Trung Học Vạn Ninh
 

CHUYẾN VỀ NAM CALI - (4)
Nguyễn Thị T

 

Cô N
guyễn Thị T

TÁC PHẨM:

Trang Thi Thi

 


Chia tay anh Sung ra về, ḷng chúng tôi vẫn c̣n vang vọng dư âm của những kỷ niệm đẹp trong thời gian sinh hoạt học đường của trường Trung học Vạn Ninh. Những thành quả nhà trường đă đạt được trong kỳ sinh hoạt học đường năm 1973 tổ chức tại thành phố Nha trang tỉnh Khánh ḥa là một niềm vinh dự lớn lao của nhà trường, một niềm tự hào của Thầy tṛ. Với thành tích đạt ba giải nhất rạng ngời đó là do công sức đóng góp của cả Thầy lẫn tṛ qua thời gian dày công tập luyện.

 

Thầy Lê Hân, giáo sư Sinh vật của trường đă từng tập dợt cho học sinh diễn hành vào những buổi chiều sau giờ học. Ninh, nhân viên kế toán nhà trường cũng tham gia đắc lực công tác này. Sự tập dợt diễn hành kéo dài cả tháng đến khi diễn hành nhuần nhuyễn và đến ngày tham gia sinh hoạt thi đấu.

 

Tất cả những công việc làm để đem lại thành tích vẻ vang của nhà trường trong kỳ sinh hoạt học đường năm ấy là cả một dày công đóng góp của tất cả giáo sư, nhân viên và các em học sinh. V́ lợi ích chung, mỗi bàn tay, mỗi khối óc đă đóng góp nên công sức, xây dựng một tập thể Trung học Vạn Ninh vững mạnh để đạt được một thành tích rạng ngời.

 

Ban chỉ huy cốt cán là Thầy Hiệu Trưởng Trần Mích Nhủ, Thầy Tổng Giám Thị Nguyễn văn Hường cùng toàn thể giáo sư, nhân viên nhà trường, đă đồng tâm kết hợp, quyết chí thi đua đạt thắng giải vinh dự.

 

 

Tưởng cũng nên nhắc đến vị Hiệu Trưởng đầu tiên đă đóng góp bàn tay công sức tạo dựng nền tảng trường Trung học Vạn Ninh để có cơ sở măi về sau. Nhờ đó chúng ta mới có điều kiện để tiếp bước theo tinh thần tiên phong, luôn chịu khó, một ḷng vững tâm, kiên tŕ gầy dựng cho thế hệ mai sau. Đây là một công sức đóng góp của thầy cô giáo với tinh thần cao, tất cả v́ học sinh thân yêu. 

 

Với những thành tích đạt được và đem về niềm hănh diện cho trường Trung học Vạn Ninh, chúng ta cũng luôn nhắc nhớ đến cội nguồn. Đó là công tŕnh sáng lập nhà  trường vào năm 1962 của vị đứng đầu quận thời ấy và công tŕnh gầy dựng nhà trường ngay từ buổi sơ khai là vị Hiệu Trưởng đầu tiên Thầy Trương văn Nghi.

 

 

        “ Một con én không làm nên mùa Xuân ” !

Thầy tṛ chúng ta đă ra sức ngày đêm làm việc, v́ lợi ích chung, v́ tương lai của học sinh và v́ danh dự của nhà trường. Với bàn tay, khối óc và tinh thần tập thể, trường Trung học Vạn Ninh đă đạt những thành tích vẻ vang và dư âm c̣n vang vọng măi trong ḷng mỗi thầy cô giáo và các em học sinh thân yêu.

 

    “ Một cây làm chẳng nên non,

      Ba cây chụm lại thành ḥn núi cao ”.

 

Chiều tối hôm ấy, ngày 7/9/2010, Thí Sinh và vợ chồng Ninh Chiến đến thăm anh Thanh tại nhà cháu Trúc để chào tạm biệt trước khi Anh từ giă Nam Cali trở về Lousiana vào sáng mai. T́nh thân thể hiện trong anh em rất mật thiết.

Chúng tôi tuy tóc đă điểm sương nhưng vẫn c̣n khỏe mạnh, riêng Thanh, sức khỏe có phần suy yếu cần phải trợ tim, nhưng cũng đă cố gắng về đây thăm người anh, nhân dịp này chúng tôi cũng đến thăm nhau.

