Trung Học Vạn Ninh
 

ĐÔI BẠN
Cô Đặng Thị Tuyết N

 

Cô Đặng Thị Tuyết N

cựu Giáo sư:

Trung Thu Sài G̣n

 & Vạn Ninh Khánh Ḥa.

 

 


  

Hiện cư ngụ:
Tiểu bang California,
Hoa Kỳ.

 


 

 

 

 

H́nh ảnh ni cô Diệu Thường vừa gặp hồi chiều làm Cầu thao thức măi. “Đời Lạc Hà như vậy sao?”. Câu hỏi này được lặp lại nhiều lần trong trí óc Cầu.

Thế rồi, một thời niên thiếu đă sống lại nơi Cầu. Thời niên thiếu của hai người bạn: Tôn nữ Lạc Hà và Nguyễn thị Cầu.

Cầu và Lạc Hà là đôi bạn thân. Họ thích nhau v́ họ khác nhau. Nói ra nghe trái tai nhưng đó là sự thực. 

 

Cầu học ban Toán. Lạc Hà học ban văn chương trường TV. Họ biết nhau v́ cùng đi xe chuyên chở học sinh. Cầu nhớ măi lần đầu gặp Lạc Hà. Bác tài xế Thức để Cầu ngồi ngoài cùng gần chỗ lên xuống xe. Lạc Hà ngồi cạnh Cầu. Hai hàng ghế hai bên, người ngồi đâu mặt vào nhau, rất thuận lợi cho việc“đấu láo”. Lạc Hà người Huế, có đôi mắt “sầu vạn cổ”, mặt trái soan, da trắng xanh. Mũi hin. Hai hàng lông mi cong vút. Đôi môi mọng được trang điểm rất khéo nên có màu hồng như trẻ thơ. Thân h́nh cân đối, tṛn trịa. Mái tóc dài và óng bỏ xơa ngang lưng. Quần áo lúc nào cũng diêm dúa. Hà luôn luôn mơ mộng. Ba của Lạc Hà là Chánh án. Tóm lại Lạc Hà là người con gái được trời ưu đăi:vừa đẹp vừa con nhà giàu. Trái lại, Cầu, tên như con trai. Cũng tại cái tên của Cầu mà cả lớp bị phạt. Số là, hôm ấy, giờ Anh văn, không biết ai thêm chữ “Tiêu” bằng bút ch́ cạnh tên Cầu trong sổ điểm của lớp. Cô Lan hỏi ai viết, không ai nhận. Thế là cả lớp phải đứng 15 phút. Cầu cao (1m63), hơi gầy, mặt xương xương, trắng trẻo, mũi củ tỏi, hai mắt đen láy và rất xa nhau.

 

Lạc Hà và Cầu cả hai đều có bàn tay đẹp. Ngón tay Cầu dài. Lạc Hà ít cười, it nói bao nhiêu th́ Cầu hay cười hay nói bấy nhiêu. Họ chơi với nhau để điều ḥa thiên nhiên chăng? Có lần, giờ Địa lư, thầy Huỳnh đă trừ Cầu một điểm v́

tội “toe toét”. Do đó Cầu có biệt danh “Lang Toe”. So sánh về nhan sắc th́ Lạc Hà đẹp hơn Cầu nhiều, nhưng khi hóa trang Cầu lại là người đẹp trai. Hè năm đệ tam, Cầu thủ vai Trần khắc Trung và Lạc Hà thủ vai Huyền Trân Công Chúa trong vở kịch cuối năm. Cả hai người diễn xuất rất độc đáo. Cũng v́ thế, Lạc Hà càng “mê” Cầu nhiều hơn.

 

Về học vấn, Lạc Hà kém xa Cầu. Cầu là học sinh giỏi toàn diện từ môn chính đến môn phụ, trội nhất là hai môn quốc văn và toán. Cầu chọn ban B v́ Cầu lười, chỉ thích đọc chuyện, có trí nhớ dai và rất thông minh. Bạn bè yêu mến Cầu v́ Cầu tếu, phục Cầu v́ Cầu học giỏi.

 

Năm đệ tứ, Cầu “gà” bài thi cho một nguời đẹp lớp B2. Câu chuyện như sau:

 

Cầu “cao nhồng” phải ngồi bàn cuối lớp 4B1. Minh ngồi bàn cuối lớp 4B2. Hai lớp học này ngăn cách nhau bởi một cửa lớn. Hai bàn cuối của hai lớp liên lạc với nhau qua ổ khóa. Hôm đó thi môn Pháp văn. Lớp B1 thi hai giờ đầu, lớp B2 thi hai giờ cuối. Giờ lớp B2 thi là B1 làm toán. Cầu làm toán xong bèn làm bài thi cho Minh. Hai lớp cùng đề thi. Một đề tả cảnh và một đề luận lư. Học sinh được phép chọn một trong hai đề. Cầu làm đề luận lư cho ḿnh và làm dùm Minh đề tả cảnh. Tờ nháp được luồn qua ổ khóa đưa cho Minh. Kết quả Cầu nhất lớp B1 và Minh nhất lớp B2. Cô giáo và lớp B2 ngạc nhiên, chí có bàn cuối hai lớp biết truyện này thôi.

