Trung Học Vạn Ninh
 

VĂN & THƠ
Trương Văn Kha

Trương Văn Kha
Bút hiệu: L
am Kha

* Cựu Hc sinh Trung hc Vn Ninh (1965 - 1969)

* Hiện ở tại Việt Nam

Trang Lam Kha

 

TÁC PHẨM:

 

 

 

 

 

 


Hoài niệm về mái trường xưa 2

TẬP LƯU BÚT
Trương Văn Kha thực hiện

 

_________

 

Kính quư Thầy Cô,

 

Em xin phép viết bài: “Hoài niệm về mái trường xưa”.

 

Trân trọng cùng các bạn! Chúng ta đồng ư nhé!

Lớn lên dần trong bao kỷ niệm ngọt ngào từ mái trường thân yêu Trung Học Vạn Ninh khóa 4 (1965-1969) đă không khỏi cho ta nhiều luyến tiếc khi phải xa mái trường yêu dấu ấy...hơn 40 năm!

 

Thời gian cứ gập ghềnh trôi trên ḍng sông định mệnh. Mỗi người bạn chúng ta, ai nấy đều lo cho cuộc sống của riêng ḿnh, không c̣n cắp sách đến trường. Dường như trong mỗi chúng ta vẫn c̣n đọng lai đâu đó những ǵ tốt đẹp nhất… về một thời “lấm lem màu mực tím”!.

 

Những năm trung học đă về quá khứ xa xôi kia (?) là cả thời gian đầy ắp những kỷ niệm vui buồn… Và cũng có khi rơi nhiều nước mắt, nhất là phái nữ!...

 

 

Cô Thí- Học sinh Du ngoạn chùa Giác Hải
Xuân Tự, Vạn Ninh

 

Thuở ấy! không biết các bạn sưu tầm ở đâu (?) mà biết cả tên cha mẹ, tên cúng cơm ở nhà, mà đặt ra tên cho một số bạn, mỗi người một biệt danh để  trêu chọc.

 

Quư cô nữ sinh được ngồi ở hai bàn đầu: Liễu (Cai Mân) - Lợi (Suông đuộc)- Xuân (Thị) - Mai (Lớn) - Hương (Vịt) - Mai (Tuyết đen) - Ngọc (Trịt)- Nhường- Tâm - Anh - Du (Hí).

 

Anh Phan Văn Mỹ (biệt danh Mỹ Chịu) làm lớp trưởng, người cao lớn điềm đạm – Chị Nguyễn Thị Mai (biệt danh Mai mập) lớp phó, ăn nói nhỏ nhẹ từ tốn, hai người lúc nào cũng lo cho lớp. Bạn Hồ Minh Hiển (biệt danh con chị Gáy) giỏi Toán, giỏi Anh văn cùng nhiều môn học khác…, riêng ông Phát (Phật) giỏi Toán. Do vậy Hiển và Phát luôn luôn được thầy cô giáo cho làm sơ mi các môn… 

 

 

Cô Thí - Cô Hạnh & Học sinh lănh thưởng

 

Nhóm Tu Bông chúng tôi vào trường Trung Học Vạn Ninh gồm các bạn: Trọng (heo) – Cấn (mặt ḿn) – Tin (cận) – Khai (bu ri) và nữ Ngọc (trịt).

Lúc đầu vào Vạn Giă học, chúng tôi cho là xứ lạ quê người. Chúng tôi thường bị các bạn Xuân (play) – Châu (A) – Quí (Cầu) – Tính (Lụt) – Phượng (Rô ty) – Châu (Hiến) – Thành (Cũ) và một số bạn khác nữa… trêu chọc và nhái lại những tiếng nói lai lai, như người tỉnh Phú Yên ngoài đèo Cả th́ nhái  là “dân nẫu” hoặc ở “quăy mới dô”… Từ đó chúng tôi không dám chơi chung v́ chạm tự ái.

