Trang Thơ & Truyện: Thùy Giang                |                 www.ninh-hoa.com

Bút hiệu:  Thùy Giang

 


Hiện cư ngụ tại

Đan Mạch



 

 

 

 

 

LẶNG LẼ

THÙY GIANG

 

 

 

Tôi hay đến quán nước ấy. Mỗi lần đến, tôi đều nh́n thấy một ông già ngồi lặng lẽ.

 

Ông đến mỗi buổi sáng cầm theo một tờ báo. Tóc ngả hoa râm. Lông mày cũng lưa thưa điểm trắng. Đôi mắt ông có vẻ xa xăm. Thỉnh thoảng tôi nh́n thấy đôi mắt ấy ... cười.

 

Chung quanh tôi có nhiều người già. Khác với người già ở nông thôn lúc nào cũng có con cháu líu ríu bên cạnh, người già ở thành phố có vẻ cô đơn v́ họ ít con. Cuộc sống thành thị bận rộn cứ cuốn người ta vào công việc và các mối quan hệ xă hội, ít có thời gian cho các thế hệ trong gia đ́nh tṛ chuyện cùng nhau. Nhiều người già ở thành phố thường đến quán cà phê để t́m bạn tṛ chuyện cho hết ngày, và cho vơi bớt nỗi cô đơn khi con cháu vắng nhà.

 

Nhưng ông già th́ khác. Cách ông đến ngồi lặng lẽ một ḿnh nơi góc quán không phải là cách của người muốn giết thời gian.

 

Lâu dần, tôi cũng ṭ ṃ, hỏi cô chủ quán về ông. Cô chủ quán cho biết ông sống cũng gần đây, không gia đ́nh và chưa từng có vợ con. Thuở c̣n trẻ, ông mải lo chăm sóc người mẹ ốm đau, không c̣n thời gian để nghĩ cho hạnh phúc riêng ḿnh. Người mẹ qua đời th́ ông cũng đă bước qua tuổi yêu đương ḥ hẹn. Ông sống một ḿnh đến giờ.

 

Ông hay gọi một cốc cà phê sữa đá khi đến, thỉnh thoảng có thêm đĩa cơm . 

Tôi hỏi:  "Đến quán để uống cà phê một ḿnh, sao chú không uống ở nhà cho khỏe?"

Tôi bất ngờ khi ông trả lời: "Tôi đến đây để uống ly cà phê do cô ấy pha, và ăn một đĩa cơm do cô ấy bưng ra".

 

"Cô ấy" là một nhân viên phục vụ của quán, c̣n khá trẻ, nét mặt hiền lành, nhân hậu.Tôi ngỡ ngàng khi nghe điều đó. "Cô ấy có biết không?". 

 

Ông lắc đầu ra vẻ phân trần. Ông nói ở cái tuổi của ông, trên đầu đă có hai màu tóc, ông mới cảm nhận được thế nào là yêu thương. Ông cảm thấy ḷng ḿnh hân hoan, thấy có một niềm vui lan tỏa để sống trong những ngày cô đơn kéo dài. Như vậy đối với ông là đủ rồi. Ở cái tuổi gần thất thập, ông c̣n sợ ǵ tiếng đời dị nghị? Nhưng ông sợ là sợ thiệt tḥi cho cô gái trẻ. Chỉ cần nh́n cô ấy mỗi ngày, ông thấy vui.

 

Ông già vẫn đều đặn đến quán. 

 

Tôi biết chắc chắn ông chưa một lần thổ lộ cho cô gái biết lư do ông đến quán mỗi ngày.

 

T́nh yêu của ông cũng lặng lẽ như khi ông đến quán, như cách ông ngồi đọc báo bên bàn mà thôi.

 

Đă rất nhiều lần tôi đắn đo về việc có nên nói cho cô gái ấy biết.

 

Nhưng rồi lại thôi.

 

Tôi giữ lại điều ấy như một bí mật mà tôi và ông già đă từng quy ước.

 

Bẵng đi một dạo bận rộn ôn thi cho các học tṛ cuối cấp, tôi trở lại quán, không thấy sự hiện diện của ông già.

 

Ngạc nhiên pha lẫn cảm giác không lành, tôi hỏi cô chủ quán, và được biết ông đă mất, sau cơn đột quỵ.

 

Phản ứng đầu tiên của tôi là đưa mắt t́m cô gái phục vụ. Cô đang bưng cà phê cho khách, vẫn dáng vẻ từ tốn, dịu dàng như cô vẫn từng làm, cho ông và tôi.

 

Có những t́nh cảm đến muộn màng như vậy. 

 

Tôi không biết có nên gọi là t́nh yêu không khi đó chỉ là thứ t́nh cảm xuất phát từ một phía.

 

Tôi đă từng thấy tội nghiệp ông già khi nghĩ rằng ông chỉ cho mà không có cơ hội được nhận lại.

 

Nhưng trái với suy nghĩ của tôi, ông rất b́nh thản:"Tôi đă cho ǵ đâu? Ngược lại, nhận được rất nhiều từ cô ấy. Nhờ cô ấy mà tôi có thêm nguồn vui để sống khi mỗi ngày được uống ly cà phê do cô ấy pha."

 

 

 

Thùy Giang
03/2019

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Thùy Giang               |                 www.ninh-hoa.com