 

Hằng năm cứ đến ngày 6 tháng 2 âm lịch là trường TV được mới đến dự lễ Hai Bà Trưng ở trước dinh Độc Lập cùng nhiều đoàn thể khác.

Lần lễ đó kéo dài hơn mọi năm, rất nhiều người bị say nắng.

Ngày hôm sau đi học, mọi người đều mệt mỏi v́ phải đứng ngoài nắng quá lâu.

Nghe tin được nghỉ giờ Pháp văn, ai cũng mừng. Cầu không phải học giờ cuối,  ra xe ngồi đợi các bạn tan trường cùng về. Cầu thoáng thấy anh chàng đi xe Goebel thường chạy theo xe chuyên chở học sinh. Anh ta tiến đến chỗ Cầu. Cầu tinh nghịch hỏi ngay: “Anh kiếm ai?” “Tôi kiếm cô bạn ngồi cạnh chị.”

_Chị Lạc Hà phải không?
_Vâng. Anh ta đáp, rồi vội vă bỏ đi.

Cầu nổi tiếng thông minh nhưng lần này đă hố. Anh chàng muốn biết tên của Lạc Hà, nay anh đă toại nguyện. Cầu nhận ra điều này th́ đă trễ. Bữa sau, Lạc Hà được chú lơ xe đưa cho một lá thư dán kín. Người viết thư tên Phạm Xuân Vụ. Lạc Hà và Cầu cùng đọc thư. Nội dung lá thư chỉ là sự giới thiệu người viết, sự tán dương chút đỉnh người đẹp Lạc Hà và các cô bạn cùng xe. Chữ viết và chữ kư rất đẹp. Chữ V (Vụ) có h́nh như con chim bay. Đọc thư xong Cầu nói:

“Thế là trường ta có mọc một cây si”. Cứ trưa thứ ba, thứ năm, thứ bảy là Vụ chạy theo xe chuyên chở. Vụ không đẹp nhưng trông rất đàn ông, thêm mái tóc bồng bềnh kiểu nghệ sĩ, dáng người khá cao, chỉ tiếc mũi nhỏ so với khuôn mặt.

 

Điều này bác Thức nói là phá tướng (sự nghiệp không có ǵ).

T́nh cảm của Lạc Hà và Vụ đậm đà theo thời gian. Họ yêu nhau từ lúc nào Cầu không biết. Có điều, Cầu nghĩ Lạc Hà rất bạo, dám đi chơi xa cùng Vụ. Họ du dương ở Sở thú, thác Trị An, suối Lồ Ồ. Có lần, Lạc Hà mời Cầu đến nhà ăn bún ḅ Huế, Cầu thấy có cả Vụ và mấy người anh em bà con Lạc Hà. Vụ là sinh viên ban kinh tế năm cuối cùng ở Luật khoa. Điều này có lẽ làm Ba Lạc Hà có cảm t́nh nhiều với Vụ.

Chuyện t́nh của Lạc Hà là đề tài cho tụi bạn cùng xe trêu chọc.Lan hỏi Lạc Hà:

Yêu là sao hả Hà?

Vinh đọc ngay: Yêu là chết trong ḷng một tư.

Bội Ngọc, một thi sĩ lớp IA1 thêm:

 Làm sao cắt nghĩa được chữ yêu?

 Có nghĩa ǵ đâu? Một buổi chiều

 Nó chiếm hồn ta

Cầu cắt ngang lời Ngọc, đáp:

 

 Yêu là yêu, là nhạc ḷng lên điệu,

 là tâm hồn ghi khắc bóng h́nh ai,

 là nhớ nhung, thao thức suốt đêm dài,

 Âu yếm đợi bước chân người thân mến

(Thơ LT)

 

Cả xe la lên: “Tuyệt cú, đúng không Hà?”

Lạc Hà đỏ bừng mặt trông càng đẹp hơn.

Đối với mối t́nh của Lạc Hà, tụi bạn”nói vào”, họ thi vị hóa, thăng hoa cho t́nh yêu của hai người.

Người th́ khen:”Trai tài gái sắc xứng đôi”. Kẻ th́ bảo: “T́nh này hiếm có”. Cầu lại quả quyết: “duyên tiền định”. Cầu dẫn chứng bằng hai câu trong bài Đăng Vương Các của Vương Bột

 Thu thủy cộng trường thiên nhất sắc

 Lạc Hà dữ cô Vụ tề phi

(Nước, trời một màu mây và con c̣ cùng bay)

Được thể Ngọc thêm mắm, thêm muối, ngâm ngay câu thơ của Xuân Diệu “bổ sung” cho ư của Cầu:

 Mây theo chim về dăy núi xa xanh…

 

Cuối năm đó Cầu và Lạc Hà đều đậu Tú Tài II. Cầu vào học trường thuốc. Lạc Hà là chiêu đăi viên hàng không. Vụ tốt nghiệp luật khoa và tập sư luât sư. Họ chia tay nhau và Cầu cũng ít gặp Hà.

