Trang Thơ & Truyện: Thùy Giang                |                 www.ninh-hoa.com

Bút hiệu:  Thùy Giang

 


Hiện cư ngụ tại

Đan Mạch



 

 

 

 

 

 

NHIỄU ĐỘNG

THÙY GIANG

 

 

 

Chặng bay thứ hai cất cánh đă hơn 2 tiếng. Mọi việc ổn thỏa cho đến khi bên ngoài ô cửa cạnh ghế của Nhân, nền xanh trong vắt bỗng chuyển thành sắc tro duy nhất.

 

 Trong chưa đầy nửa giờ, liên tiếp 3 vụ nhiễu động. Sau thông báo ngắn gọn của cơ trưởng, các khoang lặng thinh.

 

Hành khách vờ như chẳng có ǵ bất thường, dựng thẳng các lưng ghế, thu dây khóa an toàn chặt hơn, tự nhủ máy bay sẽ sớm xuyên qua luồng khí nhiễu loạn.

 

Tuy nhiên, ở lần có lẽ cuối cùng, không c̣n là vài đợt nhồi xóc nho nhỏ, phi cơ đột ngột hạ thấp, theo cách của một cú rơi không trọng lực.

 

Thứ ánh sáng xanh nhạt lóe lên rồi vụt tắt. Tất cả nhúng trong một vùng xám vẩn đục.

 

Mặt nạ dưỡng khí đồng loạt rơi xuống, như một bầy dơi trắng và cam, lơ lửng trước mặt từng người.

 

Trong chuyển động chao nghiêng nối tiếp, những đồ vật bị hất khỏi vị trí, rơi xuống lộc cộc, túa ra khắp nơi tựa đám côn trùng bung ra khỏi hang sâu. Các mảnh giấy bay phấp phới. Vài người c̣n chưa kịp nắm lấy mặt nạ dưỡng khí đă thấy chúng tuột khỏi tay.

 

 Chẳng ḱm nén nữa, âm thanh thảng thốt bật khỏi các cuống họng. Vài tiếng hét to im bặt, nhường chỗ cho tiếng rên rỉ khiếp đảm cùng tiếng khóc tắc nghẽn của lũ trẻ con.

 

Trong cơn rung lắc dữ dội ngỡ như sẽ kéo dài bất tận, tên đấng tối cao trong các đức tin khác nhau được gọi thành lời. Các câu cầu nguyện xen lẫn những lời nguyền rủa đan bện, càng lúc càng dày đặc và vang to.

 

Bất kể nỗ lực trấn an của giọng đọc trên loa cùng các hoạt động hướng dẫn liên tục của đội ngũ tiếp viên kiên tŕ, cơn hoảng loạn thực sự bùng nổ, thoắt chốc choán kín từng ngóc ngách khoang. Ngay cả khu vực các hàng ghế thượng hạng gần buồng lái, nơi mọi thứ có vẻ nghiêm cẩn và ổn định hơn, lớp vỏ ngạo mạn lạnh lẽo của nhóm hành khách sang trọng cũng đă bong mất. Những cơ thể khác nhau bỗng dưng có cùng một biểu cảm, lố bịch và hèn đớn, chỉ có thể mọc lên từ nỗi tuyệt vọng tận cùng.

 

 Duy nhất 1 người, ngay từ đợt nhồi xóc đầu tiên, cho đến lúc này, giữ nguyên thái độ b́nh thản.

 

Sau khi đeo mặt nạ, điểm lại các chi tiết cần làm trong trường hợp khẩn cấp được hướng dẫn trước lúc cất cánh, Nhân ngồi im, gh́ sâu vào ḷng ghế, hướng mắt về trước với tia nh́n cứng lạnh. 

 

Không phải cơ thể anh không có phản ứng hẫng hụt. Không phải ruột gan anh không cồn cào. Không phải áp suất sụt giảm không khiến buồng phổi anh như sắp vỡ bung. Không phải ống tai, khoang miệng và hốc mũi anh không bắt đầu phảng phất vị máu. 

