Trang Thơ & Truyện: Thùy Giang                |                 www.ninh-hoa.com

Bút hiệu:  Thùy Giang

 


Hiện cư ngụ tại

Đan Mạch



 

 

 

 

 

Chuyến Bay

Ngày 24 Tháng 12

THÙY GIANG

 

 

 

Để chuẩn bị cho dịp Giáng Sinh năm nay sẽ về thăm mẹ, Cúc đă xin phép từ tháng 9. Lấy vacation vào tháng 12 mà phải xin từ tháng 9 không hề quá sớm v́ kinh nghiệm cho nàng biết hầu như ai cũng muốn nghỉ phép dịp cuối năm.

 

Ngay khi biết được chấp thuận nàng đă lo đặt vé cho ba mẹ con vào ngày 23. Đặt sớm vậy mà vé ngày đó cũng hết sạch. Nàng đành dời sang 24 chứ biết sao bây giờ. Thôi kệ, thay v́ đi chiều 23 mà dời sang sáng 24 cũng tạm được. Thâm tâm Cúc muốn đi sớm một hôm để có thời gian nghỉ ngơi và đi chợ sửa soạn cho bữa ăn ngày hôm sau được tươm tất chu đáo v́ có mấy gia đ́nh anh chị em cũng qua quây quần nhà mẹ dịp này.

 

Con bé Khuyên và thằng cu Đạt nghe mẹ báo sắp sang nhà bà ngoại th́ khoái chí lắm. Ngày nào hai đứa cũng nh́n lịch rồi hỏi mẹ xem có phải cái ngày mẹ ṿng mực đỏ là ḿnh sẽ đi bà ngoại không. Nàng ph́ cười gật đầu ừ đúng rồi ḿnh sẽ đi bà ngoại hôm đó. Hai đứa trẻ reo ḥ inh ỏi và thay nhau đếm xem c̣n bao nhiêu ngày nữa mới đến ‘cái ṿng tṛn đỏ' để đi bà ngoại.

 

‘Đi bà ngoại’ là chúng có dịp gặp các anh chị em họ, mặc sức nô đùa, tha hồ xin bà ngoại ăn uống đủ thứ chứ không bị mẹ ép vào khuôn phép như ở nhà.

 

Nh́n bộ mặt hớn hở của các con Cúc cũng vui lây. Vừa rửa rau nàng vừa nhớ lại tuổi thơ của ḿnh.

 

Cũng mong ngóng mấy ngày lễ, tết, hè, được cha mẹ cho đến nhà này nhà kia, đi đây đi đó thay đổi không gian và cũng thay đổi không khí. Hồi nhỏ xíu th́ muốn trở thành người lớn mau mau để không bị nghe câu ‘con nít biết ǵ' rồi chừng lớn lên đi làm sao mà thèm cứ là trẻ con măi cho sướng, khỏi phải lo nghĩ nhiều thứ. Nhất là khi lập gia đ́nh, rồi có con, ôi sao mà lắm thứ phải tính toán, sắp xếp, lo liệu thế!

- Mẹ ơi, con mang áo đầm này đi bà ngoại nghe! 

Đang thả hồn về thời niên thiếu, Cúc giật ḿnh khi bé Khuyên đứng sát bên hồi nào lên tiếng hỏi.

- Ừ, không phải chỉ có áo đầm đâu, phải mang …

- Mang thêm áo ấm nữa phải không mẹ? Cu Đạt vội tiếp lời khiến Cúc ngạc nhiên:

- Ủa, sao con giỏi vậy? Biết là phải mang áo ấm nữa?

- V́ ḿnh đi bà ngoại Giáng Sinh mà.

Cúc tṛn mắt nh́n cậu con trai vừa lên năm:

- Sao đi bà ngoại Giáng Sinh lại mang áo ấm vậy con?

- V́ Giáng sinh là mùa Đông. Mà mùa Đông th́ lạnh lắm. Vừa nói cu cậu vừa lấy hai tay ôm chéo qua vai ra điều lạnh thế này này.

Bật cười trước điệu bộ của con, Cúc ṿ ṿ đầu nó:

- Con trai mẹ giỏi quá, biết cả Giáng Sinh là mùa Đông nữa.

- Các bạn con cũng biết. Cô giáo dạy cả lớp biết luôn!

 o0o

 

6g sáng sương vẫn c̣n giăng khắp nơi. Cỏ cây nhà cửa ch́m trong hơi sương mờ mờ ảo ảo.

