Trung Học Vạn Ninh
 

T̀NH MẸ CON
Cô Đặng Thị Tuyết N

 

Cô Đặng Thị Tuyết N

cựu Giáo sư:

Trung Thu Sài G̣n

 & Vạn Ninh Khánh Ḥa.

 

 


  

Hiện cư ngụ:
Tiểu bang California,
Hoa Kỳ.

 


 

 

 

D́ Cúc tới chơi, mẹ tôi nói chuyện với d́. “D́ biết không, khi xưa mỗi lần Tây về càn quét làng là tôi sẽ tháo mồ hôi hột”. Câu nói này cứ ám ảnh tôi suốt thời niên thiếu. Tôi tự hỏi: “sợ làm sao có thể toát mồ hôi?”Tôi đă được câu trả lời bởi chính bản thân tôi sau hơn nửa thế kỷ. Vâng, tôi đă sợ đến toát mồ hôi mặc dù lúc đó là tháng 1/2000 tại Michigan, môt tiểu bang Bắc Mỹ.       

 

Số là hôm đó tôi đi dự đám tang chị Song, một bạn đạo cùng chùa. Sau khi nhập quan, Sư Cô và toàn thể mọi người lễ cầu siêu cho chị. Cắm nhang cúng Phật trước rồi thắp nhang cho người quá cố. Sau khi thắp nhang cho chị Song, tôi ngồi nghỉ và có dịp quan sát mọi sự. Ảnh thờ chị Song chụp lúc c̣n rất trẻ. Chị khá đẹp, hai mắt to, mũi dọc dừa, chỉ tiếc trán chị quá cao. Điều này đă được thầy tướng nói với má chị : “Đàn bà trán cao hay bị cô độc”. Sau khi đậu Tú Tài II, chị học thêm Anh văn ở hội Việt Mỹ và đi làm sở Mỹ. Chị kết hôn với một người Mỹ làm cùng sở. Năm 1969 sau khi sanh Tom (tiếng Việt ở nhà cứ gọi là Tôm) được tám tháng th́ chồng tử trận. Chị sống cảnh mẹ góa con côi và vẫn đi làm ở sở Mỹ. Đời sống vật chất th́ đầy đủ nhưng thâm tâm chị đau buồn lắm. Tháng giêng 1975 lúc miền Nam sắp rơi vào tay Cộng sản, có tin đồn rằng những đứa trẻ Mỹ lai sẽ bị giết hết. Những người Bắc di cư vào Nam 1954 phải đi bộ về Bắc, hai ngày “Bác” cho một bát cơm. Có lệnh là những đứa con lai Mỹ chính phủ cho di tản ra nước ngoài. Chị Song không muốn xa con, chị rất yêu thương nó, nhưng nghĩ đến mạng sống của nó chị đành đứt ruột để Tom ra đi. Chuyện con vượn mẹ mất con kêu gào đến đứt ruột chẳng khác ǵ tâm can chị lúc này:

 

Ruột đứt, đứt thêm, thêm ruột đứt.

Châu rơi thành lệ lại châu rơi.

 

Chị mang cu Tom đến căn nhà tập trung bầy trẻ để làm thủ tục cho con xuất ngoại. Cu Tom ở lại đó c̣n chị phải ra về. Chiều chiều cứ 5 giờ chị đến nơi Tom tạm trú, chị đứng ngoài hàng rào nh́n vô trong. Tom đứng cạnh cái cột nh́n ra. Mẹ khóc, con khóc. Lúc ấy chị đau khổ lắm, chỉ muốn chết đi cho rồi. Chị oán trời oán đất, oán quốc gia, oán Cộng sản, oán hết mọi người.

 

Suốt một tháng trời ṛng ră chị Song đứng ngoài hàng rào nh́n cu Tom đứng bên trong, chị cũng thường mang bánh kẹo cho nó, Cu Tom tḥ tay qua hàng rào lấy kẹo, chị cứ nắm chặt tay nó mà khóc như mưa. Lại có tin một máy bay chở trẻ mồ côi của hội Hồng Thập Tự bị rớt, chị hăi hùng lo sợ cứ như người điên, chị lại không muốn cho Tom đi nữa, nhưng giấy tờ xuất ngoại của Tom đă xong, không thay đổi được. Chị nghĩ rằng Tom ra đi dù không chết chị cũng không bao giờ gặp lại nó. Chị làm một giây chuyền, mặt giây chuyền là một khung ảnh nhỏ h́nh Tom chụp lúc sáu tuổi trước khi rời Việt Nam. Đây là kỷ niệm duy nhất chị giữ lại cho đời chị. Tất cả những ǵ liên quan đến chồng chị ngay cả cuốn ảnh chụp đám cưới chị, chị cũng đốt sạch đêm 30 tháng 4 năm 1975. Khi rănh rỗi, chị mân mê mặt giây chuyền, đôi khi chị để nó lên môi hôn h́nh ảnh đứa con yêu quí của chị. Chị mất mẹ lúc mười lăm tuổi. Lúc đó chị đau khổ lắm, chị rất thấm thía câu nói của một thiền sư:”mất mẹ là mất cả một bầu trời”. Chị nghĩ Tom bây giờ c̣n buồn khổ hơn chị hồi đó v́ Tom c̣n nhỏ quá. Thế rồi chị lại khóc. Đầu óc chị không lúc nào vắng bóng cu Tom. Chị thương nó quá. Xa mẹ đêm đêm nó phải ngủ một ḿnh, không ai xoa lưng cho nó, không ai hôn hít nó, chị liên tưởng tới bài L’isolement của một thi sĩ Pháp thế kỷ 19 mà chị đă đọc năm Đệ Nhị. Bài thơ mô tả đứa trẻ mồ côi, ngủ một ḿnh, nh́n lên đỉnh màn trong nỗi cô đơn của ḿnh, nước mắt chị lại tràn ra khi nghĩ đứa trẻ đó là cu Tom. Chị cố tưởng tượng ra một h́nh ảnh đẹp đời cu Tôm. Tom sẽ sống sung sướng, no đủ bên cạnh một người nào đó phương Tây giàu ḷng bác ái khi nhận nuôi Tom. Thời gian cứ trôi qua vùn vụt.