 

Tuy nhiên, tất thảy trạng thái này anh từng gặp, trong các giờ tập luyện thể chất tại câu lạc bộ.

 

Kư ức về quăng ngày mù mờ xa xăm cài vào anh một bản năng khác, lẩn khuất bên dưới chuỗi thói quen thông thường.

 

Rốt cuộc, nó đă thức dậy đúng lúc, khi t́nh cảnh nguy hiểm kề cận. Đó là một tia sáng sắc nhọn, xuyên qua lớp tường thành tŕ độn của nỗi khiếp sợ, vạch lên tâm trí anh nhận biết duy nhất: giữ tỉnh táo để đối diện t́nh thế. Chỉ cần tính được bước hành động kế tiếp, cơ may sống sót hoàn toàn do anh quyết định.

 

 Từ trạng thái xoay nghiêng góc 45 độ, phi cơ từ từ lấy lại thăng bằng. Cũng th́nh ĺnh như khi hiện ra, t́nh trạng hạ áp biến mất.

 

Những vệt mây vùn vụt sượt ngoài ô kính, trả lại nền trời trong suốt tựa khối thạch anh.

 

Lời thông báo được trông đợi cuối cùng cũng đă vang lên. Cơ trưởng cho biết đă đi qua vùng nhiễu khí.

 

Các tuưp đèn trắng mờ chạy dọc khoang hành lư lần lượt bật sáng. Chung quanh vẫn ngổn ngang nhưng không khí bắt đầu dịu lại.

 

Kiên cường gắn chặt vào chiếc ghế phụ bằng kim loại suốt khoảng thời gian nhiễu động, dù chưa có thông báo đă an toàn hay cho phép rời vị trí, nữ tiếp viên phục vụ khoang thương gia vẫn nhanh chóng tháo bỏ mặt nạ, chỉnh sửa chiếc mũ dạ tím cùng dải khăn lụa choàng cổ bị xô lệch.

 

Từ lúc bất ổn xảy ra, buộc phải ngồi im với 2 dây bảo hiểm quàng qua vai, điểm neo bám của cô ấy chính là đôi mắt đối diện của vị khách trẻ tuổi. C̣n Nhân ngỡ như đă từng gặp con người này ở nơi nào đó, nhưng chẳng thể nhớ được. Vượt qua rào cản công việc, như mọi người trẻ dễ dàng thiết lập mối dây liên kết và sự đồng cảm, họ đă nh́n sâu vào mắt nhau, trao đi sự khích lệ.

 

Dù khoác bộ đồng phục của hăng hàng không, cô ấy cũng chỉ trạc tuổi Nhân. Mong muốn tự lập và ước mơ đi xa đưa cô đến với công việc hào nhoáng nhưng cực nhọc này. Trang điểm và phục sức khiến cô có vẻ già dặn. Quầng thâm mắt do mất ngủ và thường xuyên thay đổi múi giờ được che đi bởi lớp phấn mịn. Dưới gấu váy, đôi chân rắn chắc luôn trong t́nh trạng sẵn sàng bước tới đang hé lộ vẻ mỏi mệt. Nhưng bây giờ th́ cô ấy đă có thể mỉm cười khi bất ổn lùi lại phía sau.

 

 Nhân th́ không có cảm giác tương tự. Mạng lưới thần kinh tế vi vẫn căng trương. Cơ quan tiền đ́nh ở tai trong vẫn gửi đến năo bộ t́n hiệu về việc thay đổi gia tốc đột ngột sẽ diễn ra trong tích tắc nữa. Trung ương thần kinh kết nối với các giác quan được cảnh báo về một nguy hiểm, c̣n chưa xảy ra thực sự.

 

Chính v́ thế, Nhân đưa tay về phía trước, ngăn nữ tiếp viên xinh đẹp khi cô ấy bắt đầu tháo khóa an toàn. Tuy nhiên cô ấy đă nhanh hơn, nhẹ nhàng đứng lên, xếp ghế vào hộc âm tường.

