Trang Thơ & Truyện: Thùy Giang                |                 www.ninh-hoa.com

Bút hiệu:  Thùy Giang

 


Hiện cư ngụ tại

Đan Mạch



 

 

 

 

 

 

Lựa Chọn Cuối Cùng

THÙY GIANG

 

 

 Uyên bước vào quán cà phê và chọn góc quán quen thuộc, cô gọi một cà phê sữa cho ḿnh và một cà phê đen cho Quảng, vẫn luôn là như vậy. 

 

Quảng điện thoại nói là có chuyện cần cô giúp. Uyên lơ đăng nh́n ḍng người đang hối hả ngoài kia. Trong quán, những bản nhạc củaThe Beatles vang lên nhẹ nhàng.

 

   Ai cũng nói Uyên là cô gái của mùa Thu v́ cô trầm lắng, sâu sắc và lăng mạn. Cô nh́n mọi thứ trong cuộc sống bằng đôi mắt đầy t́nh cảm. Người như cô không dễ ǵ bộc lộ cảm xúc. Mọi thứ chuyển biến chỉ diễn ra trong sâu thẳm tâm hồn cô. Với cô, mọi mối quan hệ trong cuộc sống đều được trân trọng một cách tuyệt đối từ sự chân thành của trái tim.

 

   Uyên và Quảng chơi với nhau khá lâu, từ lúc c̣n ở trường trung học, khi Quảng là một cậu học tṛ lém lỉnh với gương mặt sáng, thông minh và đá bóng rất cừ. Mỗi chiều tan học, Uyên và Quảng cùng nhau đạp xe qua những hàng me đầy lá, cùng đi thả diều mỗi mùa hè. T́nh cảm của Uyên cứ lớn dần theo thời gian và khi thành thiếu nữ, cô đă cảm nhận rơ ràng đó là t́nh yêu. Quảng th́ cứ măi vô tư xem cô như bạn thân, có lần Quảng nắm tay cô và nói:

- Chúng ta sẽ măi là bạn thân như vầy đúng không? Không ai hiểu mình như bạn đâu.

Thế là t́nh cảm của Uyên cứ măi ngủ yên trong tim. Cô không dám bộc lộ v́ lo sợ mối dây liên kết duy nhất của cô và Quảng "bạn thân" sẽ bị đứt găy. Mỗi ngày nh́n thấy Quảng, nghe anh nói là quá đủ với cô.

Quảng đến, nhẹ nhàng ngồi xuống ghế :

- Bạn đợi ḿnh lâu chưa? Ủa, gọi cà phê cho ḿnh rồi hả?

- Ừ, vẫn như mọi khi. Uyên quan sát những giọt mồ hôi trên trán Quảng :

- Có ǵ mà cần tui thế?

- À, ờ ..., mình muốn gặp bạn về chuyện của mình và Mai. Quảng bắt đầu chậm răi.

 

   Mai - cái tên ấy nghe như một lát dao cắt vào lồng ngực Uyên. Quảng gặp Mai vào ngày sinh nhật lần thứ 20 của Uyên. Mai là bạn cùng lớp đại học của Uyên, xinh đẹp và hoạt bát, năng nổ trong các sinh hoạt cộng đồng. 

 

Sau ngày hôm ấy, Quảng và Mai thành một đôi. Và suốt thời gian họ quen nhau, Uyên bất đắt dĩ thành cầu nối. Mai kể tường tận từng chi tiết buổi hẹn đầu, món quà Quảng tặng, lần đầu nắm tay... Mỗi lần như thế, Uyên mỉm cười nhưng rồi quay đi và khóc, nỗi đau ấy cứ như một vết xước trong tim nhưng không bao giờ lành, nó cứ âm ỉ rỉ máu từng ngày. 

 

Hai người họ không bao giờ biết v́ Uyên đóng vai một người bạn hoan hỉ v́ hạnh phúc một cách hoàn hảo. V́ sâu thẳm ḷng ḿnh, Uyên luôn muốn thấy Quảng hạnh phúc, dù bên cạnh anh không phải là cô.