 

Cầu chọn ngành giải phẫu (người có ngón tay dài khéo về thủ thuật mà lị). Cầu bao giờ cũng xuất sắc trong lănh vực học hành. Chợt một hôm Cầu đọc báo thấy tin Vụ bị người yêu bắn chết ở núi Châu Thới. Cầu bàng hoàng. Cầu bấm móng tay cái vào ngón tay trỏ xem ḿnh có đang ngủ mơ không? Không, Cầu đang tỉnh, tờ báo có thực, tin có thực. Cầu vội đến nhà Lạc Hà. Cầu bấm chuông hoài mà không có ai ra mở cửa. Câu trở về nhà, buồn so. Cầu đến nhà Hà mấy lần nữa nhưng lần nào cũng “cửa đóng, then cài”. Đó là chuyện không bao giờ Cầu ngờ tới. Lạc Hà và Vụ yêu nhau tha thiết mà. Khi Hà tốt nghiệp trung học, chính Vụ đă tặng Lạc Hà bản nhạc: “Anh cho em mùa Xuân” với lời đề tặng và hai câu thơ của Hồ Dzếnh đă được Vụ sửa theo ư Vụ

 

 Đời hết vui khi chẳng vẹn câu thề,

 T́nh chỉ đẹp khi nó đừng dang dở.

 

Thơ của Hồ Dzếnh là:

 

 Đời hết vui khi đă vẹn câu thề

 T́nh chỉ đẹp khi nó c̣n dang dở.

 

Chẳng lư bây giờ Lạc Hà tặng lại Vụ “viên đạn đồng đen” sao?

Chuyện khó tin nhưng vẫn là sự thực. Cầu không gặp lại Lạc Hà nên không rơ đích xác cái chết của Vụ. Lạc Hà gan đến độ vậy sao? Cầu nhớ đến tài xem tướng của bác Thức năm xưa. “Tướng cô (Cầu) tốt hơn tướng cô Hà nhiều, cô Hà ít nói, thâm trầm, ” bác tiếp tục:

 

 Ḍ sông, ḍ biển dễ ḍ

 Những người ít nói khó đo tấc ḷng.

 

Lúc đó Cầu nghĩ bác Thức là người tốt, thấy Cầu xấu hơn Hà nên nói vậy đế an ủi Cầu. Cầu là con người của thực nghiệm, nay ngẫm lại lời của bác Thức, Cầu phải suy tư thêm. Bạn bè và Cầu cũng chẳng biết ǵ thêm về truyện của Vụ-Hà.

Bi kịch t́nh ái của Lạc Hà cũng theo thời gian ch́m vào quên lăng. Bỗng nay t́nh cờ gặp lại Lạc Hà tức ni cô Diệu Thường ở chù Phổ Hiền. Cầu rất xúc động.

 

Cầu đă nắm chặt tay Hà. Bàn tay vẫn mềm mại như xưa nhưng lạnh quá, lạnh như trái tim băng giá của Hà. Cầu đă khóc như mưa. Hà lại không khóc. Cầu càng thương bạn hơn v́ biết rằng Hà đă đau khổ tột cùng không c̣n có thể

nhỏ lệ được. Hoặc giả, Hà đă “ngộ”đă thấu lẽ “vô thường” cùng luật “nhân quả” của nhà Phật mà không khóc chăng. Cầu cũng không đủ can đảm hỏi truyện cũ của Hà. Cả hai đều im lặng. Thời gian như ngừng trôi.

 

_Về chưa mẹ? Câu hỏi của đứa con gái út Cầu thức tỉnh hai người. Cầu vội vàng giới thiệu con ḿnh và nói qua về gia đ́nh hiện tại của Cầu. Hai ngày nữa Cầu và các con gái sẽ rời khỏi Việt Nam để đi đoàn tụ gia đ́nh với chồng và các con trai ở Mỹ. Hà chúc Cầu gặp nhiều may mắn ở nơi đất khách quê người. Cầu chúc lại Hà thân tâm an lạc tại chốn thiền môn. Họ chia tay nhau.

 

Đang ch́m đắm trong tư duy về kiếp nhân sinh, bỗng có tiếng hát bài Khối T́nh Trương Chi của Phạm Duy vang lên khá lớn từ căn nhà bên cạnh. Tiếng hát Thái Thanh tha thiết quá. Cầu ngồi dậy, ra cửa sổ đứng, khẽ hát theo:

 

 Khi chót yêu người rồi. Xa cách nhau v́ đời,

 Tủi hờn, duyên kiếp bao giờ nguôi !

 

Và hai giọt lệ tư từ rơi trên má.

 

 

 

 

 

 

HẾT

 

  

 

 

 

ĐẶNG THỊ TUYẾT NHƯ

4/2013

 

 

 

 



 

  

 

Trở Về TH Vạn Ninh Trở Về Trang Nhà - www.ninh-hoa.com