 

Hành khách cũng đă lấy lại b́nh tĩnh. Họ nhanh chóng tháo mặt nạ, cúi nhặt vật dụng cá nhân rơi ngổn ngang.

 

Như thể sau cơn hoảng loạn, một trận đói khổng lồ quét đến. Các hành khách quên bẵng nữ tiếp viên cũng chịu đựng những khó khăn y hệt như họ, thậm chí c̣n tồi tệ hơn. Phía sau và dăy bên kia đồng loạt đưa ra các yêu cầu dồn dập cho nữ tiếp viên. Nước ngọt có gas và nước tinh khiết. Bánh ngọt và các món ăn nhẹ. Khăn ấm và túi chườm lạnh. Rượu mạnh và rượu vang. Cả những tấm chăn đắp ..

Chiếc mũ tím yêu kiều nhanh nhẹn đi giữa những dăy ghế, mỉm cười với tất cả, ghi nhận đề nghị từ tất cả, cho biết mọi yêu cầu sẽ được đáp ứng trong vài phút nữa. Rồi cô ấy dừng lại bên cạnh Nhân, vị khách cuối cùng:

- Anh muốn dùng ǵ không?

 

 Câu nói cuối cùng của nữ tiếp viên ân cần và xinh đẹp.

 

 Một lần nữa, cỗ động cơ giữa không trung lọt vào vùng nhiễu động.

 

 Rộng hơn. Sâu hơn. Chênh lệch cao hơn.

 

 Không dấu hiệu báo trước.

 

 Dữ dội.

 

 Ánh sáng tắt ngấm. Các vết xước xám quét qua màn h́nh, tích tắc lịm đen.

 

 Phi cơ chúi xuống theo chiều thẳng đứng, với âm thanh răng rắc vang dội, vọng đến từ phía đuôi, như một thác nước ầm ập, nhấn mọi khoảng không mà nó quét qua vào một vùng tối tuyệt vọng, từ các khoang hành khách hạng phổ thông, các cabin phụ nhỏ hẹp dành cho tiếp viên và phi hành đoàn, cho đến các khuôn miệng mới vừa thốt ra các yêu cầu lộn xộn giờ đây há hốc, tắc nghẹn, không hiểu nổi v́ lẽ ǵ biến cố lại chồm đến theo cách ghê rợn như thế.

 

 Trong trạng thái của một vật thể dốc ngược, buồng phổi biến thành 2 túi nhựa mỏng bơm căng khí loăng, máu biến thành thứ chất lỏng đen thẫm dồn ép khiến năo bộ trở nên móp méo, c̣n tai trong th́ biến thành một đoạn ống dẫn sắp bị xé toạc, Nhân chỉ lưu lại 1 thông tin duy nhất.

 

 Về cái chết.

 

 Không phải của anh hay đám hành khách nhiễu sự giờ đă câm bặt.

 

Mà của nữ tiếp viên trẻ tuổi.

 

Chỉ tích tắc trước, cô ấy vừa nối kết với anh bằng giọng nói dịu dàng, gần anh đến độ anh đă toan lắc đầu trước lời đề nghị phục vụ, để cô ấy có thể bớt đi 1 kẻ rách việc cần phải quan tâm.

 

Vậy mà tích tắc này, cô ấy đă thuộc về sự chết.

 

Âm thanh khô lạnh của cú va đập vẹn nguyên trong trí nhớ Nhân, khi đầu nữ tiếp viên đập thẳng vào vách chắn và phần lơi thép nhô ra của chiếc ghế gấp. Chiếc ghế ấy vừa mới đây thôi cô ấy c̣n ngồi thẳng lưng, trấn tĩnh hành khách đối diện bằng chính sự b́nh tĩnh lạ thường của người làm nhiệm vụ, thỉnh thoảng mỉm cười như chia sẻ với anh rằng, cuộc sống là thế, chẳng bao giờ dễ dàng cả, hăy vượt qua những phút mỏi mệt thế này, mọi sự rồi sẽ sáng sủa lên ngay.

