Trung Học Vạn Ninh
 

NGƯỜI  MẸ
Cô Đặng Thị Tuyết N

 

Cô Đặng Thị Tuyết N

cựu Giáo sư:

Trung Thu Sài G̣n

 & Vạn Ninh Khánh Ḥa.

 

 


  

Hiện cư ngụ:
Tiểu bang California,
Hoa Kỳ.

 


 


 

 N G Ư Ờ I   M Ẹ

 

Tuổi đời gần 80, tôi đọc thơ, nghe nhạc nói về người mẹ rắt nhiều, ca ngợi đức tính của các hiền mẵu. Trên thực tế tôi đă gặp bà mẹ tốt có và xấu có.

 

Hồi ở VN, nhà tôi sát vách nhà cô Thanh, chúng tôi đều là dân “Bắc kỳ di cư” hợp nhất là vấn đề ăn uống. Cô Thanh kém tôi 5 tuổi, cô dạy tiểu học, chú Thanh là sĩ quan cấp úy. Cô có 4 đứa con 2 trai 2 gái. Nhà tôi nói đùa chú: ”Chú Thanh hay quá xách hai chai rượu đi, bèn đ̣i hai chai rượu về”. Cô Thanh rất tần tiện. Tết đến, quần áo con cái cô đều may lấy. Tôi nhớ măi khi Apolo 11 của  Mỹ  lên mặt trăng th́ là áo sơ mi mặc Tết của 2 đứa trai đều thêu h́nh hỏa tiễn phóng lên không gian. Cô nấu ăn cũng khéo lắm. Cô nói món nhậu phải học người Nam làm mới ngon nhất là nước mắm chấm. Mẹ chồng cô khó tính, “một cây xanh rờn” nhưng nhờ cô đảm và khéo chiều nên cũng nể cô lắm.

 

Năm 1979 gia đ́nh tôi “vượt biên” sang Mỹ ở tiểu bang Ohio và mất liên lạc với cô Thanh từ đấy. Tiểu bang Ohio hồi đó ít người Việt lắm. Gia đ́nh tôi ở gần một gia đ́nh người Việt. Hôm ấy, đi chùa tôi có dịp quen cô vợ. Cô khoe gia đ́nh cô sang Mỹ từ 1973 chứ không phài dân di tản. Chồng cô là Trung tá VN Cộng ḥa. Cô có 2 con trai. Cô Thắm c̣n trẻ và đẹp lắm cô lai Pháp. Gia đ́nh cô là đề tài cho những người đi chùa nhiều truyện “gossip”. Ít lâu sau tôi được biết cô Thắm ở VN bán bar, đi theo ông Phước chứ gia đ́nh ông Phước không chịu cưới cô cho ông Phước. Cô là “một cây” tứ sắc, toàn mua đồ ăn frozen cho chồng, con, không đi làm ǵ cả nhờ chồng làm lương khá cao. “Nhàn cư vi bất thiện”, những ngày chồng đi làm th́ ở nhà cô “gầy ṣng” và c̣n sai những chàng trẻ tuổi đến “đậu chếnh” đấm bóp. V́ tai tiếng nhiều quá cô không đi chùa nữa. Có lần ông Phước nói với nhà tôi :”Dân vượt biên, bọn boat people” sang đây làm hư cộng đồng”. Nhà tôi chỉ cười và im lặng v́ nghĩ thầm” tôi là một boat people đây”.

 

Sáu năm sau, t́nh cờ chúng tôi gặp lại ông Phước ở siêu thị, đang đẩy xe có một đứa bé chừng ba tuổi. Chồng tôi hay nói đùa, sau khi chào hỏi :” Ô anh Phước, lăo bạng sinh châu”. Ông Phước cười.

Tết năm ấy, đi chùa tôi được biết đứa nhỏ đó là con cô Thắm chứ không phài con ông Phước.

 

Năm 2006 chúng tôi về hưu, theo lời khuyên của con cái , dọn về Cali ở sát bên cháu gái út. Cali ấp áp tốt cho tuổi già, không sợ bị té ngă v́ băng như Ohio, thuận lợi cho sự đi bộ, ít bị nhức ḿnh mẩy. Tôi và cô Thanh có duyên với nhau nên lại gặp nhau ở Cali. Nhà tôi cách nhà cô có vài căn. Thật là “hữu duyên thiên lư năng tương ngộ” và truyện ngắn, truyện dài chúng tôi kể cho nhau nghe. Cô kể những tủi nhục của người “bên thua cuộc”: chú Thanh đi tù cải tạo 7 năm, cô bán bún riêu ở nhà, không đi dạy học nữa mặc dù được “nhà nước XHCN” cho “lưu dung” với đồng lương chết đói. Năm 1982, cô cho  2 con trai lớn vượt biên cùng với người anh ruột độc thân của cô. May mắn 3 bác cháu tới Mă lai và được định cư ở Cali. Năm 1992 cô, chú Thanh và hai con gái đến Mỹ theo diện H.O. Các con cô đều học khá. Đứa trai lớn là kỹ sư điện tử, đứa thứ hai là bác sĩ y khoa, đứa gái lớn là y tá, đứa gái nhỏ là cô giáo tiểu học. chú Thanh nhờ khá tiếng Anh làm cho một công ty Mỹ, cô ở nhà làm chả gị bỏ mối. Hai đứa trai đều ở xa v́ có việc làm tốt ở tiểu bang khác. Cũng giống tôi, cô ở cạnh nhà con gái lớn. Hai vợ chồng con gái cô đều là y tá nên rất bận rộn. Hai đứa cháu ngoại cô c̣n nhỏ, một đứa năm  tuổi, một đứa ba tuổi. Cô vừa trông coi cháu vừa là đầu bếp cho chồng con. Mảnh vườn nhỏ sau nhà, cô trồng đủ thứ rau thơm, bụi xả lớn nhất. Cô nấu nước lá xả cho vợ chồng con gái uống. Mỗi ngày uống 1 cúp 8 oz, cô nói bác sĩ người Do Thái bảo rằng nước lá xả ngừa bệnh ung thư. Cô có 4 cây ăn trái: cây cam, cây hồng ṛn, cây táo tầu và cây quất. Cô dạy bảo cháu ngoại rất khéo. Hôm đó tôi sang chơi nhà cô gặp lúc chúng đang ăn chério. Thử ḷng tụi chúng, tôi ch́a tay xin, thằng anh bốc một nắm cho liền, đứa em gái bưng bát chạy trốn. Cô gọi giật nó lại, rồi nói :”Con biếu bà Bảy đi”. Con bé ngần ngừ rồi bốc ba hột đưa cho tôi. Thế là cô nói ngay :”Khi con có đồ ăn, bất cứ ai xin con cũng phải cho, nếu con có nhiều th́ cho nhiều, có ít th́ cho ít, không bao giờ không cho, thế mới ngoan, nghe không”. Rồi quay sang tôi cô nói :”Dạy con từ thuở c̣n thơ”.chị ạ, “măng không nắn, tre khó uốn”. Em luôn luôn dạy con cháu hai điều: hạnh bố thí và không ăn cắp. Lần sau, bé gái đó đang ăn bắp, tôi đùa lại ch́a tay xin, con bé bốc mấy hạt bắp đếm rồi mới đưa cho tôi. Xem thế, ta thấy đức tinh của con người cần hai điều kiện: thiên tính và sự giáo dục.

