Trung Học Vạn Ninh
 

CON ĐƯỜNG PHÍA TRƯỚC
Nguyễn Thị Phương Mai



Nguyễn Thị Phương Mai

* Cựu Hc sinh Trung hc Vn Ninh (1962 - 1966)

* Hiện cư ngụ tại
Vạn Ninh,
Khánh Ḥa

Trang Nguyễn Thi Phương Mai

 

TÁC PHẨM:

 

 

 

 


Cuộc sống không đơn giản, dễ dàng một chút nào. Nó không chỉ là một ḍng sông, một mặt hồ êm ả, long lanh, phẳng lặng trôi theo thời gian, hay cuộc sống như là một con đường thẳng hay gập ghềnh, quanh co, uốn khúc…như ta thường thấy… Có lúc tưởng đời sống như thật, nhưng không thật. Chuyện có thể, nhưng lại không thể… Thế mà nó vẫn cứ tồn tại bao đời nay. Có ǵ là có? Có ǵ là không? Và bạn có bao giờ tự hỏi về sự hiện hữu của vũ trụ và con người không? Con người từ đâu đến? Sự sống sau khi chết là ǵ? Chết rồi đi về đâu? Tại sao có những cảnh ngộ khác nhau, giữa người và người?

 

         Con người chúng ta h́nh như làm người quá lâu rồi, bị xă hội tiêm nhiễm rồi, bây giờ chẳng dám nghĩ ḿnh là ai, cứ sống một cách mơ hồ cho qua một đời người. Chẳng có ǵ: ăn ba bữa, mặc quần áo này nọ, chẳng có bao nhiêu tiền, phải làm việc ngày như mọi ngày, gánh nặng gia đ́nh, con cái, vợ chồng (có gia đ́nh khá hơn, may mắn hơn), nhưng rồi cũng lẩn quẩn trong ṿng nhân quả này… Nuôi chính ḿnh, lo cho ḿnh đă là phiền phức lắm rồi, huống hồ phải gánh vác sự nặng nề khác.

 

         Cuộc sống giống như một con lừa, mang rất nhiều đồ đạc - càng lúc càng nặng. Về sau không được nghỉ ngơi, khổ cực cả đời người, dù chỉ một trăm năm thôi.(có khi ít hơn, nhiều hơn) hiếm lắm. Chỉ v́ mấy mươi năm tuế nguyệt mà phải chịu cực khổ như vậy, quên mất chính ḿnh… Không phải cả một đời ăn cơm, ngủ, làm việc, sinh con cái, rồi già cả, bệnh tật, rồi qua đời… (sinh lăo bệnh tử). Như vậy th́ có ư nghĩa ǵ? Đời người nhiều lắm là một trăm năm (ít có người sống lâu như vậy) hay chỉ bảy mươi, tám mươi đă quy tiên, cũng kể là thọ lắm rồi, có người chết oan ức, non trẻ…đă rời khỏi thế giới. Thế th́ sao nổi?

 

         Vậy chúng ta hăy mau mau lợi dụng thân thể này để làm việc có ích lợi, việc lớn… để được giải thoát sao? Nói như vậy không phải ta phải bỏ gia đ́nh, rời thế giới để sau đó trốn vào “thâm sâu cùng cốc” để giải thoát sao? Nếu ta sống trong thế giới này mà không quan hệ với thế giới, có vợ, có chồng… nhưng tâm không ràng buộc ở nơi nào, chỉ tận tâm, tận lực làm đúng trách nhiệm của ḿnh, không nhất thiết phải rời bỏ xă hội, bỏ hết tất cả… 

 

         Nhưng thực ra con người b́nh thường bị ràng buộc rất nhiều. “Tâm” trú ngụ ở rất nhiều nơi. Một mái nhà không đủ, c̣n muốn thêm nhiều mái nhà khác. Một công ty, một khách sạn chưa đủ, cần phát triển nhiều công ty, nhiều khách sạn khác sang trọng nguy nga, lộng lẫy hơn… Hay một nhà sư b́nh thường sống một ngôi chùa đủ lớn rồi. Nhưng rồi một ngôi chùa chưa cất xong, lại thêm một cái khác. Chùa này cất chưa xong lại xây dựng cái khác? Là sao?...

 

         Nghĩ rồi, ta thấy rằng cần phải làm ǵ nhỉ? Ta sống đây là để trả nợ cho cơm ăn, áo mặc và vật chất sử dụng cần thiết của một con người cho xă hội, cho đất nước, cho quê hương xinh đẹp trên quả địa cầu này…(không nên và có nên phủ nhận điều này?). Rồi lại một ṿng luân hồi sinh tử trở lại và luôn luôn phải như thế! Có phải vậy không?

 


 

PHƯƠNG MAI

8/2012



 

  

 

Trở Về TH Vạn Ninh Trở Về Trang Nhà - www.ninh-hoa.com