Trung Học Vạn Ninh
 

NHỚ VÀ KHÔNG NHỚ
Nguyễn Thị Kính

 

Nguyễn Thị Kính
Bút hiệu:
Hồng Sương

  Quê quán :
 Phú Hội, Vạn Thắng,
Van Ninh

  Cựu học sinh :

+ Trung học Vạn Ninh
 ( 1964-1968 )
+ Nữ Trung học Nha Trang
( 1969-1971)

  Cựu Sinh viên
Trường Đại học Duyên Hải  Nha Trang ( 1973-1975)


  

 Hiện ở tại :
Georgia, Hoa kỳ


 

 

Viết tặng con gái nhân ngày

Tốt Nghiệp Master Of Science.

 

Thiên hạ ai cũng có một thời để thương, để ghét, một thời để làm cái ǵ… cái ǵ đó…

Ở trong cái ṿng lẩn quẩn của thiên hạ, ḿnh cũng đă đến thời để nhớ…và… không nhớ…

 

Tôi không nhớ v́ sao buổi sáng hôm đó tôi đi học trễ, nhưng tôi c̣n nhớ rất rơ: tôi đă bị cô giáo đuổi ra khỏi lớp. Đó là năm tôi học lớp Đệ Tam B trường Nữ Trung Học Nha Trang(1969).

 

Cuối hè 1968, sau khi chia tay với các bạn lớp Đệ Tứ trường Trung học Vạn Ninh, tôi không nhớ trong số các bạn tôi, ai đă giă từ bảng đen phấn trắng và ai tiếp tục vào Ninh Ḥa hay Nha Trang để kiếm thêm chút chữ.

 

     

Tôi chỉ nhớ có ba cô gái vào học lớp Đệ Tam B (môn Toán chính) ở trường Nữ Trung Học Nha Trang.

Đây là năm đầu tiên trường Nữ Trung Học Nha Trang có lớp Đệ Tam B. Những năm trước đó, v́ chưa đủ sĩ số học sinh để mở một lớp nên các chị muốn học Ban Toán phải qua trường Vơ Tánh học chung với các anh trai.

Sau khi chép thời khóa biểu và nhận danh sách Giáo sư, tôi nghe một cô bạn la lên thật lớn:

_ “ Chít rồi tụi bay ơi ! Năm nay lớp ḿnh gặp hai vợ chồng ổng bả luôn ” !!

Tôi chưa biết hai vợ chồng ổng bả là ai, nhưng nghe cô bạn la lớn như thế tôi cũng đoán được: Chắc là ông thầy bà cô này phải thuộc hàng “Cao thủ vơ lâm” trong môn phái “ khíu chọ ” !!

Mà thiệt, nghe chưa tin, gặp rồi mới biết.

 

Ban B, môn Toán chính, một tuần đi học năm ngày, th́ đă ba ngày gặp thầy, vậy mà trong ba ngày chưa bao giờ thấy trên môi thầy nở được nửa nụ cười. Ổng nghiêm ơi là nghiêm, nghiêm c̣n hơn mấy ông quan già trên sân khấu, mặc dầu thầy c̣n rất trẻ. Tôi đoán thầy chừng ba mươi tuổi.

Mỗi lần thầy gọi đứa nào lên bảng hay trả bài, chỉ cần đọc sai một chữ hay viết sai một con số là lập tức thầy phát ngay cho một cái trứng vịt cầm xuống, khỏi cần thắc mắc “on đơ”, hèo gậy ǵ hết ráo. Nói thiệt lúc đó tụi tôi ngồi ở dưới cứ vái thầm thầm trong bụng: “Vái ông bà ông vải cho thầy không nh́n thấy tên ḿnh trong sổ”.

 

Nói nhỏ nhỏ thôi nghen, tại v́ hồi đó ḿnh học “hơi bị dở” nên ḿnh sợ vậy thôi, chứ thầy dạy cũng rất tận tâm và nhiệt t́nh, nhất là thầy đă có công đóng góp

rất nhiều trong những năm trường Nữ Trung học Nha Trang mới thành lập, các đồng nghiệp của thầy đă khen và nhớ thầy rất nhiều sau khi thầy đă từ giă trần thế để ra đi lúc tuổi c̣n rất trẻ vào năm 1970.

