Trung Học Vạn Ninh
 

NHỮNG NGÀY XA XƯA ẤY - 1
Cô Đặng Thị Tuyết N

 

Cô Đặng Thị Tuyết N

 


  

Hiện cư ngụ:
Tiểu bang California,
Hoa Kỳ.

 


 

 

Riêng tặng các em học sinh :

- Trung học Vạn Ninh, Khánh Ḥa (1962-1966)

- Trung học Trung Thu, Sài G̣n (1966-1975)

 

                 

     Vợ chồng chúng tôi ít đi ăn nhà hàng, nhưng hôm nay, ngày 8-3 kỷ niệm ba mươi bốn năm đám cưới, nhà tôi đăi tôi ăn điểm xấm. T́nh cờ tôi gặp Kim Long và phu quân, cô bạn búp bê năm 1955 của tôi ở Sài G̣n. Thế là hai đứa cứ túm lấy nhau mà nói chuyện. Thôi th́ chuyện ngắn, chuyện dài. Chuyện dài, dài quá, tụi tôi hẹn nhau đến ngày đại hội 23/4 ở Texas sẽ tiếp tục. Khi ra về, Long dặn:“Lang Toe ơi (biệt danh của tôi) bồ cố gắng bổ vài thang thuốc cười cho các bạn TV nhé !” Và đây xin các bạn TV của tôi quay về dĩ văng và cười lên nào.

 

     Tôi có rất nhiều biệt danh, mỗi năm tôi có một tên: hạt tiêu, chuột nhắt, Tư nho, Tống Giang. Tên Tống Giang do các bạn đệ tam B1 đặt cho v́ tôi thường cướp đồ ăn lớp 3C chia cho lơớ p 3B1(cướp trái cốc, me, khoai lang khi học sinh 3C đi ngang qua 3B1). Tôi thích nhất tên Lang Toe do lớp đệ nhất đặt cho. Số là Thầy Lê Ngọc Huỳnh dạy địa lư, khi gọi học sinh đọc bài, thầy hỏi rất ngắn gọn và chỉ có hai điểm là điểm 16 và điểm 15. Hôm ấy, tôi lên đọc bài, tôi trả lời được hết các câu hỏi. Tôi thấy Thầy cầm bút và cúi xuống, tưởng là Thầy đă ghi điểm, bèn cười. Tôi có tật hay cười và thích nói chuyện tiếu lâm. Thầy ngẩng lên và nói: “16 điểm rất đầy, toe toét c̣n 15”. Thế là truởng lớp Lê Hương đặt ngay cho tôi tên Lang Toe. Tôi cũng trả đũa lại. Một hôm, Hương đi họp, tôi viết lên một mảnh giấy dán vào lưng áo Hương ba chữ “Đây Hương Ḅn”. Sau khi đi họp về, mảnh giấy vẫn c̣n. Hương Ḅn và Lang Toe là hai nhân vật tiểu thuyết của nhà văn Hoàng Hải Thủy.

 

     Năm 1953 tôi học lớp 7B4 TV Hà Nội. Cô Hải là Giám Thị. Cô hay nói với chúng tôi bằng tiếng Pháp. Mỗi khi Cô hỏi:”Lớp nào?”, tụi tôi đềuđáp:”Thưa Cô, lớp xếp bê cát ạ” (7B4). Có lần, không hiểu sao trong sổ điểm tên Cao thị Ninh lại có dấu nặng(.). Cô Chất dạy toán rất nghiêm, ai cũng sợ, Cô dở sổ gọi đọc bài, Cô kêu:” Cao thị Ni ịnh”. Cả lớp cười như phá và từ đấy bạn đó đều được gọi là Nịnh. Tôi cũng nhớ chị Quách Lệ Hằng, một người rất giống đàn ông, chơi bóng chuyền khá hay và có tên do tụi”xếp bê cát” đặt là “cầu thủ 54”. Có người đồn rằng Chị là một thanh niên lăng mạn người thiểu số tên là Quốc Lê Ân, v́ mê các giai nhân người kinh nên đă “nằm vùng” hợp pháp ở TV để có dịp thường xuyên chiêm ngưỡng người đẹp áo lam. Vị nào có thắc mắc cứ về Hà Nội một chuyến t́m cụ Quách Lệ Hằng mà hỏi.

 

     Sau khi hiệp định Genève kư kết, TV di cư vào Nam. Tôi vào Sài g̣n tháng 12/54. Tôi được nhập vào lớp 6B. Hồi đó, TV học nhờ Gia Long. Gia Long học buổi sáng, TV học buổi chiều. Học sinh cả hai trường không “friendly” lắm.

Một hôm, trên góc bảng đen bên tay trái có câu:”Cái nết đánh chết cái đẹp”.

Loan vào lớp thấy thế, đề ngay lên góc bên phài câu:”Cài đẹp đè bẹp cái nết”.

Cô Sắc, giám thị lớp tôi, vô lớp thấy vậy, bắt học sinh xóa bảng góc bên phải.

Loan xóa tuốt luốt cà hai góc bảng luôn.

