Trang Thơ & Truyện: Thùy Giang                |                 www.ninh-hoa.com

Bút hiệu:  Thùy Giang

 


Hiện cư ngụ tại

Đan Mạch



 

 

 

 

 

Hoa Trà Trong Gió
THÙY GIANG

Tranh vẽ bằng Lá Cỏ :  của Lương Lệ Huyền Chiêu

 

 

Tôi là con gái lớp chuyên Toán. Nhưng tôi lại đang đứng ......lén nh́n (trên đường đi lấy trà cho thầy) vào lớp bồi dưỡng học sinh giỏi thi quốc gia môn Văn!

 

 Thầy Văn đang dạy Thi Ca lăng mạn thập niên 30.

Bất giác tôi nhăn mặt, Văn à, toàn những chuyện quá khứ lăng mạn, phù phiếm, vớ vẩn ....Tôi thuộc kiểu người không muốn và cũng không cần có quá khứ.

 

 Tôi chỉ có má và 2 chị, ba đă bỏ đi từ lâu. Má một thân một ḿnh bươn chải cố nuôi 3 chị em tôi ăn học.

 

Làm đứa con không có cha chưa đủ khổ hay sao mà tôi c̣n bị nhiều lời ong tiếng ve bảo tôi là con hoang nữa.

 

Một thời gian dài tôi suy sụp và rơi vào trầm cảm, cuối cùng má cũng nói đó là kết quả của lần về thăm duy nhất của ba, rồi ông biệt xứ hẳn.

 

Má vẫn c̣n yêu ba lắm, tôi biết thế, mỗi khi có ai đoán hay ông mất rồi là bà gạt phắt đi, chỉ thiếu mức nổi khùng lên. Chính v́ thế tôi mới nghĩ t́nh cảm là thứ nh́ nhằng mất th́ giờ. Lăng mạn là sự xa xỉ vô lư.

 

 Lên cấp 3, tôi thi đậu vào trường chuyên của thành phố, lớp chuyên Toán.

Sống xa nhà, một thân một ḿnh không dễ, chỉ mười mấy tuổi đầu, bọn chúng tôi đă phải "cày" cật lực để giành nhau vị thứ trong cái môi trường luôn đưa chỉ tiêu: điểm là hàng đầu.

Khao khát thay đổi cuộc đời không cho phép tôi lơ là một phút, dù không ít khi cảm thấy mệt mỏi với chính ḿnh.

 

 Như con chim đă lên dây cót. Nếu cố thoát ra nó sẽ chết.

 - Bạn ơi, cho ḿnh hỏi ....

 

Tôi bị lôi tuột về thực tại bởi một giọng con trai âm ấm.

 - Bạn là người thứ 12 tôi hỏi câu này. Có phiền ǵ không?

 - Không sao. Cứ hỏi. Ủa, mà bộ khó lắm hả? - Tôi b́nh thản.

 - 11 người chưa trả lời được. Bạn có biết bài thơ ǵ về mùa Xuân của ... Mạnh Mạnh ǵ đó không? Ḿnh cần gấp cho em gái.

 - Xuân miên bất giác hiểu

  Xứ xứ văn đề điểu

  Dạ lai phong vũ thanh

  Hoa lạc tri đa thiểu

 

Xuân Hiểu của Mạnh Hạo Nhiên?

 - Á à, h́nh như vậy đó. Chờ chút. - Đoạn hắn lôi ra ngay cây bút trong túi áo viết vội lên tay. - Cám ơn bạn lắm lắm. Dân Văn hả?

 - Toán.

 Hắn nh́n sững tôi 1 giây. Tôi bâng quơ:" Mấy giờ rồi ta?"

Rồi cả hai cùng sực tỉnh, chạy tóe khói.

 

Trong sổ đầu bài hôm ấy của Đội Tuyển Tin Học có ḍng chữ: Đỗ Thanh Phong đi trễ. C̣n tôi, thầy chỉ cau mày v́ tách trà đă nguội ngắt thôi.

 

 Tối hôm sau, hắn vào add nick tôi.