 

Có lần v́ muốn đổi một tờ giấy 50$ cô mua một vé số.  Hên cho cô, cô trúng được hơn 20.000 $. Lănh tiền về, cô khoe với con cô : Ông Bill Gates giầu có nhờ tài năng, lăo Putin Tổng Thống nước Nga giầu có nhờ quyền lực, mẹ giàu có (20.000$ xổ số) nhờ phước đức.

 

Cô Thanh c̣n là một Phật tử thuần thành. Tháng ăn chay hai lần rằm và mồng một, chú Thanh cũng ăn chay theo cô. Những ngày Lễ lớn vợ chồng cô đi chùa, bao giờ, ngoài tiền cúng dường cô cũng có ngăn xôi lá cẩm và b́nh dưa chua.

 

Việc bếp núc cô cũng chu đáo lắm, nấu ăn rất kỹ lưỡng, rau dù nấu chin hay ăn sống bao giờ cô cũng ngâm nước muối 15 phút, cà chua luôn luôn bỏ hột. Thịt ḅ tháng ăn hai lần. Món khoái khẩu nhất của chú Thanh là beef steak, chú cũng chỉ được ăn 1 tháng 1 lần. Cô chăm sóc miếng ăn miếng uống cho chồng rất đàng hoàng thật đúng với câu:” Con nuôi cha. không bằng bà nuôi ông”.

Chú Thanh thường nói với bạn bè : tôi thành công trên đường đời đúng như lời một văn sĩ Anh :”Tôi thành công là nhờ vợ tôi biết tỏ ra ngu hơn tôi". Số tôi "lucky" được gặp bà ấy, bà ấy không bao giờ ăn thua đủ với tôi. Tôi mong tôi chết trước bà áy để bà ấy cầu siêu cho tôi. Bà ấy tu hành rốt ráo, kinh kệ thuộc lầu lầu, ḿnh sớm siêu thoát. Hằng năm chú Thanh thường họp bạn vào dịp Tết. Anh em chén tạc chén thù, nói mọi thứ chuyện từ chuyện chính trị đến chuyện đời. Ông Trung có ư kiến : trong gia đ́nh, người vợ rất quan trọng, nội tướng mà, Chúa đă nghĩ như vậy nên Chúa rút cái xương sườn ông Adam để cho bà Eva hiện hữu nhưng mà người ta lấy nhau do duyện nợ nữa:

 

Một duyên hai nợ ba t́nh.

 

Ông Vinh: "một cây" tiếu lâm th́ ngâm lên rằng:

 

   Một duyên hai nợ ba lầm lấy nhau !

 

cười khà khà rồi ông ngâm tiếp :

 

Thứ nhất vợ dại trong nhà,

Thứ nh́ nhà dột, thứ ba nợ đ̣i.!

 

Ông Quốc, biệt danh người "sính nho" nói: vợ tốt là mẹ hiền. Người đàn ông khj vinh quang th́ vợ được hưởng phần lớn, người đàn ông khi thất bại th́ người mẹ là người đau khổ nhất, nói rồi, với giọng lè nhè ông ngâm câu thơ nói  về cái chết của Hạng Vơ

"Vân ám Giang đông sầu phủ lăo

Nguyệt minh Cai-hạ khấp anh hùng"!

 

Ngâm xong ông tiếp lời: Các ông ạ, dân VN ta sang Mỹ hồi này sao ly dị nhiều quá mà đa số lại là những ông bà lớn tuổi.

- Tại v́ họ hết duyên hết nợ với nhau. Ông Vinh lên tiếng.

Chú Thanh góp ư: đời người hên xui may rủi có phước được vợ tốt mẹ hiền, vô phước gặp vợ dại mẹ hư, nhân sinh hệ lụy mà !

 

Ai nấy trong bàn tiệc gật gù rồi cười như phá.

  

 

 

HẾT

 

 

 

 

ĐẶNG THỊ TUYẾT NHƯ

CA, 05/2016

 

 

 

 

 



 

  

 

Trở Về TH Vạn Ninh Trở Về Trang Nhà - www.ninh-hoa.com