Trung Học Vạn Ninh
 

THA HƯƠNG NGỘ CỐ NHÂN
Cô Đặng Thị Tuyết N

 

Cô Đặng Thị Tuyết N

cựu Giáo sư:

Trung Thu Sài G̣n

 & Vạn Ninh Khánh Ḥa.

 

 


  

Hiện cư ngụ:
Tiểu bang California,
Hoa Kỳ.

 




Kỷ niệm 50 năm đám cưới &
Mừng Thượng Thọ 80 của phu quân

Đặng Tuyết Như

 

 

Tháng 6, thời tiết Cali tuần này thay đổi đột ngột, hôm qua thứ năm 105 độ F, hôm nay thứ sáu c̣n 89 độ F. Ông bà Văn rất vui mừng đến chỗ đậu xe đ̣ Hoàng tại Stockton để xuống miền Nam Cali, khu Phúc Lộc Thọ. 7g30 họ đă có mặt tại điểm hẹn. Đó là một băi đậu xe rất rộng trước cửa một tiệm ăn người Mễ. Ông bà ngồi bên vĩa hè của góc sân dưới hàng cây tường vi đang trỗ bông. Trước mặt họ là con đường xe cộ tấp nập. Xe đ̣ Hoàng theo đường đó vào sân rước khách. Bên kia đường là vườn cây cherry, quả đă hái gần hết. Gió hiu hiu thổi, bà Văn hít làn không khí trong lành của buổi ban mai. Ông Văn vô tiệm mua ly cà phê. Bỗng một xe hơi Camry dừng lại, bà Văn nhủ thầm: "Chắc là một bạn đồng hành với ông bà. Đúng vậy, một người đàn ông bước xuống gặp ông Văn cũng mới tới gần, thế là hai người nói ǵ bà Văn không nghe rơ v́ ở xa. Ông khách lạ trở lại xe lấy cái xách tay ra chỗ bà Văn. Ông nói: Chào bà, xe đ̣ Hoàng đến có đúng giờ không bà? Bà Văn đáp: xe hẹn 8g nhưng thường là 8g15 có khi 8g30. Tôi đi nhiều lần rồi, ông đừng lo rồi bà cười: tục ngữ ở đây có câu "không ăn đậu không phải Mễ không đi trễ không phải Việt Nam". Ông khách nói: tôi từ Châu Âu qua, đây là lần đầu tiên tôi đi xe đ̣ Hoàng nên nhiều bỡ ngỡ.

- Tại Châu Âu ông ở nước nào?

- Dạ ở Bỉ.

- Chúng tôi cũng có một người bạn ở Bỉ. Anh ấy tên Tấn.

- Tôi cũng tên Tấn. Ông khách nói.

Bà Văn rất nhậy bén hỏi ngay: Thế ông có dạy ở trường trung học Trung Thu Sài g̣n không?

- Dạ, tôi dạy ở đó trước 75.

Bà Văn la lên: chèng đéc ơi, anh Trần Tấn đấy hả. Vừa lúc đó ông Văn cũng ra tới nơi, bà nhanh nhẩu nói cùng chồng. Đây là anh Trần Tấn, Bố nhớ không? Rồi bà quay sang ông Tấn nói.

Anh Tấn có nhớ ông Trương Ngọc Văn không?

- Dạ nhớ chứ. Ông Tấn đáp.

Cả ba người đă nhận ra nhau.

 

Thời gian thật đáng sợ. Họ xa cách nhau 41 năm. Bụi thời gian đă phủ trắng xóa tóc họ. Gió thời gian đă thổi mất sự nhanh nhẹn ở họ khi xưa. Xe đ̣ Hoàng tới rồi. Ba người lên xe. Hai ông Văn Tấn ngồi hàng ghế hai người. Bà Văn ngồi ngang hàng dẫy bên kia. Truyện ngắn, truyện dài được nói suốt lộ tŕnh. Họ cùng đi dự cuộc hội ngộ 2016 cuả học sinh trường Trung học Trung Thu tổ chức. Ông Văn nói: Anh Tấn à, tôi với anh có duyên gặp gỡ, anh c̣n nhớ chuyện hồi ở VN sau năm 1975, tôi và anh được Tám Thành tuyển chọn dạy con em công an nội chính v́ lư lịch tụi ḿnh "sạch". Nghe Tám Thành nói phải mặc đồng phục công an tôi hết hồn, tim anh đập lô tô và hai ta có "ư đồ" "tẩu vi thượng sách".