 

     Cũng năm đó cô Tỉnh dạy Pháp văn, ngoài việc dạy chữ, cô c̣n dạy chúng tôi cách nói năng lễ độ, lịch sự và cô rất kỵ việc nói ngọng. Một hôm, cô hỏi:” Trong lớp này có ai nói ngọng không?”. Loan đáp ngay:” Trịnh thị Nan ạ”. Trịnh Thị Lan người Phát Diệm thường phát âm sai chữ L và N. Cô và cả lớp đều cười. Lan hiền lành cũng cười theo.

 

     Năm đệ Ngũ, cô Tuyết dạy Việt văn. Hôm đó, lớp hơi ồn v́ cả lớp được lệnh mỗi học sinh viết một lá thư thăm chiến sĩ nhân diệp Xuân về. Cô gơ bàn để cả lớp yên lặng. Cô chợt thấy Lệ Thanh c̣n cười nói, Cô la Thanh: “Phan Lệ Thanh, trông mặt hiền lành thế kia mà hay nói chuyện”. Sau đó tôi có hỏi Thanh về chuyện này th́ vỡ lẽ ra là Lệ Thanh liếc thấy lá thơ của Tú Nhật có câu: “Chúng em rất thương các anh phải chịu cảnh màn trời gối đít nơi chốn biên thùy”. Thanh tức cười bảo Tú Nhật sửa chữ i thành chữ â. Thanh có đức tính là không bao giờ nói xấu bạn. Thanh hiền và thông minh lắm. Tôi và Thanh ở khu bàn cờ đến Gia Long học. Những bài học thuộc ḷng Việt văn tôi đă thuộc đọc lại cho Thanh nghe. Từ nhà đến trường là Thanh thuộc ḷng. Thanh khâu cũng khéo. Thanh học giỏi, nhưng trong cuộc đời cũng có những chuyện không vừa ư. Thôi th́ “ Nhất phiến tài t́nh thiên cổ lụy” mà.

 

     Tụi tôi học đệ Tứ năm 1956. Năm đó có chuyện đặc biệc là TV chọn mười học sinh đứng đầu lớp từ 5B1 đến 5B5 cho vào lớp 4B1, mười học sinh sau đó vào lớp 4B2, rồi 4B3, 4B4, 4b5. Năm 1956, ông Đôn là Tổng Trưởng Giáo Dục, ông ra lệnh: Tất cả học sinh toàn quốc thi trung học đệ nhất cấp đỗ từ b́nh thứ trở lên mới được vào học lớp đệ tam trường công lập. Học sinh công lập đi thi rớt phải ra khỏi trường.

 

     Lớp 4B1 (1956) được gọi đùa là nơi họp mặt của anh hùng tứ xứ. Hôm đó, giờ Anh văn, không biết ai điền thêm chữ “lịm” bằng bút ch́ sau tên Lê Thị Ngọt trong sổ điểm của lớp. Cô Lan hỏi ai viết. Không ai nhận, thế là cả lớp phải phạt đứng dậy 15 phút. Giờ Toán, thầy Tá dạy, cuối giờ cả lớp phải nghe bản tin “luật đi đường” do Hồng Yến đọc. Tên nhân vật trong bản tin là Đực. Yến lung túng, xấu hổ không muốn đọc tên ấy, đọc trại ra là Đức. Tuyết ngồi cạnh, đứng dậy tỉnh bơ nói với cả lớp: tôi xin đính chính, anh ta tên Đực chứ không phải tên Đức, rồi quay sang Yến nói: “Tên cúng cơm của người ta bồ phải đọc cho đúng, chứ cha mẹ người ta nghe bồ đọc sai tên con họ, người ta kiện có ngày”. Yến đỏ mặt. Cả lớp cười, may mà thầy Tá đang ghi điểm vào sổ không để ư.     

 

     Giờ Việt văn cô Tỉnh dạy, hôm ấy nhiều người không học bài. Bích được gọi giảng hai câu thơ của Cao Bá Quát:

 

          Thế sự thăng trầm quân mặc vấn

          Yên ba thâm sứ hữu ngư châu.

 

     Bích giảng là cuộc đời lên xuống, nhà ngươi hỏi làm ǵ? Ta cứ như ông câu ḱa. Cả lớp cười. Cô đang giận cũng bật cười theo.

 

     Giờ âm nhạc , bà Clara Ngọc người Pháp dạy. Bà không nói được tiếng Việt, Bà chỉ Mềm, một học sinh hiền lành, ít nói nhất lớp hát. Bà không đọc được tên Mềm. Thục đứng ngay dậy nói: “Madame, Mềm dite soft”. Thục nói rất lễ phép và không cười. Bà Clara tưởng thật, cả lớp cắn răng nín cười và Mềm có nick name Miss Soft từ đấy. Sau này Mềm lấy chồng người Mỹ. Thục quả là nhà tiên tri đại tài. Miss Soft thành Mrs. Smith thật là dễ phát âm cho bạn bè ở quê hương thứ hai của chúng ta. Mềm có một cô con gái rất đẹp và học rất giỏi. Bạn nào muốn có dâu hiền, có nét đẹp Âu Á, thông thạo Việt Anh cứ đến Oklahoma mà t́m. Nếu t́m được, đừng quên tặng cái đầu heo cho Lang Toe này nhé.

 

 

Xem Kỳ 2

 

 

 

Cô ĐNG THỊ TUYẾT N

4/2011

 

 

 



 

  

 

Trở Về TH Vạn Ninh Trở Về Trang Nhà - www.ninh-hoa.com