Trang Thơ & Truyện: Thy Giang                |                 www.ninh-hoa.com

Bt hiệu:  Thy Giang

 


Hiện cư ngụ tại

Đan Mạch



 

 

 

 

 

 

Knh Vỡ

THY GIANG

 

 

 

Bủi trưa Lụa kho cá r đ̀ng. Món kho bỏ nhìu ớt, cay xé lưỡi. Bữa cơm nhà dì thường là v̀y: ṃt món canh ít nước thi, ṃt món kho càng nhìu ớt càng t́t. Hm nào khng có ớt, bữa cơm nhạt nhẽo v vị, dượng bung đũa sớm. Lụa v́n ít nói lại càng ít nói hơn.

 

     Hoài v ở nhà dì đã được ba tháng. Những bữa cơm đ̀u tin, nước mắt Hoài cứ trào ra. Cay quá. Hoài nhớ món kho của má, ngòn ngọt chớ khng cay. Hoài tự nhủ: "Thì ńm trải cho bít, mùi đời cũng cay đắng ṿy thi". Rít r̀i quen. Quen cả khng khí trong nhà, cả tính tình của m̃i người. Hoài khng phàn nàn gì.

 

    Nhà có b́n người: dì, dượng, thằng Duy - đứa con trai đ̣c nh́t, và Lụa - Lụa gọi dượng của Hoài bằng c̣u. Giờ thm Hoài nữa là năm. Năm người ng̀i quanh chíc bàn tròn, m̃i người ṃt tính khí nhưng có vẻ thn ṃt. Dì, dượng, thằng Duy đ̀u t́t cả; ring Lụa thì ít nói, sút ngày cứ l̀m l̀m lịt lịt, khó mà đoán được Lụa đang nghĩ gì. Năm ́y Lụa chủn bị thi vào đại học Mỹ Thụt thì má ḿt, ba ṿi vã đi bước nữa. Cái ch́t của má Lụa có nhìu ủn khúc. Lụa thương má, đau đớn và gịn ba. Nhìu lúc, Lụa như rơi vào những cơn tr̀m út dài dằng dặc.

     

     Hoài ở chung với Lụa. Căn phòng hai người trng ra vườn và thng với nhà trn bằng ṃt cánh cửa đơn có treo bức mành sáo vẽ hình hai con cò. Phòng chỉ có ṃt cửa kính đón ánh sáng từ vườn vào. Đứng trong phòng có th̉ nhìn th́y khoảng vườn xanh xanh, đỏ đỏ và ḿy trái xoài to tròn treo lủng lẳng bn cửa. Căn phòng có vẻ tù mù, đùng đục.

 

     Hoài hay đem sách vở ra phòng khách học, còn Lụa cứ ng̀i lì trong phòng cặm cụi vẽ. Đ̀u Lụa cúi th́p xúng tờ gíy, mái tóc lòa xòa xúng trán, xúng gò má trắng l̀m r̀m những sợi gn xanh. Những bức vẽ của Lụa khó hỉu, màu sắc lòe loẹt. Th́p thoáng sau những ṿt màu ́y, Hoài nḥn ra ṃt vạt áo đỏ và ṃt gương mặt nhàu nhĩ, đau đớn.

 

     Thỉnh thoảng Hoài th́y Duy nói chuỵn với Lụa. Hai người bàn v̀ màu sắc, hoa cỏ. Duy còn nhỏ mà su sắc. C̣u bé ́y đã đem đ́n những mảng sáng hím hoi trong khoảnh khắc những nụ cười của Lụa. Khng dưng Hoài cảm th́y bùn bùn. Bùn cho mình, bùn cho Lụa và bùn cho t́t cả những ai śng trn cõi đời này!

 

     Ṃt hm Duy mang v̀ ḿy củ sen với những cọng r̃ dài đen đủi. Lụa đem ra vườn, cặm cụi h́t bùn vào ṃt cḥu đ́t nung bự, r̀i đặt chúng vào đó. Sau những giờ b́p núc ṃt mỏi, Lụa thường ra đứng bn cḥu đ́t tr̀m ngm, mắt mơ màng như chờ đợi đìu gì ở ṃt cõi xa xăm.

 

     Hoài ít khi nói chuỵn với Lụa. Những lúc vẽ, hay những lúc ng̀i tr̀m tư, d̃u có hỏi Lụa cũng khng trả lời. Dì, dượng bảo đ̉ cho nó yn, nó chịu kh̉ nhìu r̀i. Ở đời có những ñi đau đớn đ́n lịm cả người như th́. Hoài băn khoăn lắm. R̀i Hoài cũng quen, đợi những lúc Lụa tỉnh táo mới trò chuỵn. Nhưng Lụa đang nghĩ gì? Đang hướng v̀ đu? Hoài khng sao bít được. Th́ giới ring của Lụa bí ̉n quá, su xa quá!

