà chính Liêm cũng không hay. Đùng một cái, con trai dẫn bạn gái về khiến bà bất ngờ v́ cảm giác thất hứa với bạn. Bà chê cô thấp quá, chê lỗ mũi tẹt quá,..Liêm ra sức thuyết phục mẹ từ ngày này qua ngày khác. Thấy con trai quyết lấy cho bằng được, cuối cùng bà cũng xiêu ḷng nhưng không vui.

 

Rồi khi cưới nhau, rồi sinh con, Cẩm nại lư do phải chăm con nhỏ không thể vừa chăm mẹ vừa chăm con nên làm áp lực bắt Liêm đưa bà vào viện dưỡng lăo:

- Ở đó có bác sĩ, có y tá, có đủ thuốc men họ chăm má tốt hơn ḿnh nhiều anh à. Mà có mấy cụ ông cụ bà cùng thế hệ bầu bạn, em nghĩ sẽ hợp với má hơn.

 

Nghĩ vợ sau mấy lần sảy thai nay mới sinh được nên sẽ bận bịu nhiều Liêm đành đưa mẹ vào viện. V́ anh có bàn qua với hai chị và hai anh rồi nhưng ai cũng nêu ra lư do hợp lư không thể giữ mẹ tại nhà ḿnh.

 

Đầu tháng trước, buổi sáng, Cẩm đang nấu ăn th́ nghe điện thoại bàn đổ chuông. Ngó thấy số lạ, nghĩ là mấy số quảng cáo, cô quay ra nấu tiếp. Hồi sau vẫn số đó gọi, Cẩm cũng mặc kệ. Đến chừng mấy mẹ con ăn uống xong xuôi, tính đi ngả lưng, chuông điện thoại reo nữa. Đứng dậy ra nh́n thấy vẫn cái số ban sáng. Bực ḿnh, cô nhấc lên, giọng hơi sẵng:

- Alo, gọi ǵ mà gọi hoài vậy?

- Chúng tôi cần gặp ông Liêm.

- Ông Liêm đi vắng. Tôi là người nhà của ông Liêm.

- Vậy nhờ bà báo cho ông Liêm lên đón bà cụ về.

Nghe tới đó, Cẩm hết hồn, nói mau:

- Ủa, tụi tôi vẫn đóng tiền đầy đủ mà, sao lại đón về? Có cần đóng thêm không?

- Không đâu bà. V́ dịch Corona nên viện dưỡng lăo tạm thời giải tán.

Cẩm xuống nước, giọng năn nỉ:

- Bà có thể giúp tụi tôi không, tụi tôi sẽ đóng thêm tiền cho bà cụ ở đó, bao nhiêu tụi tôi cũng đóng.

- Rất tiếc thưa bà. Trong số 21 cụ làm xét nghiệm th́ có 3 cụ bị dương tính v́ nhiễm virus và đă chuyển qua bệnh viện điều trị. Các cụ c̣n lại được trao trả về gia đ́nh người thân để cách ly. Đó là lệnh của ban pḥng chống dịch. Mọi người được đón về cả rồi, chỉ c̣n bà cụ của ông Liêm, nên chúng tôi muốn bà báo gấp cho ông Liêm để chúng tôi tiến hành làm vệ sinh khử trùng và đóng cửa viện. Cám ơn bà. Xin chào.

 

Cẩm cấp tốc gọi cho hai bà chị chồng. Bà nào bà nấy chối đây đẩy. Nhà chị từng này con người mà chỉ có ba pḥng c̣n chỗ nào chứa má. Lại gọi cho hai ông anh chồng. Vẫn là các lư do để mục đích cuối cùng là không thể đem má về nhà các anh. Anh chị vẫn đi làm, các cháu đều là trai đâu có biết chăm bà.

 

Từ sau cuộc điện thoại, ḷng Cẩm cứ chộn rộn, đầu óc cứ lộn xộn cả lên. Mấy ông anh, bà chị nhất định không chứa má th́ ḿnh chỉ c̣n cách lơ đi, xem như không có cuộc gọi vừa rồi.

 

Xâm xẩm tối, Liêm đi làm về, từ nhà xe bước vào vừa đúng lúc điện thoại bàn đổ một hồi dài. Cẩm từ trong pḥng chạy ra tính nhấc  th́ Liêm đă kịp bốc máy:

- Hello, dạ dạ … tôi đến ngay, dạ ngay bây giờ.

Quay sang vợ, anh nói nhanh:

- Em chuẩn bị pḥng, anh lên viện dưỡng lăo đón má. Người ta về hết mấy hôm trước rồi. 

- Ăn miếng cơm đă anh.

- Không được, họ cần đóng cửa để làm vệ sinh rồi về nữa. Không lên liền họ lại giao cho cảnh sát.

Liêm lấy thêm cái áo ấm bước vội ra nhà xe. Cẩm đi theo cố vớt vát:

- Th́ cứ để cảnh sát làm việc. Mà nhà có c̣n pḥng đâu cho má?

- Em dọn liền nhà xe này đi!

Liêm đi rồi, Cẩm vẫn c̣n thừ người ra, hậm hực v́ mọi chuyện không như ư ḿnh.

 

Khi Liêm đón bà cụ về đến nhà, anh mới kể:

- Khổ thân má, anh lên th́ thấy má ngồi một ḿnh co ro bất động trên ghế đá ngoài hiên. Tưởng tượng xem: chung quanh rừng cây tối om om, gió lạnh lắm, chỉ c̣n mỗi bóng đèn vàng ngoài hiên. Má ngồi co rút lại bé xíu, anh nh́n không ra. Thấy anh mắt má sáng lên, má cười tươi lắm:

- Chờ thêm chút nữa không thấy con là má ra đường lộ rồi con à.