 - Sao bạn biết nick của tôi?

 - Ḿnh có nhiều bạn bên lớp Toán, hỏi thăm chút xíu ra liền.

 - Thế có chuyện ǵ không?

 - Ḿnh chỉ muốn cám ơn Trà về chuyện hôm qua.

 - ........

 - Thanh Trà nổi tiếng ai mà không biết chứ? Trừ thằng ngố đang nói chuyện với bạn là chẳng biết thôi.

 - Nổi tiếng?

 - Thiên tài máu lạnh. 

 Khuya. Tôi ngồi lặng yên, trước mặt là xấp ảnh gia đ́nh và chồng nhật kư ghi từ năm lớp 6.

Tôi xếp sổ trước rồi đến đống ảnh chụp, và bắt đầu bật diêm đốt .

Hồi tối tôi vừa nhận được tin ba tôi thật ra đă có một cuộc sống mới đề huề con cái, ngay sau khi rời bỏ má con tôi 1 năm. Tức là khi tôi chỉ vừa lọt ḷng.

Vậy mà, cũng như má - tôi đă nuôi biết bao hy vọng mong một ngày ông trở về, viết về một - người - cha - trong - tưởng - tượng hàng xấp hàng xấp trang nhật kư, ǵn giữ những tấm ảnh gia đ́nh dù hiếm hoi nhưng lần nào má cũng xếp 1 chỗ trống và bảo "để dành chỗ cho ba đứng" ....

Những bức ảnh, tấm nào cũng khuyết một chỗ ấy làm tôi muốn phát điên.

 

Ngọn lửa dần liếm lấy chúng và nuốt chửng.

Hồi lâu, lửa tắt dần, ánh đỏ lụi tàn và chỉ c̣n lại một đống tro xám xịt phả mùi âm ẩm vào gió đêm.

Tôi bứt một cọng hoa gần đấy thả vào tro tàn. Tức là đoạn tuyệt.

 Những ngày sau đó tôi vẫn sống b́nh thường. Niềm kiêu hănh của một đứa con gái thừa ... tự ti không cho phép tôi tỏ ra khổ sở hay đau buồn.

 

Về Phong, dần dần tôi càng cảm thấy hắn thuộc mẫu người tôi không thích.

 

Tuy trí nhớ siêu phàm và sự thông minh hiếm có khiến hắn trở thành bảo vật của Đội Tuyển Tin Học, th́ hắn cũng chính là thủ phạm khiến các thầy cô dạy lớp này bao phen đau tim v́ tính ngẫu hứng của hắn mà tôi gọi là ... dở hơi. 

 

Đồng thời, hắn lại thuộc dạng con trai thu hút các cô nàng. 

Tử tế nhưng bộc trực, học giỏi nhưng có chút ngông, cộng thêm một tư đẹp mă, một tẹo hài hước, vậy là đă đủ làm chết bao trái tim mơ mộng trong trường.

 

Chính v́ thế mà tôi không thích hắn.

 

Gió th́ bay chỗ nào chả được, đậu chỗ nào chả xong, rồi lại đi ngay. Tự do.

Lạ là hắn cứ thường rủ tôi ra quán nước, thư viện, hoặc t́nh nguyện chở tôi ṿng vèo đi mua sách.

 

Một lần, sau khi khảo bài hắn xong dưới gốc phượng vỹ rợp bóng mát, tôi hỏi thẳng:

 - Sao ông quan tâm đến tui nhiều vậy?

 - Trà cảm thấy thế hả?

 - Ai cũng nghĩ vậy? - tôi ngừng lại một chút - Lộn xộn ǵ đó?

 

Hắn cười ha hả:

 - Ư là tui thích Trà đó hả?

 - Là tự ông nói đấy chứ.

 - À, vậy là tui tự dưng chui từ đâu ra, làm quen với dân Toán bằng thơ thẩn, rồi ầm ầm tấn công cả cự ly lẫn tốc độ? Tui không thiểu năng cỡ đó đâu.

