Trung Học Vạn Ninh
 

CHUYẾN VỀ NAM CALI - (1)
Nguyễn Thị T

 

Cô N
guyễn Thị T

TÁC PHẨM:

Trang Thi Thi

 


Chuyến xe đ̣ Hoàng rời San José đưa chúng tôi về miền Nam Cali vào chiều nắng ấm của một ngày cuối Hạ. 

 

 

Lúc tám giờ sáng, chúng tôi đă có mặt tại địa điểm khởi hành. Hai vali vật dụng mang theo được đưa vào vị trí kho cất giữ hành lư do người phụ trách chuyến xe đảm nhận. Chúng tôi bước lên xe t́m ghế ngồi theo kiểu tự do lựa chọn vị trí tùy thuộc người đến trước sau. Trên tay mỗi người chúng tôi mang thêm nào máy chụp h́nh, máy quay phim và những vật dụng thiết yếu khác cho chuyến đi để làm một cuộc Nam du ngắn ngày đầy thú vị lồng vào với chủ đích của chuyến đi thăm viếng người thân sau thời gian dài chưa có dịp gặp lại.

 

Sau bốn mươi lăm phút xe bắt đầu rời bến đậu. Mọi thủ tục an toàn cho hành khách về chỗ ngồi, hành lư, ẩm thực ăn uống đă được bảo đảm. Nhân viên phục vụ của chuyến xe phát cho mỗi hành khách một ổ bánh ḿ thịt và chai nước uống để được ấm ḷng buổi sáng. Xe có trang bị  pḥng tiêu, tivi ca nhac nên thấy có phần tiện nghi để phục vụ khách đường xa. Tiết trời mới chớm vào Thu nên sáng sớm c̣n đẫm hơi sương mai. Chiếc xe bon bon lướt trên xa lộ với tầm nh́n rất gần, trải qua nhiều cánh

đồng nông trại thăm thẳm mù khơi. Sau đó ánh nắng mặt trời rực rỡ, tia sáng vàng vọt tươi tốt cửa bầu trời mùa hè như c̣n rơi rớt quanh đây, mọi cảnh vật bắt đầu thấy rơ hẳn. Cảnh đồi núi chập chùng lướt nhanh qua tầm mắt nh́n mỗi lúc một xa dần.

Đôi lúc đưa mắt trông xa thấy loáng thoáng một vùng biển nước xanh biếc, núi non liên tiếp nhau và trải dài đến tận chân trời. 

 

 

Thắm thoát ba tiếng đồng hồ trôi qua, xe dừng lại tại trạm bakersfield, hành khách xuống xe nghỉ giải lao thoải mái khoảng mười lăm phút. Nơi đây là trung tâm du lịch dừng chân cho hành khách của những chuyến xe chạy đường dài giữa một khu đồng rộng, có trạm xăng với vài tiệm nhỏ bán những thức ăn nhanh, cần thiết cho khách đi xa. Nh́n quanh cả một khỏang không gian trống trải. Tiết trời hè c̣n phảng phất, khí nóng gay gắt hắt vào mặt, quanh đây chỉ rải rác vài bóng cây râm mát. 

 

 

Xe bắt đầu chuyển bánh tiếp tục trên xa lộ, c̣n nửa đoạn đường chúng tôi sẽ đi qua. Trên xe im phăng phắc, ngoài tiếng ca nhạc từ tivi, sau đó âm thanh cũng nhạt nḥa. Mọi người mắt lim dim buồn ngủ, chỉ có anh tài xế khỏe mạnh đang đưa chiếc xe lướt từ từ trên con đường dài, thỉnh thoảng vài cơn gió nhẹ thoảng qua cửa sổ. Máy điều ḥa không khí làm dịu mát bên trong xe so với cái nắng hiu hắt phía ngoài của tiết trời cuối hạ. Tôi chợp mắt giây lát rồi cũng mải mê ngắm phong cảnh thiên nhiên. Đây là lần đầu tiên tôi được dịp đi xe đ̣ đă tạo cho tôi có cơ hội thuận tiện gần gũi với thiên nhiên trong chuyến về Nam Cali kỳ này.

Chiếc xe đang chạy lên ngọn đèo không cao lắm, qua khỏi dốc là một vùng tựa thung lũng có những con đường chạy song song hai chiều xuyên qua với nhiều rặng núi liên tiếp. Nh́n ngắm cảnh trên đèo trông rất ngọan mục. Gọi là ngọn đèo nhưng không giống như đèo Sông Pha, đèo Hải Vân cao ngất hay đèo Cả quanh co khúc khuỷu dọc triền núi ven biển, trông rất nguy hiểm như ở quê hương Việt Nam.

