Trang Thơ & Truyện: Thùy Giang                |                 www.ninh-hoa.com

Bút hiệu:  Thùy Giang

 


Hiện cư ngụ tại

Đan Mạch



 

 

 

 

 

 

Niềm Tin Không Lư Do

THÙY GIANG

 

 

 

Buổi trưa, tan sở tôi đi về bằng một con đường mới. Nó là một con hẻm ngoằn ngoèo xuyên từ đường Lê Văn Duyệt sang đường Nguyễn Văn Thoại. Nghĩa là về bằng đường này sẽ tránh kẹt xe. Lâu lâu thay đổi lộ tŕnh cho nó có không khí vậy mà. Ai dè biết thêm một điều mới là trên hẻm này có một ngôi chợ tên Nghĩa Ḥa, đa số là giáo dân người bắc di cư sống nên bán những loại rau quả người bắc thích và có nhiều nhà thờ nữa.

 

Tôi ghé sạp bán rau bên đường mua một mớ rau muống v́ lâu rồi thèm rau xào nhất là hôm nay trời mưa lất phất, ăn cơm với rau muống mới xào thật không c̣n ǵ bằng. Hỏi giá tiền xong, tôi mở túi xách lấy tiền th́ chưng hửng v́ trong túi không hề có cái ví. Có thể sáng nay đă để quên ở nhà. Cô bán rau đă tiện tay bỏ mớ rau vào giỏ xe phía trước. Ngại quá chừng chừng, tôi rút mớ rau ra đặt lại xuống sạp nói: 

- Xin lỗi nha, tôi .. quên đem tiền rồi! 

Thật bất ngờ, cô bán hàng cầm mớ rau lên đặt lại vào giỏ xe tôi:

- Bữa nào đi ngang đưa em cũng được. Bây giờ trưa rồi, về lại không có ǵ nấu.

- Nhưng mà ... biết tôi là ai mà dám cho thiếu? Tôi mới đi chợ này lần đầu ...

- Không sao cả, chị cứ đem về ăn đi, hôm nào tiện đi ngang đưa em chứ không nhất thiết ngày mai đâu! Chị về đi kẻo mưa to lên đó.

Tôi cảm ơn cô hàng rau và nổ máy xe chạy về. 

Đầu óc cứ vấn vương sao cô ta lại tin ḿnh sẽ trả tiền khi ḿnh mới chỉ ghé hàng cô ấy lần đầu? Tôi c̣n chưa biết ḿnh có ṿng qua con đường này lần nữa không, làm sao cô ấy biết mà tin là như vậy?

 

Món rau muống xào trưa hôm ấy ngon kinh khủng, v́ nó được trao đi với một  niềm  tin  không lư do. Cảm động thay khi được thấy việc người ta có thể tin nhau không cần bất cứ một lư do nào. 

Tôi chắc chắn sẽ phải trở lại con đường này, và lần này th́ đă có lư do, chứ không chỉ là v́ một trưa hứng lên đi về bằng con đường mới để tránh kẹt xe. 

Sợ quên nên vào nhà tôi kể liền với con gái và dặn nó nhớ nhắc kẻo mẹ quên. Thành ra hôm sau vừa về đến nhà là nó hỏi ngay "Mẹ có nhớ trả tiền rau chưa?"

Có lẽ trao đi một t́nh yêu cũng như bán thiếu mớ rau cho một người lạ qua đường vậy. 

Niềm tin không lư do thường hay được đền đáp xứng đáng. 

Có ai mà nỡ bỏ đi luôn khi người ta đă hồn nhiên tin ḿnh, không cần ḿnh phải đặt cọc thế chấp ǵ cả. 

C̣n những kỳ vọng nặng nề thường được đáp trả bằng việc cái kẻ kia… trốn luôn.

Kỳ vọng là một thứ nặng nề. Chẳng ai thích quay lại để mang vác một thứ nặng nề cả, dù việc bỏ trốn cũng tồi tệ tương đương như quỵt tiền một mớ rau của cô bán hàng nhỏ lẻ kia.

Mà ngay cả từ phía người trao đi  niềm tin không lư do, có thể ngay từ đầu họ cũng đă chẳng kỳ vọng ǵ rồi. Nếu người ta quay lại th́ tốt, không quay lại th́ thôi, chuyện ḿnh ḿnh làm, rau ḿnh ḿnh cứ bán tiếp. C̣n với người trao đi sự kỳ vọng, chao ôi là kinh khủng.

 

Ngày ngày tháng tháng sẽ chỉ dành để đợi chờ, trông ngóng; buồn sầu sẽ theo đó mà tích tụ lại. Ḿnh từ đó không muốn tin ai nữa, kiên quyết không bán thiếu rau cho ai nữa, v́ đă một lần bị quỵt, bị tổn thương.

 

Như thế đó, ḿnh có thể trao đi một  niềm tin không lư do, hoặc một sự kỳ vọng. Cơ hội để cái kẻ mua thiếu tiền của ḿnh quay lại là như nhau, nhưng cơ hội để bản thân ḿnh tự cảm nhận sự thanh thản, hạnh phúc th́ khác nhau trời vực. Do ḿnh chọn thôi.

 

Tin vào con người là một chuyện khó khăn, nhưng chỉ bằng cách đó, chúng ta mới có cơ hội để cảm nhận những ngọt ngào của đời sống này.

 

Cho đến nay t́nh cảm giữa tôi với cô bán rau như t́nh chị em trong nhà. Những hôm vội, buổi sáng tôi chạy xe ngang nói:

- Lát trưa về chị lấy 2 mớ rau bí ,2 mớ rau dền tía với miếng bí đỏ nghe Tâm!

 

Thế là buổi trưa quay lại đă thấy các túi đựng rau bí, rau dền được nhặt sạch sẽ, miếng bí đỏ cũng đă gọt vỏ bỏ hạt c̣n thêm mấy nhánh rau ngổ nữa:

- Em có bỏ mấy cọng rau ngổ để chị nêm bí đỏ cho ngon.

 

 

 

Thùy Giang
09/2020

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Thùy Giang               |                 www.ninh-hoa.com