 - Ai mà biết được - Tôi liếc xéo ḍ xét.

 - Đó! Mắt sắc như dao cau th́ ba cái tṛ cưa cẩm chán phèo kia có tác dụng mới lạ, mama tổng quản nhỉ?

 - Cái ... cái ǵ? Ma ... - Tôi trợn mắt - Ông chán sống rồi hả?

 

Tôi đá cho hắn một phát vào be sườn, đó là biện pháp rất hữu hiệu mỗi khi bị hắn rủ rê cúp giờ học thêm (thật ra là rất chán). Rồi tôi bỏ đi.

 Hôm nay Phong sẽ đến nhà tôi. C̣n khuya mới có chuyện tôi dẫn bạn về nhà, huống hồ chỉ là thằng con trai. Đơn giản, hắn là đứa bạn duy nhất của tôi giỏi vọc máy vi tính. Cái máy cổ lỗ sĩ của tôi bị dính virus nặng.

 

 - Bạn nên mua máy khác đi.

 - Đưa tôi tiền đă rồi hăy xúi.

 - Cho nên mới nhờ tui thay v́ gọi thợ, đúng không?

 - Đang hối hận đây, v́ thợ không nhiều chuyện như ông.

 

 Chúng tôi phải chờ hơi lâu máy mới hoạt động lại. Tôi ngồi giữa đống hổ lốn sách vở của chị mới t́m ra trong kho, tỉ mỉ lật từng trang rồi xếp thành từng loại.

 

 - Nói nhiều chắc khát nước lắm ha, lại bàn kia mà rót.

 - Hiếu khách thật.

 

Hắn vừa uống vừa nh́n quanh pḥng. Tôi biết là Phong đang nghĩ ǵ, bởi cả pḥng chỉ có đúng 1 cái bàn học và 1 cái máy vi tính, c̣n lại là sách. Không giống với căn pḥng của một đứa con gái nào. Tất cả những ǵ là kỷ vật, tôi đều hủy hết rồi, ngay 1 tấm ảnh cũng chẳng buồn giữ. Tôi muốn đi về phía trước, và chỉ như vậy thôi.

 

 - V́ sao?

 - Quá khứ đă trôi qua rồi th́ cho nó đi luôn. Giữ làm ǵ?

Phong xoay xoay chiếc cốc, và nói:

 - Nhưng sẽ có lúc bạn cần chúng. Kỷ vật không phải là thứ xa xỉ đâu.

 

Tôi không muốn một phần cuộc đời của ḿnh bị kẹt trong quá khứ, có ǵ là sai?

        

 Đă sang gần cuối học kỳ 2, v́ đă bỏ ra mấy tháng tập trung ôn thi quốc gia nên giai đoạn này là lúc tôi phải gấp rút học để bù lượng kiến thức phổ thông bị hụt.

 

Tôi học ngày học đêm. Lúc nào trong đầu cũng chỉ có quyết tâm thi đậu.

 

Con đường tương lai tuy không phải lúc nào cũng sẽ thành hiện thực hoàn toàn, nhưng không có nó, bạn sẽ đi mà không biết ḿnh đi đâu.

 

Tôi cũng vậy, nó đă được hoạch định trong tôi từ những năm học lớp 8.

 

Biết rơ những ǵ cần thiết cho giấc mơ du học của ḿnh, tôi điều chỉnh cách học và cách sống sao cho thuận lợi nhất.

Từng bước, từng bước. Tôi sẽ đi học, đi làm thật nỗ lực. Tôi sẽ kiếm được thật nhiều tiền và quay về thị trấn, đàng hoàng như ai, để tất cả những người từng dè bỉu mẹ con tôi phải ô a thán phục ... Và bây giờ là lúc quyết định.

        

 Chẳng mấy chốc đă đến ngày cuối năm học.

 

Vào Hạ, bằng lăng nở tím biếc cả con đường đến trường. Cái màu dịu dàng ấy và cái đỏ rực của hàng phượng vỹ già ở sân trường đă làm dậy lên trong tôi một điều ǵ đó, khiến cái khao khát "đổi đời" kia không c̣n cháy bỏng nữa.