Trên đường đèo xe chạy tấp nập theo hai chiều ngược xuôi, có ranh giới qui định, bao quanh là những rặng núi trọc ít cây cối. Mọi người cảm thấy rất an tâm và thích thú trong những chuyến đi về Bắc xuôi Nam và ngược lại của miền đất Cali nắng ấm và đầy t́nh người.  

 

 

                       Nh́n quanh phong cảnh hữu t́nh,

                       Núi non cao ngất ḷng ḿnh ngất ngây.

                       Thiên nhiên hùng vĩ tầng mây,

                       Bàn tay nhân tạo đắp xây nước nhà. 

 

Qua khỏi dốc đèo, xe chạy chẳng bao lâu là đến nhiều khu phố phường tấp nập.

Tâm trí đang miên man suy nghĩ về những ǵ sẽ dự định thực hiện lần này, chợt mắt  tôi nh́n xa xa  thấy thành phố Los Angeles ẩn hiện với những ṭa nhà cao tầng, biểu hiện sự phồn vinh của đô thị thuộc tiểu bang California.  

 

 

Xe chạy càng khuất dần, đi ngang qua các khu phố, trên trục lộ chính, gặp giờ tan việc của hăng xưởng, xe chạy chậm, nhích từng bước. T́nh trạng kẹt xe kéo dài hơn nửa tiếng đồng hồ, có lẽ hôm nay khác hơn mọi ngày. Nhiều hồi chuông điện thoại reo vang, thân nhân gọi thăm mong ngóng tin tức. Giờ xe đến có trễ hơn so với thường lệ.

Chiếc xe đang tiến về thành phố, quang cảnh nhộn nhịp hẳn lên, nhiều xe cộ lưu thông dập d́u. Chúng tôi nh́n quanh mới biết là khu phố Bolsa, một trung tâm thương mại sầm uất của người Việt ở đây. 

 

 

Trên một chặng đường gần năm trăm dặm, trải qua hơn sáu giờ đồng hồ, chúng tôi đến miền Nam Cali vào một chiều nắng đẹp. Ḷng vui hớn hở, được gặp lại bao người thân quen sau thời gian dài xa cách. Tuy thời gian đi đường trong chuyến Nam du khá lâu nhưng đă để lại trong ḷng chúng tôi một niềm vui thích khó tả. Đây cũng là một  kỷ niệm khó quên trong cuộc đời chúng tôi vào tuổi xế chiều.

Chiếc xe vừa tới bến đậu tại khu phố Bolsa, khá đông thân nhân đang đứng đợi khách đường xa để đưa về nhà. Có lẽ họ đến sớm hơn theo giờ qui định v́ hôm nay bị kẹt xe trên xa lộ.

Chúng tôi đứng nh́n quang cảnh tại băi đậu xe, phía trước mặt là khu siêu thị ABC.Vào buổi chiều cuối ngày, cảnh sinh hoạt ở đây trông có phần thưa thớt, băi đậu tương đối vắng xe. Bầu trời xanh lơ, vài cụm mây trắng lăng đăng bay bay, ánh nắng dịu mát hẳn lại, ḷng cảm thấy lâng lâng dễ chịu. Một niềm hoài cảm nhớ quê dâng ngập tâm hồn…

Mừng vui khôn xiết, chúng tôi gặp lại Thanh, bạn thân của Sinh từ Lousiana đến đây vài ngày trước để thăm viếng người Anh đang lâm bệnh nặng.Ninh, người em rễ của Sinh, trước đây là nhân viên kế toán của trường Trung học Vạn Ninh và Hải, con Thanh trong nhóm đón chúng tôi về nhà Cô Dượng em ở Westminster.

Tay bắt mặt mừng gặp nhau với lời thăm hỏi sức khỏe, chúng tôi hàn huyên tâm sự đầy vơi… Tiếng chào đón vồn vă, tiếng cười nói uyên thuyên, nhớ thương dâng trào !

Sau khi đến Mỹ thời gian ngắn, chúng tôi có những dịp ghé thăm Cô Dượng em ở đây.

Những phút giây gặp lại trên đất nước cờ hoa thật vui mừng sau những chuỗi ngày cơ cực ở trại tỵ nạn. Thắm thoát đă mười năm trôi qua, chúng tôi mới có dịp gặp lại viếng thăm với bao thân t́nh.  

 

Mười năm thắm thoát trôi qua,

Nay đà gặp lại t́nh nhà chung vui.

Cuộc đời dặm nẻo ngược xuôi,

Gia đ́nh chung hướng tới lui chung đường. 

 

Một mặt Thanh người bạn cùng quê, bạn thân của Sinh từ lúc Tiểu học, lớn lên theo ḍng thời gian, hầu như lúc nào cũng bên cạnh nhau, xem nhau như anh em ruột thịt.