 

Riêng lúc đó, chỉ có bạn Hồ Minh Hiển rất thông cảm cho tụi tui. Bạn ấy có tính ḥa đồng, sẵn sàng thương mến giúp đỡ chúng tôi những buổi đầu tiên c̣n bỡ ngỡ, khó khăn về mọi mặt kể cả tinh thần lẫn vật chất trong sinh hoạt đời sống và học tập.

 

Thời gian ấy, quư Thầy Cô thường từ thành phố Nha Trang ra để dạy học. Cô Đặng Thị Tuyết Như dạy Hán văn, là giáo sư hướng dẫn lớp; Thầy Trương Văn Nghi là Hiệu Trưởng; Thầy Trần Mích Nhủ là Hiệu Phó; Thầy Nguyễn Văn Ninh là Giám Thị; Thầy Nguyễn Ngọc Ánh là Giám Thị; Thầy Vũ Ngọc Hoàng dạy Nhạc ; Thầy Nguyễn Sinh dạy Toán; Thầy Ngô Chí Công dạy Văn (người cao to); Thầy Bùi Minh Tiếp dạy Anh Văn (mỗi buổi sáng vào lớp Thầy thường chào “Good morning class, keep … silent”). Thầy Hùng dạy Anh Văn; Cô Nguyễn Thị Thí dạy Công dân; Cô Lê Thị Hạnh dạy Vạn vật; Cô Nguyễn Thị Ánh dạy Lư Hóa; Cô Nguyễn Thị Cảnh Tịnh dạy Văn. 

 

Thầy TM Nhủ - Cô LT Hạnh -
Cô TT Cảnh Tịnh - Cô NT Thí

 

Trước giờ vào học, tôi cùng một vài người bạn chơi nghịch, lấy sợi cao su, dùng tay kẹp đạn giấy bắn vào lưng các bạn nữ ngồi ở hai bàn đầu. Người bị trúng đạn nhiều nhất là Phùng Thị Thanh (Hoa khôi) đau điếng xuưt xoa, quay ra sau mở tṛn xoe đôi mắt trợn to chửi thầm và có khi rơi nước mắt. 

 

 

Phùng Thị Thanh tŕnh diễn đơn ca
tại buổi Văn nghệ Dốc Ké

 

Tôi c̣n nhớ, ở lớp đệ thất có lần Thầy Hoàng đến giờ dạy Nhạc,Thầy yêu cầu các em học sinh hát tự do tự chọn bài hát để Thầy chấm điểm Nhạc. Lúc đó nữ sinh Thanh mạnh dạn đứng lên hát bài ca tựa đề “Cuốn theo chiều gió” rất là hay; cả lớp vỗ tay tán thưởng. (Nhưng măi từ khi măn trường cho đến nay, Thanh bị gió thổi trôi biền biệt về phương nào(?) mà cả lớp chẳng ai hay biết, tính đến nay đă là lần họp lớp thứ 15). Đến lượt Thầy kêu tên Kha,  tôi rụt rè đứng lên hát bài ca tân cổ giao duyên với tựa đề “Chiều mưa biên giới”, Thầy cho điểm ngồi xuống. Bây giờ đến lượt Thầy kêu tên Nguyễn Cư Anh (Chú Tiểu đầu tóc ba giá) hát, Cư Anh đứng dậy ”thưa Thầy, dạ em không biết hát”, Thầy bảo “không biết hát th́ tụng kinh cũng được”; rồi Cư Anh đứng lên tụng, tiếng vang to trầm bỗng một đoạn kinh Phật “Ma ha bát nhă ba la mật đa, tâm kinh quán tự tại, Bồ đề tát hành tâm, Bát nhă ba la mật đa …” Lúc đó cả lớp yên lặng lắng nghe lời kinh với một không gian thật là “thanh tịnh”. Cuối năm (đệ thất) trường tổ chức cắm trại tại địa điểm vườn dừa gần biển phía dưới sân bay, có biểu diễn văn nghệ. Một số bạn như Quí (Cầu), Châu A, Trọng, Hiển, Quá (rỗ), Thành (Cũ) họp ca bài “Tu La Mua” do thầy Tiếp tập hát.             