 

   Giờ đây vẫn vậy, Uyên lại ngồi nghe tâm sự của Quảng về Mai. Chắc hai người lại giận nhau và cần Uyên làm cầu nối giảng ḥa.

- Ông lại làm Mai giận nữa à? Uyên hỏi.

- Mình cũng không biết nữa, mình không làm ǵ cả nhưng Mai nói chia tay, lần này có lẽ nghiêm trọng lắm!

- Chia tay ? Uyên nghe giọng ḿnh h́nh như có chút vui sướng.

- Ừ, Mai nói ǵ mình cũng chẳng hiểu. Cô ấy nói là mình không yêu cô ấy, rồi là mình chẳng bao giờ hiểu được t́nh cảm của bản thân mình.

- Hay ông làm ǵ có lỗi với cô ấy, ông không c̣n quan tâm chăm sóc cô ấy? Ông cố sửa sai là được mà. Uyên trấn an Quảng. Cô thầm nghĩ chắc lại như mọi lần, Mai giận dỗi rồi lại thôi.

- Bạn giúp ḿnh gặp Mai đi, chắc cô ấy sẽ kể cho bạn nghe là tại sao, giúp mình nghe? Quảng năn nỉ.

- Được rồi, đến khổ với các bạn, lần nào cũng là tui. Uyên ngán ngẩm.

Quảng cười thật tươi:

- Cảm ơn nhé bạn thân, mỗi khi như thế này chỉ có bạn là đáng tin cậy. 

Uyên cười buồn, ừ đáng tin cậy, mình đóng vai một người bạn hoàn hảo quá mà.

 

Uyên giữ đúng lời hứa với Quảng, cô hẹn gặp Mai, cố t́m hiểu lư do và giúp Quảng hàn gắn. Nhưng cô không bao giờ lường trước t́nh huống mọi t́nh cảm của cô bị bóc trần.

- Uyên định đóng vai ấy đến khi nào? Mai bắt đầu khi Uyên chưa kịp lên tiếng. – Uyên lại đến để giảng ḥa cho bọn mình à? Anh Quảng không nhận ra nhưng mình biết hết cả đấy, sao bồ phải cười trước mặt bọn mình rồi quay mặt đi mà khóc. Bồ có biết lư do mình chia tay là v́ bồ không?

- Tại sao lại v́ mình, mình luôn mong hai người tốt đẹp mà ? Uyên lại thấy tim ḿnh nhói lên.

- Đúng, mình là sự lựa chọn đầu tiên của anh ấy nhưng không ai biết mình là người đến sau. Bồ và anh ấy hợp với nhau hơn. 

Mai cười buồn:

- Một người th́ không bao giờ nhận ra t́nh cảm của bản thân ḿnh, một người th́ không bao giờ dám thừa nhận t́nh cảm của ḿnh. Cả hai bạn sao không sống thật với ḷng ḿnh nhỉ? Mình yêu Quảng nhưng mình thấy bồ xứng đáng được nhiều hơn thế.

 

Sau cuộc hẹn với Mai, Uyên không liên lạc với Quảng. Cô không biết phải đối mặt và giải thích với Quảng thế nào, cô không hiểu hết những lời Mai nói nhưng cô có thể hiểu Mai ra đi v́ cô ấy biết t́nh cảm của Uyên. 

 

Mai nói đúng, Uyên không dám sống thật với t́nh cảm của ḿnh cũng như giờ đây, cô không dám đối mặt với Quảng. Cô lo sợ mối quan hệ của cô và Quảng rồi sẽ như Mai, cũng ra đi.