Nỗi vui mừng len lỏi vào tâm tư mỗi người, hàn huyên tâm sư vơi đầy. Bao kỷ niệm xưa và nay được gợi lại trong ḍng tư tưởng để kể cho nhau nghe. Chúng tôi xa cách nhau hơn hai mươi năm lúc Thanh rời Việt Nam đi Mỹ từ trước 1990. Thời gian dài tưởng như một giấc chiêm bao. Hai mươi năm trôi qua với rất nhiều thay đổi trong cuộc đời…! 

'

 

Thanh và Sinh đều t́m đường vượt biên đến miền đất tự do, tuy không sánh bước, nhưng quả đất tṛn, bây giờ duyên hạnh ngộ hôm nay thật trân quí vô cùng.

Mặt nh́n mặt, tay trong tay, vai kề vai…nói lên hết nỗi nhớ niềm thương của người bạn đồng trang lứa thuở nào.

 

Bên nhau dưới bóng cây vườn,

Tâm t́nh chuyện kể quê hương ngày nào.

Thương thay sức khỏe ṃn hao,

Nhớ thương t́m đến mong sao sống đời.

 

Gặp nhau ḷng thốt nên lời,

Làm sao nói hết chuyện thời gian qua.

Sống đời viễn xứ xa nhà,

Nhớ thương lắng đọng chốn xa ngh́n trùng.

 

 

 Sống xa cách nhau ngàn dặm trên mảnh đất tự do, đôi lúc Thanh và Sinh chỉ thăm hỏi nhau qua lời nói chuyện bằng đường dây viễn liên, nhiều khi đôi bạn mường tượng nhớ lại nhau trong trí. Hôm nay đây là dịp vui mừng tao ngộ, nỗi xúc động dâng tràn từ trái tim mỗi người, ngồi bên nhau, vai kề vai hồi tưởng lại những kỷ niệm xa xưa lúc c̣n ở quê nhà.

                     

Hân hoan tay bắt mặt mừng,

Nh́n qua ánh mắt trong từng bước đi.

Bao năm nhung nhớ c̣n ghi,

Tấm ḷng rộng mở cũng v́ t́nh thương.

 

Dẫu cho đời sống tha phương,

Mỗi người một nẻo quê hương chung ḷng.

Tâm t́nh vẫn măi ước mong,

Chuỗi ngày tao ngộ ḷng trong đợi chờ.

 

Ra đi vào sáng tinh mơ,

Băng đèo vượt núi sương mờ phủ giăng.

Nhớ nhiều những lúc đêm trăng,

Ngồi đây kể chuyện tưởng rằng quê hương.

 

 

 

Thanh vốn con người nghị lực, tháo vác đă làm nên cơ nghiệp. Tuổi về chiều anh bị mắc chứng bệnh tim, sức khỏe anh yếu dần. Nhân dịp này chúng tôi có cơ hội thăm anh, mừng vui khôn xiết. Trong giây phút trùng phùng gặp gỡ, dường như trái tim anh hồi sức, anh vui vẻ hẳn lên, chung với niềm vui của mọi người.

 

Dẫu xa nhưng vẫn vấn vương,

T́nh trong cá nước quê hương chạnh ḷng.

Ngh́n trùng biển cả núi sông,

Bạc vàng quí hóa tấm ḷng sắt son !

                     

Trời cao bể thẳm núi non,

Tấm ḷng tựa ví đỉnh ḥn từng mây.

Bên nhau tất cả tỏ bày,

Mừng vui rộn khắp những ngày tới lui.

 

Về nhà trọ của Cô Dượng em, chúng tôi hàn huyên tâm sự, nào chuyện xưa chuyện nay. Hồi tưởng lại biết bao chuyện buồn vui thuở nào…Hơn hai mươi năm qua, rồi mười năm không gặp ! Bây giờ là giây phút vui mừng, anh chị em, bạn bè gặp nhau t́nh trong vơi đầy.

 

 

                        Thăm nhau hớn hở t́nh vui,

                       Dặm đường ghé lại chúng tôi rất mừng.

                       Cảnh vui ḷng thấy tưng bừng,

                       Tâm tư len lỏi trong từng trái tim !

 

Chúng tôi đi dạo vườn nhà trồng nhiều loại cây ăn trái, nào mận, thủy tiên, khế, hồng, thanh long, chuối, dưa, ớt chỉ thiên rất thơm cay …, và các loại hoa lan khắp vườn rộng cây lá sum sê, tươi tốt v́ lúc này thời tiết mới bắt đầu chớm vào Thu.

 

 

Xem Kỳ 2

 

 

 

 

 

 

Thi Thi
CA 10/2010

 

 



 

  

 

Trở Về TH Vạn Ninh Trở Về Trang Nhà - www.ninh-hoa.com