Vừa soát lại hành lư và các giấy tờ cần đem, Cúc vừa nhẩm tính 9g cất cánh th́ 11g30 tới nơi, đi taxi về nhà bà cũng hai mươi phút, vậy là cả ba mẹ con nàng sẽ đứng trước cửa nhà bà khoảng …

- Ting!

Nghe tiếng tin nhắn, nh́n vào điện thoại, xong, Cúc lại xem lại lần nữa cho chắc:

- Chuyến bay mang số hiệu … đi … khởi hành lúc 9g ngày... tháng … sẽ dời lại lúc 10g cùng ngày. Xin trân trọng cáo lỗi cùng quư khách.

Nàng gọi điện báo cho mẹ biết sẽ đến chậm một tiếng. Rồi lại gọi cho người chị lớn:

-Chị ơi, chuyến bay của ba mẹ con em hoăn lại một giờ nên chị đến trước th́ đi chợ giùm em luôn nghe chị.

 

Hai đứa nhỏ biết hôm nay đi bà ngoại nên tự động thức dậy, không cần phải đánh thức như mọi bữa đi học.

- Mẹ ơi con với em thay quần áo nha! Giọng vẫn c̣n ngái ngủ mà bé Khuyên đă nhớ hỏi mẹ ngay.

- Chưa đâu, hai chị em đi rửa mặt, đánh răng rồi ra bếp ăn sáng. Ḿnh sẽ đi trễ một chút.

- Sao ḿnh không đi sớm hả mẹ? Đến phiên cu Đạt mắt nhắm mắt mở hỏi.

- Máy bay mới báo là ḿnh phải đi trễ con à.

Nó vẫn không chịu:

- Sao mẹ không nói máy bay nhà bà ngoại xa lắm nên ḿnh phải đi sớm hả mẹ?

- À. . ờ. . mẹ có nói chứ... Mẹ nói cu Đạt của mẹ cần đi bà ngoại sớm để gặp các anh chị em họ, để nói chuyện nè, để chơi nè mà máy bay không chịu v́ nó c̣n bận làm việc con à.

Cu cậu tiu nghỉu quay vào buồng tắm rửa mặt, đánh răng.

 

Vừa bày món ăn sáng lên bàn xong Cúc nghe tiếng tin nhắn. Cầm điện thoại xem, nàng chưng hửng mấy giây.

Lại dời chuyến bay đến 11g. Nàng làu bàu v́ lỡ hết những dự tính ban đầu.

Gọi các con ra ăn sáng xong nàng bảo chúng nếu c̣n muốn ngủ th́ ngủ tiếp chừng nào mẹ đánh thức hăy dậy v́ máy bay bận việc lâu lắm.

Dọn dẹp bàn ăn xong, quay ra sink để rửa hết mớ bát đĩa trước khi đi. Rồi Cúc vào trong pḥng xem hai đứa bé làm ǵ. Khép cửa pḥng lại, trở ra Cúc mỉm cười:

- Đúng là con nít, mới đó mà lăn ra ngủ rồi.

 

o0o

 

Nh́n đồng hồ thấy 8g, Cúc buông quyển báo xuống đứng lên tiến về pḥng các con để đánh thức chúng. Nhưng chưa chưa kịp đi lại nghe tiếng tin nhắn. Nàng nghĩ bụng đừng có hoăn nữa đó nghe rồi nh́n vào điện thoại. Lần này dời đến 3g chiều. Thật là bực ḿnh. Để im th́ đang bay được nửa đường rồi. Nàng liền gọi báo cho mẹ biết.

 

Thôi, đi làm việc của ḿnh. Cúc vào bếp lấy gạo vo nấu cơm trưa. Cứ tưởng trưa nay được về ngồi ăn với mẹ …

Nàng mở cửa ra vườn. Tháng này cải xanh lên tươi tốt. Cắt một rổ vào xào. Lát chiều đi sẽ cắt cho mẹ một mớ, mẹ thích ăn canh cải xanh giă miếng gừng vào lắm.

Khi cả ba mẹ con xong bữa trưa, hai đứa bé mở TV xem phim hoạt h́nh. Lau sạch bàn bếp, cất dọn ly bát xong, trở vào pḥng đem mấy túi xách ra pḥng khách để sẵn. Cúc nghĩ 3g bay th́ ḿnh sẽ rời nhà cỡ 12g30, bây giờ mới có 11g30, nằm nghỉ cỡ nửa tiếng rồi dậy thay quần áo là vừa.