 

     Dượng hay mua màu v̀ cho Lụa. Những thứ ḅt màu xanh, đỏ, trắng, vàng gói trong những bọc nylon con con được Lụa trút vào những chíc lọ bé tí sắp ṃt dãy dài trn ngăn ḳ. Lụa pha màu ŕt tài. Ṃt cy cọ bé, ít keo dán, vài m̉u ḅt màu, Lụa đem pha có đ́n hàng chục màu khác nhau, trng lạ l̃m, vui mắt.

 

     Từ ngày ở chung với Lụa, Hoài hay ĺy khăn ướt lau sạch những ṿt màu loang l̉ trn bàn, trn ǹn. Lụa định ngăn lại, định nói ṃt đìu gì đó, nhưng khng hỉu sao lại thi.

 

     Những khi nhà có khách, Hoài vào phòng nằm đọc sách cạnh cửa kính. Thứ ánh sáng đục mờ ́y khín mắt Hoài mỏi đờ, khó khăn lắm mới nhìn rõ những con chữ.

 

     Ṃt đm, Hoài chợt thức gíc vì đèn trong phòng b̃ng dưng được ḅt sáng. Lụa đang ng̀i t́t ḅt pha màu. Ḿy chíc đĩa con đựng đ̀y những thứ nước đặc s̀n ṣt màu xanh, vàng, đỏ. Hoài ngạc nhin khi Lụa c̀m ṃt cy cọ lớn quét mạnh ṃt đường dài ln cửa kính. Nhát quét đ̉ lại ṃt ṿt màu đỏ tươi chạy dài từ giữa cửa kính đ́n g̀n mép. Thm ṃt vài nhát mạnh, dứt khoát nữa, b́ cục bức tranh hịn trn cửa. R̀i Lụa say sưa vẽ. C đ̉i h́t cy cọ màu vàng r̀i lại sang cy cọ màu đỏ, màu xanh ... Đ́n sáng thì bức tranh hoàn thành. Hoài th́y th́p thoáng trong đó ṃt chíc áo đỏ, ṃt khun mặt đau đớn, nhàu nhĩ, kh̉ sở đ́n quằn quại. Hoài rùng mình, run r̉y trước cảnh tượng ma quái ́y...

 

     Sáng ra Hoài cảm th́y đ̀u nặng trĩu, váng v́t vì ḿt ngủ, nhưng c khng h̀ phàn nàn. Hoài lờ mờ nḥn ra ṃt ñi kh̉, nǵm ng̀m và ́p ủ lu ngày đ́n ung nhọt trong lòng Lụa. Đ̉ r̀i ṃt đm, cái nhọt ́y đã chín, vỡ bung ra, đau đớn. Tác ph̉m đó tḥt xút th̀n, nó là tm huýt, là cả ṃt ph̀n h̀n của Lụa. Hoài nghe lòng mình đau bút, đắng cay.

 

     Ln lớp, Hoài ngủ gà ngủ g̣t. C bạn ng̀i bn lo lắng:

- Hoài đi làm ca đm à?

 

     Sau đm ́y, Hoài đ̉ ý th́y Lụa khng vẽ nữa. Lụa ćt t́t cả ḅt màu, keo, cọ vào ngăn tủ. Nhìu lúc đang ńu nướng b̉n tay, trn bụng còn c̣t ṃt cái tạp d̀, Lụa ghé vào phòng, tr̀m ngm đứng ngắm bức tranh, khóe mắt rưng rưng.

 

     Từ ngày bức tranh hịn dịn trn cửa kính, Hoài khng còn thói quen đứng t̀n ng̀n nhìn ra vườn nữa. Tuy th́ Hoài ṽn có cảm giác rằng cỏ đang mọc nhìu ở vườn hoa. Sau vài tṛn mưa d̀m, ḿy trái xoài lủng lẳng bn cửa cũng đua nhau vàng mọng r̀i. Nhìn bức tranh toàn màu lạnh, n̉i ḅt ln ṃt ṿt đỏ nóng bỏng, Hoài cảm th́y nó rờn rợn, nó gai gai làm sao ́y. Chợt ṃt hm Hoài thảng th́t nḥn ra gương mặt đau đớn trong bức tranh kia sao mà gíng Lụa đ́n th́. Gíng y ḥt. Hoài b̃ng rùng mình. Trời ơi, sao chung quanh Hoài cái gì cũng bí ̉n, cũng chứa đựng ṃt cái gì tḥt lạ lùng, gh rợn khng th̉ gọi thành tn th́ này?

