Trung Học Vạn Ninh
 

CÔ GIÁO Hụt
Nguyễn Thị Kính

 

Nguyễn Thị Kính
Bút hiệu:
Hồng Sương

  Quê quán :
 Phú Hội, Vạn Thắng,
Van Ninh

  Cựu học sinh :

+ Trung học Vạn Ninh
 ( 1964-1968 )
+ Nữ Trung học Nha Trang
( 1969-1971)

  Cựu Sinh viên
Trường Đại học Duyên Hải  Nha Trang ( 1973-1975)


  

 Hiện ở tại :
Georgia, Hoa kỳ


 

Viết tặng con gái nhân ngày

Sinh Nhật thứ 35 ( 30/4/2010).

 

PHẦN 2:

 

 

            Cuối năm 1976, tôi gặp lại cô bạn cũ ở Nữ Trung học Nha Trang, sau một hồi hai đứa bi bô, cô bạn hỏi:

- Bây giờ mày làm ǵ ?

- Giám đốc nhà trẻ.

- C̣n ông Xă mày?

- Kỹ sư nông nghiệp.

- Vậy là vợ chồng mày khỏe quá rồi !

- Ừ, khỏe lắm. Tao giám đốc nhà trẻ, nhưng nhà trẻ của tao có một trẻ thôi, c̣n ông xă tao kỹ sư nông nghiệp, nhưng anh ta c̣n say mê cách trồng khoai lang, khoai ḿ nên biết chừng nào mới ra trường.

Cô bạn tṛn xoe đôi mắt nh́n tôi vài giây rồi nói:

- Mày nói vậy là sao? Là ông xă mày đi cải tạo, mày ở nhà nuôi con hả? Trời đất quỷ thần ơi ! Tới cái nước này mà mày c̣n giỡn được hả con quỷ ??

- Vậy chớ mày nghĩ coi : nếu tao không giỡn th́ làm sao tao sống nổi? Cái bầu trời xanh lơ trước mắt tao bỗng dưng đă sập cái rầm, tao tối tăm mặt mũi, tao chới với !! Nhưng mà tao c̣n hên, là tao có cái phao :

 

'' Ánh mắt con thơ hồn nhiên quá,

Xoa dịu ḷng này bao nỗi đau

Nụ cười con trẻ thơ ngây quá

Xóa sạch trong ta bao mối sầu ''

 

           Tôi ôm cái phao về Sài G̣n sống với gia đ́nh bên chồng và bắt chước người xưa học làm '' thiếu phụ vọng phu ''. May mắn cho tôi là '' kẻ vọng phu '' chưa đủ thời gian '' hóa đá '' nên cuối cùng th́ anh chàng '' kỹ sư nông nghiệp ''của tôi cũng đă '' tốt nghiệp ''sau năm năm và trở về đoàn tụ với gia đ́nh.

 

 

           Và cũng nhờ '' cái bằng tốt nghiệp '' ấy, năm 1995, gia đ́nh tôi ( hai vợ chồng, ba đứa con ) đă được đi du lịch một chuyến thật xa, nửa ṿng trái đất, đến xứ cờ Hoa. Khi đến đây, con trai út tôi được hai tuổi. Đến tuổi đi học, tôi dạy nó tiếng Việt ở nhà. Khi nó biết đọc, tôi làm tặng nó bài thơ: 

Học tṛ nhỏ bắt đầu biết đọc,

Cô giáo vui với cả chân t́nh

Việt Nam tiếng nói của ḿnh,

Nếu con không biết thiệt t́nh uổng ghê.

Dạy con học ấy là chuyện dễ,

Mẹ không hề kể lể công lao

Khi con đọc được chữ nào,

Tâm tư Mẹ thấy vui sao trong ḷng.

Con chỉ có một điều lười biếng,

Năn nỉ hoài mỏi miệng Mẹ ghê

Học bài th́ ngáp lê thê,

Nào là tay mỏi, nào là chân đau.

Đọc vài chữ : Mẹ ơi con khát!

Viết mấy câu : con đói bụng rồi

T́m ṭi kiếm chuyện eo ơi,

Kiếm th́ kiếm, Mẹ bắt ngồi phải nghe.

Cỡ Quách Tỉnh đọc hoài cũng thuộc,

Con thông minh sáng suốt hơn nhiều

Tiếng ḿnh là tiếng đáng yêu,

Nên con phải học càng nhiều càng hay.

 

           Đọc xong bài thơ, có hai chữ không hiểu, nó hỏi:

'' Mẹ ơi, Quách Tỉnh là ǵ? Sáng suốt là ǵ ? ''

Ngồi giải thích cho con mà ḷng tôi rất vui, v́ dù sao, cuối cùng, cô giáo hụt cũng có được một học tṛ: học hết cuốn vần lớp một.

 

           Và một niềm an ủi nữa là gia đ́nh em trai tôi (vợ chồng, hai con gái, một con rể ) là những thầy cô giáo và hiện giờ em tôi là hiệu trưởng trường trung học cấp hai (lớp 6, 7, 8, 9 ) có năm mươi giáo viên và tám trăm học sinh, trường được xây mới tại làng ḿnh và cách nhà ḿnh chỉ vài trăm thước.

 

 

HẾT

 

 

 

 

Nguyễn Thị Kính

(Hồng Sương)

Warner Robins 4/2010

 

 

 

 



 

  

 

Trở Về TH Vạn Ninh Trở Về Trang Nhà - www.ninh-hoa.com