Trung Học Vạn Ninh
 

KHÔNG THỂ NÀO QUÊN
Nguyễn Thị Ngọc Ánh

 

Nguyễn Thị Ngọc Ánh

* Quê quán:
Vạn Ninh, Khánh Ḥa

* Cựu học sinh trường
Trung học Vạn Ninh,
Niên khóa: 1968-1975.

* Hiện ở tại Việt Nam

 

Trang Ngọc Ánh

 

TÁC PHẨM:

 


Tấm ḷng tri ân gởi Thầy Đỗ Hữu Sơn

& các bạn lớp 9/2 năm  ấy.

 

 

  

       Ḍng đời trong mỗi chúng ta đă trải qua, có lúc êm ả, có lúc gập ghềnh và biết bao lần nghiêng ngả. Xuyên suốt ḍng chảy cuộc  đời đă trải qua  biết bao nhiêu điều để  chúng ta măi nhớ, nhất là những ǵ  xảy ra vào thời thơ mộng tuổi học tṛ. Với tôi, có quá nhiều điều KHÔNG THỂ NÀO QUÊN để  rồi suốt mấy chục năm qua  bao lần kỷ niệm như vỡ ̣a, lan tỏa mọi ngóc ngách tâm hồn. Tôi nghe ḷng rưng rức cứ ngỡ chừng mới đây thôi...

 

       Ngày ấy, đến lớp, tôi bị mất cắp một số tiền (số tiền mẹ cho  trang trải trọ học và sắm Tết ). Tôi buồn quá xin nghỉ hai giờ Việt văn của Thầy và  về nhà trọ (nhà Tố Vân, tha hồ gậm nhấm nỗi buồn chỉ riêng ḿnh…).

 

       Với một nghĩa cử cao quí của Thầy, sau giờ học Việt văn Thầy đă huy động quyên góp tại lớp học,biết bao nhiêu là tấm ḷng của Thầy và các bạn lớp 9/2 đă gom lại, ưu ái dành cho tôi  một phong b́ gói trọn nghĩa t́nh Thầy tṛ, bạn hữu …Tôi không thể chối từ khi bắt gặp ánh mắt ân cần, bao dung, tế nhị của Thầy và sự sẻ chia của bạn bè. Tôi đón nhận mà nước mắt lăn dài, lăn măi muôn ngày trong tâm trí tôi, trong ḍng chảy đời người mỗi khi tôi nhớ đến !

 

Nhớ Thầy,nhớ bạn,nhớ ai,

Bao nhiêu nỗi nhớ trải dài tháng năm !

 

       Chỉ với một chữ TÂM của người Thầy khả kính, tôi luôn khắc sâu trong dạ. Vâng, một chữ TÂM thôi cũng đủ làm hành trang khi tôi bước tiếp vào đời. Chữ Tâm ấy tôi vận dụng xuyên suốt tháng ngày đứng trên bục giảng và tôi luôn mở rộng ṿng tay,mở rộng ḷng ḿnh trang trải cho các thế hệ  lớp lớp học sinh, nhất là những em học sinh có những mảnh đời bất hạnh...

 

       Nghĩa cử, h́nh ảnh Thầy luôn tỏa sáng trong tôi. Niềm tin về TÂM ĐỨC người Thầy giúp tôi luôn có chí khí vững bền và vượt qua tất cả những thăng trầm trongcuộc sống. Cho đến bây giờ sau khi xếp lại tất cả.....sống an nhàn, thanh bạch với những ngày hưu trí, ḷng tôi không khỏi nao nao mỗi khi nhớ về Thầy, về các bạn  lớp 9/2 cùng những điều tôi khắc cốt ghi tâm đến cuối đời.....!!!.

 

       Có lẽ các bạn lớp 9/2 không c̣n nhớ và Thầy cũng đă quên chuyện này rồi.Riêng tôi th́ không thể nào quên và không được bao giờ quên !!!

 

Thầy Đỗ Hữu Sơn nâng ly rượu mừng họp mặt!

 

       Thế mà đă  38 năm rồi đấy ! Tôi chưa một lần trực diện bày tỏ tấm ḷng tri ân sâu sắc với Thầy từ bấy đến giờ,mặc dù tôi luôn hỏi thăm về Thầy qua các bạn.  

 

       Hôm họp lớp ở Đại Lănh, tôi chỉ kịp chào Thầy chứ chưa kịp nói lời ǵ v́ Thầy lúc đó c̣n măi hàn huyên với quí Thầy và có Thầy Thuyên từ Huế vào sau 34 năm  gặp lại. Sau đó Thầy không được khỏe phải về trước và  duy nhất một lần  Mai Trầm đưa  máy điện thoại cho tôi được  tiếp chuyện thăm hỏi sức khỏe  của Thầy, khi các bạn ở Nha Trang ra thăm Thầy.
 

Thầy Đỗ Hữu Sơn & Thầy Lê Văn Thuyên

bắt tay chào tạm biệt. 

 

       Kính Thầy, 

 

       Ḍng đời măi trôi, trôi măi vào chốn hư không, nhưng  người học tṛ này luôn lắng đọng tâm tư, ân t́nh sâu sắc của Thầy và các bạn hữu !!!

                      

 

 

 

Nguyễn Ngọc Ánh

4/2012

 

 



 

  

 

Trở Về TH Vạn Ninh Trở Về Trang Nhà - www.ninh-hoa.com