 

Tôi vượt biên, anh đi bảo lănh. Nói cho cùng chúng ta đều có phước để có cuộc gặp gỡ ngày hôm nay.

 

Xe đ̣ chạy bon bon, cuộc đối thoại giữa hai người đôi lúc ngừng rồi lại tiếp tục. Họ chuyển xe tất cả ba lần. 4g35 chiều xe đ̣ ngừng ở Westminster. Ông Tấn được bạn rước. Ông bà Văn được học tṛ trường Vạn Ninh đón.

 

Cuộc hội ngộ trường Trung Thu khai mạc lúc 5g30 ngày 11 tháng 6. Ông bà Văn và ông Tấn được học tṛ đón tiếp nồng nhiệt. Sự vui nhộn của "party" hôm đó làm họ quên đi sự mệt nhọc v́ tuổi tác ở tuổi "thất thập cổ lai hy".

 

Đêm xuống, tiệc tàn. Ông Văn hẹn gặp ông Tấn ở bến xe đ̣ ngày hôm sau để cùng trở về Stockton.

Ông bà Văn mời ông Tấn về nhà dùng bữa cơm tối. Thế là chén tạc chén thù. Tiểu lượng hai người cũng khá. V́ không được chuẩn bị, bà Văn ra tiệm mua đồ ăn và họ chỉ uống bia. Ông Văn hẹn ông Tấn hôm sau "tái chiến". Lần này có chuẩn bị nên cuộc cụng ly có hạng: họ dùng rượu mạnh. Ông Văn có cả chục chai cognac, whisky là quà của bạn bè và học tṛ cũ. Ông không thích độc ẩm nên chỉ dùng khi bạn có cùng "tần số" đến chơi.

 

Bà Văn không uống được rượu dù chỉ một ngụm nhỏ nhưng biết làm đồ nhậu và "biết phá" mồi.

Trong bữa ăn này, món nhậu là món gỏi tôm thịt Bắc kỳ và món ăn cho vững bụng là món bánh cuốn chả lụa. Bà nói sống ở Hoa kỳ phải Mỹ-Việt đề huề. Tôi làm gỏi su hào, cà rốt thái chỉ trộn với cần tây, thế mới kh oái khẩu và healthy. Ông Tấn nói: uống rượu phải là rượu ngon. Ông Văn đáp: Đúng. Chẳng thế mà cụ Lư Bạch ngâm rằng:

 

 Cởi áo bào đổi lấy rượu ngon,

 Cùng người, ta vạn kiếp buồn!

 

Ông Tân tiếp: Tập Cận B́nh có quyền uy ngút trời nhưng nh́n ông ấy cầm ly rượu ta thấy ông ấy là người thiếu văn hóa. Uống rượu đâu phải là nốc ừng ực thứ rượu tuy đắc tiền của những người gọi là đại gia.

 

Uống rượu phải uống bằng cả mắt, cả mũi, cả lưỡi. Người uống phải biết nâng ly như thế nào để hội đủ cả thị giác, khứu giác, vị giác. Ta nhắp rượu để trí tuệ tư duy những ǵ cay đắng ở trần gian.

 

Bà Văn ngoài việc tiếp thức ăn, bà c̣n góp vài chuyện vui. Bà kể rằng hồi học Đại học, một hôm các bạn bà tán dóc ở sân trường. Bà thứ nhất nói: ê, tụi bay, có 2 lăo đi hỏi tụi bay, một lăo đánh bạc, một lăo nhậu rượu, tụi bay chọn ai? Bà thứ nh́ đáp: tao ở giá, chẳng thèm lăo nào. Bà thứ ba: tao đi tu sướng hơn. Bà thứ tư: c̣n lăo nào khác nữa không?