Thật một cuộc trùng phùng với nhiều kỷ niệm đẹp sau bao nhiêu năm xa cách.

Một ngày rỗi rảnh, anh em chúng tôi chở nhau đi dạo, ghé thăm văn pḥng dịch vụ của Loan Thương. Với gian pḥng xinh xắn, khang trang, trông rất mỹ thuật gồm nhiều bàn để tiếp khách với nhiều dịch vụ khác nhau. Đây là một văn pḥng thương mại khá đặc biệt để phục vụ cho đồng hương miền Nam Cali và khắp cả các tiểu bang. Chúng tôi thăm hỏi với lời cầu chúc Loan Thương luôn thăng hoa tiến chức và vững tiến măi trên bước đường thương nghiệp.

Đi dạo cũng khá lâu, giờ trưa đă đến, chúng tôi ghé tiệm Ḿ Lào Cay ăn vài tô ḿ đặc biệt cảm thấy thấm giọng rồi ghé chợ mua vài thứ cho phần nấu nướng chiều hôm đó.

Các anh chị em chúng tôi quây quần bên bàn ăn, chuyện tṛ vui vẻ thân mật, kể chuyện xưa, chuyện nay, chuyện từ đường ḍng họ. Nh́n cảnh sinh hoạt gia đ́nh tối hôm ấy, chúng tôi nhớ lại những ngày sống ở quê nhà, ḷng chạnh nhớ về quê hương yêu dấu.

Bây giờ căn nhà Cô Dượng vắng vẻ hơn, các cháu đă lớn khôn, lập gia đ́nh ở riêng, trong những dịp cuối tuần hay ngày lễ mới về thăm được. Anh chị em chúng tôi vui vầy hôm nay, sáng mai, cô Chiến đi Texas với công việc làm ăn bấy lâu nay cùng các con ở đây.

 

                 Miếng ăn mặc cuộc đời nơi chốn ở,

                 Cùng lo toan vạn dặm phải đi t́m

                 Bao t́nh thương phủ khắp tỏa trái tim

                 T́nh ruột thịt cuộc đời từng chia xẻ.

 

Đang miên man tṛ chuyện, tiếng phôn cầm tay bỗng reo lên:

    _ Hello… tôi nói.

Phía đầu dây, Nối cất tiếng chào:

    _ Thưa Chị, em Nối đây.

    _ Nối hả, mừng quá, Chị đang đợi em. Tôi đáp và tiếp lời:

    _ Em có rảnh chạy xe tới đây để Chị thăm chút.

    _ Dạ, tiếng Nối gịn giă:

    _  Em sẽ đến. Chị đang ở đâu?

    _ Chị đang ở nhà Ninh Chiến. Dượng Ninh sẽ hướng dẫn đường đi em tới nhà nhé.

Khoảng mười lăm phút sau Nối đă đến. Chị em mừng rỡ vô ngần, tay bắt mặt mừng, niềm vui dâng ngập. Nửa thế kỷ xa cách nhau từ ngày Nối rời nhà trọ để bương chải vào đời, rồi thế cuộc đổi thay…!

 Nối quê quán ở Vạn Ninh, là con của một thầy giáo, bạn đồng nghiệp và thân thích với Ba tôi. Lúc c̣n học trung học, Nối được vào ở trọ nhà thân sinh tôi khá  lâu nên t́nh thân thích của chúng tôi như chị em ruột thịt.

Từ ngày rời mái trường trung học, Nối vào đời bương chải ngược xuôi. Thế rồi Nối vào quân ngũ làm tṛn nghĩa vụ của người trai thời chinh chiến.Từ đó, trong chúng tôi v́ cuộc sống và sinh kế, mỗi người ở một nơi và không liên lạc nhau được.

Thắm thoát chuỗi thời gian trôi qua, ḍng đời xuôi ngược, bao cuộc bể dâu đổi dời, vận nước nổi trôi, chúng tôi tản mác một người một nẻo.Nào ngờ, quả đất tṛn, hôm nay gặp lại nhau đây, mừng vui khôn xiết. Năm mươi năm gặp lại trên đất khách quê người…!