 

Để alarm xong Cúc đặt ḿnh xuống giường lim dim. Trong giấc ngủ chập chờn nàng mơ thấy ba mẹ con bị trễ chuyến bay v́ đường đông nên xe chạy chậm, nàng lo quá lôi các con chạy nhanh vào quầy làm thủ tục …

- Mẹ ơi, mẹ ơi …

Tiếng bé Khuyên gọi làm Cúc bật dậy:

- Mẹ đây.

- Sao ḿnh chưa đi bà ngoại hả mẹ? Giọng cu Đạt.

- Đi bây giờ nè, các con vào thay áo quần đẹp nha! Vừa nói, Cúc vừa nh́n vào điện thoại. Thật là không tin vào mắt ḿnh nữa. Chuyến bay dời thêm hai tiếng nữa. Họ báo trong lúc Cúc mơ mơ màng màng ngủ.

- Thôi, chưa phải thay đâu hai đứa.

Nghe mẹ nói mà không rơ, hai đứa bé lại ào vào pḥng đồng thanh:

- Dạ, con thay mau mà!

- Không phải, chưa cần thay bây giờ. Tụi con cứ chơi đi. Lát mẹ sẽ nhắc.

Lần này hai đứa trẻ chẳng c̣n thắc mắc v́ sao máy bay bận việc lâu thế nữa, chúng chạy ra pḥng khách xem tiếp phim hoạt h́nh.

 

o0o

 

Phi trường lúc gần 5g chiều lộng gió. Trời chiều tháng 12 luôn mang một màu xám lạnh lẽo buồn hiu hắt.

Cúc đang thắt dậy an toàn cho các con.

Sau bốn lần báo hoăn, cả ba mẹ con giờ đây đă yên vị trên máy bay chỉ c̣n ít phút nữa cất cánh.

Thật là không ǵ mệt mỏi, sốt ruột khi phải đợi chờ.

Cu Đạt tíu tít với chị nó rằng đêm nay ở nhà bà ngoại nó sẽ thức canh chừng xem khi nào Santa Claus xách cái túi to đùng đựng nhiều quà đến. Chị nó bảo ‘chị sẽ thức cùng với em luôn’.

- Ơ …

Vừa 'ơ' bé Khuyên vừa chỉ tay về hướng buồng lái. Cu Đạt nh́n theo tay chị. Nó tṛn xoe mắt … nín thở … chăm chú như không tin vào mắt ḿnh. Cạnh đấy chị nó, bé Khuyên cũng ngây người ra nh́n.

Giai điệu Jingle Bells rộn ră trỗi lên tưng bừng khắp khoang hành khách.

Nhưng h́nh như chỉ có người lớn mới nghe thôi c̣n bọn trẻ đang mải dán mắt vào Santa Claus to bự mặc bộ quần áo đỏ viền trắng, đội mũ đỏ viền trắng, râu bạc trắng, vác trên vai một cái bao đỏ thật là bự.

 

Ông từ từ tiến xuống, quay nh́n hai bên, nếu thấy cháu bé nào là Ông sẽ dừng lại hỏi tuổi, hạ cái bao đỏ xuống lôi ra một món quà gói giấy lấp lánh trao cho cháu bé.

Ông cứ đi từ từ rồi cũng đến ngay hàng ghế của ba mẹ con Cúc.

Khi ông vừa cất tiếng hỏi xong là cu Đạt giơ tay xin trả lời:

- Ông ơi, cháu 5 tuổi c̣n chị cháu 7 tuổi. Ông tặng quà cháu ở đây rồi ông có bay về nhà bà ngoại cháu đêm nay nữa không? Bây giờ chị cháu với cháu đến nhà bà ngoại ở.

Ông Noel cười x̣a, rung rinh cḥm râu trắng như cước:

- Có, có, viết cho ta địa chỉ nhà bà ngoại cháu nhé!

- Nhưng cháu không có bút, không có giấy.

- Không sao, lát ta sẽ bảo người đưa cho.

- Cháu cám ơn ông.

Khi Ông Noel đi xuống những hàng ghế sau th́ Đạt ôm gói quà vào ngực, quay sang chị nó:

- Thích quá chị ơi, đêm nay Santa Claus lại ghé nhà bà ngoại tặng quà cho ḿnh nữa.

Rồi lay lay Cúc:

- Mẹ ơi, sang năm ḿnh lại đi bà ngoại ăn Giáng Sinh nữa nghe mẹ!

Cúc nh́n con cười, gật đầu, ḷng thầm nghĩ ‘Trời ơi, mẹ ngán vụ đi máy bay nhằm ngày lễ quá rồi con ơi!’

 

 

                              

Thùy Giang
12/2019

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Thùy Giang               |                 www.ninh-hoa.com