Trung Học Vạn Ninh
 

CÂU CHUYỆN VƯỢT BIÊN -3
Cô Đặng Thị Tuyết N

 

Cô Đặng Thị Tuyết N

 


  

Hiện cư ngụ:
Tiểu bang California,
Hoa Kỳ.

 


 

 

         Tháng ba âm lịch đă đến. (Tháng ba bà già đi biển !) Ngày 9 tháng 3 Tân Dậu (1981), tụi tôi '' xuất quân ''. Trên ghe lớn có tôi, anh Ba, Minh đến đồn Dũng chơi, cũng là ngày Dũng không xét ghe nhỏ. Khi ăn trưa, anh Ba '' phá mồi ''nhiều hơn là uống. Hai giờ chiều, vô t́nh Dũng cho tôi mượn cái ống nḥm nh́n thử, ống nḥm tốt thật.

Hắn hỏi:

- '' Anh thấy các thứ rơ không?''

- ''Rơ lắm, tốt quá.

 

         '' Và tôi đă thấy bốn ghe nhỏ phe ta. 3giờ 30 tụi tôi chào Dũng về và ra thẳng cửa biển, nơi các ghe nhỏ đợi. Mọi người lên ghe lớn, c̣n thiếu cô Điệp, hai mẹ con chị Tốn, hai đứa cháu cô Điệp. Đúng tám giờ tối, tụi tôi ''đề'' như ước hẹn, bỏ lại năm người. Máy vừa nổ, bỗng có người quảy một gánh tiến gần đến ghe tôi đậu, có ư kiếm ai. Hắn lẩm nhẩm một ḿnh:'' bảo là đặt bánh tét cho đám cưới, mang ra ḥn hay là mang đi vượt biên th́ có. Chuyến đi chắc bị bể nên không đến lấy th́ chết cha Tư Lé này, gần ba trăm đ̣n bánh làm sao bây giờ! '' Nghe vậy chúng tôi sợ quá, tôi la lớn : ''Anh Tư Lé đấy hả, đợi anh muốn chết, sao tới trễ thế, đưa bánh xuống đây ''. Tư Lé đáp giọng vui mừng:

'' Ừa, để tôi quẩy xuống''. Tôi nói khẽ với anh Tốn: '' mang đại hắn đi, để hắn trở về có khi ḿnh chết ''. Anh Tốn đồng ư. Tôi nói tiếp : '' Anh Tư nằm tạm chỗ này, ngủ một giấc đi tới ḥn lấy tiền nhé ''.

- '' Ừa, mà có xa không? ''

- Độ hơn một tiếng.

- '' Vậy được, tôi cũng buồn ngủ lắm, đêm qua thức cả đêm để kịp giao hàng bữa nay ''.

Nói rồi, Tư Lé nằm xuống sàn ghe có lót tấm ni lông, vài phút sau hắn đă ngáy kḥ kḥ. Đi suốt đêm ghe tôi có gặp vài ghe đánh cá nhưng vẫn b́nh yên.

 

         Trời sáng rơ, Tư Lé tỉnh giấc, ngơ ngác. Tụi tôi đành nói sự thật. Tư la làng và khóc quá. Cô Lư an ủi Tư : lỡ rồi, tụi tôi sẽ mang anh đi Mỹ, anh sẽ bảo lănh vợ con sau, em tôi nói :''nghề anh ở Cali làm ăn khấm khá lắm ''. Tư cũng phải chịu trận thôi.

 

         Ra tới hải phận, gặp cướp lần thứ nhất, có lẽ là tụi đánh cá Thái Lan, '' mỡ để miệng mèo ''th́ nó đớp. Sáu thằng phóng sang ghe tôi, tụi tôi gom góp cả ghe được tám chiếc cà rá vàng y đưa cho chúng. Chúng lại phóng về thuyền của chúng quăng cho tụi tôi một bịch ḿ gói và hai thùng ni lông nước uống.

 

         Tụi tôi trực chỉ Mă Lai, xế trưa gặp tụi cướp Mă lai, chúng đen như cột nhà cháy, hung dữ lắm. Chúng lục lội hết cả ghe, lấy tất cả quần áo tốt, lột cả cái áo len của cô Lư đang mặc. Chúng tôi lạy nó như tế sao. Lần này tụi tôi dâng chúng một dây chuyền vàng và hai đôi xuyến. Chúng phóng về ghe của chúng, không hăm hiếp ai và cho lại tụi tôi cái hải bàn. Thật là phúc đức !