 

Quảng ngồi lặng thinh ở góc quán, liên tục xoay tách cà phê giờ đã nguội ngắt. Một tháng rồi anh không gặp cả Mai và Uyên, anh không hiểu Mai đă nói những ǵ mà Uyên không gặp anh, điện thoại cũng không nghe, anh đến t́m th́ cô toàn đi vắng. Một tháng, anh suy nghĩ nhiều và dường như anh đă hiểu những ǵ Mai nói. Không gặp Mai, anh cũng chẳng thấy ǵ là khó khăn hay nhung nhớ. Nhưng quả thật, một tháng không gặp Uyên, anh thấy thật khó chịu. Anh có biết bao chuyện cần kể cho Uyên nghe. Anh vừa được thăng chức, vừa gặp lại thằng bạn thân từ thời Trung học, anh vừa hoàn thành mô h́nh tṛ chơi Uyên yêu thích ... Có biết bao là chuyện anh không biết kể cho ai. Mỗi tối tan sở về, anh muốn cùng ai đó tạt vào quán cà phê, nghe những giai điệu nhẹ nhàng của The Beatles hay ghé ngang công viên ngồi nh́n những ḍng xe qua lại nhưng ... Mai nói đúng, anh chưa bao giờ nhận ra t́nh cảm thật của bản thân ḿnh. Anh cần Uyên biết bao, bấy lâu nay cô ấy bên cạnh anh như hơi thở, nó trở thành một thói quen. Mai đối với anh như một sự say đắm nhưng Uyên đối với anh như cuộc sống mỗi ngày. Nhấm ngụm cà phê cuối cùng, Quảng quyết định, anh phải làm ǵ đó trước khi quá muộn.

 

   Tối muộn, Uyên miệt mài gơ những ḍng chữ trên màn h́nh máy tính xanh lè. Cô đang cố hoàn thành chương cuối của bản dịch. Cô bị chậm thời hạn do không dễ tập trung khi h́nh ảnh Quảng cứ lẩn quẩn trong đầu. 

 

Điện thoại báo có tin nhắn: "Ḿnh cần gặp bạn". 

Uyên không trả lời như hàng chục tin nhắn khác của Quảng. 

Điện thoại lại có tin nhắn: "Ḿnh chỉ cần gặp bạn đúng năm phút, ḿnh đang đứng trước nhà bạn". 

Cuối cùng, Uyên cũng phải đối mặt với Quảng. 

Có lẽ đây là lần cuối cho cả hai. Có lẽ Uyên sẽ phải thú nhận t́nh cảm của ḿnh và giải thích cho Quảng hiểu v́ sao Mai chia tay. Uyên thở dài, khoác chiếc áo len.

   H́nh ảnh thân quen của Quảng đứng đó, dưới ánh đèn đường vàng le lói, h́nh ảnh hàng ngh́n lần Uyên mong nhớ. Tóc Quảng dài hơn, ánh mắt có vẻ mệt mỏi. 

Quảng chậm răi tiến về phía Uyên, anh đưa cho cô bó hoa đồng tiền, loại hoa mà Quảng biết cô rất thích. 

- Có lẽ cần quá nhiều thời gian để ḿnh nhận ra Uyên quan trọng với ḿnh như thế nào. Ḿnh không biết bây giờ có quá muộn không khi nhận ra Uyên là cuộc sống của ḿnh. Ḿnh xin lỗi khi bạn không phải là sự lựa chọn đầu tiên nhưng ḿnh chắc chắn rằng bạn là người con gái duy nhất ḿnh muốn đi cùng đến suốt cuộc đời.

Mắt Uyên h́nh như có nước. Cô biết ḿnh không cần nói ǵ nữa, cô tiến về phía anh, ôm chầm... H́nh như có giọt nước mắt rơi xuống vai anh. Uyên thầm th́:

- Đúng là đồ ngốc, cả hai ta đều là đồ ngốc.

Chiếc đèn đường lặng lẽ thả ánh sáng vàng nhạt in bóng hai người họ bên nhau...

 

 

 

Thùy Giang
9//2018

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Thùy Giang               |                 www.ninh-hoa.com