 

Sau đó Cẩm cứ để bà cụ ở trong nhà xe, không cho các cháu vào thăm bà lấy cớ là cần cách ly mùa dịch. Giờ ăn cô bưng khay thức ăn vào rồi rút lui không tṛ chuyện câu nào. Canh bà cụ ăn xong, cô vào bưng ra.

Giờ nghe mẹ nhắc nhở, cô cảm thấy mẹ chồng ḿnh giống như đang … ở tù.

 

Tháng năm, các sinh hoạt đang dần trở lại b́nh thường. Thống đốc bang ra lệnh mở cửa một số hăng, xưởng dịch vụ. Cẩm đă nhắc xa, nhắc gần chồng đưa bà cụ trở lại viện.

***

 

Chị dâu mở cửa pḥng, vào mời:

- Nhà con đang chờ mẹ và cô út ra ăn cơm.

Bọn nhóc ngồi sẵn quanh bàn nhao nhao chào cô út mới qua bằng tiếng Việt. Tụi nhỏ hỏi ngoại hết bệnh chưa. Ngoại bảo hết trơn rồi. Chúng reo lên ầm ĩ. Cô út qua là ngoại hết bệnh liền không cần uống thuốc nữa. 

Anh B́nh đến ngồi cạnh mẹ, trêu Cẩm mấy câu làm cả nhà cười vang.

 

Nh́n không khí quây quần ấm áp của nhà anh ḿnh, Cẩm suy nghĩ lung lắm. Cùng là con dâu mà chị B́nh chăm mẹ chồng để anh B́nh mặt lúc nào cũng tươi rói, hài ḷng. C̣n anh Liêm, chắc anh khó ngủ lắm v́ cứ nặng suy nghĩ sao cho êm đẹp cả hai, một bên là mẹ một bên là vợ, hai người phụ nữ mà anh yêu thương nhất. 

 

Những lời nói của mẹ lúc năy trong pḥng vẫn c̣n âm ấm bên tai Cẩm. V́ sao một việc đơn giản là làm cho người già vui mà ḿnh không làm được? Nhất là đây lại là mẹ của chồng ḿnh? V́ sao ḿnh lại “cách ly" bà cháu? Sao lại để chồng ở trong t́nh thế khó xử vậy?

 ***

 

Về đến nhà, bước vào gặp Liêm, anh hỏi ngay:

- Mẹ đau sao em? Mai anh chở con sang thăm bà.

- Chỉ là cảm xoàng thôi anh, cái chính là mẹ nhớ em muốn gặp em v́ lâu quá em không thăm bà. 

Lôi trong túi xách ra gói trái cây, Cẩm kéo tay chồng ra nhà xe :

- Má ơi, con vừa qua thăm bà ngoại tụi nhỏ. Mẹ con gửi lời thăm má và gửi biếu má chút trái cây.

Quay sang Liêm, cô nói như sợ không kịp:

- Anh, cứ để má ở lại với nhà ḿnh, đừng đem vô viện nữa. Tuần sau con đi làm lại rồi má à. Cuối tuần con sẽ chở má qua chơi với mẹ con. Khi nào mấy cháu ở nhà, bà nội kể chuyện cổ tích cho tụi nó nghe, bày cho tụi nó tiếng Việt chứ để tụi nó cứ chúi đầu vào ipad hư hết mắt má à, được không anh?

 

Như không tin vào tai ḿnh, Liêm nh́n vợ mấy giây ... thấy Cẩm nhè nhẹ gật đầu,  anh tin là ḿnh không nghe lầm, quay sang ôm lấy mẹ, anh nh́n thấy hai giọt nước mắt lấp lánh trên khóe mắt bà, mà h́nh như giọng anh cũng hơi nghèn nghẹn:

- Má ơi, má sẽ không đi đâu nữa, má ở lại với tụi con với các cháu nghe má!

Vừa lúc đó, Bi và Bo bước vào, cầm trên tay hai bức tranh:

- Mai là Mother's Day nè, con và em vẽ bức h́nh này tặng mẹ, chúc mẹ khỏe mạnh và nấu ăn ngon cho tụi con. - Rồi quay sang Liêm:

- Ba ơi, con giúp ba ... con đưa ba h́nh này để ba tặng quà cho bà nè!

Liêm nh́n vào bức tranh, có lẽ thằng Bi vẽ c̣n con Bo tô màu nên lem nhem, h́nh bà cụ mặc áo màu xanh, tóc màu nâu. Bo kể công rồi giục:

- Anh Bi làm một tờ, con làm một tờ. Ba tặng quà cho mẹ của ba đi, nói chúc má khỏe mạnh đi!

Thằng Bi nhắc em:

- Ơ... mẹ dạy... mẹ của ba em phải gọi là bà nội chớ!

Bà Hân kéo con bé Bo vào ḷng, cười bảo con trai:

- Cháu Bo bảo ba nó chúc mẹ của ba đi ḱa!

Liêm hai tay nâng bức tranh bé Bo vừa đưa, hơi cúi đầu trước mặt mẹ:

- Dạ, con kính chúc má khỏe mạnh, sống vui với các con các cháu.

Bi, Bo nh́n bà nội, nh́n ba mẹ, vừa vỗ tay rôm rốp vừa hỏi nhau:

- Sao mắt ai cũng có nước vậy?

 

 

 

Thùy Giang
05/2020

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Thùy Giang               |                 www.ninh-hoa.com