Tất cả học sinh trường Nữ Trung học Nha Trang & trường Vơ Tánh đă tiễn đưa thầy đền nơi an nghỉ cuối cùng tại nghĩa trang bên chân đèo rù ŕ, Nha Trang.

Thầy mới ba mươi hai tuổi đời !

 

Và cô giáo mà bạn tôi đă “la lớn” khi đọc danh sách giáo sư cũng đă cho tôi vài kỷ niệm phải nói là “độc nhất vô nhị”, không thể nào nói lời “không nhớ”.

 

Lớp đệ tam B chúng tôi có khoảng bốn mươi người. Phân nửa chọn Anh văn làm sinh ngữ chính, phân nửa chọn Pháp văn, nên đến giờ học sinh ngữ lớp tôi

chỉ có khoảng hai chục người.

 

Kỳ thi Anh văn vấn đáp đệ nhất lục cá nguyệt, cô giáo bảo tôi đặt câu với chữ whose. Tôi không nhớ ḿnh đă đặt câu như thế nào, tôi chỉ nhớ cô giáo quát lên một tiếng thật to: “_ Zero, đi xuống !!!”

 

Trời đang ban ngày mà trước mặt tôi tối thui, tôi hổng thấy đường đi xuống.

Tôi quờ quạng trở về chỗ ngồi. Cô bạn ngồi kế bên an ủi:

“Đừng lo, tao với mày lên lớp Anh văn của thầy Tấn để học thêm”.

 

Thiệt t́nh tôi không nhớ v́ sao buổi sáng hôm đó tôi đi học trễ. Khi tôi đi đến trường(hôm đó học ở trường nữ cũ nằm trên đường Lê văn Duyệt) tất cả học sinh đă vào lớp. Tôi mở cửa bước vào, cúi đầu chào:

 _ “ Thưa Cô cho phép em vào lớp”

Thông thường thầy cô khác sẽ nói: “Tại sao em đi trễ?” “Lần sau nhớ đi sớm hơn” đại khái là như thế. Đằng này khác hẳn. Cô giáo trợn mắt nh́n tôi một cách giận dữ và chỉ thẳng cánh tay trái ra cửa, quát lên một tiếng thật to:

  “_ GO OUT !!!”

Tôi đứng khựng lại như trời trồng trong vài giây, trên mặt tôi như có hàng ngàn mũi kim chích vào đau nhói, tôi quay xuống nh́n các bạn trước khi ra khỏi lớp:

ôi sao hôm nay các bạn tôi người nào cũng có cặp mắt thật là to!!!

Bước ra khỏi lớp, tay cầm cái cặp, tay cầm nón, tôi dựa lưng vào vách tường, mắt lơ đăng nh́n xe chạy qua lại trên đường Lê văn Duyệt. Cuối hành lang có ông thầy đang đi tới. Tôi nghĩ: thế nào thấy cũng hỏi tôi: Tại sao em đứng đây? để tôi có dịp phân bua thế này…thế nọ…

Ai dè ổng đi qua chỉ nh́n tôi một cách ái ngại, hổng thèm nói tiếng nào. Ổng đi qua rồi, tôi lẩm bẩm một ḿnh: “Ông thầy thấy ghét !”

Đứng như thế hơn một tiếng đồng hồ, cánh cửa mở, cô bạn bước ra ngoắc tôi lại:

“Cô giáo kêu mày vô”. Tôi bước vào, cô phán cho một câu:

 _ “ Giờ học Anh văn, mà đi trễ lại nói: Thưa Cô cho em vào lớp.

Tại sao không nói: MAY I COME IN ”

Hú ba hồn chín vía !!! Th́ ra cái tội của tôi bị cô đuổi ra khỏi lớp chỉ v́ không biết nói “May I come In” mà nói” “ thưa cô cho em vào lớp” trong giờ học anh văn.

 

Tôi trở về chỗ ngồi thở phào nhẹ nhơm như vừa trút được cục đá nặng mang nảy giờ.

Chuông reo kết thúc giờ học. Cô giáo vừa bước ra khỏi lớp, đám bạn bu lại quanh tôi nhao nháo lên thật vui:

 _ “ Mày bị xui, mày bị xui, tối qua cô giáo ể ḿnh, cô kêu thầy đấm bóp, thầy bịnh quá, đấm không nổi, cổ giận quá, sáng nay vào lớp cổ đấm mày cho hả giận! h́  h́ h́…”

 _ Hổng phải đâu, hôm qua rạp xinê Nha Trang có phim mới, cô nói thầy chở đi coi, thầy hổng chở. Cô giận tấm thớt, sáng nay cô chặt con cá cho bỏ ghét bụp bụp bụp !!! Mỗi đứa một câu lao xao thật là vui.