         

Trọng-Hiển-Châu A-Quí- Quá-Tiến hợp ca

 

Trong buổi diễn văn nghệ có vở kịch nói “Hội Nghị Diên Hồng” với nội dung kêu gọi ḷng yêu nước của toàn dân; Trong vở kịch có cảnh quân ta đứng canh gác; trong lúc canh gác, quân lính bày ra ngâm thơ “Lục Vân Tiên” cho vui. Ông lính Quí (Cầu) ngẫu hứng ngâm câu thơ như vầy: “Vân Tiên ngồi núp bụi môn, chờ cho trăng lặng … lấy rơm đốt nhà”; tất cả khán giả học sinh đều ngỡ ngàng cười ̣a lên. Câu thơ đó không có trong kịch bản tổng duyệt trước khi diễn.

 

C̣n chương tŕnh văn nghệ năm sau (đệ lục) th́ có hài kịch “Gái 67 mở quán chiêu phu”, trong vở kịch bạn Hiển được chọn hóa trang là gái, trùm khăn đi nhỏng nhảnh khêu gợi; vở hài kịch có lần được đơn vị Bạch Mă Đại Hàn đóng quân ở Dốc Ké, yêu cầu đoàn Văn nghệ của trường tŕnh diễn giúp vui; được sự đồng ư của ông Hiệu Trưởng (Thầy Nhủ), đoàn văn nghệ được đón đi tŕnh diễn bằng xe GMC của đơn vị Đại Hàn đến tận trường chở. 

 

 

Nhóm nữ sinh TH Van Ninh tŕnh diễn màn vũ
tại Văn nghệ Dốc Ké
     

 

 

Nhóm Nam Nữ học sinh TH Vạn Ninh
tŕnh diễn hợp ca

 

Ban tứ ca Liễu-Lệ-Mai-B́nh

 

Phần tŕnh diễn có cả các chị nữ sinh của các lớp khác, các tiết mục văn nghệ ca múa để giúp vui rất hay; vở hài kịch mà Hiển giả gái rất tài t́nh ít người biết, ngoại trừ những người trong cuộc v́ bạn Hiển hóa trang, đánh son phấn, mặc áo dài có eo co rất xinh xắn, dáng đi yểu điệu khiến khán giả Đại Hàn xem văn nghệ hôm ấy tưởng Hiển là gái thật, vỗ tay rần rần la ó reo ḥ hâm mộ.  

 

 

Thầy Nhủ-Cô Thí-nhóm học sinh văn nghệ

 

Cuối năm Đệ Ngũ, trường có tổ chức văn nghệ tại rạp hát “Tinh Hoa” Vạn Giă. Theo yêu cầu của chương tŕnh văn nghệ, cô Hạnh chọn tôi (Kha) trong tiết mục Tân Cổ Giao Duyên với bài ca “Sầu Vương Ư Nhạc” có nội dung đầu bài là bài nhạc “Mưa Rừng” và kết thúc là bài “Ḥn Vọng Phu III”, “ Hoa Thiêng Sang ḱa ai tiễn rượu vừa tàn, vui ca xong rồi đi tiễn binh ngoài ngàn, người đi về Vạn Lư quan sang, người mong chờ trong bóng cô đơn! …”; Bài ca đó đă đưa vào ḷng người nghe một nỗi buồn miên man khôn tả! mà cô Hạnh là tâm đắc nhất.