 

Tôi dậy sớm, tự pha cho ḿnh 1 cốc cà phê với nước được cố ư đun thật sôi.

 

Tôi ngồi cạnh cửa sổ, trông ra hàng bằng lăng trước ngơ, chờ b́nh minh lên. Con mèo lười vẫn chưa dậy.

 

          Đang giấc Xuân chợt sáng

          Chốn chốn rộn chim ca

          Trong mưa gió đêm qua

          Biết bao nhiêu hoa rụng?

 

 Bất giác tôi mỉm cười. Đúng là có tiếng chim ríu rít thật, nhưng là mùa Hè.

 

Phong bảo rằng hắn ta luôn ngạc nhiên v́ sao tôi lại thuộc nhiều thơ đến như vậy - ít nhất là bài của Mạnh Hạo Nhiên kia - trong khi là dân chuyên Toán.

 

Thật t́nh tôi đă từng thích Văn, nhưng Văn không giúp tôi kinh doanh được.

 

 Tôi uống cà phê. Đắng.

 

 Ngày hôm ấy, cả lớp chụp chung 1 tấm ảnh để kỷ niệm ngày ra trường. Các bạn rất háo hức, đứa vén áo dài, đứa chỉnh lại cổ áo sơ mi ...

 

Tôi trốn ra gốc bàng già sau thư viện, ngồi thu lu như đứa trẻ lạc. Đă thề sẽ không bao giờ lưu lại 1 kỷ vật nào, tôi không muốn phản bội lại chính ḿnh.

 

Chuông điện thoại reo. Tin nhắn của Phong:" Không hối hận chứ?"

 

 Tôi khóc.

 

 3 ngày thi Tú Tài cũng đă qua, lớp tôi tổ chức đi dă ngoại.

 

Trong lúc ăn uống và nói chuyện rôm rả trên 1 tảng đá lớn, lớp trưởng Sương - một thời đă là đối thủ đáng gờm của tôi trong lớp - vừa gọt dưa vừa bảo:

 

 - Trà này, sắp xa nhau rồi ḿnh mới dám nói ...

 - Sao, mai bạn lấy chồng à?

 - Không. Nếu có th́ biếu ấy đấy. Ư là ... phải thừa nhận là Trà rất giỏi, nhất lớp đó. Nhưng h́nh như lúc nào bạn cũng phải gồng ḿnh lên mà sống th́ phải.

 

 Chân đong đưa dưới suối, tôi ngơ ngác - Vậy sao?

 - Ừ đúng - Duy ba miền gật gù, thảy cho tôi quả mận, rồi hắn lôi giấy và bút ch́ ra vẽ ngay 1 khuôn mặt nghiêm nghị, mắt tóe lửa và tóc tai xù ra như nhím - Đại loại là như vầy.

 

 Tôi nén cười nh́n bức hư họa. Chưa bao giờ tôi biết ngoài cái khả năng giả giọng 3 miền như biệt danh th́ Duy lại có khiếu vẽ đến như vậy.

 

 - Cười rứa đẹp hơn đó - hắn vẽ tiếp - Vầy nè.

Đó là 1 khuôn mặt có 2 má phính và đang ngoác mồm cười phớ phớ. Sau đó hắn đề tặng tôi 2 bức tranh.

 - Ê, lớp Toán trường Bún Thịt Xào, chụp chung 1 tấm chứ? - Tôi khởi xướng.

 

 Chúng tôi nhanh chóng chụp 1 kiểu rất nhộn, lấp ló đàng sau là cánh đồng cỏ lau trắng huyền ảo. Đó là lần đầu tiên tôi cười, thật sự vui vẻ. Tôi không c̣n là kẻ độc hành chối bỏ quá khứ.

 

 Gió chiều vi vu thổi qua triền núi làm đám cỏ lau rạp xuống mơ màng.........

 

 

 

Thùy Giang
12/2016

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Thùy Giang               |                 www.ninh-hoa.com