 

         Một đỗi sau bỗng ghe cḥng chành, Minh nhảy xuống xem xét gầm ghe thấy mất một con ốc nơi bánh lái, nó vội lấy dây thép cột chặt.

 

         Xa tít có một điểm đen, chúng tôi bảo nhau, mọi người đều nh́n vào điểm ấy, nếu thấy bất động là núi, nếu di chuyển là mây. Cuối cùng xác định là núi tức là sắp tới đất liền. Ghe tôi cứ thẳng tiến, con nít mệt nhoài. Thằng Phước thoa dầu cù là cho thằng Lộc v́ nó lạnh quá. Tôi th́ tát nước ở ghe ra biển v́ máy bơm nước đă hư.

 

         Một rặng dừa nơi băi biển hiện rơ dần, lúc đó là tám giờ tối. Ghe không vào được, lúc đó cách bờ khoảng năm trăm mét. Chúng tôi xuống ghe, lội vào, nước có chỗ nông, chỗ sâu. Chỗ sâu nhất đến ngực tôi. Hai đứa con tôi ngồi trên hai vai tôi. Hai mươi mốt người đều lên được bờ. Đó là một làng đánh cá Mă Lai. Dân làng báo tin cho cảnh sát. Chúng tôi được đưa đến một đồn Mă Lai. Ai cũng chỉ c̣n vài bộ quần áo cũ. Đồ ăn bỏ lại hết trên ghe, nhiều nhất là bánh tét. Chúng tôi chỉ trải qua có năm mươi ba giờ lênh đênh trên biển cả.  Lúc đi, vợ tôi đă khâu vào cửa quần của tôi một cái nhẫn một chỉ.

 

         Tôi đeo vào tay cái nhẫn năm phân (đều là vàng y) để '' biếu'' cướp nếu gặp. Vợ tôi bảo để chỗ đó kín đệm vải dày, ít khi nắn tới, nếu nắn thấy cồm cộm nó cũng không nghi. Vợ tôi mưu cao quá, bà ấy là cựu học sinh Trưng Vương. Thật là con cháu hai Bà có khác! Cái nhẫn năm phân tôi đă ''tặng'' cướp Thái Lan, c̣n hai  cái  khâu  ở quần, tôi đă chi tiêu trong năm tháng ở đảo Bi-đông.

 

        Tới Bi-đông, tôi đánh ngay điện tín cho vợ tôi. Nội dung bức điện tín do vợ tôi thảo ra, bắt tôi học thuộc ḷng như sau: '' Phước, Lộc, Thọ đang ở nhà cô Mai, đám cưới hai mươi người đến dự, bảo cậu Thái cho Dũng bốn cây colgate ''.

    Chúng tôi đă gửi đúng lời hứa, nhờ cậu Thái trao cho Dũng bốn cây vàng. Dũng c̣n nói, nếu biết vậy Dũng cũng đi theo tụi tôi luôn. Tôi cũng gửi gấm Tư Lé cho ông trưởng trại Rớt, bạn tôi, nhờ anh Rớt giúp đỡ Tư Lé cho hắn đi Úc để dễ bảo lănh vợ con.

        Ba cha con tôi vào Mỹ. Cô Lư có chồng bảo lănh cũng vô Mỹ. C̣n lại tất cả đều đi Úc trong đó có Tư Lé.

        Sau năm năm xa cách, vợ chồng con cái chúng tôi được đoàn tụ theo diện ODP.

        Trải qua nhiều gian khổ, tôi thấy cuộc đời quả vô thường, được c̣n, mất mát như không.

         V́ vậy, nay tôi t́m đến chốn Thiền môn để di dưỡng tính t́nh lúc '' ḍng đời trôi đă về chiều ! ''. Nói rồi, ông Thọ ngâm vang:

 

Trần gian chẳng phải nơi ta ở,

Về, chỉ về cung Đầu xuất Thiên.

 

        Ông Thọ thật là một người vừa có tính nghệ sĩ, vừa có tâm đạo. Hai câu thơ trên đă được ông sửa theo ư ông trong bài thơ của Bạch cư Dị : 

 

Đă mến không mồn, chẳng thích tiên

Truyện ni e cũng việc hư truyền

Bồng lai chẳng phải nơi ta ở

Về, chỉ về cung Đầu xuất thiên.  

 

 

 

 

ĐNG TUYẾT N

7/2010

 

 

 



 

  

 

Trở Về TH Vạn Ninh Trở Về Trang Nhà - www.ninh-hoa.com