 

Đến năm 1998 chị được sang Mỹ do anh ruột chị bảo lănh. Chị mừng vô hạn, hy vọng gặp lại con. Mơ ước đă biến thành hiện thực. Chị đă t́m được Tom. Tom được một gia đ́nh người Canada nuôi. Tom đậu tiến sĩ vật lư có việc làm tốt, có vợ là một cô gái Tàu.

 

                   

Sang Mỹ, Song đi trồng hoa và làm thức ăn bỏ mối để sinh sống. Chị dành dụm được hơn 30.000 đô la. Chẳng may chị lại bị bệnh ung thư tử cung thời kỳ cuối. Biết ḿnh không c̣n sống  bao lâu nữa chị đă chuẩn bị mọi thứ. Chị gởi anh chị 20.000 đô la cho Tom. Số c̣n lại lo ma chay và cúng dường. Lúc bệnh nặng, anh chị Song đă sang Canada nói truyện với Tom và muốn mang nó về gặp mẹ nó. Một điều ai nghe cũng bất b́nh là Tom không về thăm mẹ nó lần nào từ khi chị Song qua Mỹ. Thế rồi người đàn bà bất hạnh đó đă ra đi. Anh chị đánh điện tín cho Tom, Tom cũng không muốn về nh́n mẹ lần cuối. Nó nói bằng tiếng Anh qua điện thoại là mẹ nó đă bỏ rơi nó lúc nó sáu tuổi nên nó không yêu mẹ nó. Không biết ai đă dạy nó điều này? Phải chăng cha mẹ nuôi nó muốn tăng công, lấy ḷng nó nên đă bơm vào đầu óc nó “đứa trẻ bị mẹ bỏ rơi”!

 

Vợ nó biết điều hơn. Cô ta nằng nặc đ̣i về dự đám tang mẹ chồng. Cô nói nếu Tom không đi, cô sẽ lái xe đi một ḿnh. Sợ vợ có thể bị tai nạn v́ thời tiết xấu nên Tom đi theo. Đến chùa Tom c̣n tuyên bố như vậy. Biết rơ uẩn khuất trên, mọi người đều không có cảm t́nh với Tom. Mỗi người chỉ cắm một cây nhang cho bàn vong, duy có Tom, người thân t́nh nhất của chị Song được Sư Cô đưa cho ba cây nhang. Bác Tuấn của Tom nhắc(bằng tiếng Anh): “lậy hai lần rồi cắm nhang vô b́nh nhang”. Khi Tom cắm cắm ba cây nhang th́ hai cây gẫy làm đôi như người bẻ, chỉ c̣n một cây. Và.thấy thế tôi “đă toát mồ hôi” mặc dù trời rất lạnh. Phải chăng chị Song đă giận thằng con bất hiếu mà làm vậy, nhưng “ ḷng mẹ bao la như biển Thái B́nh” chị bớt lại một cây v́ chị vẫn c̣n thương yêu nó? Nước mắt chảy xuôi mà.

 

Câu chuyện về đám tang chị Song là đề tài cho mọi người tán gẫu. Ai cũng thương xót chị và ghét thằng nghịch tử của chị. Bác Năm nói: “Anh Tuấn ơi, 20.000 đô la cô Song gửi anh, anh đem cúng chùa và làm từ thiện hồi hướng công đức cho cô Song để hương linh cô mát mẻ, cho thằng Tom làm ǵ, phí của”. Cụ Chín ông th́ ngâm nga lên:

Con là nợ, vợ là oan gia, cửa nhà là nghiệp báo.

 

Cụ cười khà khà.

Mọi người cùng cười và ra về.

 

 

HẾT

 

  

 

 

 

ĐẶNG THỊ TUYẾT NHƯ

Hè 07/2013

 

 

 

 



 

  

 

Trở Về TH Vạn Ninh Trở Về Trang Nhà - www.ninh-hoa.com