 

Năm sau lớp 11B (thay v́ đệ nhị, năm nay là năm đầu tiên, bộ Giáo Dục đổi cách gọi tên lớp học từ lớp 1 đến lớp 12), chúng tôi có thầy giáo mới đổi về, thầy trẻ, tính t́nh vui vẻ nên không khí lớp học rất thoải mái, không căng thẳng như đệ tam, với lại thầy có cái tên đặc biệt nên gặp bọn con gái có cái biệt danh thứ ba sau ma và quỷ, cứ t́m cách làm cho: “Vầng dương ló dạng trên đôi má” thầy, rồi xúm nhau tủm tỉm cười thật vui.

 

Lớp 12 tôi đổi sang ban A (Lư Hóa, Vạn Vật), nhiều bạn nói:“ Đang làm toán mà đổi qua học bài, làm sao mà “gạo”cho nổi cuốn Vạn vật dày ơi là dày!”.Vậy mà không sao, ḿnh chỉ cần viết ra cái dàn bài là thuộc ḷng không sót một chữ !

    

   

 

 

Cũng năm này có thầy dạy Hóa mới ra trường, rất trẻ.Thấy thầy vào lớp, các cô cứ dành nhau gọi thầy là “anh hai” “anh ba” của tao.

Một hôm thầy thấy cô bạn lấy cây bút ch́ quấn tóc lên cho gọn, thầy nói làm vậy coi kỳ cục quá, hổng đẹp. Thế là giờ học sau cô bạn kêu cả lớp:

 _ “ Hôm nay lớp ḿnh phải làm đẹp cho thầy xem tụi bay ơi”

Tất cả hưởng ứng liền. Nào thước, nào kẹp, cài hoa, lá, có cái ǵ lấy giắt hết lên đầu. Thầy bước vào lớp đứng nh́n một hồi rồi lắc đầu cười, quên cả điểm danh.

 

Nhân nhắc đến cụm từ “ Hú ba hồn chín vía”, tôi bỗng nhớ ở quê tôi cũng đă có một cụm từ khác rất ngộ: “TÉ GIẾNG” Nói đến té giếng người ta sợ lắm. Mà người bị té giếng sau đó cũng bị nh́n với cái nh́n khác thường: hễ thương th́ nói: “Ờ, tội nghiệp nó bị té giếng”. Mà hễ ghét th́ nói: “Đồ cái thứ té giếng”.

 

Tôi nhớ năm đó tôi đang học hè để lên lớp nhất (lớp 5 bây giờ).

Sáng ngày vào lớp, thầy giáo thấy trên mặt tôi bị trầy xát một mảng rất lớn từ màng tang xuống má.

Thầy hỏi tại sao?

Tôi nói: “ Thưa thầy hôm qua tôi bị té giếng”.

Thế là ông thầy cười lên thật to rồi tất cả các bạn cũng cười theo làm tôi “quê ơi là quê”, xong thầy bảo tôi kể lại v́ sao tôi bị té.

 “Hôm qua nhà bà Nội Thừa em nấu chè đậu váng cúng rằm, tụi em xúm lại bóc vỏ đậu bên bờ giếng. Lúc đứng lên xách nước, em đạp lên đống vỏ đậu và trợt chân lọt cái ầm xuống giếng”.

 

Mà ngộ lắm nghen, tôi nhớ lúc ḿnh rớt xuống, cái đầu cắm xuống trước, vậy mà vừa tới nước tôi đứng lên được liền. Hên là nước không nhiều, chỉ ngập đến cổ thôi, và giếng không sâu lắm nên bà Nội Thừa đứng ở trên tḥng tay xuống, tôi đứng ở dưới đưa tay lên, bả kéo tôi lên, chân tôi đạp lên mấy vành bộng giếng bằng đất sét nung, đi lên tỉnh bơ.

Khi tôi lên khỏi giếng, tôi thấy người ta xúm lại thật đông. Bà tôi gọi hớt hải:

 “ Má con H, đâu? Lây cái nồi một bắt lên miếng cơm”.