 

Bà thứ nhất: không, chỉ có 2 lăo đó thôi. Tôi (bà Văn): thôi, chọn lăo nhậu rượu, lăo nhậu ḿnh phá mồi,

người nhậu chỉ thích gậm xương, ḿnh càng được ăn thịt, chứ chọn lăo đánh bạc, nhỡ lăo thua, lăo bán nhà, bán cửa, bán cả ḿnh luôn th́ chết.

 

Bây giờ các bạn tôi chẳng ai ở giá, chẳng ai đi tu, đều lấy chồng làm lớn mà có cái lạ các ông ấy không ai đánh bạc, không ai uống rượu. C̣n tôi, "cầu được ước thấy" được kết duyên với đệ tử ngài Lưu Linh đây. Ông Tấn nhai miếng gỏi xong cười nói: "Đây là lần đầu tiên tôi ăn gỏi su hào, ăn gỏi su hào thêm một cảm giác nữa là thính giác, nhai su hào cần tây ṛn tan thật là thú vị.

 

Vừa ăn tráng miệng xong th́ con trai ông Tấn đến. Lên xe rồi, ông Văn c̣n dặn với ông Tấn:

- Thứ Tư này, các em học tṛ hẹn đến thăm, anh nhớ đến nhé!

 

Bữa tiệc ngày thứ 4 đông vui nhưng vẫn có khoảng cách giữa thầy và tṛ. Tại bữa tiệc này bàn về lần hội ngộ cho năm tới 2017. Tiệc tàn, học tṛ lần lượt ra về. Các phu nhân học tṛ lái xe để cho các phu quân "khè khè" trên ghế.

 

Trong lúc ông Tấn chưa về v́ phải đợi con trai đến đón. Hai ông nhắp ly rượu cuối cùng của chai whisky. Ông Tấn nói: Chị Văn chị có biết bài thơ nào hay, nói về sự tạm biệt của thế nhân không?

Bà Văn cười: "có ngay, có ngay".

 

Nói rồi bà đọc chứ không ngâm bài Tương dạ biệt của Huyền Kiêu.

 

 Hiu hắt trăng khuya lạnh bốn bề,

 Ư sầu lên vút tới sao Khuê.

 Quư thay giây phút gần tương biệt.

 Lưu luyến người đi với kẻ về.

 

 Đă tắt ḷ hương lạnh phím đàn,

 Thư pḥng sắp sẵn để cô đơn.

 Trời xa, mây nhạt, ngàn sao rụng.

 Một giải sông Tương, vạn dặm buồn!

 

 Thức suốt đêm trường, không nói năng,

 Ngậm ngùi chén rượu, ánh vầng trăng.

 Người xưa lưu luyến ra sao nhỉ?

 Có giống như ḿnh lưu luyến chăng?

 

 Sớm biệt ly nhau, không nhớ nhau.

 Nửa đêm chợt tỉnh, bỗng dưng sầu!

 Trăng mùa Xuân đó, ai tâm sự?

 Anh đă xa rồi, anh biết đâu!

 

Bà Văn vừa dứt lời, ông Tấn vỗ tay khen. Hay, quá hay rồi ông tiếp:

- Hai ông bà có cuộc sống đúng với câu: Thơ lưng lưng túi, rượu vơi vơi bầu.

Đúng 11g30 đêm, con trai ông Tấn đến rước thân phụ về.

 

Sáng thứ bẩy, ông Tấn rời Hoa Kỳ về Bỉ. Ông Văn ra phi trường tiễn ông Tấn. Sau khi bắt tay, ông Văn chào tạm biệt ông Tấn bằng câu: "Quận hương Tiêu tương, ngă hướng Tần. Đó là câu thơ cuối của bài Hoài thủy biệt hữu nhân của Trịnh Cốc:

 

 Dương tử, giang đầu dương liễu xuân

 Dương hoa sầu sát độ giang nhân

 Sổ thanh phong địch ly đ́nh văn

 Quân hưởng Tiêu tương, ngă hương Tần.

 

 

 

 

 

ĐẶNG THỊ TUYẾT NHƯ

09/2016

 

 

 

 



 

  

 

Trở Về TH Vạn Ninh Trở Về Trang Nhà - www.ninh-hoa.com