 

                             Nửa thế kỷ mỗi người thấy một vẻ,

                             Thời vàng son xuân trẻ đă qua rồi

                             Nay chỉ c̣n tuổi tác đè ngập thôi

                             Nên vui hưởng những chuỗi ngày c̣n lại.

 

Bên tách nước trà nóng ăn bánh ngọt, chúng tôi ngồi chuyện tṛ vô cùng vui vẻ và nghe Nối kể những câu chuyện về cuộc đời nổi trôi đă trải qua, xen lẫn những câu chuyện t́nh éo le, những mẫu chuyện vui cười hấp dẫn…

Bỗng chợt tiếng cười gịn giă vang lên trong căn pḥng khách rộng răi khi nghe câu chuyện vui đă làm cho cảnh nhà thêm ấm áp vui nhộn hơn khác hẳn mọi ngày. Thỉnh thoảng nghe được tiếng thở dài khe khẽ, ngao ngán cho cuộc đời phong sương trong quá khứ mà Nối đă nhiều phen chịu đựng… Lắm lúc có những giây phút nhớ lại một thời áo trắng thư sinh, cái thuở học tṛ với mái đầu xanh non trẻ, nuôi nhiều hoài băo tương lai.

 

                       Con người sống trải qua nhiều thời đại,

                       Ghi khắc sâu những kỷ niệm trong đời

                       Tuổi học tṛ nợ đèn sách đầy vơi

                       Ôi đẹp lắm thuở thư sinh áo trắng!

 

Bây giờ nh́n lại mái tóc đă điểm sương mùi gió bụi thời gian, mỗi người trông vẻ già đi v́ tuổi đời chồng chất nhưng tâm hồn vẫn dạt dào t́nh quê và yêu thích thơ ca ngâm sáo.

Nối có biệt tài thổi sáo, nổi danh trong nhóm thi văn Tao Đàn Nam Cali.Nối thường sinh hoạt trong các buổi tŕnh diễn văn nghệ hội ngộ các trường trung học lớn và cả khi được mời ra nước ngoài tŕnh diễn, rất được khán thính giả hâm mộ nhiệt liệt với tài thổi sáo đặc biệt, độc nhất vô nhị.

Mừng vui trong chuyện kể, buồn vui lẫn lộn nhất là những câu chuyện vào đời. Nối sang Mỹ theo diện H.O.Cuộc đời trải qua nhiều chặng đường chông gai, nhưng vốn có tâm hồn nghệ sĩ, Nối đă t́m quên và giải khuây qua thơ ngâm đàn sáo.

Trong buổi hàn huyên chuyện tṛ tâm sự, chúng tôi bàn kế hoạch cho lần gặp gỡ họp mặt cùng nhóm thi văn Tao Đàn trong chiều hôm sau.

                 

                  Mỗi người có biệt tài nào há chẳng,

                  Tính bẩm sinh từ đó thêu dệt dần

                  Mỗi ngày càng điêu luyện chí tao nhân

                  Hạnh phúc lắm con người được ưu đăi.

       

 

 

Qua một đêm ngủ ngon giấc với tiết trời Nam Cali dịu mát, những mẫu chuyện vui cười như c̣n vang vọng dư âm. Sáng thức dậy ăn điểm tâm rồi chuẩn bị đưa cô Chiến ra phi trường đi Texas. Từ giă nhau trong lời chúc tụng sức khỏe và thượng lộ b́nh an gởi gắm đến Cô em. Chúng tôi xuống xe đưa tiễn, đôi tay vẫy chào tạm biệt, trao nhau những nụ cười, ánh mắt hẹn ngày gặp lại không xa. Ninh, phu quân của Chiến đưa chân Cô vào bên trong phi trường làm thủ tục giấy tờ đáp máy bay trong chuyến hành tŕnh gần bốn tiếng đồng hồ trên không lộ. Hôm ấy, bầu trời âm u như cảm thông cho sự chia tay của kẻ ở người đi, nỗi nhớ niềm thương c̣n vương vấn trong tâm can mỗi người…

                   “ Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ…!”