(nồi một là cái nồi bằng đồng loại nhỏ nhất, nấu chừng một chén gạo, bắt cơm là nấu cơm).

Rồi bả biểu người khác chạy về nhà tôi lấy quần áo đến cho tôi thay. Xong ngồi đó chờ cơm chín.

Bà lấy cái mâm vắt ba nắm cơm, một ly nước, một chén đựng muối hột, đốt cái đèn hột vịt (loại đèn dầu nhỏ), thắp ba cây nhang, kêu tôi lại đứng bên cạnh.

Bà vái:

 _ “ Hú ba hồn chín vía con H. về ăn cơm”.

Bà vái chín lần, xong lạy bốn phương, biểu tôi lạy theo bà: chín lần bốn là ba mươi sáu cái.

Lạy xong, ăn hết ba vắt cơm, uống hết ly nước, bà mới cho tôi về nhà.

Chu cha ơi, người ta bu lại thật là đông, bao nhiêu con mắt nh́n ḿnh chằm chằm và c̣ vẻ lo sợ dữ lắm. Chắc họ sợ ḿnh lờ khờ, tội nghiệp.

 

Mà nói thiệt ḿnh đâu có ǵ đâu, vẫn b́nh thường một trăm phần trăm. Hay là chắc nhờ Bà Nội Thừa “làm phép” gọi hồn về ăn cơm nên ḿnh đă “hoàn hồn”, h́ h́ !!!

 

Reng, reng…

Tôi nh́n điện thoại là biết con gái lớn đang gọi mẹ. Mỗi ngày trên đường đi làm về, con gái gọi nói chuyện với mẹ một chút, chứ một hồi về nhà:“hai đứa nhỏ xúm lại là con không có rảnh chút nào hết”.

 

 

    

Ba đi làm về trước, rước con từ nhà trẻ về, cho ăn qua loa chút xíu, thấy mẹ về mừng lắm. Mẹ hỏi:

 _Ba cho con ăn ǵ chưa? _Yes, ăn càrem.

Con vợ la thằng chồng: _ Sao lại cho con ăn càrem? Không cho ăn ǵ no bụng?

Chồng nói: _ Anh hỏi ăn cái ǵ? Tuị nó cũng nói: No, ăn càrem: Yes.

 _ “Mẹ ơi ! Sao mẹ nhớ mà mẹ không nhớ?”

 _ Con nhỏ này nói cái ǵ đây? Ǵ mà nhớ với lại không nhớ?

 _ Sao mẹ nhớ em mẹ và cháu mẹ ở cách xa hai chục ngàn cây số, đang là những thầy cô giáo, mà mẹ không nhớ con gái của mẹ, chỉ cách có hai trăm cây số, cũng đang làm cô giáo ở Atlanta, mà cô giáo dạy cho Mỹ à nghen!

 

    

Ờ hớ! sao tôi không nhớ được.

Cô con gái thứ hai của tôi năm nay hai mươi lăm tuổi rồi, đang dạy Tiểu học ở Atlanta nhưng tính t́nh c̣n ưa phân b́ với chị và em lắm. Hở mỗi chút là nói:

“ Mẹ thương chị hơn con!” Nên tôi phải t́m cách chữa lửa mới được:

 

“ _ Không phải mẹ không nhớ đâu, tại mẹ muốn để dành nhớ tư từ, chứ nhớ hết một lần rồi lần khác lấy ǵ nhớ nữa!” h́ h́!!

Mà con biết rồi, cái tuổi của mẹ bây giờ th́ chuyện không nhớ rất là b́nh thường. Không “không nhớ” mới là chuyện lạ.

 

Dạy học ở Mỹ lương không nhiều như những nghề khác, nhưng bù lại là có nhiều ngày nghỉ lễ và hai tháng nghỉ hè. Có th́ giờ rảnh nên cô giáo đă ghi danh học tiếp hai năm nữa và đă tốt nghiệp “Master of Science” Intructional Technology hôm December 14/2011.

 

 

  

Ba mẹ rất là vui, nhất là mẹ v́ con gái đă đạt được ước mơ mà hơn bốn mươi năm trước mẹ đă mơ, không được…

 

 

 

 

 

Nguyễn Thị Kính

(Hồng Sương)

Warner Robins, Dec.2011

 

 

 

 



 

  

 

Trở Về TH Vạn Ninh Trở Về Trang Nhà - www.ninh-hoa.com