 

Ngày ấy tôi c̣n nhớ, giờ cô Tịnh dạy Văn, có bạn nào đó ở bàn gần vách tường sau phía tay phải, hướng lên bảng đen lấy dây cao su bắn đạn giấy lên mục tiêu là bạn nữ nào đó, hổng biết sao không ngờ lạc đạn, đạn trúng sau lưng cô Tịnh đang chăm chú viết trên bảng đen bài học chuẩn bị dạy, làm cho Cô buồn nổi cáu giận bỏ dạy, đi lên pḥng Hiệu Trưởng báo cáo. Ông Hiệu Trưởng Trần Mích Nhủ xuống lớp điều tra, hỏi em nào chơi nghịch thế?!...ai biết chỉ ra; c̣n nếu không tṛ nào chỉ th́ xem như đồng lơa và sẽ bị cho điểm 0 hết cả học sinh trai. Tất cả đều im lặng đồng ḷng, không ai dám hó hé, đành nhận mỗi người một điểm 0 vào sổ ghi điểm cho đáng tội bọn học tṛ quậy. 

 

Chắc các bạn c̣n nhớ! Ngôi trường Trung Học Vạn Ninh ngày xưa bây giờ là trường Tiểu Học Vạn Giă I. Hồi đó bên cạnh trường là một sân bay nhỏ, dành cho “máy bay bà già do thám L19” hay trực thăng, tiếng máy bay lên xuống hằng ngày nghe rất ù tai. Hơn thế nữa, tiếng súng pháo binh bên huyện gần sát trường thường xuyên nổ vang rền, làm rung động cả khu trường, khiến học sinh mất hồn khiếp vía, lâu rồi cũng quen dần.

 

Tôi c̣n nhớ, con đường vào trường đầy cát trắng xóa, có một số cây dương  và hàng cây phượng. Cứ đến “mùa chia tay” là nghe ve ngân phượng nở. Trên con đường vào trường, biết bao lần tôi ngắm nh́n quư Thầy trong bộ âu phục lịch lăm uy nghi nhà giáo với đôi giày lạc đà trắng, thon thả bước từng bước tiến thẳng về pḥng Hiệu Trưởng trước giờ lên bục giảng; và cũng biết bao lần nh́n ngắm quư cô giáo ḿnh với nhiều màu áo dài sang trọng, thướt tha, che dù đi guốc cao gót, nhón gót lên cao cho khỏi lún sâu v́ cát với một vẻ đẹp duyên dáng yểu điệu … đă in đậm vào tâm hồn tôi thuở ấy.

 

Đôi lúc trong tâm tưởng tôi, có suy nghĩ về một cậu học tṛ bướng bỉnh nghịch ngợm ngày nào… có cái nh́n với cách nhận thức chưa đầy đủ về việc ǵ… mà ḿnh đă làm… ,mà chính những điều đó (!) khiến tôi không thể thấy được t́nh cảm bạn bè và Thầy Cô dành cho tôi luôn nồng thắm và không bao giờ vơi cả!

 

Thời gian cứ dần trôi sau bốn mươi năm, bạn bè mỗi người mỗi nẻo, mà chúng ta đành sống trong t́nh cảm thầm lặng ấy …!

 

Măi đến ngày 01/05/1999, lần đầu tiên nhóm cựu học sinh Trung Học Vạn Ninh khóa 4 được ngày hội ngộ, tay bắt mặt mừng, không phân biệt học vấn, địa vị, giàu nghèo … tính từ đó đến nay, nay là lần họp mặt thứ 15/2013.

 

Thêm vào đây, tôi xin trích một đoạn văn của bạn Hồ Minh Hiển đă viết trong bài “Hoài Niệm” cho lớp nhân lần họp mặt thứ 8/2006: “Sau bốn mươi năm xa cách, bạn bè giờ gặp lại ở cái tuổi “tri thiêng mệnh” quá nửa đời người, đứa c̣n đứa mất, đứa thành đạt, đứa c̣n ngụp lặn trong cảnh đời dâu bể. Âu cũng là “định mệnh”! Thôi th́ c̣n chần chờ ǵ nữa khi mà “quỹ thời gian t́nh bạn” chúng ta không c̣n nhiều. Vậy tất cả hăy trân trọng v́ t́nh bạn.”