 

 

 

Sau đó, chúng tôi ghé dạo chơi khu phố Phước Lộc Thọ, một trung tâm thương mại lớn của người Việt ở đây, trong ḷng vẫn c̣n nhơ nhớ với nỗi buồn vời vợi…

Hôm nay là ngày giữa tuần, các gian hàng sinh hoạt có vẻ chậm, có lẽ đông hơn vào cuối tuần. Nh́n quanh, không khí sinh hoạt nhộn nhịp, đông khách qua lại là  những cửa tiệm ăn uống, nơi qui tụ thực khách tứ phương, mọi nơi tụ tập về viếng du miền Nam Cali nắng đẹp t́nh người.

Phước Lộc Thọ là khu thương mại đồ sộ với dăy lầu tầng trên có các cửa hàng vàng bạc rất khang trang rộng lớn gồm nhiều mặt hàng đắt giá như kim cương, hột xoàn, cẩm thạch, vàng bạc các loại trông sáng loáng và mỹ thuật. Dăy trệt gồm những gian hàng tạp phẩm và ăn uống, người qua lại đông đảo hơn.

 

                           

Nơi viễn xứ cuộc đời xa măi măi,

Chốn quê hương yêu dấu những xóm làng

Ḷng bẽ bàng nghĩ cuộc sống lang thang

Vui với cảnh nội tâm người gợi nhớ…

 

 

Dạo một ṿng quanh Mall, chúng tôi cảm nhận được một điều nổi bật về mặt thương mại của người Việt là tập trung vào các cửa hàng có giá trị vốn cao, đặc biệt là những gian hàng hóa trang mỹ thuật vàng bạc.

Những tiệm trang trí nghệ thuật lôi cuốn cặp mắt tham quan của du khách. Ninh rất ham vui trồng cây để tiêu khiển và thích thú mua hai chậu bông với những cánh hoa đỏ rực nổi bậc giữa cành lá xanh mơn mởn dịu mát.

 

 

Chúng tôi nh́n ngắm toàn cảnh bên trong của Mall và chụp h́nh lưu niệm để làm hành trang trong chuyến viếng du Nam Cali.

Một điều làm tôi có tâm cảm là nh́n thấy pho tượng chạm trổ óng ánh h́nh tạc hai đứa bé với lứa tuổi thơ ngây đang ngồi bên nhau, vai kề vai, trong tư thế thoải mái đang chăm chú đọc sách truyện. H́nh ảnh này thể hiện tinh thần học tập và cầu tiến được rèn luyện từ tuổi thơ.

Nhận thấy, bất cứ ở đâu và ở môi trường nào, chúng ta cũng có thể học hỏi những cái hay cái đẹp của xă hội bên ngoài và cả những suy nghĩ thông thái của con người trong mọi lănh vực của cuộc sống.

H́nh ảnh này đă gợi nhớ cho tôi những kỷ niệm đẹp trong cuộc đời với nghề dạy học, làm bạn với phấn trắng bảng đen và được trân trọng đứng trên bục giảng để truyền kiến thức cho các em học sinh thân yêu.

Một điều tôi cảm thấy sung sướng hơn nữa, chúng ta đang sống trên đất nước của xứ cờ hoa, một ưu đăi cho mọi tầng lớp con người là được cắp sách tới trường, không kể tuổi tác, lại c̣n có những chế độ khích lệ cho người cao niên về tinh thần học hỏi, nhằm nâng cao kiến thức con người và đẩy mạnh dân trí mỗi ngày một phát triển.

     Thật vậy kiến thức là một bể học, là ch́a khóa của mọi sự thành công trên đường đời.

 

 

 

Lâu lắm tôi mới có dịp về thăm lại nơi đây, mải mê đi dạo, cảnh đẹp đă quyến rũ ḷng người, tôi đưa mắt nh́n ngắm toàn diện quang cảnh Mall trước khi vẫy tay chào tạm biệt.

 

                    

                   Lần thăm viếng  ḷng người luôn cởi mở,

                   Một ngày đàng nhiều kiến thức học khôn

                   Thời gian trôi vốn liếng không hao ṃn

                   Hăy cất giữ làm hành trang cuộc sống…

 

 

Xem Kỳ 5

 

 

 

 

Thi Thi

Viết kỷ niệm chuyến Nam du

9/9/2010

 

 



 

  

 

Trở Về TH Vạn Ninh Trở Về Trang Nhà - www.ninh-hoa.com