 

 Mọi sự rồi sẽ sáng sủa lên ngay.

 

 Bằng trực giác sáng rơ, anh biết điều ǵ đang chờ phía trước. Những ǵ đang trải qua lúc này sớm kết thúc thôi.

 

Phi cơ sẽ trở về quỹ đạo. Trạng thái lơ lửng biến mất trong vài phút nữa. Chỉ có thứ không thể chấm dứt: nỗi giằng xé. Nhân buộc phải thừa nhận, tai họa luôn ập đến với ai thiết lập mối liên hệ gần gũi với anh.

 

 Cái xác bất động của nữ tiếp viên trẻ tuổi hiện diện trước mắt Nhân thêm nửa phút. Máu rỉ ra từ vết rách phía sau đầu và nơi khóe miệng. Một cú lắc mạnh khiến cơ thể mềm oặt của cô ấy trượt sang phải, tuột thẳng vào lối đi tối om nối giữa khoang thương gia và buồng lái. 2 tay vươn lên như giữ lấy cái mũ đồng phục cùng một bên chân trần bẻ ngoặt thành 1 góc nhọn tạo nên tư thế kỳ dị. Ngỡ như tất cả chỉ là tṛ đùa cô gái bày ra, gây bất ngờ cho vị khách trẻ. Nhưng, chính bởi thế, hiệu ứng cái chết gây nên khốc liệt hơn mọi biểu hiện nghiêm trang khác.

 

 Giữa trạng thái tăm tối, trỗi lên trong Nhân mong ước mănh liệt: phi cơ hăy lao thẳng xuống, vỡ tan và bốc cháy.

 

Mọi thứ, từ cơ thể ră rời của Nhân, nỗi đau và sự khiếp hăi bên trong anh, cho đến hiện tại tăm tối và tương lai u ám vây bủa anh, tất cả sẽ được xóa sổ trọn vẹn.

 

Biến thành tro bụi không phải đ̣n trừng phạt, mà là một viễn ảnh đầy an ủi.

 

Phi cơ vẫn theo đà rơi của vậtt thể đă mất kiểm soát trong vùng nhiễu động. Tuy nhiên, giữa chuỗi thanh âm địa ngục, đột nhiên ré lên tiếng khóc từ một đứa bé con.

 

 Chàng trai trẻ giật ḿnh, được đánh thức giữa cơn mộng du.. .

 

Thanh âm ngẫu nhiên chùi đi tức khắc ư nghĩ u ám.

 

 Trong ḷng cỗ máy này, không chỉ ḿnh anh. 

 

C̣n hàng trăm sinh thể khác. 

 

Giữa anh và họ chẳng điểm nào chung. Nguồn gốc họ hoàn toàn tự nhiên. Những vấn đề của họ và anh cách xa nhau cả ngàn năm ánh sáng

 

Họ có thể tầm thường, phiền nhiễu, vô cảm. Họ có thể tham lam, đồi bại và thế giới hẳn sẽ tốt đẹp hơn nếu những kẻ này bị xóa sổ.

 

Nhưng, từ góc nh́n khác, họ vẫn là những người lương thiện, đang làm việc, giữ một vai tṛ ǵ đó trong một tổ chức nào đó.

 

Và quan trọng hơn nữa, điều này th́ anh biết rơ, khác biệt lớn nhất giữa họ và anh, những con người kia là các sinh thể được yêu thương.

Họ quan trọng và vô cùng quư giá với gia đ́nh họ, người thân họ, bạn bè họ cũng như môi trường của họ.

 

C̣n anh th́ không. 

Anh không có ai cả.

Anh là sản phẩm của một thí nghiệm.

 

 

 ** H́nh ảnh Internet

 

 

Thùy Giang
01/2019

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Thùy Giang               |                 www.ninh-hoa.com