 

Kính quư Thầy Cô!

Trân trọng cùng các Bạn!

 

Sở dĩ chúng ta có được ngày họp mặt lớp khóa 4 Trung Học Vạn Ninh hằng năm vào dịp 1/5 là nhờ mọi nổ lực đóng góp ư kiến quí giá đầy t́nh thân ái

này! Từ ngày đầu xây dựng của các bạn: Ch́, Tính, Châu, Trọng, Hiển cùng một số các bạn khác… chúng ta đă thành lập được ban đại diện nhóm, có trưởng phó nhóm, thư kư, thủ quỹ. Có lập ra quỹ tương trợ, tương tế gây quỹ hàng năm hầu có điều kiện thăm bạn bè hoặc tứ thân phụ mẫu ốm đau,

quá cố. Hiện nay bạn Nguyễn Văn Trọng làm Nhóm Trưởng. Hằng năm vào dịp năm mới, mỗi thành viên của lớp đều được trao tặng lịch Năm Mới do nhóm cựu học sinh Trung Học Vạn Ninh có điều kiện kinh tế tài trợ. Có nhiều tờ lịch có h́nh ảnh rất đẹp và rất ư nghĩa gợi lại h́nh ảnh thời thơ ấu, hái hoa bắt bướm!

 

Kính quư Thầy Cô!

 

Nhóm học sinh khóa 4 của chúng em hiện nay mỗi lần họp lớp c̣n được từ 30 đến 35 người, trong đó có thầy Tiếp, thầy Hùng thường tham dự; đôi lúc cũng có một số dâu, rễ của lớp tham dự làm cho ngày họp lớp hằng năm thêm đông vui. Chúng em là thành viên của nhóm cựu học sinh khóa 4 Trung Học Vạn Ninh; dù có bận đi làm ở đâu nhưng nhớ đến ngày họp lớp là cố gắng quy tụ đông đủ về Vạn Giă họp mặt, trừ trường hợp quá đặc biệt mới vắng mặt.

 

Họp mặt lớp lần thứ 12/2010

 

Kính quư Thầy Cô!

 

Về phần chúng em đối với Thầy Cô cũng vậy; dù ở đâu, đi đâu, làm nghề ǵ đều nhớ đến Thầy Cô đă dạy chúng em nên người. Noi theo bước chân quư Thầy Cô, học sinh khóa 4 cũng đă có nhiều người làm thầy cô giáo, đă từng vui buồn trên bục giảng với những tiết dạy Văn đầy nước mắt,c̣n măi lắng đọng vào ḷng người.

 

Và thưa cùng các Bạn!

Thời gian đi qua không bao giờ trở lại! Từ đó tôi(Kha) suy ngẫm về thời gian với bốn câu thơ trong bài thơ “Hoài Cảm” mà tôi đă viết để kính gởi đến Thầy Cô, cùng tặng các Bạn:

 

“Ngậm ngùi biết thuở nào nguôi,

Nh́n màu mực tím bùi ngùi tuổi xanh.

Sao thời gian ấy … qua nhanh,

Mỗi người một nẻo phải đành chia phôi…!”

 

Kính quư Thầy Cô!

Trân trọng cùng các Bạn!

 

Bài viết “Hoài niệm về mái trường xưa” chắc chắn c̣n rất nhiều thiếu sót. Rất mong quư Thầy Cô và các bạn miễn t́nh tha thứ cho và cần sự chỉnh sửa của quư Thầy Cô cùng các Bạn.

 

Kính chúc quư Thầy Cô cùng các Bạn được dồi dào sức khỏe! 

 

Xem tiếp PHẦN 2

 


 Trương Văn Kha

(Khâm)

 

VN - 7/2013



 

  

 

Trở Về TH Vạn Ninh Trở Về Trang Nhà - www.ninh-hoa.com