 

     Đm đm Hoài bắt đ̀u ṃng mị. Hoài th́y gương mặt kia đang đau đáu nhìn mình. Hai con mắt sao mà bùn th thảm. Cái bùn như tràn ra khỏi vành mi, chảy ng̣p khắp cả căn phòng. Hoài chới với, nghẹn thở trong ñi bùn ṭt cùng ́y và thét ln kinh hãi. Tỉnh ḍy, Hoài th́y trán đ̃m mướt m̀ hi, tay chn đau nhức như vừa bị gìn ṃt tṛn tơi tả. Và, Lụa ng̀i đ́y tự lúc nào, nhìn Hoài lo lắng nhưng tuỵt nhin khng hỏi han gì.

 

 

 

     Đã giữa mùa mưa, b̀u trời lúc nào cũng u ám kỳ lạ. Căn phòng Hoài ở vì th́ cũng t́i thm, ng̣t ngạt thm. cửa kính khng còn hắt vào thứ ánh sáng đùng đục, lạnh lẽo nữa. Những khi ngoài trời có nắng, căn phòng lòe loẹt thứ ánh sáng xanh xanh đỏ đỏ ma quái toát ra từ cửa kính, từ chính bức tranh ́y.

 

     Thỉnh thoảng trời lại đ̉ mưa. Những cơn mưa giữa mùa làm cho cy cỏ xanh hơn, trời mát mẻ hẳn ra. Đ́t đai hoa lá như tỏa ra ṃt thứ hương thơm nhè nhẹ, d̃ chịu.

 

     R̀i ṃt l̀n, khi dọn dẹp ngăn sách cho Lụa, Hoài bắt gặp những trang nḥt ký vít dở của mẹ Lụa. Đó là những dòng đ̃m nước mắt của người đàn bà ḅnh ṭt b́t hạnh. Tìn bạc cứ d̀n đ̣i nón ra đi mà hy vọng śng tan vỡ, bà đã tìm đ́n cái ch́t. Những dòng sau cùng, dường như là những dòng bà đ̉ lại cho con gái, lời da dít, day dứt: "Má m hn con gái. Mong con ở lại với đời nhìu may mắn và hạnh phúc hơn người mẹ x́u ś này. Thương con lắm, nhưng hãy hỉu cho má, con ơi ..."

     Hoài th́y rụng tời. Có cảm giác như mình cũng sắp rơi vào ṃt cơn tr̀m út. Nhưng Hoài mau chóng tŕn tĩnh lại và đặt quỷn nḥt ký vào ch̃ cũ. Ngắm lại bức tranh, Hoài lặng người đi vì khun mặt đau kh̉ ́y. Cái đau kh̉ như lan tỏa khắp căn phòng. L̀n đ̀u tin Hoài đọc được ý nghĩa của bức tranh, của những màu sắc "lòe loẹt" từng làm c sợ hãi.

     Thỉnh thoảng Hoài lại trò chuỵn với Lụa, v̀ hoa lá, v̀ cỏ cy, v̀ t́t cả những gì mà Lụa có th̉ típ chuỵn. C d̀n th́y yu ḿn người bạn lạ lùng này.

 

     Hm ́y mưa t̀m tã. Lụa và Hoài cùng ng̀i nhìn ra cửa kính. Cả hai thả h̀n theo những dòng suy nghĩ ring. 

B̃ng ... choang! 

kính vỡ toang trước ánh mắt ngơ ngác của cả hai. Ṃt hòn đá khá to rớt đánh r̀m xúng ǹn cùng tíng loảng xoảng của kính rơi. Hoài nhìn ra, th́y ḿy đứa nhóc h́t hoảng nhảy qua hàng rào chạy ào vào màn mưa b́t ṭn. Dưới đ́t, ḿy trái xoài rụng nằm lăn lóc, đ̀m đìa trong nước.

     Hoài quay lại, kịp nḥn ra nơi mắt Lụa ṃt vẻ ngạc nhin ṭt đ̣. Lụa đang nhìn đăm đăm vào kính vỡ. Căn phòng ng̣p đ̀y ánh sáng. Mắt Lụa cũng ng̣p đ̀y ánh sáng ́y. Lụa nhìn ŕt lu như th́ và b̃ng ḅt cười reo ln hn hoan:

- , hoa nở r̀i!

Hoài ngạc nhin, quay nhìn ra vườn. Cy sen trong cḥu nở ṃt bng màu h̀ng nhạt. Dường như nó đang nhún nhảy reo vui cùng những hạt mưa. 

Hoài nhìn hoa r̀i quay vào nhìn Lụa. L̀n đ̀u tin c th́y khun mặt Lụa tươi sáng, rạng rỡ như v̀y.

 

 

 

Thy Giang
10//2018

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Thy Giang               |                 www.ninh-hoa.com